Bad Boy - Chương 13

Tác giả: A Triệt


“Triệu Vĩnh Dạ!”
Đỗ xe vào trong gara, ta ngâm nga hát chuẩn bị đút chìa khóa vào cửa, sau lưng bỗng vang lên tiếng con gái, đem toàn bộ tâm trạng tốt của ta ném sạch.
“Sặc, cô tới thật à.” Ta hung hăng trừng nàng: “Không phải tôi bảo cô cút sao?”
“Thế nào, quên lời mình nói rồi sao? Nhưng tôi rất nhớ đấy, để xem cậu có dám làm hay không.”
Hừ! Tức chết người! Biết rõ cô nàng muốn kích ta, hết lần này đến lần khác ta vẫn không thể nuốt trôi cục tức này.
Ta suy nghĩ một chút, gần đây mới tựu trường không lâu, Huống Hoàn An đang bận rộn chuyện thi đại học, hôm nay hắn sẽ ở nhà đọc sách chứ không sang đây, thừa dịp hôm nay giải quyết cục phiền này cho rồi.
“Đi vào!”
Ta đá văng cửa, không quay đầu lại đi thẳng vào bên trong.
Ngưu Hoan cũng đi theo, ta bước vào phòng, xoay người tóm lấy nàng trực tiếp ném xuống giường.
“Tốt, gan cô to lắm, vậy cô nhớ tiếp theo phải làm gì chứ.” Ta khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nhìn cô.
Ngưu Hoan mỉm cười, ngồi dậy trên giường, đưa tay cởi ra hai cúc áo sơ mi, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn ta.
“Kì lạ thật, tôi không hiểu cậu hung dữ như vậy để làm gì. Tôi…..Tôi rất rõ mình đang làm gì mà, tôi chỉ muốn nhìn một người có kinh nghiệm, mà cậu là người tôi nghĩ đến sau khi đã suy nghĩ rất kĩ……Trước kia nếu có diễm phúc đưa tới tận cửa thế này, cậu sẽ không có phản ứng như vậy, tôi nghe bạn bè cậu trong trường nói cậu rất lâu rồi không tìm con gái nữa, chẳng lẽ thật sự cậu…..”
“Câm miệng! Liên quan cái rắm gì đến cô!”
Mặt ta không khỏi nóng lên. Cô nàng chết bầm này còn dám đi điều tra ta?
“Làm sao không liên quan đến tôi được?” Ngưu Hoan vừa nói vừa phanh cúc áo, “Tôi đến đây rồi thì đừng có để tôi phải tay không quay về, nếu không tôi sẽ đi thông báo với cả trường rắng cậu bị bất lực.” ( =]]]]]]]]]]]]]] )

Cô cởi áo sơ mi cùng quần, nằm trên giường, mím môi quật cường nhìn ta.
“Mẹ kiếp….Cô điên rồi!”
Ta nghiến răng nghiến lợi đi về phía cô ta, giận ngút trời, cởi áo, tháo thắt lưng quần, không chút nghĩ ngợi tiến tới.
Nửa giờ sau.
“huhuhuhu….huhu….”
“Này! Đủ chưa hả? Đừng khóc nữa!”
Làm cái rắm gì chứ? Cái con người hào khí ngút trời vừa rồi, giờ ôm chăn bông chui vào góc giường, nước mắt nước mũi rụng tùm lum, như vừa bị hiếp dâm ấy.
Mẹ kiếp, lòng của phụ nữ là kim dưới đáy biển sao? Căn bản chỉ là một con đơn bào amip thôi!
Miễn cưỡng an ủi mấy câu, Ngưu Hoan Khóc vẫn hoàn khóc không để ý tới ta, ta chịu không nổi, gãi gãi đầu, tung mình xuống giường, đem quần áo, đồ lót ném lên người Ngưu Hoan.
“Là cô ép tôi làm vậy, hiện tại khóc lóc cái gì?” Người thật sự muốn khóc là tôi đây này! Không thể ngờ bản thân lại gặp phải chuyện này.
“Chơi tôi như vậy cô hài lòng chưa? Mặc quần áo vào rồi về đi! Còn Thạch Phi Ảnh…., cô chỉ cần hạ xuân dược vào đồ ăn đồ uống của anh ta là được, dù sao đó cũng là chuyện của cô và anh ta, đừng có lôi tôi vào!”
Ta trực tiếp đem cái quần tụt đến đầu gối đá văng ra, thân thể trần truồng đi đến tủ quần áo lấy khăn lông, muốn vào phòng tắm xả xui.
Ngưu Hoan rốt cuộc cũng ngừng khóc, xột xoạt mặc quần áo, không lâu sau cô bỗng hét lên một tiếng, làm ta giật mình.
“Cái gì thế? Gào cái quỷ gì….”
Ta quay đầu lại, rất không thoải mái trừng qua, thấy Ngưu Hoan ôm thân thể chui vào chăn bông, đồng thời cũng nhìn thấy người kia ngoài cửa.


Tayra run lên, khăn lông đang cầm nhất thời rơi xuống đất.
Thôi xong…..Nguy rồi….Sao hắn lại tới lúc này?!
“Cửa lớn không khóa, tôi thấy lạ liền trực tiếp đi vào.” Huống Hoàn An nhanh chóng cho ta lời giải đáp, khom người thả một chiếc túi to lên bàn.
“Mẹ tôi mới nấu một tô súp ngọt, tôi mang qua cho cậu.”
Mặt hắn rất bình thản như không có chuyện gì, giọng nói cũng nhàn nhạt. Nhưng như vậy mới làm ta cảm thấy sợ, từ đầu đến chân bắt đầu thấy lạnh run, tim đập cuồng loạn như muốn nhảy ra ngoài.
Xong rồi…..Loại tình huống này, ta phải giải thích thế nào đây…..?
Căn bản là giải thích thế nào cũng không được, càng tô càng đen…..
“Cái kia…..Triệu, Triệu Vĩnh Dạ, tôi về đây….”
Không khí đông cứng tới cực điểm bị tiếng nói như muỗi kêu của Ngưu Hoan đánh vỡ, cô nhanh chóng mặc quần áo đàng hoàng lại trong chăn bông, tóc tai bù xù xuống giường, cúi đầu vòng qua Huống Hoàn An vội vàng ra khỏi phòng.
Nữ nhân chết tiệt! Nói đến là đến, nói đi thì đi, vào nhà không đóng cửa, cái chăn của ta còn bị con mẹ nhà ngươi hại thảm nữa chứ!
“Cô ấy là ai? Cậu mới vui vẻ xong hả?” Huống Hoàn An nhìn ta, đột nhiên hỏi.
“Không…..” Ta không dám nhìn thẳng vào hắn, mặt không ức chế được mà nóng lên. “Làm sao có thể……Cô ấy là quản lí của đội tôi….”
“Quản lí?”
Hắn nhẹ giọng nhắc lại, không khí yên lặng trong chốc lát.
“Triệu Vĩnh Dạ, tôi đã nói rồi đúng không? Chửi loạn thô tục thì rửa miệng. Còn phát sinh quan hệ với con gái trước khi kết hôn thì sao? Rửa chỗ nào?”

“Ách….rửa…rửa….”
Hắn từ từ đi tới gần ta, toàn thân ta mất dần khí thế, không ngừng lùi về phía sau. Rất nhanh bị hắn dồn vào góc tường, không thể động đậy.
“Không trả lời được à? Tôi sẽ nói cho cậu biết.”
Hắn cúi người nhặt chiếc khăn rơi trên đất, bỗng nhiên một cánh tay đưa tới ôm ngang lấy ta, vác lên vai bê vào phòng tắm.
“Không! Không nên….Huống Hoàn An! Buông!”
Ta sợ ngây người, qua vài giây mới hoàn hồn, ở giữa không trung liều mạng giằng co.
Trước khi hắn gia nhập đội bóng rổ còn luyện võ rất nhiều năm, bình thường không nhìn ra, nhưng một khi hắn giận lên, hai chữ “thô bạo” cũng chưa đủ hình dung một nửa sự kinh khủng. ( ặc!!! )
“Oa!”
Bị hung hăng ném vào bồn tắm, ta đau đến nỗi không thể ngồi dậy nổi, hai tay lập tức bị bắt giơ cao quá đầu, dùng khăn lông cột chặt vào vòi nước.
“Này! Anh làm gì vậy?”
Ta kinh ngạc dùng sức lắc cổ tay bị treo ngược lên, hắn dường như còn chưa hài lòng, lại lấy thêm mấy cái khăn lông, dễ dàng bắt được đôi chân đang không ngừng quẫy đạp của ta, tách chân ta ra, trói phần đầu gối cùng đùi vào hai bên thành bồn.
Mắt ta dại ra, hai chân bị buộc mở ra như ếch, hoàn toàn không giữ lại chút mặt mũi nào trước hắn. Hắn ngồi bên thành bồn, không chớp mắt nhìn ta, trên mặt không chút cảm xúc.
Hình tượng này bỉ ổi đến nỗi một đống biến thái Nhật sang đây cũng không nhìn nổi, toàn thân ta run lên, quả thực không thể tin được!
“Mẹ kiếp…..Anh học phương pháp này từ chỗ nào……A!”
Giữa hai chân lạnh như băng, ta hít vào một hơi, hắn đang vói hoa sen để nước lạnh, trực tiếp hướng về nơi đó của ta! Còn vặn nước lên mức mạnh nhất, cột nước mạnh mẽ hướng vào chỗ yếu nhất của ta.

Hiện tại trời đang lạnh, trong phòng lại không bật lò sưởi, nước lạnh như đá cục chảy lên người ta, ta lạnh không chịu nổi, răng đánh cầm cập vào nhau, liều mạng muốn ngồi dậy, nhưng chân bị trói chặt không cựa nổi, tiểu đệ đệ co lại thành một đoàn, lạnh cứng.
“…Anh điên rồi….”
Ta cắn răng, miễn cưỡng nặn ra từng chữ.
“Được rồi….Tôi xin lỗi….thật xin lỗi! Tôi biết tôi sai rồi! Lần sau tuyệt đối không tái phạm nữa….Anh hài lòng chưa? Dừng tay đi!”
“Cậu phải nói xin lỗi, cũng phải nhìn tôi không chấp nhận.” Hắn lạnh lùng nói, tắt nước, bàn tay ấm nóng nắm chặt lấy cái kia của ta.
Ta run lên, giống như có dòng điện chạy qua, thứ đang ủ rũ kia nảy lên trong tay hắn. Vốn đang lạnh cứng vậy mà nhanh chóng sống lại như vậy.
“A….”
Sau khi bàn tay thô ráp chà sát vài cái, khẽ buông ra, thứ ấm áp, trơn trượt hơn ôm lấy thú đó của ta, ta khiếp sợ nhìn thứ đó chui vào trong miệng hắn, rồi lại từ từ trượt ra, đầu lưỡi nóng ướt liêm một chút.
Ta “A” một tiếng, cong người lại, chỉ mới như vậy đã không chịu nổi.
Ghê tởm…..Căn bản chẳng có chút kĩ thuật nào, vậy mà mấy cô nàng kia không thể sánh bằng, làm sao có thể………
Chỉ nhìn hắn liếm nó ta liền muốn bắn ra, huống chi hắn còn ngậm lấy nó rồi bắt đầu mút mạnh, ta nhắm mắt liều mạng nhẫn nại, nhưng thứ vô dụng kia căn bản không nghe lời chủ….. chống đõ không tới vài giây trong miệng địch liền rung động không ngừng.
“Ư….Ngô….không, đừng mút nữa….A!!!!”
Ta hét to một tiếng, trong thời khắc sắp phóng ra, ta lại bị tóm chặt lấy phần gốc, bàn tay tàn nhẫn không ngừng bóp chặt, ép dòng nhiệt lưu kia quay lại, không chịu buông ra.
Ta đau đến hô hấp dồn dập, nước mắt thoáng cái đã trào ra.
“Ô…..Buông tay….”

Ta mở mắt trừng hắn, trong mở hồ không thể nhìn rõ biểu hiện trên mặt hắn.
“Huống Hoàn An…..Anh là đồ đại khốn kiếp….thật quá đáng…”
“Ai mới là người quá đáng? Cậu nhầm rồi, thần kinh của tôi không thô đến mức nhìn cậu cùng cô bé khác ở trên giường mà vẫn không thấy có gì lớn.”
Chờ cho nó hoàn toàn mềm xuống, hắn mới buông tay, cầm vói hoa sen lại một lần nữa xả nước lạnh xuống, tiếp tục màn hành hạ vừa rồi.
“Chúng ta ở chung một tháng trời, cũng đã hôn, ân ái nhiều lần, cậu cho rằng tôi làm những chuyện này với cậu cũng chỉ là đùa giỡn thôi sao? Cậu có nhớ trước kia tôi đã từng nói, bởi vì thích người đó nên tôi mới muốn hôn, muốn ôm, muốn cầm tay người đó không?”
“Trừ cậu ra, tôi không chạm vào ai khác, cũng không muốn chạm vào ai cả. Nhưng còn cậu thì sao? Có thể dễ dàng đem vật này tùy tiện cho vào thân thể người khác, xem ra phải rửa một trăm lần cũng không đủ…..Thứ nên rửa, phải là cái đầu của cậu mới đúng.”
Hắn vừa nói, trong thanh âm còn mang theo sự mệt mỏi.
Ta ngẩn ra, ngừng khóc, ngơ ngác nhìn hắn. Hắn không nhìn lại ta, bỗng nhiên tắt vòi hoa sen, xả nước nóng vào bồn tắm, cởi toàn bộ dây trói trên người ta.
“Huống….”
Nhìn hắn không quay đầu lại rời đi, ta nắm lấy thành bồn tắm, mặc dù thân thể được nước nóng từ từ vây quanh, nhưng không hiểu sao, vẫn cảm thấy lạnh, rất lạnh…..
Từ ngày đó, hắn cũng không tới tìm ta nữa, mà tiếng chuông “lão hổ lão thử” cũng không vang lên lần nào nữa. Bởi vì ta đã đổi thành tiếng chuông chuyên dùng cho sỗ của hắn rồi.
Nếu hắn không thèm nghía đến ta, vì thế, ta dĩ nhiên cũng không chịu chủ động đi tìm hắn, mỗi ngày đều chạy tới chạy lui ba chỗ: ở nhà, bệnh viện, trường học.
Nhưng theo thời gian từng ngày đi qua, ta ngày càng nôn nóng, trong lòng như có lửa đốt.
Được rồi, cho dù là lỗi của ta, nhưng ta cũng nói xin lỗi rồi, cũng bị phạt rồi, hắn còn muốn thế nào? Hay là ta phải quỳ xuống dập đầu tạ tội hắn mới chịu tha cho ta?
Đùa gì vậy chứ!


“Vĩnh Dạ.”
“Gì?”
Ta không ngẩng đầu, tiếp tục không yên lòng gọt quả táo trong tay.
Kể từ khi mẹ tỉnh lại, tình hình càng ngày càng tốt, kĩ thuật gọt trái cây của ta cũng càng ngày càng tiến bộ, vừa trổ tài trước mặt bà, còn làm bà giật mình.
“Lâu rồi mẹ không thấy Hoàn An tới…..Gần đây học hành bề bộn lắm sao?”
Dao trượt đi, đâm vào đầu ngón tay, trầy một chút, máu chút nữa dây lên quả táo mới gọt. Ta lập tức ép ngón tay ấy vào lòng bàn tay, giả bộ không có chuyện gì tiếp tục gọt trái cây.
“Ừ….cậu ta….rất bận rộn a, lớp mười hai rồi mà. Chung kết bóng rổ cũng sắp đánh rồi.”
“Thật sao? Khi nào?”
Tốt! Chuyển chủ đề thành công. “Từ thứ Năm trở đi, bốn ngày liên tiếp.”
“A? Nhanh như vậy à. Không biết có thể xuất viện trước ngày đó không nữa….”
“Miễn bàn! Chuyển chủ đề khác.” Ta ngẩng đầu trừng nàng một cái: “Biết điều một chút ở đây xem TV cho con.”
Bà khẽ mỉm cười, há miệng ăn táo ta vừa cắt.
“Ăn ngon không?”
Cho dù nhìn bà gật đầu ta cũng không thể tin, tự lấy một miếng cho mình ăn.
Rõ ràng ăn không chua chút nào, còn rất ngọt, nhưng ta nhai nhai một lúc, không hiểu sao lồng ngực lại chua xót, mắt cũng có chút là lạ.
“Vĩnh Dạ tự tay gọt trái cây cho mẹ ăn, mẹ cảm thấy rất hạnh phúc.” Bà lại ăn một miếng, cười nói.
“Khụ khụ…” Ta mất tự nhiên ho vài tiếng. Không chịu nổi, người này sau khi bị đụng đầu xong, nói chuyện càng ngày càng buồn nôn.
Được người khác cưng chiều như vậy, dĩ nhiên là hạnh phúc rồi. Thứ hạnh phúc đó, ta cũng đã từng có…..
Mặc dù ta luôn không nhận ra, cũng chưa bao giờ biết quý trọng.
“Mẹ đang đoán, có phải con và Hoàn An cãi nhau không?”
Ta còn đang xuất thần, bà liền phát ra một câu tuyệt cú, làm ta giật mình thon thót.
“Ách, không có a….Tại sao lại nghĩ như vậy?”
“Không có gì, tự nhiên nghĩ thôi. Không có gây lộn là tốt rồi…..Đại khái cũng lâu rồi không thấy nó, mẹ bắt đầu nhớ nó….. Đúng rồi.” Bà vừa nói vừa lấy trong ngăn kéo ra một cái ô.
“Đây là mẹ Hoàn An lần trước tới để quên, vốn định đưa cho Hoàn An mang về, nhưng chưa gặp được…. Vĩnh Dạ, lần sau tới nhà họ chơi, nhân tiện cầm cho bác Huống nhé.”
“Ừm….ừ.”
Ta ngẩn người, đưa tay nhận lấy cái ô, không tự chủ được dùng sức nắm chặt, đến khi mẹ lên tiếng mới hoàn hồn, vội vàng đem bỏ vào ba lô.
“Huống bá mẫu thật có phúc khí, Hoàn An là một cậu bé tốt, dịu dàng tỉ mỉ, đàng hoàng chững chạc, mẹ rất thích nó đấy.”
Ta không nói gì, lại cầm một quả táo, dùng sức gọt.
Hừ…tức chết người, thế là thế nào? Tất cả mọi người đều liều mạng thổi phồng con người hắn!
Dịu dàng tỉ mỉ…..cái đầu ấy! Tỉ mỉ cái gì chứ, căn bản là hẹp hòi! Mẹ có biết cái tên “cậu bé tốt, đàng hoàng tử tế” của mẹ đã làm gì con trai mẹ không a?
“Đáng tiếc Tiểu Trúc nhỏ tuổi quá.” Bà than thở, “Nếu mẹ mà có con gái tầm tuổi cậu ta, nhất định phải bắt nó làm con rể….A! Vĩnh Dạ? Con sao thế? Cắt vào tay sao? Để mẹ xem nào….”
Ghê tởm! Ghê tởm! Tức chết ta!
Xế chiều hôm đó, ta mang theo cây dù, cưỡi xe đi đến nhà…..bên cạnh nhà Huống Hoàn An.
Vận khí không tệ, ta mai phục ở góc đường nửa giờ, liền thấy mẹ Huống cầm giỏ chuẩn bị ra cửa, vội vàng đi ra, làm bộ như tình cờ gặp.
“A? Tiểu Dạ? Lâu quá không gặp cháu!” Mẹ Huống vừa nhìn thấy ta, lập tức lộ ra chiêu bài nụ cười hoa hướng dương.
“Mẹ cháu khỏe chưa?”
“Cũng tốt rồi ạ….” Ta lùi lại một bước, duỗi dài tay đưa cho bà cây dù: “Ờm ờ….Cháu tới trả bác cái này.”
Không xác định được tên kia có ở nhà hay không, ta không dám lại gần mẹ Huống quá, tránh việc không cẩn thận bị kéo vào.
Bà “Ừ” một tiếng, che iệng cười khẽ cảm ơn rồi nhận lấy.
“Tiểu Dạ, nếu tới thì vào trong ngồi một chút nha! Có muốn ăn gì không? Một đám bạn chơi bóng rổ của Tiểu An An đến nhà, bác còn đang suy nghĩ không biết nên làm điểm tâm gì để chiêu đãi đây.”
Thì ra là hắn ở nhà? Ta giật mình, vội vàng khoát tay.
“Không, không cần! Cháu còn có việc….”
Dù sao ta cũng chủ ý hắn không tới tìm ta, ta cũng tuyệt đối không tìm hắn, rồi còn có đồng đội hắn ở đấy, ta đi vào chẳng phải tự chui đầu vào lưới sao!
“Đúng rồi, nấu súp ý nhân là tốt rồi!” Mẹ Huống vỗ tay một cái, rất cao hứng quyết định đồ ăn. “Đúng lúc tiểu Huyên ở đây, cô bé thích đẹp lại sợ mập, ăn cái này là thích hợp nhất. Nhưng mà tiểu Dạ không cần lo lắng, phần của cháu bác sẽ nấu ngọt một chút, ha hả!”
Bà phất tay với ta một cái: “Mẹ Huống đi nha! Cửa không có khóa, cháu cứ đi vào là được rồi!” Đảo mắt một cái đã không thấy bóng dáng.
Chịu không nổi, vị lão mẹ này chẳng thay đổi chút nào! Ta hết nhìn hướng đường phố phía trước lại trừng cánh cửa lớn phía sau.
Như vậy mà nói, trong kia là tụ tập một đám nhân vật bây giờ ta không muốn thấy nhất. Ta chỉ cần trực tiếp xoay người rời đi là được rồi.
Nhưng mà…..
Một bước, hai bước, tay chân như tự có ý thức, từ từ tiến lên đẩy cửa ra, đi vào.
Phòng khách Huống gia rất lớn, vừa có mấy tiểu quỷ đùa giỡn, bên kia là một đám con trai vây quanh TV xem băng ghi hình trận đấu bóng rổ. Hai bên đều ầm ĩ như nhau, không ai chú ý đến ta ở cửa trước.
Nhìn kỹ, trên TV chính là trận đấu giữa Phong Hoài và Hiệp Giương, cũng chính là trận ta tức giận đùng đùng, đánh cả trọng tài, kết quả bị phạt cấm thi đấu hai trận.
Lại nhìn kĩ, trong một đám con trai có một cô gái tóc dài, ngồi bên cạnh Huống Hoàn An, ôm một hộp bánh khoai ăn.
Cô bé ăn ăn, rồi duỗi tay đem một mảnh đến bên miệng Huống Hoàn An. Huống Hoàn An cũng không thèm nhìn, há miệng muốt vào.
Cô bé cười, khuôn mặt dịu dàng vô cùng vui sướng.
Trong lòng ta chấn động, biết mình không thể tiếp túc ở chỗ này nữa rồi.
Từ từ lùi về sau hai bước, xoay người nhìn cánh cửa. Chỉ cần đi hai bước nữa, là có thể rời khỏi chỗ này, hơn nữa sau này cũng sẽ không bước vào nữa…..
“Triệu ca ca?” Tiếng một tiểu quỷ ở sau lưng ta vang lên.
Thằng nhóc chết tiệt! Sao lại gọi lớn tiếng như vậy….Ta cứng người lại một giây, cảm giác lưng trở nên nặng nề vô cùng, không dám quay đầu lại, lập tức bỏ chạy.
Lao ra khỏi cửa nhà Huống gia, còn bị vướng chân vào rãnh nước ven đường , ta chạy trối chết đến chỗ đỗ xe, ngồi lên xe máy, sờ loạn trên người lại không tìm thấy chìa khóa xe ở đâu.
“Binh!”
Ta dùng sức đập vào bình xăng xe, đang muốn nhảy khỏi xe chạy bộ, bỗng khựng lại, cả người bị ôm chặt lấy từ phía sau.
“Buông ra!” Ta cắn chặt hàm răng, cố gằng dùng thanh âm lạnh lùng nhất để nói.
Muốn giãy dụa, muốn quay đầu hung hăng đấm một đấm, nhưng tên kia như có hấp tinh đại pháp, chỉ vừa nghe thấy hơi thở quen thuộc đã lâu không gặp, toàn thân ta liền nhũn ra, tay cũng không nắm lại được chứ đừng nói đến việc khác.
Mẹ kiếp……Tên vô dụng Triệu Vĩnh Dạ……Ngươi thật hết thuốc chữa!
“Không buông.” Gương mặt ấm áp của hắn áp lên mặt ta, thở dài.
“Quỷ khóc nhè, sao lại khóc nữa rồi?” Hắn khẽ nói. “Cậu như vậy tôi phải làm sao….”
“Mẹ kiếp…….Là ai làm hại….”
Thật sự mất thể diện, ta nức nở lên tiếng, mất thể diện thì mất thể diện, dù sao ta còn cái trò gì mà ngươi chưa được xem.
“Không phải anh không muốn để ý đến tôi sao? Còn giả mù sa mưa đuổi theo tôi làm gì…..Đi về a! Về với tiểu Huyên xinh đẹp tiếp tục khanh khanh ta ta a!”
“….A? Cậu nói gì tôi không hiểu.” Hắn xoay mặt ta lại, khó hiểu nhìn. “Tiểu Huyên? Sao lại liên quan tới cô ấy….Tôi cùng cô ấy khanh khanh ta ta lúc nào?”
“Rõ ràng! Còn không thừa nhận!” Ta oán hận đưa tay lau khóe miệng hắn, đem mảnh vụn bánh khoai cho hắn xem.
“Vật chứng còn ở đây! Cô ấy ngọt ngào đút cho anh ăn bánh khoai, có phải tiếp theo sẽ đổi qua là anh đút cho “nơi đó” của cô ấy ăn cái khác không? Hừ!”
“Triệu Vĩnh Dạ, còn nói hưu nói vượn nữa là tôi rửa miệng cậu ngay tại đây đấy.” Hắn trừng mắt cảnh cáo một cái, cau mày hồi tưởng, lắc đầu.
“Tôi chỉ chăm chú em TV, mắt cũng nhìn màn hình, căn bản không chú ý ai đút bánh khoai cho tôi ăn. Nếu như cậu không nói, ngay cả ăn cái gì tôi cũng không nhớ rõ.”
“Lừa gạt người!” Ta hoàn toàn không tin từ đầu tới cuối. “Người cô ấy dính vào bên cạnh anh, làm sao anh lại không chú ý tới chứ? Muốn kiếm cớ cũng đừng dùng cái cớ kém cỏi như thế! Cùng lắm cũng chỉ là băng ghi hình trận đấu, không phải phim SEX, có cái gì có thể làm anh nhìn mê mẩn như vậy….”
Miệng ta bỗng khựng lại trong trạng thái mở rộng, không nói gì nữa.
Huống Hoàn An không lên tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn ta.
Mặt ta thoáng cái hồng lên, bỗng nhiên miệng đắng lưỡi khô, ngực nóng tim đập.
“Đã nói cho cậu biết tôi và tiểu Huyên chỉ là quen biết nhau từ nhỏ, căn bản không có gì, sao cậu không tin? Tôi không phải là cậu.”
Trầm mặc hồi lâu, hắn chậm rãi nói, ánh mắt phức tạp vuốt gương mặt ta.
“Vậy còn cậu? Cậu còn tới tìm tôi làm gì….Không phải cô ấy đã mang thai sao?”
“Hả? Anh nói ai?” Ta ngạc nhiên ngẩng đầu.
“Quản lí của các cậu a.” Mặt hắn không chút thay đổi liếc nhìn ta một cái.
“Đúng vậy….Cô ấy có thai rồi, nhưng liên quan gì tới tôi? Cũng không phải con tôi!”
Ta có chút kinh ngạc, chuyện này tạo thành xôn xao không nhỏ ở Phong Hoài, một đống người nghị luận rối rít, không nghĩ tới cũng truyền cả sang Hiệp Giương.
“Không phải của cậu?” Huống Hoàn An còn kinh ngạc hơn ta, thấy phản ứng của hắn, ta lập tức biết hắn đang hiểu lầm cái gì.
Ngưu lão đầu phong tỏa tin tức cha đứa bé là ai, ngay cả thành viên đội bóng rổ cũng ít người biết. Ta biết….Đương nhiên là bởi vì ta cũng miễn cưỡng là “kẻ có công nhất” trong vụ này.
“Ối vãi hàng! Anh bị ngu à! Nghĩ lung tung cái gì vậy, làm sao có thể là con của tôi chứ!” Mặt ta đỏ lên, nắm chặt tay hét lớn.
Nếu như vì nguyên nhân này mà một tháng trời hắn không thèm để ý đến ta, mẹ kiếp…..Ta nhất định phảu tới tiệc cưới chết tiệt của Ngưu Hoan gài mìn!
“Tại sao không thể chứ? Không phải cậu đã lên giường với cô ấy rồi sao?”
“Đó là do cô ấy kích tôi, tôi vốn không muốn đụng vào cô ấy! Hơn nữa cũng chỉ là cởi quần áo ra, tôi không có động tới một sợ lông tơ của cô ấy!”
“Thật?” Hắn nhướn mày, có chút hoài nghi. “Tôi thấy quần áo hai người cũng cởi hết ròi, làm sao có thể không làm gì chứ?”
“Cái này…..là làm bộ hôn hôn một chút, tay tôi chưa kịp chạm vào phía dưới cô ấy thì cô ấy đã oa oa khóc rồi! Hơn nữa….Hơn nữa…..”
Ta đỏ mặt tía tai “Hơn nữa” hồi lâu, bỗng nhiên cắn răng một cái, dùng đầu đập một phát vào ngực hắn, rồi bỏ chạy.
Chạy chưa được mấy bước, tên chân dài hơn ta cả khúc Huống Hoàn An kia đã nhanh chóng đuổi kịp, níu lấy ta kéo về phía hắn, không để ý đây là vỉa hè trên đường lớn.
“Huống….Huông Hoàn An! Buông tay ra! Đừng kéo tôi….”
Vừa thấy cửa chính nhà hắn, ta bị làm cho sợ càng giãy dụa ác hơn, nắm chặt lấy tay nắn trì xuống, liều chết cũng không chịu đi tiếp. Mà hắn chỉ nói nhỏ bên tai ta một câu, ta liền lập tức cấm khẩu, biết điều đứng im.
“Cậu muốn tự đi vào, hay là để tôi khiêng cậu lên lầu hai?”
Ghê tởm….Hèn hạ vô sỉ đại khốn kiếp!
Đầu ta cúi thấp đến không thể thấp hơn, không dám nhìn phía phòng khách một tí nào, như cô vợ oán hận vội vã theo sau mông Huống Hoàn An lên bậc thang. Đáng tiếc không thể không nghe được câu “Đội trưởng muốn làm nhục chết kẻ địch! Chức vô địch năm nay thuộc về ta rồi!!!!!”
Mẹ kiếp yêu tinh thối!
Trong đầu ta lập tức trình diễn một trăm loại phương pháp ra đi cho y, bao gồm băm, thái, chặt, nướng, tạt axit, dùng kìm chích điện, dùng đinh đóng lên tường…..
“Đề nghị này cũng không tệ lắm.” Thanh âm nhàn nhạt bỗng nhiên vang lên xoáy sâu vào trong đầu ta.
Ta sợ hãi cả kinh, lập tức hoàn hồn trừng hắn.
“Anh….Anh dám!!”
“Mặc dù cậu không làm đến cùng, nhưng thật sự cậu cũng có ý đó, cũng đã ôm cô ấy, hôn cô ấy, sợ soạng nữa đúng không?”
“Ách….Đó là….” Ta cứng đờ, tùy ý hắn kéo tay ta, nhẹ nhàng hôn lên từng đầu ngón tay.
“Xem ra chỗ cần tẩy rửa không ít đâu.”
Hắn mỉm cười, đem ta đã hóa thạch đẩy lên phòng, sau đó không tiếng động đóng cửa lại, “cạch” khóa chốt.
“Đúng rồi… “Hơn nữa” cái gì? Cậu còn chưa nói hết.”
“…”
“Nói nghe chút đi, lần này làm xong sẽ cho cậu nghỉ ngơi.”
“Khốn…..Khốn kiếp….A…Anh, anh sờ…. như vậy……Dừng lại…..A, ngô….bảo…..bảo tôi làm sao……nói đây…A…a a….”
“Cậu rõ ràng vẫn có thể oán trách, mắng chửi người a.”
Hắn cười nhẹ, đem ta đã vô lực nằm sấp tùy ý hắn loạn động quay lại, giơ hai chân đã nhũn ra của ta đặt lên vai hắn, đâm mạnh vào trong cơ thể ta.
Bàn tay cố gắng che chắn chỗ đó cũng lộ ra trước mắt hắn, bị gạt ra, ngón tay thon dài duỗi ra, chà xát lên hạ thân ta đồng thời phía dưới hung hăng va chạm, chất dịch dính dính lập tức mãnh liệt trào ra. Máu.
“Ư!”
Ta cắn chặt môi buồn bực kêu một tiếng, trong đầu chỉ có một tia sáng trắng chói lòa.
Hồi lâu sau lấy lại tinh thần, phát hiện trước sau đều ướt đẫm, hắn rút ra rồi lấy giấy cẩn thận lau cho ta, ta đưa tay lên che mặt, giận đến nước mắt cũng chảy ra.
“Ghê tởm….Tên khốn kiếp….Nó căn bản coi anh như chủ nhân rồi…..Ở trước mặt con gái đều giả chết, ngay cả đầu cũng không thèm ngẩng lên…..Tôi còn có thể có con được cái rắm gì chứ….. Ghê tởm! Ghê tởm…”
“…Thì ra là như vậy.”
Hắn cười ra tiếng, ôm lấy ta đặt ngồi lên ghế trước bàn học, lấy áo ngoài khoác lên bờ vai trần của ta, nhẹ nhàng vỗ về.
“Vĩnh Dạ.” Hắn khẽ gọi.
“Anh gọi tôi là cái gì?” Ta thả tay xuống, ngẩng đầu trừng hắn.
“Tên cậu a. Tôi gọi tên người trong lòng của tôi, có cái gì không đúng nào?” Hắn vươn tay ôm lấy ta vào lòng, ở bên tai ta khẽ nói: “Sau này tôi sẽ gọi cậu như vậy, có được không?”
Ta rụt cổ, nhắm mắt lại, đem khuôn mặt vừa nóng vừa ướt vùi vào trên vai hắn.
“….Tùy anh, dù sao mồm anh là của anh, tôi làm gì được….”
Hắn cúi đầu cười một tiếng, lồng ngực áp vào mặt ta phập phồng theo hơi thở hắn, nhịp tim đập trầm ổn này, không hiểu sao, lại khiến người ta cảm thấy an tâm.
Huống Hoàn An….là một người luôn rất thật tình thẳng thắn, dịu dàng nhưng không lạm tình, khi yêu sẽ in sâu vào tâm khảm, lúc giận cũng khiến người ta lạnh đến gót chân.
[…Muốn tìm tôi cũng sẽ tìm nam nhân tốt, đẹp trai, cá tính tốt, khả năng tình dục mạnh, loại bad boy như cậu, chỉ thích hợp làm bồ thôi.]
[Sặc, loại “ nam nhân tốt” này khi nào chị gặp nhớ nói cho tôi một tiếng, tôi lập tức chuyển giới làm gay….]
Trong đầu mơ hồ hiện lên câu nói với tiểu Tiệp rất đúng trong trường hợp bây giờ, ta cả kinh, cả người tê rần.
Không nghĩ tới nhất thời nói lung tung mà lại thành sự thật. Kháo, quả nhiên cơm có thể ăn lung tung, nhưng nói không thể nói loạn, đây không phải chính là ví dụ thực tế sao?
Kỳ quái, một người là cậu trai tốt được người người tán dương, một người ngay cả bản thân cũng phải thừa nhận mình là bad boy, theo lí mà nói, hẳn là ta phải ăn hắn mới đúng a, làm sao….giống như không phải vậy nè?
Ta đây phải hảo hảo suy nghĩ một chút……
Toàn văn hoàn



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc