Biến thái! Tránh xa ta ra !!! - Chương 22

Tác giả: Congchuayeutruyentranh

ÔM CỔNG NHÀ ĐỢI VỢ.
Suốt đoạn đường về nhà, tôi cứ ủ rũ. Haizzz..Có con rồi sẽ rất mập, mà mập thì sẽ xấu, mà xấu thì anh không thích, mà anh không thích thì sẽ bỏ mặc tôi, mà bỏ tôi thì sẽ…
Vậy là bao nhiêu chuỗi hình ảnh không mấy lạc quan dần hiện ra, mặt tôi càng lúc càng ngáo. Tài xế nhìn thấy có vẻ không an tâm nên quay xuống hỏi:
- Cô gì ơi! Cô ổn chứ?!
-…-Há mồm không nói. Mặt vẫn đau thương như cũ.
- Hay tôi đưa cô đi khám nhé?!
-…-Như trên ạ!
- Cô gì ơi…
-…-Vẫn như cũ.
Anh tài xế ấy nản lòng, nhún vai tiếp tục chăm chăm lái xe không hỏi nữa.
Tôi vừa ủ rũ bước xuống trả tiền xe thì thấy một bóng người quen thuộc ngồi xổm trước cổng nhà. Ai nhỉ???
Các bạn đoán thử xem là ai??? Vâng! Chính là một con người rất ư là ngang ngược, Lâm Thế Ưu!
- Anh sao ngồi ở đây?-Tôi hỏi, có chút thắc mắc vậy a!
- Vợ!-Anh vừa thấy tôi liền ôm chầm lấy. Tôi đứng hình với phản ứng hơi bị quá của anh. Hử?
- Thế Ưu?!
- Trời ơi!!! Anh chờ em từ chiều tới giờ muốn điên luôn. Chỉ tại mẹ dặn anh không được đến nhà mẹ nếu không sẽ không thả em về nên anh đành ngồi đây chờ. Anh đã ngồi đây 5 tiếng rồi!-Anh nói.
WHAT??? Mẹ nói thế ư???
“Tới lúc hưởng phúc rồi đấy Nguyệt!!!!”
Vậy hồi nãy mẹ tôi nói thế là ý gì??? Hừ! Đừng bắt tôi đoán mò ấy chứ?!!!
- Nguyệt! Vào nhà đi!!!-Anh lùa tôi vào nhà. Tôi mới bước có một chân thì người nào đó tóm lại, kéo ra ngoài bắt taxi đi một mạch.
Điểm dừng là bệnh viện.
HẢ???
- Thế Ưu! Em đã khám rồi!!
- Đó là khám chung với mẹ! Anh chưa tận tai nghe!!! Khám lần nữa!
GÌ ĐÂY TRỜI???
- Ưu!!!-Tôi năn nỉ cách mấy vẫn bị anh lôi đi. (Lôi á?!!!)

- Chúc mừng! Vợ anh có thai!!!
- YEAH!!!!-Anh vừa nghe thì nhảy lon ton như khỉ trong sở thú. Trời ơi!!! Mấy tuổi đây?!!!
Bác sĩ đối với phản ứng của anh thì há hốc miệng. Tôi chỉ có thể đối diện bà ta khe khẽ cười.
- Nguyệt!!! Anh sắp làm cha!!! Há há há!!!
Tôi không khỏi rùng mình một cái. Kinh dị quá!!!
Về nhà được khoảng 15′ thì mẹ tôi không biết cưỡi gì tới mà lù lù xuất hiện.
- Mẹ?!-Tôi nói.
- Mẹ sẽ ra mặt giùm con!-Mẹ tôi nháy mắt, bí ẩn nói. Gì nữa đây??? Sẽ không phải tin tức sao Hỏa đổ bộ xuống Trái Đất đấy chứ?!
- Mẹ?!-Anh đang loay hoay trong bếp nghe tiếng chạy ù ra. Mặt vẫn còn hớn hở bởi dư âm làm cha khi nãy.
- E hèm!!! Nguyệt! Con lên phòng đi, mẹ muốn nói chuyện riêng với Thế Ưu.
- Con…
- Đi lên phòng đi!!!-Mẹ tôi tuyệt tình lặp lại lần nữa.
Tôi uể oải cất bước lên phòng, tất nhiên, chỉ là núp ở góc tối nào đó nghe lén thôi à!!!

- E hèm!!! Mẹ không muốn xảy ra tình trạng Hiểu Nguyệt một lần nữa về nhà mẹ tố cáo con.-Mẹ tôi nhanh chóng nhập vào chủ đề chính.
- Vâng! Tại vì lúc đó con không nhận ra cô ấy mang thai. Mẹ cứ yên tâm đi, con sẽ chăm sóc cô ấy thật kỹ.
Chăm sóc á?!!! Mẹ ơi, không phải chiến dịch trá hình ђàภђ ђạ nữa chứ?
- Ừm. Đây là lần đầu nên hai đứa chắc có nhiều điều chưa biết. Hiểu Nguyệt bản tính tâm hơi tâm hớt, bản thân mình có khi còn bỏ mặc nên con phải chú tâm đến nó. Nếu sức khỏe không có mai mốt sinh non thì không hay.
- Dạaaaaaaa!!!!!!!!!!!-Anh gật đầu.
Trời! Dạ giống Điêu Thuyền quá!!!
- Còn nữa. Phụ nữ mang thai buổi tối cần phải xoa P0'p chân. Nhớ chưa???
- Dạaaaaaaaa!!!!!-Tập 2 rồi đó!!!
- Chưa hết. Dù sinh con gái hay con trai con đều phải thương nha!!!
- Dạaaaaaaaa!!!!!
Mẹ vừa về, anh liền nhào vào phòng, để chân tôi lên gối xoa P0'p.
Nhưng anh là người ngốc, ngốc nhất thiên hạ. Tôi rất sợ nhột a!!! Mà anh làm cứ như thọc lét vậy, tôi cười thiếu điều muốn ૮ɦếƭ, cuối cùng bực mình quá đạp anh té ghế luôn. Đáng đời!!!
Dạo này tôi thường xuyên gặp ác mộng. Hễ nhắm mắt lại là tôi liền nhìn thấy lần sảy thai lúc trước. Chuyện này tôi không dám kể cho ai nghe nên thành ra bây giờ tôi rất sợ ngủ.
Lâm Thế Ưu thời điểm này phải nói là anh muốn phát điên, công ty đang bề bộn công việc mà anh vẫn phải về nhà lo việc nhà, nấu cơm thay tôi, lại còn phụ trách việc chăm lo cho tôi nữa. Thế mà anh không than vãn tiếng nào.
Thấy anh cực khổ như thế tôi cũng không muốn kể cho anh nghe vì sợ lại tạo thêm một gán*** nữa cho anh. Dù gì tôi cũng lớn đầu rồi, không nên chuyện gì cũng nhờ người khác a!
Tối nay tôi vẫn không dám ngủ.
- Nguyệt! Sao em còn chưa ngủ thế?-Anh nằm bên cạnh mơ màng mở mắt hỏi tôi.
- Em…em…em ngủ liền!
- Ờ! Thức khuya không tốt cho sức khỏe nha!
- Dạ!
…15′ sau…
- Nguyệt! Còn chưa ngủ hả?
- Em…em…
- Mau ngủ đi!-Anh nghiêm khắc.
Tôi cố gắng nhắm mắt lại, thở đều đều chỉ mong chìm vào giấc ngủ. Tuy nhiên , cơn ác mộng đó lại chập chờn hiện về. Tôi hoảng hốt ngồi bật dậy, mồ hôi toát ra đầy tay chân và trán.
- Nguyệt! Em bị làm sao vậy? Thấy không khỏe chỗ nào đấy?-Anh lo lắng vỗ về lưng tôi như muốn an ủi. Tôi ngả vào lòng anh, hưởng chút ấm áp sau đó hít thở sâu vào, trấn tĩnh nói:
- Em không sao hết!
- Em nằm mơ thấy ác mộng hả? Có gì phải nói với anh nha!
-…
- Nguyệt? Em có chuyện gì giấu anh hả?
- Em…em nằm mơ thấy ác mộng…là…
- Là?
- Là thấy lần sảy thai lúc trước…
- Không có gì hết! Đừng sợ. Đó là lúc trước, bây giờ nhất định em sẽ bình an vô sự mà!-Anh nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, vuốt tóc tôi an ủi. Tôi bỗng dưng thở phào nhẹ nhõm, trong lòng giống như buông xuống được một gán***. Biết sớm vậy tôi đã nói với anh từ kiếp nào rồi!
- Thật không?
- Thật! Giờ em phải đi ngủ. Nếu em không ngủ anh lấy thuốc mẹ đưa cho em uống đó!!!
- Á!!!-Tôi xám mặt. Chúa ơi! Cái thuốc đó…Oẹ…nhắc tới là thấy kinh dị rồi, mỗi lần uống nó là cực hình nhân gian a!
Mẹ tôi nói đó là cái gì mà tốt cho sức khỏe. Chỉ biết lần nào uống xong thì cơm nước mới ăn muốn một phát nôn hết ra ngoài luôn!
- Ngủ mau!
- Ngủ liền!-Tôi ủ dột tiếp tục đắp chăn ngủ khò khò. Anh cũng thật là tài, đêm đó tôi không còn mơ thấy cơn ác mộng quỷ quái đó nữa!
MẬT NGỌT.
Thấm thoát đã qua ba tháng. Lần trước đi thăm Ngân Châu thấy bụng nó tròn vo, ha há, ghép với thân hình của nó nhìn cứ kì kì thế nào í. Tất nhiên là tôi chỉ có gan nghĩ chứ ngu sao nói ra, nếu nói ra chẳng phải tôi tự cười nhạo mình à. Rồi tôi cũng như vậy đấy! Hừ, vác nguyên cái bụng như thế nhìn khó coi muốn ૮ɦếƭ.
Nghĩ đến đây, tay tôi không tự chủ xoa xoa bụng mình. Blè! Hình như lại mập ra nữa rồi!!! T__T
- Nguyệt ơi! Mau uống thuốc nè!-Tiếng anh từ trong bếp vọng ra. Tôi trợn hỏa mắt. Uống-thuốc???
Tôi tái mặt lủi đi vào phòng, khóa trái cửa lại, đem ghế chặn lại. Đừng hòng nhé!!!
Cái thuốc đó là của mẹ tôi đưa cho. Thực sự là rất, rất khó uống. Khó uống đến nỗi mỗi lần nghe mùi hương của nó là tôi khiếp vía.
- Nguyệt? Mau ra đi!!! Không được trốn, mẹ dặn phải uống đó!!!
- Không uống!-Tôi hét lớn.-Nếu mà uống tiếp chắc em ói luôn con ra ngoài quá!!!
- Mau uống xem. Ngoan đi!!!
- Không là không chứ bộ!!!
Hai bọn tôi tiếp tục gây sự cách một cánh cửa.
- Uống rồi anh đưa em đi dạo mát.
-…
Tôi suy ngẫm về lời dụ dỗ của anh. Dù gì bị nhốt trong nhà hoài chán lắm, chi bằng chịu khó uống một chút rồi được ra ngoài chơi. Hehehe…Hình như mình có lời hơn í!!!
- Thế nào?-Anh hỏi vọng vào.
- Em đồng ý!!!!
Tôi mở cửa. Không đợi anh nói liên chụp lấy cái chén trên tay anh nín thở uống một hơi.
- Nè!!!!-Anh hét lên. Tôi uống hết nửa bát mà nghe anh nói vậy liền cố gắng uống hết luôn, chỉ sợ dừng lại rồi không có đủ can đảm uống tiếp.
- Gì vậy?-Phù! Cuối cùng cũng uống xong.
- Đó không phải là thuốc của em mà là cháo của anh!!!!!!!
- HẢ????
Anh nói:
- Đó không phải là thuốc của em mà là cháo của anh!!!!!!!
Tôi ngáo ra mặt. Trời ơi!!! Uống lộn tiệm rồi!!!
- Đây mới là thuốc của em nè!!!-Anh đưa ra trước mặt tôi một chén thuốc đen sì, can đảm khi nãy tự nhiên chạy đi đâu mất tiêu. Tôi tái mặt:
- Anh…Hay em vào đó trốn tiếp nha?!
Chỉ tại anh hậu đậu (Hoặc là tôi bất cẩn.) mà làm tôi phải uống chén thuốc đen ngòm đó. Uống xong không thấy khỏe khoắn gì mà thấy choáng váng thêm í chứ!!!
Bây giờ anh đưa tôi tới công viên gần nhà để đi dạo. Tôi bất giác rùng mình một cái khi nhớ tới chén thuốc hồi nãy.
- Lần sau đừng có hậu đậu như vậy nhé! Tự nhiên nhào ra chưa rõ nguồn gốc lại chụp chén cháo của anh húp cái rột à! Làm anh từ sáng giờ chưa có gì vào bụng hết. Haizzz…Biết thế anh để chén thuốc lớn gấp đôi vậy cho em chừa!
- Anh dám?!-Tôi trừng mắt. Sau đó lấy tay xoa xoa bụng hơi nhô ra, nói:
- Con à! Nhìn xem cha con bắt nạt mẹ kìa!
- Nè!!! Anh không có!
- Blè!-Tôi trêu anh.
Vì bị nhốt trong nhà nhiều ngày nên bây giờ tôi đi ra ngoài bỗng thấy khỏe ơi là khỏe. Nếu còn tiếp tục nhốt tôi trong nhà chắc tôi điên lên mất!!!
Tôi nhìn hoàng hôn buông xuống, màu cam nóng ấm như phủ lấy cả bầu trời, trong lòng bất giác thấy ngọt ngào nên bật cười.
- Em cười gì vậy?
Anh đứng kế bên hỏi. Tôi nói:
- Không!!! Chỉ là nhớ tới hồi đó…Lúc em còn học cấp 1, hễ cô giáo biểu tả cảnh là em đều chọn buổi chiều. Nhưng lần nào cũng mở bài là: “Nắng chói chang bao lấy vùng trời bao la, mặt trời đỏ như ngọn lửa khổng lổ dần dần chìm xuống đường chân trời rộng lớn phía xa xa. Một buổi hoàng hôn yên ả!” Há há!!! 5 lần làm bài em đều viết như thế. Đến nỗi khi chấm bài cô thuộc luôn mở bài của em. Tới khi đi thi em cũng viết như thế!!!
- Chà!!! Không có sáng tạo nhỉ? Nhưng trình độ cỡ em viết được như thế là hay rồi!!!
Mặt tôi tối lại…
- Thế Ưu, anh nói thế là ý gì hả??? Hả???
- Ác! Không nên giận, không nên giận. Cau có khi sinh ra cục cưng của chúng ta không lạc quan đâu. Phải cười lên, cười lên!
- Anh tưởng em là đười ươi hả??? Não em đâu phải bằng đất sét, vẫn đủ 1350g nha! Người ta nói khéo mình mà vẫn còn cười?!
- Biết rồi mà!!! Não em đủ 1350g. Không kém…cũng không hơn!!!
- Anh!!!
Buổi tối, tôi vì ghiền game không chịu được nên len lén lấy laptop để lên mạng. Ai dè mới mở máy, chưa kịp nhập tài khoản đã bị anh phát hiện. Kết quả là tôi bị ép uống chén thuốc kinh hoàng kia. Sặc!!!
- Anh à!!! Cho em chơi đi! 30′ thôi!!!-Tôi nài nỉ. Anh lườm một cái.
- 20′ nhé?!
- Hừ!
- Vậy 15′???
- Không!
- 10′? Không hạ được nữa đâu!!!
- Anh có bảo sẽ cho em chơi hả??? Còn lâu. Em không phải muốn sinh cục cưng là người nghiện game online đấy chứ?!-Anh vẫn ngoảnh mặt làm ngơ. Tôi chớp chớp mắt nhìn anh, nước mắt lưng tròng. Anh quay lại thấy dáng vẻ này của tôi, không nhịn được liền thở dài một hơi. Hehe!!! Tôi biết mà!
- Anh sẽ cho em chơi, với điều kiện…em phải uống chén thuốc lớn gấp đôi khi nãy!!!-Anh cười gian. Tôi xụ mặt.
Oaoaoa…Tôi sợ hãi nhảy phốc vào chăn, cuộn mình, ôm gối ôm nhắm mắt lại, không quên nói một câu:
- Em đi ngủ đây! Con kêu em đi ngủ!!!
Người nào đó…dám uy hiếp mình!!! Thật là ghét quá đi!!!
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc