Biển trăng sâu thẳm - Chương 15

Tác giả: Bích Dao

Người này nổi tiếng là khó đối phó nha .
-“Cậu cẩn thận tra xem lão và Lăng Tước có từng gây thù với nhau không cho tôi đi .” Nói không chừng là vì Nhạc Quang Y làm cho lão thua kiện chăng ?
La Y mười ngón bay nhanh như gió trên bàn phím.“Không có, bá tước Mạch Đặc này luôn tự cho là thanh cao, không hề cùng xã hội đen liên lụy không rõ . Nhưng thủ hạ của lão người tài ba không ít, những gì xã hội đen có lão cũng có.”
-“Nhưng nghe nói lão có bệnh thích sạch sẽ quá độ , không muốn ô uế tay của chính mình . Sự tình Gi*t người sẽ thường tìm tập đoàn sát thủ ra tay hộ .” Địch Áo Tư đối với tên bá tước quái dị này cũng có chút hiểu biết.
-“Công việc này chúng ta nhận đi !”
-“Được. Đỡ cho lão lại đi tìm người khác.” La Y nhanh chóng gõ gõ bàn phím hồi đáp.
-“Tôi xem cậu vẫn là nên giải quyết tình hình bên này trước đi ! Mạch Đặc cũng không dễ đối phó đâu .” Địch Áo Tư đề nghị .
-“Đúng đấy , dù sao Quang Y bên kia có Lăng Tước bảo vệ, sẽ không gặp chuyện không may.” La Y cũng đồng ý.
-“Cái gì! Lăng Tước đang ở Thụy Sĩ? Địch Áo Tư, cậu không theo dõi anh ta à ?” Hắn như thế nào có thể đem Quang đặt bên cạnh ác sói ?
-“Anh ta đã biết là có người chơi đùa mình , bằng sức anh ta tra được ra chúng ta không khó, đến lúc đó hai hắc bang lớn sống mái với nhau cũng không phải là chuyện đùa giỡn nha .” Cá nhân La Y kỳ thật thực thưởng thức Lăng Tước.
-“Cậu yên tâm đi, bọn họ nếu có chuyện gì thì đã sớm xảy ra, còn có thể đợi cậu xuất hiện?”
-“Nhưng là……” Hắn vẫn vô cùng lo lắng, nhưng vì sự an toàn của người hắn yêu, hắn chỉ có thể……
-“Được rồi, tôi sẽ giải quyết chuyện Mạch Đặc trước .” Lăng Tước ngươi nếu dám động đến Quang dù chỉ là một sợi tóc gáy, ta mẹ nó sẽ Gi*t sạch cả nhà ngươi !
Thụy Sĩ , Lô Tắc Ân.
Đối với người có thể ấn chuông cửa 10 phút liền kia , Nhạc Quang Y không thể không tỏ vẻ kính nể trước sự nhẫn nại của hắn.Phiền chán bò xuống giường, cậu lững thững ra mở cửa.
-“Cậu không sao chứ ? ” Còn không có thấy rõ người vừa tới, cậu đã bị một đôi cánh tay cường tráng ôm lấy.
-“Tôi thì có thể có chuyện gì chứ .” Cậu hiện tại chỉ thầm muốn ngủ, ngủ , và ngủ mà thôi.
-“Thế vì sao một tháng vừa rồi điện thoại di động cũng không mở, tôi sai người dò tìm cũng không có manh mối. Cậu rốt cuộc ở nơi nào? Cậu có biết hay không tôi lo lắng gần ૮ɦếƭ, không biết là có ai đó ở Pháp quốc cố tình cùng tôi chơi trò mèo vờn chuột , khiến tôi không đi đâu được. Bất quá hoàn hảo đã giải quyết xong , tôi liền lập tức tới tìm cậu. May mắn là cậu không có việc gì.” Lời nói liên tiếp đập thẳng vào tai cậu khiến cho đầu Nhạc Quang Y càng ngày càng đau.
-“Buông ra !” Thanh âm cự tuyệt lạnh lùng vang lên.
Lăng Tước chỉ có thể lưu luyến không muốn mà buông người mình ngày mong đêm nhớ ra. Bỗng nhiên mắt sắc thoáng nhìn.
-“Đây là cái gì?” Trừng lớn mắt thấy rõ trên chiếc cổ tuyết trắng là một vết màu đỏ chói mắt . Bằng kinh nghiệm hắn liền biết đó là hôn ngân, hơn nữa không có khả năng là do phụ nữ để lại . Kéo cổ áo rộng ra , lại càng thấy nhiều vết màu đỏ che kín trước иgự¢. Lòng phẫn nộ đố kị ở đáy mắt hừng hực dấy lên.
Nhạc Quang Y bình tĩnh kéo lại áo , quay người hướng phòng trở về .
-“Cậu nói rõ ràng cho tôi biết đi !” Hắn vội vàng đuổi theo Nhạc Quang Y
-“Tôi không nhất thiết phải giải thích với anh .” Lạnh lùng nói xong, lại tiến vào trong chăn tiếp tục ngủ bù.
Hừ hừ! Đúng vậy! Lăng Tước biết chứ. Hắn biết Nhạc Quang Y chỉ coi hắn là bằng hữu, nhưng là hắn không cam lòng! Không cam lòng a!
-“Cậu…… thương người đấy sao?” Hai đấm nắm chặt, run run hỏi.
Biết là sẽ ngủ không được , Nhạc Quang Y chỉ có thể mở to mắt, thở dài, ngồi dậy dựa vào đầu giường nhìn về phía Lăng Tước.
-“Lăng Tước, đối với tình yêu của anh, tôi chỉ có thể nói lời xin lỗi. Còn nếu là chuyện khác, anh hỏi xuất phát từ sự quan tâm của bằng hữu, tôi thực cảm tạ. Nhưng, đối với việc riêng tư của tôi , tôi nghĩ tôi có quyền giữ bí mật đi.” Đây là thời điểm tốt để dứt khoát chuyện này .
-“Yêu chính là yêu , cậu nghĩ cậu nói xin lỗi là có thể thu hồi tình yêu của tôi ? Nếu dễ dàng như thế , tôi đã không thống khổ như vậy .” Trong đôi mắt sâu thẳm đã sớm che giấu không được nồng đậm bi ai. Tuy đã sớm biết kết quả, nhưng vẫn là không muốn buông tha cho. Rốt cục lại không khác gì con thiêu thân lao đầu vào lửa tình . Biết rõ sẽ diệt vong lại vẫn là cam tâm tình nguyện nhảy xuống.
Nhạc Quang Y không nói gì mà chỉ nhìn người đàn ông cao lớn trước mắt.Một người tốt lại chung tình như thế … nhưng .. Ai! Cậu cứ như vậy thì nhất định sẽ trở thành người cô độc nhưng lưng lại đeo một trái thân tình . Xem ra cậu không thể không tin lời nói của một thầy tướng số từng xem cho cậu trước đây rồi .
-“Mặc kệ như thế nào! Nếu hiện tại không có ai ở bên cạnh cậu, thì tôi sẽ không bỏ cuộc cho vị trí ấy . Cậu trước nghỉ ngơi đi , tôi ngày mai sẽ lại tới tìm cậu.” Sau khi hôn lên trán Nhạc Quang Y, Lăng Tước bước ra ngoài.
Nhạc Quang Y không có xem nhẹ lệ quang trong mắt Lăng Tước,không thể ngờ một người kiêu ngạo như vậy sẽ có lúc để cho người khác thấy mặt yếu ớt của hắn .
Nhìn bầu trời đầy sao ngoài cửa sổ , cậu chợt cười khổ. Khi nào thì mới kết thúc a……
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc