Cam Tâm Tình Nguyện Lên Thuyền Giặc - Chương 17

Tác giả: Mộc Tâm


Buổi tối, lúc Hà Nhất Triển gọi điện cho Ngôn Hâm, cô còn đang ngủ, giọng nói líu ríu như mèo con. Giọng Hà Nhất Triển còn mềm mại hơn cả giọng Ngôn Hâm.
"Còn đau không?"
Vì những lời này của anh mà Ngôn Hâm hoàn toàn tỉnh táo, đầu ngón chân cuộn lại, ôm chăn nói: "Anh biến thái!"
"Anh nói bụng......"
Người đang yêu IQ và EQ đều rất thấp, vì một câu nói trêu đùa cũng cảm thấy ngọt ngào rất lâu. Khóe miệng cô hơi cong lên.
Hà Nhất Triển hỏi: "Anh lên nhà nhé?"
Nhớ đến khuôn mặt hung ác của mẹ, Ngôn Hâm ngồi bật dậy, nghĩ nghĩ, nói: "Chúng ta ăn ở nhà anh đi, mẹ em hầm canh thịt."
Dù Hà Nhất Triển muốn mắng cũng không có biện pháp, cô đang mệt, không muốn đi ra ngoài cũng là chuyện bình thường!
Một lát sau mới thấy Ngôn Hâm chậm rãi đi ra, trong tay cầm theo một cái nồi. Hà Nhất Triển đi đến một tay cầm nồi, một tay ôm cô vào trong ngực, "Có khỏe không?"
Liếc mắt nhìn anh một cái, cô không nói gì.
Thấy dáng vẻ ủ rũ mệt mỏi của Ngôn Hâm, Hà Nhất Triển trực tiếp bế cô lên xe, ôm vào lòng. Ngôn Hâm nói: "Anh thật sự coi em là heo sao?"
"Heo con, nói cho chủ nhân biết, đã xảy ra chuyện gì?" Anh bóp cái mũi nhỏ của cô, sủng nịnh hỏi.
Ngôn Hâm kể qua loa việc cả buổi chiều bị thuyết giáo, nói mẹ Ngôn cho rằng hai người mới kết giao, không nên vội vàng gặp người lớn. "Em còn tưởng mẹ sẽ giận lắm cơ." Cô chun chun mũi, lần này đúng là dễ nói chuyện ngoài ý muốn.
Hà Nhất Triển nghĩ nghĩ, dù sao cũng không vội, cứ quyết định như vậy cũng được. Môi anh phủ xuống, hôn triền miên lên môi cô thật lâu. Cho đến khi Ngôn Hâm cảm nhận rõ ràng có một cây gậy chọc vào người mình, mới nghe anh khàn khàn nói: "Rất nhớ em......"
Ngôn Hâm vội vàng đẩy anh ra, mặt đỏ hồng giục anh mau lái xe. Cô không muốn bị bắt gian trong xe đâu.

Hà Nhất Triển ngoan ngoãn nghe theo nhưng cũng không chịu buông Ngôn Hâm ra, cứ ôm cô như vậy cho đến lúc lái xe về đến nhà. Suốt cả chặng đường Ngôn Hâm không dám ngẩng đầu lên, mặc cho anh đùa giỡn thế nào cũng đều không đáp lại, sợ bị người khác nhìn thấy hoặc là bị camera chụp lại......
-----
Ngôn Hâm ngồi xem TV, thế mà đôi tay hạnh kiểm xấu của người đàn ông phía sau cứ không ngừng vuốt ve thân thể cô. Không nghĩ tới chỉ một lần cho anh nếm chút ngon ngọt, mà anh đã không chịu buông tha cho cô. Bàn tay đang vuốt đùi cô như có như không luồn vào bên trong, chạm nhẹ như lông chim, cách lớp băng vệ sinh thật dày đè lên hoa tâm của cô. Trong kỳ sinh lý là lúc thân thể mẫn cảm nhất, Ngôn Hâm vặn vẹo như muốn giảm bớt khó chịu, rồi lại cảm thấy thoải mái.
Nội y đã bị ném sang một bên, nửa thân trên của Ngôn Hâm hoàn toàn trần trụi để bàn tay to thô lỗ của anh tự do xoa nắn thân thể cô, đầu ngón tay kẹp chặt đầu v*, khiến cô đau nhói. Ngôn Hâm đỏ mặt, kêu: "Đau..."
"Như vậy thì sao?" Hà Nhất Triển hôn lên đầu v* cô, khi thì liếm mút khi thì nhay cắn, cảm thấy dáng vẻ run rẩy khó nhịn của cô gái nhỏ lúc này lại có một phong vị khác. So với tiểu yêu tinh mẫn cảm tối hôm qua, dáng vẻ nhu nhược của Ngôn Hâm bậy giờ hoàn toàn thỏa mãn ham muốn chinh phục của đàn ông.
"Ướt sao?" Anh liếm quanh ngực cô giống như đang ăn kẹo que, rồi lại vòng lên đầu v*, còn phía dưới thì ấn thật mạnh, cố ý ma sát hoa hạch qua lớp lót dày, làm Ngôn Hâm vừa đau vừa thoải mái.
"Ân ân... Từ bỏ..." Ngôn Hâm sử dụng cả tay cả chân mong thoát khỏi vòng tay anh. Hai người cứ như mèo và chuột quần lấy nhau trên sô pha. Ngôn Hâm đá mạnh Hà Nhất Triển một cái, nhưng bị anh giữ chặt chân lại, đè xuống dưới thân.
"Muốn không?" Biểu tình đắc ý của Hà Nhất Triển làm Ngôn Hâm lại đánh anh vài cái, tức giận nói: "Còn không biết ai chịu không nổi đâu!"
Bị khiêu khích!
Âm điệu của Hà Nhất Triển rất dụ hoặc, anh thích nhất là ghé sát vào tai cô, cố tình dùng giọng nói trầm thấp chọc cho đến khi cô động tình, hóa thành một bãi xuân thủy dưới thân anh. Anh cảm thấy mình và Ngôn Hâm đúng là trời sinh một đôi.
Nhớ tới cảm giác căng chặt, sự tiếp xúc da thịt và giọng nói nũng nịu "Sâu thêm một chút, lại sâu thêm một chút"......, không phải anh chưa cùng cô làm chuyện lớn mật hơn, chỉ là biểu tình kiềm nén không kêu của tiểu nha đầu lúc này quá câu dẫn. Hà Nhất Triển đã nhịn cả một bụng lửa suốt buổi trưa, giờ nhắm thẳng vào giữa hai chân cô cọ qua cọ lại.
Ngôn Hâm nói đúng, người không nhịn được vĩnh viễn là anh.
"Không phải chính em từng nói, đây là cấm dục sao?" Anh nhớ rõ tiểu nha đầu này từng nói dáng vẻ cấm dục của anh rất mê người. Lúc đầu anh còn tưởng cô câu dẫn anh, nên kéo cô lại xoa nắn một phen. Giờ phút này nhớ lại, anh mới thấy lời này thật sự quá đúng!
"Anh rõ ràng là nhục dục." Ngôn Hâm còn tưởng anh tự nói mình.
Hà Nhất Triển cười sung sướng, bàn tay phía dưới động vài cái, đưa hai chân kẹp lấy ngực cô, để hung khí nổi đầy gân xanh dựng thẳng trước mắt cô.


Ngôn Hâm trừng lớn mắt, anh muốn làm gì?!
"Ngoan, dùng miệng hay là ngực, em tự chọn đi." Tuy thân thể cô không tiện, nhưng Hà Nhất Triển cũng không muốn để mình chịu ủy khuất. Anh đã đợi hơn nửa năm rồi, bây giờ phải ăn cô vào bụng, in đậm hương vị của anh trên thân thể cô.
Mặt Ngôn Hâm đỏ như máu, cố gắng thuyết phục hormone nữ của mình đang quấy phá, lại còn đúng vào mấy ngày này...... "Anh thích loại nào?"
Hai mắt Hà Nhất Triển sáng lên, nhéo đầu v* cô, không cần nói cũng biết.
Miệng Ngôn Hâm cong lên, "Hạ lưu!"
Dục vọng cao ngất trực tiếp xông vào cái miệng đang nói chuyện của Ngôn Hâm, làm cô sợ tới mức vội cầm lấy, siết chặt đến mức Hà Nhất Triển phải kêu lên một tiếng.
Cuối cùng khi hai tay Ngôn Hâm mỏi nhừ, hung khí của anh lại lui xuống giữa hai bầu vú. Hà Nhất Triển ép ngực cô lại, tạo thành khe rãnh sâu hút, rồi bắt đầu nhanh chóng cọ xát. Làn da trắng nõn của cô bị anh cọ đến đỏ ửng, xúc cảm trơn trượt giống nơi căng chặt giữa hai chân đang ép chặt lấy phân thân của anh. Anh càng dùng sức siết chặt, còn không quên chăm sóc hai đầu v*, làm nó càng ngày càng trướng dưới ngón tay mình.
"Không được......" Mỗi lần anh đỉnh lên đều gần tới môi cô, khiến cô không dám mở miệng, chỉ sợ anh dùng sức một cái... Lần đầu tiên Ngôn Hâm muốn làm được tất cả các tư thế!!
"Nhanh... Tốt lắm..."
Ngôn Hâm mê muội nhìn thân thể phủ một lớp mồ hôi mỏng của Hà Nhất Triển, áo sơmi không cài hết để lộ dáng người rắn chắc, còn quần chỉ kéo đến đầu gối. Biểu tình thỏa mãn của anh thật gợi cảm, rất có phong vị đàn ông.
Cô không kìm được nữa, trước khi anh lui lại liền đưa đầu lưỡi ra liếm một chút......
"A......" Hà Nhất Triển bị tập kích đột ngột, một dòng điện từ bụng dưới vọt lên trên, cảm giác tê dại khiến anh phải buông hai tay đang siết chặt ngực Ngôn Hâm ra, phun toàn bộ tinh dịch lên ngực cô, kéo dài khoái cảm.
Ngôn Hâm nhắm hai mắt chờ anh bắn xong. Lúc cô mở mắt ra, ánh mắt của con sói đói nào đó đỏ rực nhìn cô. Cô nhìn dáng vẻ chật vật của mình, vừa thẹn thùng vừa ủy khuất, "Không được làm nữa!"
"Ừ... Được được..." Hà Nhất Triển đưa tay lau tinh dịch bên miệng cô, nhưng Ngôn Hâm lại dùng sức chống cự. Thế là anh bèn sáp lại, hôn cho đến khi cô không thở được, để trong miệng cô tràn ngập hương vị của anh. Anh lại liếm một lần nữa mọi ngóc ngách trong miệng cô rồi mới chịu rời khỏi.
"Ngon không?" Chỉ một câu hỏi mà khiến Ngôn Hâm rơi nước mắt.

Hà Nhất Triển không rảnh lo dơ, ôm Ngôn Hâm vội vàng dỗ dành, bị đánh một trận mới chịu đưa cô vào phòng tắm rửa sạch. Được ôm giai nhân trong ngực, có bị đánh một chút cũng chẳng sao. Chỉ là hai bầu vú nặng trĩu này, càng vuốt càng thêm nghiện.
Hà Nhất Triển: "Có phải lớn hơn không?"
Ngôn Hâm: "......"
Hà Nhất Triển: "Hử?"
Ngôn Hâm: "Cái kia tới thì ngực sẽ trướng... Đây là phản ứng sinh lý..."
Hà Nhất Triển: "Nga, anh nghe nói lúc này mà mát xa sẽ lớn hơn."
"Hóa ra anh thích ngực lớn." Cô hừ một tiếng khinh thường.
"Anh càng thích bởi vì anh nỗ lực cày cấy, bảo bối......"
Vì sao cô lại thảo luận vấn đề này với anh chứ?! TT
Rửa sạch xong, Ngôn Hâm đẩy anh ra, "Em muốn đi WC."
Hà Nhất Triển không kháng nghị, đi ra ngoài đun nóng canh thịt Ngôn Hâm mang đến. Bồi bổ sớm sau này ăn càng ngon! ( câu này thật tà ác...)
Nhìn thứ dính nhớp giữa hai chân, Ngôn Hâm phải lau rất nhiều lần mới sạch. Lúc cô lau tay, nhìn qua gương thấy mấy túi băng vệ sinh và quần lót trên giá, cảm giác xấu hổ và giận dữ cũng phai nhạt. Cô khẽ thở dài, đột nhiên nghĩ đến một câu.
Yêu đến chết thảm.
Tiểu kịch trường:
Trong thời kỳ mang thai, bụng Ngôn Hâm càng lúc càng lớn y như quả khinh khí cầu, hai bầu ngực cũng nặng trĩu, cho dù mặc nội y thì lúc bước đi cũng sẽ hơi đong đưa. Hà Nhất Triển nhìn cảnh ấy mà cảm thấy khô nóng.

"Mệt lắm sao?" Anh nhìn bụng cô mà kinh hãi.
"Vô nghĩa!" Cô liếc mắt nhìn anh một cái, thai phụ thường nóng tính.
"Anh xoa giúp em." Ngôn Hâm bị phù nặng. Vì mang thai mà chỉ số thông minh cũng giảm xuống nên cô không nghĩ nhiều, nghe lời ngồi vào lòng anh.
"...... Anh đang sờ chỗ nào vậy?!"
"Mặc lâu quá sẽ khó chịu, anh khơi thông giúp em..."
Sau tháng thứ sáu Ngôn Hâm mang thai, Hà Nhất Triển chủ động mua rất nội y để tiện sau này cho con bú, cũng tiện cho anh mát xa.......



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc