Bad Boy - Chương 12

Tác giả: A Triệt


Người có khả năng tình dục mạnh lại có tính sạch sẽ như Huống Hoàn An, khi vẫn là xử nam thì không sao, nhưng một khi đã cho hắn biết được mùi vị tình dục thì người bị hắn thượng chỉ có nước kêu trời.
Mà “người xui xẻo bị hắn thượng” kia, là ta thật sao?
Cho đến giờ, mỗi ngày ta thức dậy, cố gắng nhịn đau nơi thắt lưng nhìn lên trần nhà, vẫn cảm thấy khó tin.
Hai ngày luyện tập qua đi, mãi cho đến cuộc thi chính thức bắt đầu, chân ta vẫn còn có chút bủn rủn. Dù sao thì hai trận đầu ta bị phạt cấm túc không được vào sân, không thể làm gì khác hơn là ngồi ghế dự bị vừa xoa chân vừa nhìn đồng đội trên sân trổ tài.
Cắt, càng xem càng bực mình.
“Triệu Vĩnh Dạ, ngươi lại muốn chạy đi đâu thế hả?” Đôi mắt rực lửa của Ngưu lão đầu lập tức nhìn thấy ta chuẩn bị chuồn đi.
“Trinh sát tình địch!”
Ta cầm trong tay chiếc máy chụp ảnh V8, khoác chiếc ba lô đen, chạy đến sân thi đấu lầu 3, vừa lúc thấy Hiệp Giương sắp giao đấu với Tân Thanh, cầu thủ hai bên đang đứng ở khu ghế chờ.
Huống Hoàn An đã thay quần áo bóng rổ, cùng đồng đội xếp thành một vòng nghe chỉ đạo của huấn luyện viên.
Ta chuẩn bị máy chụp ảnh đứng ở lan can lầu bốn xem thi đấu, nhắm vào sân bóng, ngây ngẩn nhìn hắn.
Trước kia bất kể là xem thi đấu trên băng ghi hình hay trực tiếp tại nhà thi đấu, từ đầu đến cuối ta chỉ chú ý tới kĩ thuật dẫn bóng và chiến thuật của cầu thủ, rất ít khi để ý những cái khác. Cho đến gần đây, ta bắt đầu chú ý một số chỗ khác, cho nên cũng phát hiện không ít chuyện.
Phương thức quản lí niên đệ của Huống Hoàn An nghiêm khắc hơn ta nghĩ, so với lúc ta tức giận còn ác hơn. Trước kia hắn từng giáo huấn ta “Sân bóng không phải nhà cậu”, khuôn mặt nghiêm túc khi đó, ta nghĩ niên đệ hắn chắc cũng không xa lạ gì, vì ngày ngày luyện tập đều thấy.
Nhưng khi niên đệ có biểu hiện tốt, hắn cũng sẽ chủ động khen ngợi, dùng hành động hoặc nụ cười để khích lệ họ, cũng có thể sẽ mua đồ uống cho họ. Ta thấy năm nhất và năm hai của Hiệp Giương ai ai cũng rất quý hắn. Niên đệ Phong Hoài cũng rất phục tùng sự “quản lí” của Lâm Bách, nhưng cảm giác giữa hai người hoàn toàn khác biệt.
Đương nhiên việc Huống Hoàn An có giao tình rất tốt với đồng đội cùng tuổi là chuyện không phải bàn, nghĩ đến hắn dám đem chuyện của chúng ta kể cho đôi “vợ chồng” kia nghe, ta liền nổi giận.
Quan hệ giữa hắn và huấn luyện viên cũng rất tốt, hắn thường thay ông ta tuyên bố hoặc hạ quyết định.

Đối với fan hâm mộ, ngược lại thái độ của hắn cẩn thận hơn rất nhiều. Nghe nói dù “quản lí giả” kia không có ở đó, hắn cũng rất ít khi đồng ý chụp ảnh hoặc kí tên cho nữ sinh, chỉ nói một câu đuổi khách “Tôi chỉ là học sinh chơi bóng mà thôi”, khiến rất nhiều fan thất vọng bỏ về.
Con người này rốt cục là ôn hòa hay lạnh lùng?
Ta chống cằm, nhìn “quản lí giả” đưa cho hắn một chai nước, hắn lắc đầu, quay lại chỉ chỉ về phía thùng nước ở phía xa, như là muốn cô ta đi qua đó lấy nước phân phát cho đội viên. Cô trầm mặt, vẫy tóc xoay người chạy đi.
“Tên này, anh không biết thương hương tiếc ngọc chút nào sao….” Ta lẩm bẩm.
Bình thường ngay cả quả quýt hắn cũng muốn tự mình bóc cho ta ăn, bây giờ có mỗi việc giúp “quản lí” bê đồ uống cũng không chịu làm…..
Ta tuyệt đối không thừa nhận khi thấy sự kinh ngạc của cô ta, trong lòng ta có chút thoải mái.
Nhưng có thể xác định được, người này dù không phải con hổ thích cắn người, thì cũng tuyệt đối không phải mèo nhà.
Ngày thứ hai, trường trung học Hiệp Giương đấu với Phong Hoài.
Lần tỉ thí này, hậu vệ vô địch của Phong Hoài bi thảm không có cách nào ra sân, ngược lại hậu vệ Tiêu yêu tinh của Hiệp Giương không hiểu vì sao không thèm để ý đến sự có mặt của Kỉ Du Trà, cứ thế đánh hết từ đầu đến cuối trận.
Nghe nói mấy ngày ở cùng kí túc xá, giữa hai người đã xảy ra chuyện gì đó.
Kết quả dĩ nhiên có thể đoán được, Phong hoài lại thua lần nữa. Cho tới giờ, trong cuộc thi Bát Cường, Phong Hoài một thắng một bại.
Xem trận đấu này trong bụng ta có một cục tức không biết phát tiết vào đâu, một phút cuối cũng không ngồi yên được, xoay người ra khỏi sân vận động.
Trận đấu diễn ra vào buổi tối, ta một bên đã cục đá, một bên đi về phía rừng cây tối om. Vốn nghĩ đi vòng qua rừng cây này rồi về, không ngờ……
“Ngưu Hoan, không nên như vậy, cứ như thế này sẽ làm ba em và anh rất khó xử…..”
“Sao lại khó xử? Em có gì không tốt? Không phải anh cũng yêu em sao? Vì em còn là vị thành niên hay vì em là con gái cấp trên của anh nên mới làm anh khó xử?”


Wow, đây là đang diễn kịch gì thế?
Ta há hốc mồm, kéo cành cây che thân, hé đầu ra nhìn.
Trợ lí huấn luyện viên Thạch Phi Ảnh cùng Ngưu Hoan?
Trời ạ bọn họ……không phải đang tập kịch sao?
Chỉ thấy hai người do dự nói mấy câu, bỗng nhiên Ngưu Hoan ngồi xổm xuống che mặt khóc. Có dự cảm không ổn, ta lặng lẽ xoay người, đang muốn chuồn đi lại dẫm phải cành cây khô, tiếng Thạch Phi Ảnh sau lưng vang lên.
“Ai?” Tiếng giày da tiến lại gần. “Triệu Vĩnh Dạ?”
Ta chỉ biết quay người lại, lúng túng: “Chào.” Một tiếng.
“A…..Đúng lúc tôi ra ngoài này tản bộ…..”
“Xin lỗi vì đã để cậu thấy được chuyện này.” Thạch Phi Ảnh nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, thở dài.
“Cảm phiền cậu giữ bí mật chuyện này giúp tôi. Còn nữa, Vĩnh Dạ, phiền cậu giúp tôi đưa cô ấy về kí túc xá được không? Tôi phải về sân vận động trước, tôi sẽ nói với Ngưu huấn luyện. Cám ơn cậu…..”
“Ừm…..Được rồi.” Dù sao anh ta cũng nhờ vả như vậy rồi, ta cũng không thể làm gì khác hơn.
Đưa mắt nhìn anh ta rời đi, ta gãi gãi đầu, bất đắc dĩ đi đến bên cạnh Ngưu Hoan, vỗ vai cô hai cái.
“Được rồi! Đừng khóc. Đứng lên! Tôi dẫn cô về kí túc xá.”
Cô nấc lên vài tiếng rồi mới đứng lên, cúi gầm mặt theo sau ta, dọc đường đi cũng không nói lời nào.
Thấy bộ dạng này của cô, ta có chút xem thường, ngày thường vẫn quen với hình ảnh cô độc mồm độc miệng mà bây giờ….

“Thạch Phi Ảnh cũng đã ba mươi mấy tuổi rồi, sao cô lại đi coi trọng ông già ấy a?” Ta không nhịn được, nói.
“Tiểu quỷ như cậu tôi mới không thèm nhìn.” Cô cũng cúi đầu trả lời một câu.
Kháo, cô nàng này nói cái gì? Ngòi nổ của ta lại được dịp bùng cháy.
“Chúng ta cùng tuổi, tôi là tiểu quỷ, thế cô là cái gì?”
“Cũng là tiểu quỷ a.” Cô lạnh lùng nói: “Cho nên anh ấy mới không xem tôi là gì, trong mắt anh ấy tôi chỉ là đứa trẻ mà thôi.”
“Đúng đó……Kêu người mở bao* cho cô là cô thành người lớn được rồi.” Ta cười hắc hắc, nói không suy nghĩ.
*Mở bao: e hèm, theo ngôn ngữ tuổi xì tin thì là mà là “Bóc tem” ấy mờ.
“Có a, tôi thử rồi. Tôi muốn anh ấy ôm tôi, kết quả bị anh ấy đuổi ra ngoài.”
Gì? Nếu trong miệng ta có nước, nhất định sẽ phun ra tại chỗ.
“Ôi trời, cô muốn ông ấy thành tội phạm à? Dĩ nhiên không phải là bảo cô tìm ông ta giúp! Cô có thể tìm những người có kinh nghiệm khác, nếu không thì giả bộ một chút cũng được, để xem ông ta có giận không, đồng thời cũng biết được ông ta có ý gì với cô không luôn!”
Ngưu Hoan trầm mặc một lúc, ngẩng đầu nhìn ta nói: “Triệu Vĩnh Dạ, không nghĩ tới cái đầu cậu còn có ích như vậy.”
“Nói hay nhỉ?”
Gân xanh trên trán ta giật giật, miễn cưỡng xem mấy lời của Ngưu Hoan như ca ngợi mà nhận lấy.
“Vậy thì làm phiền cậu. Chờ sau khi trận đấu kết thúc, tôi sẽ tới tìm cậu. Tôi muốn làm thật, không phải chỉ làm bộ thôi đâu.”
“What????” Đần ra một lúc, ta mới hiểu cô nàng này đang nói gì, làm ta sợ đến lùi ba bước.

“Tìm tôi mà làm gì? Cô điên à!”
“Không phải kinh nghiệm của cậu rất phong phú sao? Hơn nữa chúng ta đã quen biết nhiều năm như vậy. Những người bạn khác của tôi rất đơn thuần, không có điều kiện phù hợp, nghĩ tới nghĩ lui chỉ có cậu là phù hợp nhất.”
Ớ! Nói đùa gì thế!
“Cô có thể đi tìm Lâm Bách a, kinh nghiệm của hắn tuyệt đối phong phú hơn tôi!” Ta một lần nữa đem Lâm Bách ra làm bia đỡ đạn.
“Lâm Bách Hun?” Ngưu Hoan cau mày, phun ra một tiếng: “Không cần, tôi chán ghét anh ta. Hơn nữa anh ta rất tinh, chuyện quá phiền toái anh ta sẽ không làm, tôi là con của huấn luyện viên, anh ta sẽ không động tới.”
“Vậy thì cô cũng đừng tìm tôi! Tôi cũng không muốn đụng vào cô!” Ta liên tục xua tay, tránh như tránh ôn thần.
Cô gái này thật đáng sợ, dọa ta sợ đến không muốn ăn cơm rồi. Cho dù muốn làm loạn, ta cũng thà tình nguyện làm với Tiểu Tiệp, không muốn đụng vào Ngưu Hoan.
“Tại sao? Chỉ cần không phải gái xấu, từ trước tới giờ cậu đều không từ chối ai còn gì? Dù gì tôi cũng là hoa khôi của trường bầu ra bằng số lượng phiếu bầu, cũng không cần cậu chịu trách nhiệm, cậu có gì bất mãn chứ? Chẳng lẽ……cậu có bạn gái rồi?”
“Không có….không có đâu!” Ta một mực phủ nhận, thiếu chút nữa cắn phải đầu lưỡi.
“Thế tại sao cậu lại nhát gan như thế? Hay là cậu mới trẻ tuổi như vậy đã bị bất lực hoặc tiết sớm, không dám cho ai biết?” ( =]]]]]]]] )
“Ngưu, Hoan!” Ta gằn từng chữ, rống to.
“Làm cái gì? Tai tôi không điếc, la lớn như vậy mà làm gì? Bị tôi đoán trúng nên chột dạ phải không?” Cô nàng liếc xéo ta một cái.
Mẹ kiếp……nữ nhân thối này có khả năng ăn đòn rồi đấy! Chỉ có cô ta mới dám chọc ta như vậy!
“Được, cô không cần phải nói nữa, cứ tự tới tìm tôi, chỉ cần cô tự mình cởi hết quần áo, mở chân ra nằm trên giường, lão tử đây sẽ khiến cô thoải mái!”
***

“Triệu Vĩnh Dạ?”
Ta ngẩng cái đầu đang vùi vào cánh tay, vô lực liếc một cái.
Huống Hoàn An đang cầm túi xách, từ sân vận động về, thấy ta ngồi một mình ở tảng đá bên cạnh kí túc xá, kinh ngạc tiến tới.
“Cậu sao thế?”
“Không có gì, không cẩn thận nói lời ngu xuẩn, có chút hối hận thôi.” Ta rầu rĩ. Nhưng……cũng tốt! Dù sao nói như vậy, Ngưu Hoan hẳn là sẽ sợ chạy mất, không phiền ta nữa.
“Sao?”
“Không có chuyện gì, không có chuyện gì.”
Ta phủi phủi đít đứng lên, bỗng nhiên nhớ đến trận đấu vừa rồi, ta lập tức giận tái mặt.
“Hừ! Tránh ra! Tôi tạm thời không muốn nhìn thấy kẻ mới đánh bại đội bóng của tôi!”
“Cái gì, hóa ra cậu ngồi đây giận cái này sao?” Huống Hoàn An ngẩn người, lắc đầu nở nụ cười.
Khóe mắt nhìn thấy đồng đội phía sau đang tiến tới, ta đang định quay đầu rời đi, hắn đột nhiên cúi người, ở bên tai ta thấp giọng nói một câu.
Ta cắn răng trừng hắn. “Tôi không đi đâu hết!”
“Tôi sẽ đợi!” Hắn mỉm cười nhìn.
Ghê tởm! Da mặt dày!
Ta oán hận vượt qua người hắn, xoay người chạy vào kí túc xá.


[Mười giờ gặp nhau ở mái nhà kí túc xá nhé………]
Cho dù đã quay về phòng, thanh âm dịu dàng ấy vẫn còn văng vẳng trong đầu. Bỗng nhiên có một loại cảm giác hồi hộp tim đập nhanh khi cùng người yêu hẹn hò, cảm giác lạ lùng đến ngay cả chính mình cũng không nhận ra, ta lập tức nổi giận đè nén lại, nằm phịch xuống giường.
Hừ…..Không biết tên không biết xấu hổ, vô sỉ, khốn kiếp kia sẽ làm gì mình, cũng không biết nóc nhà có đủ kín đáo hay không….
Đang suy nghĩ miên man, bỗng nhiên cảm thật một nguồn nhiệt chạy dọc từ ngực xuống bụng, vội vàng nhảy dựng khỏi giường, cầm quần áo chạy vội vào phòng tắm.
Chỉ cần hôm sau có trận đấu, Huống Hoàn An bảo đảm sẽ không làm tới cùng, cũng sẽ giữ thể lực cho ta.
Nhưng cho dù ta cự tuyệt dùng miệng phục vụ, hắn vẫn có đủ thứ cách dùng những bộ phận khác trên cơ thể ta để giải quyết thứ dục vọng không đáy kia, không khỏi làm ta cực kì nghi ngờ tên này có thật là mới phá mười tám năm xử nam hay không?
Tóm lại, kể từ sau khi lệnh cấm thi đấu của ta bị bãi bỏ, đội Phong Hoài của ta lập tức khôi phục khí thế, một đường thắng liên tiếp, thành tích là sáu thắng một thua, cùng Hiệp Giương toàn thắng bảy trận trực tiếp tiến vào chung kết.
Đội Phong Hoài vốn dự định sau khi thi đáu xong sẽ ở lại Cao Hùng một ngày nữa, nhưng ta không ở chung với đội, sau khi thi đấu xong liền cùng Huống Hoàn An đáp xe lửa chuyến cuối về Đài Bắc, trước đến bệnh viện thăm mẹ, sau đó cùng nhau về nhà ta.
Lão già biết được thân thể bà má có chuyển biến tốt, liền về Đại Lục luôn, ngày này người giúp việc cũng không đi làm, nên cả căn nhà trống rỗng.
Vừa từ cửa đi vào, ta liền bị hắn áp đảo trên ghế sa lon phòng khách, một đường làm đến phòng tắm, vừa làm vừa trở về phòng, lên giường, làm như điên, ta không nhớ hắn đã ở bên trong cùng bên ngoài cơ thể ta bắn ra mấy lần, cũng không nhớ rõ bản thân phóng mấy lần, cho đến khi hắn ôm ta cho vào bồn nước nóng tắm rửa, ta vẫn còn mơ mơ màng màng, ngay cả bản thân còn sống hay không cũng không xác định được.
“Anh…Cái đồ khốn kiếp không biết tiết chế…….Cứ làm như vậy…..tôi sẽ bị anh làm đến tổn thọ…”
Ta dựa lưng vào bồn tắm, hai chân mở ra, nhắm mắt thở dốc, tùy ý hắn đưa tay xuống nước, dọn dẹp cái nơi chứa một đống thứ của hắn.
“Thật xin lỗi….Vì bảy ngày thi đấu liên tục, tôi không có cách nào đi vào trong.”
Hắn chậm rãi nói, sau khi dọn dẹp sạch sẽ phía dưới ta, liền đổ dầu gội lên đầu ta, mười ngón tay nhẹ nhàng xoa bóp.
“Quay đầu sang bên kia đi.”
Hắn thấp giọng nói, để đầu ta dựa vào bồn tắm, dùng vòi hoa sen đã vặn nhỏ nước từ từ xả hết bọt, không dính chút nào lên mặt và mắt ta.
Mẹ kiếp, quả thực quá thoải mái, mấy cô nàng trong tiệm uốn tóc cũng muốn khóc hận mà nhảy lầu……
“Nhưng mấy hôm nữa sẽ phải đi học, nên khiêm tốn một chút.”
Thật sao? Ta cố gắng mở mí mắt nặng ngàn cân, vô cùng hoài nghi miết hắn một cái, sau đó giữa động tác nhẹ nhàng của bàn tay hắn, bất tri bất giác chìm vào mộng đẹp.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc