Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em - Chương 178

Tác giả: Nam Quan Yêu Yêu

"Cô ấy tên Lương Chân Chân, năm đó cô ấy năm tuổi, sau khi mẹ qua đời thì được một nhà họ Diệp nuôi dưỡng đến nay." Trinh thám Lâm móc tiếp một xấp tài liệu từ trong túi ra đưa cho ông.
Cái tên Lương Chân Chân giống như một tia sấm sét đánh vào đầu Thẩm Bác Sinh, ngón tay ông run rẩy nhận lấy xấp tài liệu, run rẩy mở ra, đột nhiên ở trong đó có một tấm hình của Lương Chân Chân khi còn bé, cô gái nhỏ cột hai bím tóc đáng yêu, cười đến vui vẻ như vậy, gương mặt kia, tương tự người đó trong trí nhớ, hoàn toàn là phiên bản nhỏ của bà.
Đột nhiên ông nhớ lại lúc mấy tháng trước trong tiệc tối gặp được cô, tại sao nó nói mẹ nó tên Diệp Lan mà không phải Lương Vũ đây? Chẳng lẽ có nỗi khổ tâm gì hay sao?
Nếu như lúc ấy nó nói tên"Lương Vũ" này ra, chỉ sợ mình sẽ lập tức nhận nó, bất luận là từ tướng mạo cho đến tuổi tác, nó đều là con gái của mình, mặc dù dáng dấp giống Tiểu Vũ hơn, nhưng cũng nhìn thấy bóng dáng của mình, không cần hoài nghi quan hệ huyết thống.
"Lương Chân Chân. . . . . . Thì ra nó thật đúng là con gái của tôi và Tiểu Vũ, thật tốt quá." Thẩm Bác Sinh không nhịn được rơi nước mắt.
"Tổng giám đốc Thẩm, nếu như không còn chuyện gì khác, tôi đi trước." Trinh thám Lâm đứng dậy tạm biệt.
"Lâm tiên sinh, lần này thật sự cám ơn anh, về sau có gì cần thì cứ nói với lão Thẩm tôi." Thẩm Bác Sinh thật lòng thành ý nói.
"Tổng giám đốc Thẩm khách khí rồi, tôi chỉ là lấy tiền làm việc mà thôi."
Sau khi Thẩm Bác Sinh đưa mắt nhìn ông rời khỏi đây, không còn ý định làm việc nữa, đem tài liệu ra xem xét tỉ mỉ, trong lòng tràn đầy cảm khái, thì ra những năm này hai mẹ con Tiểu Vũ vẫn ở thành phố C, đây đúng là ý nói chỗ nguy hiểm nhất mới là chỗ an toàn nhất, đại khái dù thế nào mẹ mình cũng không ngờ được Tiểu Vũ sẽ sống dưới mí mắt của bà, năm đó lúc bà làm ra loại chuyện đó, có biết Tiểu Vũ mang thai không?
Ông cũng không muốn nghĩ nữa, điều duy nhất có thể xác định là cho dù thế nào cũng muốn tìm đứa con gái đã thất lạc mười tám năm trở về, không thể để nó ở bên ngoài chịu khổ, ông muốn bù lại tất cả những gì mình đã thiếu, ông sẽ dùng hết tất cả khoảng thời gian còn sống để đền bù cho nó, thương yêu nó, sẽ không để cho nó phải chịu một chút xíu uất ức nào.
Không thể bảo vệ tốt cho Tiểu Vũ là lỗi lầm suốt đời không thể tha thứ của ông, đứa con gái duy nhất của bọn họ, dù như thế nào ông cũng phải bảo vệ cho tốt, chuyện cũ mười tám năm trước tuyệt đối không thể tái diễn lần nữa!
******
Khu mộ Tây Sơn, Lương Chân Chân một thân đồ trắng, trong tay đang cầm một bó hoa bách hợp trắng, yên tĩnh đứng ở trước bia mộ của mẹ, khom lưng đặt bó bách hợp lúc sống mẹ thích nhất lên trước mặt mẹ, cô biết khi còn sống mẹ luôn mong đợi người đàn ông kia tới đón mẹ trở về, cho mẹ cuộc sống đoàn tụ, nhưng mà cuối cùng ông ta cũng chưa từng xuất hiện, cho tới bây giờ cũng không xuất hiện.
Ở sâu trong lòng cô, cô hận ông, cô cảm thấy ông là người đàn ông vô trách nhiệm, sau khi chơi đùa một người phụ nữ dịu dàng tốt bụng như mẹ xong thì chẳng thèm quan tâm, thật là hết sức ghê tởm, không có lương tâm!
"Mẹ, con là Chân Chân, mẹ ở trên thiên đường có tốt không?" Mỗi lần Lương Chân Chân nhớ tới gương mặt ưu buồn của mẹ khi còn sống, trong lòng đều cảm thấy quặn đau.
Đằng Cận Tư đứng ở bên cạnh cô, mặc một cái áo sơ mi đen cùng quần tây, bàn tay ấm áp bao bọc lại bàn tay nhỏ bé lạnh buốt của người bên cạnh, kiên định nhịn về phía bia mộ nói: "Bác yên tâm, con nhất định sẽ đối xử tốt với nai con, mãi mãi đối xử tốt với cô ấy."
Trong lòng Lương Chân Chân ấm áp, lúc này mới nhớ tới mình còn chưa chính thức giới thiệu anh với mẹ, thẹn thùng nói: "Mẹ, anh ấy là Đằng Cận Tư, đối với con rất tốt, con đã tìm được hạnh phúc của mình." Lúc nói xong câu này, khóe miệng cô vẫn cong lên, đó là một nụ cười hạnh phúc.
Ngày hôm qua Thẩm Bác Sinh xem qua tài liệu liền biết hôm nay là ngày giỗ của Tiểu Vũ, sáng sớm đã đến tiệm bán hoa mua hoa bách hợp mà bà thích nhất khi còn sống, trên đường tới ông tưởng tượng rất nhiều cảnh tượng khi cha con gặp nhau, ông phải mở miệng thế nào, nên lấy phương thức nào tới nói cho Chân Chân biết nó chính là con gái của mình, là ở trước mộ Tiểu Vũ sao? Hay là tìm chỗ khác nói chuyện đây? Trong lòng ông rất thấp thỏm, càng tới gần khu mộ trong lòng càng lo lắng.
Tiểu Vũ có trách mình hay không? Đã nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên ông tới thăm bà.
Xe chậm rãi dừng ở trên đường, vừa liếc mắt một cái ông đã thấy có một nam một một nữ đứng trước bia mộ của Tiểu Vũ, rõ ràng cô gái đó chính là Chân Chân, còn người đàn ông, không thể nghi ngờ là bá chủ thương giới Đằng Cận Tư, ông không khỏi kinh ngạc, loại người đàn ông kiêu ngạo lạnh nhạt này sao lại tới khu mộ này với Chân Chân?
Mặc dù ở trong bữa tiệc ông từng gặp Chân Chân, sự cưng chiều đó không phải giả, nhưng có thể duy trì được bao lâu đây? Cũng giống như ông, năm đó cũng nói những lời thề son sắt cho người phụ nữ mình yêu được hạnh phúc, cùng cô xây dựng một gia đình mỹ mãn, nhưng cuối cùng vẫn là dã tràng xe cát biển Đông, mọi chuyện luôn biến hóa khó lường, ông không hy vọng Chân Chân cũng đi lên con đường của mẹ nó.
Thừa dịp tất cả còn kịp, ông muốn nghĩ biện pháp ngăn cản, phòng ngừa rắc rối có thể xuất hiện.
Mắt thấy bọn họ xoay người chuẩn bị rời đi, Thẩm Bác Sinh vội vàng mở cửa xe đi lên bậc thang, ba người vừa đúng chạm mặt.
Lương Chân Chân có chút ấn tượng đối với ông, nhớ mang máng lần trước ở buổi tiệc gặp được ông bác này, ông còn kỳ quái nhìn mình chằm chằm thật lâu, hơn nữa hỏi một vài vấn đề kỳ quái, hình như là nhận lầm người, không nghĩ tới hôm nay sẽ gặp ông ở đây lần nữa, hơn nữa trên tay ông còn cầm một bó hoa bách hợp mà mẹ mình thích nhất khi còn sống.
Cô lại cảm thấy là mình quá lo lắng, rất nhiều người thích hoa bách hợp, đâu phải chỉ có một mình mẹ cô? Nói không chừng vừa đúng ông cũng có thân thích đã qua đời thích bách hợp trắng.
Nghĩ cũng coi như đã từng gặp mặt một lần, còn là trưởng bối, cô liền lễ phép cười, coi như chào hỏi, lúc chuẩn bị đi qua.
"Chân Chân, con có thể đi lên với bác không?" Thẩm Bác Sinh suy nghĩ hồi lâu, lúc thấy con gái cười với mình, rốt cuộc không nhịn được lên tiếng, trong giọng nói tràn ngập tha thiết chờ đợi và cầu xin.
Không đợi Lương Chân Chân có phản ứng gì, Đằng Cận Tư đã bất mãn, ánh mắt bén nhọn quét về phía Thẩm Bác Sinh, tròng mắt đen thâm trầm như nước, giống như một lớp sương mỏng mờ mịt.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc