Cạm Bẫy Hôn Nhân - Chương 31

Tác giả: Lưu Lãng Hồng Tường Vi


Phát sốt hôn mê


Cận Hạo Nhiên đem khăn ướt đặt trên trán Tả Tình Duyệt, mặt lộ vẻ lo lắng, theo bản năng vươn tay, yêu thương vuốt ve gương mặt cô.
"Không... Đừng!" Tả Tình Duyệt vô ý thức nỉ non, cô thật khó chịu, cả người như bị quăng vào lửa, trong mơ hồ, cô cảm giác được có ai đụng vào, bản năng tránh né.
Bàn tay Cận Hạo Nhiên cứng đờ, đáng chết! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Nghĩ đến hành động cùng lới nói của Duyệt Duyệt trước khi hôn mê, tay Cận Hạo Nhiên bỗng chốc nắm chặt, ánh mắt rơi vào lá thư trên tay cô, trong mắt có chút nghi ngờ.
Cận Hạo Nhiên hồ nghi cầm lấy phong thư, đọc, sắc mặt càng thêm âm trầm, đấm một quyền vào trên mép giường, hoàn toàn mất đi ưu nhã thường ngày.
Đáng chết, quả nhiên là Cố Thịnh gây ra!
Người đàn ông này cư nhiên đem Duyệt Duyệt đưa cho anh hưởng dụng một đêm, còn nói cái gì trao đổi. Anh ta hi vọng mình có thể đáp ứng yêu cầu của anh ta, ra tay chữa trị Cố Tâm Ngữ!
Anh ta xem Duyệt Duyệt là cái gì? Đưa ra ngoài làm quà tặng? Đem cô đổi lấy lợi ích cho anh ta?
Điều anh muốn là Duyệt Duyệt hạnh phúc, Duyệt Duyệt vui vẻ! Anh muốn Cố Thịnh có thể bỏ qua cho Duyệt Duyệt, chứ không phải đối với Duyệt Duyệt làm ra chuyện sỉ nhục như vậy!
Khó trách mới vừa rồi Duyệt Duyệt nói, đây là bọn họ muốn! Khó trách cô ở trước mặtanh cởi quần áo ra, khó trách ánh mắt cô nhìn anh đầy châm chọc, thì ra là Duyệt Duyệt hiểu lầm anh!
Cô sẽ nghĩ về anh ra sao? Có thể cũng cho rằng anh là tên tiểu nhân, chỉ muốn lấy được thân thể của cô?
"Chết tiệt!" Cận Hạo Nhiên lại một lần nữa khẽ nguyền rủa, đem lá thư vo lại thành một cục, vứt đi, nhìn Tả Tình Duyệt trong cơn hôn mê vẫn mặt mày bất an, trong lòng anh đầy thương xót.
"Duyệt Duyệt, xin lỗi! Thật xin lỗi..." Cận Hạo Nhiên nắm tay Tả Tình Duyệt, đặt ở bên môi hôn, tràn đầy áy náy cùng thương tiếc.
Tả Tình Duyệt chỉ cảm thấy một dòng nước ấm từ lòng bàn tay truyền vào đáy lòng, cảm giác này rất quen thuộc.
"Tiểu Bối..." Tả Tình Duyệt khóe miệng nở nụ cười ấm áp, xưng hô này khiến người đàn ông ngẩn ra, anh vô cùng vui mừng.
Tiểu Bối? Cô đang gọi anh!
"Duyệt Duyệt... Anh ở đây, Tiểu Bối đang ở đây." Cận Hạo Nhiên kích động đem tay Tả Tình Duyệt nắm thật chặt, anh là Tiểu Bối cô cứu về từ biển cả!
"Lạnh... Tôi lạnh quá." Tả Tình Duyệt bất an co rúc thân thể, cả người giống như bị hàn băng bao vây, hàm răng run lên.
Phản ứng của cô làm tâm tình kích động của Cận Hạo Nhiên biến mất trong nháy mắt, giờ phút này cô làm cho anh không kìm hãm được ý muốn ôm cô, Cận Hạo Nhiên vén chăn lên, khóe miệng nở nụ cười khổ, có thể cũng chỉ có lúc này anh mới có thể quang minh chính đại ôm cô cùng nằm trên một giường!
Trong đầu của anhhiện ra một cảnh tượng, nếu là mỗi buổi tối có thể ôm cô ngủ, mỗi sáng sớm thức dậy có thể nhìn thấy cô ngủ, thì tốt biết mấy! Đó là hạnh phúc anh trọn đời theo đuổi!
Tựa vào lồng ngực của Cận Hạo Nhiên, Tả Tình Duyệt tựa hồ tìm được cảm giác an toàn, trong giấc mơ của cô, mơ hồ xuất hiện thân ảnh của Cố Thịnh, anh đối với cô dịu dàng cười, hết lòng che chở, trong mắt tràn đầy cưng chìu, từng cử động cũng tràn đầy yêu thương, cô được anh yêu thương...
Rốt cuộc cũng chịu đựng không nổi, Cố Thịnh đột nhiên đẩy cửa ra, nhìn hình ảnh trên giường, đôi mắt ngưng tụ lửa giận cũng nhanh muốn xé rách. Cận Hạo Nhiên cùng Tả Tình Duyệt ôm nhau, cảnh này thật chói mắt...
Ánh mắt sáng quắc của Cố Thịnh nhìn hai người trên giường, không cần suy nghĩ cũng biết mới vừa rồi trong phòng này đã xảy ra chuyện tốt đẹp gì, giờ phút này anh chỉ cảm thấy như bị phản bội, lại quên mất là chính mình đã đưa Tả Tình Duyệt đến gian phòng này.
Cố Thịnh đột nhiên xuất hiện khiến Cận Hạo Nhiên khẽ cau mày, hiện tại Duyệt Duyệt phát bệnh, anh cũng không hy vọng cô bị quấy rầy.
"Tổng giám đốc Cố, tôi đồng ý yêu cầu của anh!" Cận Hạo Nhiên thản nhiên nói. Cố Thịnh là một người đàn ông không đạt mục đích sẽ không bỏ qua, nếu như anh không đáp ứng chữa trị cho Cố Tâm Ngữ, nói không chừng anh ta sẽ còn có thể làm ra chuyện quá đáng hơn tổn thương Tả Tình Duyệt.
Đầu óc Cố Thịnh nhanh nhạy, Cận Hạo Nhiên anh cũng không phải là ngồi không, "Chỉ là, tôi hi vọng Duyệt Duyệt có thể vui vẻ, nếu không lúc nào tôi cũng có thể ngưng hẳn trị liệu."
Thông minh như anh cũng biết đây là lợi thế của mình, mà Cố Thịnh hiển nhiên có thể làm mọi chuyện vì Cố Tâm Ngữ.
Ghen tuông trong lòng Cố Thịnh nhất thời bị châm chọc và khinh thường thay thế, "Xem ra, vợ của tôi khiến anh rất hài lòng!"
Giọng nói nhẹ nhàng, mang theo khinh bỉ, nhưng hai quả đấm nắm chặt lại tiết lộ tâm tình giờ phút này của anh.
Cận Hạo Nhiên không muốn giải thích, nếu Cố Thịnh không biết quý trọng cô thì giải thích cũng không cần thiết, không phải sao?


"Tốt lắm, hiệp nghị đạt thành, anh đã hưởng qua mùi vị của cô ta, bây giờ tôi có thể mang cô ta rời đi chưa?" con ngươi sắc bén của Cố Thịnh tà ác không nói ra được, thân hình cao lớn mang theo cảm giác áp bức, đến gần hai người trên giường, ánh mắt rơi vào Tả Tình Duyệt đang nhắm chặt hai mắt. Sắc mặt ửng hồng này anh rất quen thuộc, mỗi lần hoan ái với người yêu xong, cô đều sẽ hiện lên vẻ đẹp như vậy, cuối cùng mệt mỏi ngủ mê man.
Nghĩ đến vừa rồi Cận Hạo Nhiên đã đụng chạm vào thân thể cô, đoạt lấy ngọt ngào của cô, trong lòng Cố Thịnh không khỏi đau xót, đáng chết! Cố Thịnh muốn lập tức kéo hai người này ra!
"Anh... Hối hận?" Đều là đàn ông, Cận Hạo Nhiên dĩ nhiên hiểu ngọn lửa trong mắt của anh ta đại biểu cái gì, rõ ràng chính là ghen tuông!
"Hối hận? Tôi sẽ bởi vì một người phụ nữ không đáng giá một đồng mà hối hận?" Cố Thịnh cười khẽ, hết sức phủ nhận, không muốn thừa nhận anh thật hối hận. 
Cận Hạo Nhiên cười đến quỷ dị, sĩ diện đến chết cũng không thừa nhận sao?
Anh cũng không cần khiến anh ta nhận rõ tim của mình, dù sao bọn họ cũng là tình địch mà?
Đảo mắt nhìn về phía Tả Tình Duyệt, đắp kín chăn cho cô, bộ dáng hết lòng bảo vệ khiến gió bão trong mắt Cố Thịnh càng thêm cuồng liệt.
Cuối cùng vẫn không cách nào khống chế tâm tình của mình, một tay kéo Cận Hạo Nhiên từ trên giường xuống, hung hăng đánh một quyền vào trên bụng của anh ta.
Cận Hạo Nhiên rên lên một tiếng, ngước mắt nhìn Cố Thịnh tức giận, lúc này anh ta cực kỳ giống người chồng bắt gian tại giường, Cận Hạo Nhiên không khỏi cười châm chọc, "Nếu Tổng giám đốc Cố không hối hận, cần gì giống như một người chồng đang ghen tuông? Đừng quên, những thứ này đều là anh an bài!"
Cận Hạo Nhiên cố ý nói lời hung ác, nặng nề đáp lễ Cố Thịnh một quyền.
Một cú đấm mạnh đánh vào trên người Cố Thịnh, trong lòng Cố Thịnh lại càng đau đớn. Anh ta nói không sai, là anh an bài, nghĩ đến tình huống của Tiểu Ngữ, Cố Thịnh đột nhiên bình tĩnh lại. Tiểu Ngữ là bởi vì Tả Tình Duyệt mới biến thành bộ dáng hiện tại, anh không sai!
Coi như là Tả Tình Duyệt đang chuộc tội thôi!
Trong mắt loé lên sự độc ác, cuối cùng Cố Thịnh nhìn Tả Tình Duyệt một cái, cưỡng bách mình xoay người, "Cô ta vĩnh viễn đều là vợ của Cố Thịnh tôi!"
Biết tấm lòng của Cận Hạo Nhiên đối với Tả Tình Duyệt, những lời này của Cố Thịnh, coi như là cảnh cáo, cũng coi là tuyên thệ.
Anh sẽ không để cho Tả Tình Duyệt thoát khỏi lòng bàn tay anh, cả đời đều phải do anh độc chiếm!



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc