Becase You Crying…! - Chương 34

Tác giả: HEA ( Han Eun Ae )

- Này,tối nay nhớ cái hẹn của chúng ta đấy.
Anh đi qua tôi nghiêng đầu nhắc khẽ.
- Được rồi mà !- Tôi cười.
Hôm nay – Valentine – vừa đúng là chủ nhật,hay thật đấy,chắc có nhiều cặp đôi vui lắm đây.
- Em sắp xếp xong chưa?
Anh Tùng vào phòng tôi hỏi.
- Xong hết rồi anh ạh ! Tối nay chỉ việc đi thôi,anh lên trường làm thủ tục cho em chưa?- Tôi hỏi anh.
- Ừm,mọi việc tạm thời xong xuôi rồi,chắc mấy hôm nữa sẽ lấy được hồ sơ về thôi.- Anh gật đầu.
- Cảm ơn anh ! Thật may vì em còn có người anh trai tốt như vậy.
- Con khờ này hôm nay ăn phải đồ thiu hả?- Anh cười xoa đầu tôi.- Em có chắc là tinh thần sẽ ổn chứ? Không hối hận chứ?
Ca ca hỏi khiến tôi bối rối.
- Không sao đâu anh.
Tôi lắc đầu.Ai bảo tôi không hối hận chứ? Tôi hối hận vì đã yêu người không nên yêu nhưng lại càng hối hận hơn khi phải lựa chọn cách rời xa anh ! Hối hận,tôi hối hận lắm !!! Nhưng hối hận rồi thì có thay đổi được gì đâu? Càng níu kéo chỉ càng đau thôi !

Nghĩ đi nghĩ lại tôi vẫn chọn cách ăn mặc như ngày thường : áo phông dài trắng tay cùng chiếc quần bò bó sát chân.
Chiếc áo tôi mặc màu trắng có dòng chữ : Waiting…! – “Chờ” – nghe nó cứ buồn buồn sao ấy,nhưng tôi lại thích nó.Đơn giản và nhẹ nhàng,chẳng có gì cầu kì diễm lệ.Buộc lỏng mái tóc lên cao,tôi quàng thêm khăn vào cổ chống rét.
Tôi chạy xuống nhà cùng chiếc áo khoác xanh dương đậm trên tay và đi đôi Pu'p bê trắng bệt vào rôi chạy ra bắt taxi đến nơi hẹn.Còn 15’ nữa là đến giờ hẹn rồi mà đường thì đông quá.Tôi xuống xe đi bộ một đoạn trên đường vì xe không thể chen được vào.
Bỗng nhiên ánh nhìn của tôi bị thu hút bởi một khối thuỷ tinh đang được bày trong cửa hiệu trước mặt...Mở cửa,tôi quyết định bước vào…

8h10’ ! Trước cửa hàng coffee mang tên “Flower Violet”
Thật may làm mới muộn có 10’ thôi,chắc là không sao đâu !
Tôi mở cửa bước vào quán cảm nhận được hơi ấm phả vào da mặt rất dễ chịu.Quán này không quá lớn nhưng khiến mọi người thấy được sự ấm áp kì lạ.
Ánh đèn hơi ngả sang màu vàng của nắng,những chiếc bàn gỗ thấp được kê gọn gàng,xung quanh đó là thảm ngồi với nhiều hình dễ thương.Trên tường vẽ rất nhiều hình hoa Violet,ấn tượng nhất là bức ảnh ở chính giữa quán.Trong đó là một rừng hoa Violet,hình ảnh chàng trai trao cho cô gái một đoá hoa Violet,gương mặt ai kia khẽ cúi nhẹ,nở nụ cười rạng ngời đón lấy món quà đặc biệt…
- Đến rồi hả?
Không biết anh từ đâu bước ra ngay trước mặt tôi.
- Vâng,em tưởng anh chưa đến cơ.- tôi cười.
- Anh đến từ sớm rồi,em muộn 10’ đấy nhé.- Anh nhìn đồng hồ.
- Trời,anh đúng là…
Tôi đánh nhẹ vào vai anh.
- Lại đây đi !
Anh cười bí ẩn và kéo tôi vào sâu trong quán.Dừng chân tại một bàn cạnh cửa kính có thể nhìn ra ngoài,anh ấn tôi ngồi xuống :
- Đợi chút,cho em xem cái này.
Anh nháy mắt rồi đi vào trong quầy hàng làm gì đó.Tôi đưa mắt xung quanh,nhìn thấy có nhiều cặp đôi cũng đang ngồi cùng nhau,chỗ thì nghe nhạc,chỗ thì cùng nhau đọc sách…Điểm nhìn của tôi dừng ở phía sân khấu nhỏ của cửa hàng,trên đó có một chiếc đàn Piano màu trắng và cây mic ở chính giữa.Trông thật tuyệt,vậy là lát nữa tôi có thể tặng quà cho anh bằng một bài hát rồi.
Đang mải suy nghĩ thì tôi thấy ánh nến lung linh đang tiến lại gần.Trên tay anh là chiếc bánh gato socola có cắm nến hình trái tim rất đáng yêu.Tôi bị bất ngờ đến nói không nói được gì,chỉ có thể cảm ơn bằng ánh mắt :
- Valentine vui vẻ !
Anh nói và đặt chiếc bánh xuốn bàn nhìn tôi cười – nụ cười ấm áp khiến tôi thoáng ngay ngẩn ra vài giây.
- Em cảm động vậy hả?- Anh ngồi bên cạnh tôi và hỏi.
- Ai nói thế bao giờ?
Tôi chối,quay mặt ra chỗ khác,vì hai má đang nóng lên xấu hổ.
- Vậy sao má ai kia lại đỏ hết lên thế?- Anh ghé sát vào người tôi hỏi.
- Lui ra,anh đúng là đồ cáo già ! Sao lúc nào em xấu hổ anh cũng phải vạch trần ra thế?- Tôi quay lại đẩy anh ra xa.
- Nhìn em xấu hổ thật sự rất thú vị !
- Anh…không quân tử !- Tôi trừng mắt nhìn anh.
- Được rồi,không giỡn với em nữa.Mau thổi nến đi !
- Phải ước đã chứ.
Vậy là tôi và anh nhắm mắt cầu nguyện.
“Cầu cho anh có thể quên tôi,cầu cho anh không phải chịu quá nhiều tổn thương do tôi gây ra…”
Sau đó anh để tôi thổi nến.
- Thật giống sinh nhật !- Tôi nói.
- Cứ coi là vậy đi,em thích không?
- Hì,thích chứ.Tất nhiên là thích rồi,có bánh ăn sao lại không thích được !- Tôi cười khoác cánh tay anh.
- Thì ra mục đích cuối cùng của em là ăn hả?- Anh gõ trán tôi rõ đau.
- Ah !- Tôi xoa đầu.- Sao anh đánh em?
- Anh thấy em hư quá.- Lại tiếp tục ấn trán tôi.
- Ầy,không thèm chơi với anh nữa,thà chơi với Tũn còn hơn.- Tôi phụng phịu quay ra ngoài.
- Oh,có người giở trò rồi kìa.
- Sao hả?- Tôi nhăn mặt.
- Em oan ức lắm sao?- Anh nói.
- Chứ còn gì nữa.
Chẳng cần phải hỏi,tôi gật đầu.
- Em hư như vậy mà còn nói oan ức.Cận thận không anh nhét em vô túi áo là không chạy thoát được đâu.- Anh cười.
- Ha,anh thật có tài nói quá nhỉ.
Tôi phì cười.
Anh cắt bánh cho tôi ăn và gọi hai ly cacao nóng .
- Anh đúng là hiểu em.Cacao ngon thật !- Tôi vừa uống vừa khen.
- Cẩn thận không bỏng đấy.- Anh lấy khăn giấy đưa cho tôi.- Mau lau miệng mèo đi.
- Ở đâu?- Tôi cầm giấy hỏi.
- Để anh lau cho,em càng ngày càng giống mèo.
- Ý anh là em ăn ở bẩn hả?
- Có lẽ vậy.
Anh kéo tôi lại gần và lau miệng cho tôi :
- Em tưởng anh sẽ thực hiện nụ hôn Cappucino giống như “Khu vườn bí mật” cơ !- Tôi cười hì hì trêu anh.
- Anh không muốn hôn một con mèo.- Anh nói mà mặt tỉnh bơ.
- Anh…đáng ghét thật !
Tôi chẳng còn từ gì để mắng anh nữa.
- Anh sẽ coi đó là em đang tỏ tình với anh.
- Aigoo.anh đừng tưởng bở.Anh nghĩ sẽ nghe được câu tỏ tình của em dễ dàng thế hả?
- Rồi sẽ có ngày em nói câu đó.
Tôi hơi khưng lại.Biết đến bao giờ mới nói “em yêu anh” được đây? Có lẽ là không bao giờ… “Anh nên quên em” – câu nói này chắc sẽ hợp hơn…
Tôi không nói gì hơn,ngồi nhìn anh và cười.Anh cũng vậy,chỉ nhìn tôi với ánh mắt trìu mến.
“Đừng có nhìn em như vậy ! Em sẽ không quay đầu mà đi được mất.”Nhìn anh mà trái tim tôi như bị ai đó P0'p nghẹt,đau đớn vô cùng,muốn ngã ngay vào lòng anh để nói ra tất cả mọi thứ mình đang giữ trong đầu.Cảm giác muốn nghẹt thỏ…Phải làm sao đây? Tôi thực sự yêu anh nhiều hơn mình nghĩ…Qua ngày hôm nay thôi,mọi thứ sẽ trở về điểm ban đầu,anh và tôi như chưa từng quen biết,mỗi người sẽ đi riêng một con đường…
- Em tặng quà cho anh nhé !- Tôi cười bí hiểm.
- Ừm.- Anh gật đầu.- Anh rất sẵn lòng nhận.
- Hì !
Tôi đứng dậy và đi lên phía sân khấu nhỏ:
- Anh biết chơi bài Without Saying không?- Tôi hỏi người chơi nhạc ở đó.
- Được cô hát đi.- Anh ta gật đầu.
Chỉnh lại mic,tôi e dè nói :
- Em chưa hiểu anh nhiều lắm,từ sở thích,từ món ăn…tất cả nhưng gì thuộc về anh em đều chưa biết hết…- Tôi nhìn về phía anh,mỉm cười.- Nhưng có duy nhất một điều em biết rõ,đó là anh thích những bản ballad nhẹ nhàng…
Nhạc bắt đầu nổi lên…và tôi hát…
“Có lẽ em không nên làm như vậy
Có lẽ em nên phớt lờ điều ấy
Tựa như đó là một thứ em đã từng không nhìn thấy
Tựa như đó là một thứ giờ em không thể nhận ra…
Có lẽ em đừng nên ngắm nhìn anh dù chỉ một lần
Có lẽ em đã phải chạy trốn
Có lẽ em phải vờ như mình chẳng hề nghe được điều gì
Tựa như đó là một điều em chưa từng nghe thấy
Tựa như đó là một điều giờ em vẫn chưa thể hiểu ra…
Giá như em đừng nghe theo tiếng gọi của tình yêu…
Chẳng cần một lời, anh cho em biết thế nào là tình yêu
Chẳng cần một lời, anh trao em mối tình này
Anh khiến cho em… phải giữ chặt đến từng hơi thở của anh… nhưng giờ đây anh lại quay lưng vậy sao?...
Chẳng cần một lời, tình yêu đã rời bỏ em
Chẳng cần một lời, tình yêu buông rơi em
Em sẽ phải nói điều gì đây?
Đôi môi đang cắn chặt của em … cũng đang sững sờ quá đỗi… mà chẳng thể thốt ra một lời…
Tại sao em lại đau đớn thế này?
Tại sao vẫn mãi là nỗi đau?
Lẽ nào em không thể ngắm nhìn anh lần nữa
Và anh sẽ chẳng khi nào còn hiện diện nơi đây
Vì nếu không thì … em vẫn phải thấy lòng mình bình yên chứ…
Chẳng cần một lời, anh cho em biết thế nào là tình yêu
Chẳng cần một lời, anh trao em mối tình này
Anh khiến cho em… phải giữ chặt đến từng hơi thở của anh… nhưng giờ đây anh lại quay lưng vậy sao?...
Chẳng cần một lời, tình yêu đã rời bỏ em
Chẳng cần một lời, tình yêu buông rơi đôi tay em
Em sẽ phải nói điều gì đây?
Đôi môi đang cắn chặt của em… cũng đang sững sờ quá đỗi…
Chẳng cần một lời , những giọt lệ cứ lặng lẽ rơi
Chẳng cần một lời , trái tim em vụn nát
Chẳng cần một lời , em đã chờ đợi tình yêu
Chẳng cần một lời , tình yêu khiến em đau đớn…
Trong phút chốc em bỗng ngơ ngẩn
Em trở thành một kẻ ngốc nghếch
Vừa rơi lệ vừa ngắm nhìn bầu trời kia
Chẳng cần một lời, những câu tạm biệt cứ đến với em
Chẳng cần một lời, tất cả với em đã chấm dứt…
Có lẽ trái tim em… cũng quá đỗi ngạc nhiên… khi bỗng một ngày phải xoá bỏ bóng hình anh…
Vẫn cứ lặng lẽ chẳng một lời…
Chẳng cần một lời, tình yêu đã đến
Chẳng cần một lời, tình yêu đã ra đi
Giống như những cơn đau xưa cũ… có lẽ em chỉ cần chịu đựng nỗi đau này trong một khoảnh khắc…
Bởi cuối cùng… chỉ còn vết sẹo là hằn lại mãi theo năm tháng…”
Tiếng nhạc kết thúc,tôi cúi chào mọi người và đi xuống chỗ ngồi.
- Thế nào? Em hát không tệ chứ?- Tôi hỏi anh,miệng vẫn cười tươi.
- Nhưng sao em lại hát buồn như vậy? Em khiến anh thấy lo lắng.- Chân mày anh khẽ nhíu lại.
Tôi nhìn anh,hơi bỡ ngỡ trước câu hỏi đó.
- Buồn ! Nhưng em thích nó.- Tôi nói.
- Nếu em buồn hãy nói với anh,đừng chịu đựng bất cứ điều gì một mình.- Anh ôm lấy tôi,để mặt tôi áp vào *** anh.
- Anh đừng lo mà.
- Anh không yên tâm được,khi nhìn vào mắt em,anh thấy rất lạ.- Anh siết chặt vòng tay hơn nữa.
- Làm gì có chuyện.Anh toàn nghĩ linh tinh thôi.Hì !- Tôi dụi mặt vào *** anh cười đùa.
- Ừm,có lẽ anh đã nghĩ nhiều quá.Anh sợ em sẽ biến mất mà không báo trước.
Tim tôi khẽ nhói lên lần nữa…Tưởng chừng như không còn hơi sức để tiếp tục đập nữa…
Đau ૮ɦếƭ mất…
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc