Anh Chỉ Thích Hình Tượng Của Em! - Chương 45

Tác giả: Trĩ Sở


Chương 45: Cuộc chiến thân mật


Hạ Tập Thanh cảm giác như anh có một giấc mơ.
Cảnh trong mơ là một con tằm đen. Những sợi tơ sền sệt của nó quấn chặt quanh thân thể anh, buộc anh phải trải qua những chuyện đáng sợ một lần nữa. Giống phim kinh dị chiếu đi chiếu lại, mỗi màn ảnh đều khắc vào tận xương tủy.

Hạ Tập Thanh sợ mình trong lúc vô thức sẽ để lộ bộ mặt yếu đuối, đáng thương, nên anh sẽ không ngủ say khi có người khác bên cạnh, cũng chưa bao giờ để bản thân say đến bất tỉnh nhân sự. Nhưng nồng độ cồn đêm qua quá cao, tác dụng chậm lại quá mạnh, dù cho tửu lượng anh tốt đến đâu cũng không chống đỡ được cứ một ly tiếp một ly như vậy.
Mắt còn chưa mở ra, Hạ Tập Thanh đã cảm thấy huyệt thái dương giật giật, đầu đau đến choáng váng.
Không đúng, sao anh lại có cảm giác…mình đang bị ai đó ôm vào trong ngực thế này?
Cố hết sức mở mắt ra, chớp chớp hai cái. Dây thần kinh cảm giác phản ứng trì độn cuối cùng cũng xác định được hoàn cảnh của anh hiện tại. Quả nhiên, anh bị ôm ở trong lồng ngực, hơn nữa, người kia còn là Chu Tự Hành anh đã mơ ước từ lâu.
Tình huống gì đây?! Không phải đêm qua anh say rượu loạn tính rồi ngủ Chu Tự Hành chứ?
Còn vị kia thì dường như cảm nhận được người trong lồng ngực hơi động đây, vẫn đắm chìm trong mộng, mắt còn chưa mở đã duỗi một cái tay khác ra, xoay thân người, từ tư thế nằm thẳng biến thành nằm nghiêng, cuốn cả người Hạ Tập Thanh vào ngực mình. Cằm cậu chống lên đỉnh đầu của Hạ Tập Thanh, bàn tay chạm vào tấm lưng trơn bóng của anh, vuốt từng chút từng chút một như vuốt lông mèo, miệng còn lẩm bẩm: “Đừng sợ…”
“Tôi sợ cái lông ý.” Bị Chu Tự Hành ôm đến không thở nổi, Hạ Tập Thanh hung hăng cắn một phát lên vai cậu, trực tiếp đánh thức cậu khỏi giấc ngủ.
“Đau…” Chu Tự Hành nhíu mày, đưa tay lên che vai mình lại. Cậu nheo mắt nhìn Hạ Tập Thanh, ngốc mất nửa ngày: “Anh làm gì vậy …”

“Tôi làm gì?” Hạ Tập Thanh lập tức xốc chăn lên, lộ ra nửa thân trên mịn màng, trơn bóng: “Cậu đã làm gì tôi hả?”
Chu Tự Hành dụi dụi mắt: “Cái gì cũng chưa làm…” Đầu óc vẫn mơ hồ, giống như lọt vào sương mù vậy. Sau đó bỗng nhiên cảm thấy bắp chân mình bị mũi chân anh cọ cọ từ dưới lên, cậu giật mình đá một cái rồi nhìn sang khuôn mặt đang cười nhạt của Hạ Tập Thanh.
Anh vươn tay, bóp cằm của Chu Tự Hành: “Vậy cậu ôm tôi làm gì?”
Chu Tự Hành thở dài một hơi. Cậu cảm thấy mình sắp bị người này bức điên rồi. Đây chính là Hạ Tập Thanh khóc suốt một đêm qua sao?
Cậu túm chăn lên che hết cả đầu, từ chối trả lời, sau đó quay lưng, nhắm mắt lại, làm bộ nhưng cái gì cũng không nghe thấy.
Tối hôm qua người uống say không phải cậu, đúng không?….Những cái đó đều là mơ thôi, đúng không? Có khi hiện tại mới là mơ. Không sai, tỉnh ngủ là ổn rồi, mau mau tỉnh ngủ đi.
“Tôi hỏi cậu, đêm qua cậu đã làm gì?” Hạ Tập Thanh túm lấy Chu Tự Hành đang bất động, dứt khoát ngồi khóa trên người cậu, hai tay ôm mặt Chu Tự Hành: “Nói, đêm qua đã xảy ra chuyện gì?”
Chu Tự Hành không muốn mở mắt.
Cậu chợt nghĩ tới thời điểm Hạ Tập Thanh bừng tỉnh trên máy bay, cũng dùng vẻ mặt phòng bị này chất vấn cậu, đây chắc hẳn là cách anh tự vệ. Nếu cậu nói cho Hạ Tập Thanh biết chuyện đêm qua, có lẽ anh sẽ không bao giờ muốn trông thấy cậu nữa. Bạn đang đọc truyện tại ThichTruyen.VN - Thích Truyện Chấm VN
Nghĩ như vậy, Chu Tự Hành bỗng cảm thấy khó chịu. Cậu chưa sao giờ muốn nói dối cũng vì thế mà phá lệ, thong thả mở mắt, dùng vẻ mặt chân thành bịa ra một câu chuyện có vẻ hợp lý: “Chuyện gì cũng chưa phát sinh. Anh uống say, tôi đỡ anh về. Xong tôi cảm thấy mệt mỏi lại buồn ngủ, nên ngủ luôn ở đây.”
Cặp mắt khôn khéo của Hạ Tập Thanh tràn đầy nghi ngờ, nhưng dù thế thì Chu Tự Hành vẫn không hề sợ hãi mà nhìn thẳng vào anh, nhìn chằm chằm đôi mắt vẫn còn hơi đỏ. Dù sao cậu cũng là diễn viên, tố chất tâm lý vẫn phải có.
“Thật sự chưa xảy ra chuyện gì?” Hạ Tập Thanh nhướng mày, ngón tay cọ lên môi dưới của Chu Tự Hành: “Là do tôi không có mị lực sao? Loại chuyện tốt như say rượu loạn tính cũng không phát sinh?”
Khóc thành như vậy, ai còn dám động thủ với anh chứ. Chu Tự Hành âm thầm trào phúng, cậu cũng không có cái đam mê kỳ quái này.
Nghĩ như vậy, Chu Tự Hành có chút ngượng ngùng, vì thế cậu quay đầu lại: “Tôi muốn ngủ tiếp một lát, anh xuống khỏi người tôi đi.”
Nhìn bộ dạng buồn ngủ đầy uể oải của Chu Tự Hành, gen xấu xa của Hạ Tập Thanh lại bắt đầu quấy phá: “Cậu bảo tôi xuống là tôi phải xuống à?” Anh dứt khoát ghé cả người xuống người Chu Tự Hành, cánh môi mềm mại chạm vào vành tai cậu, dùng giọng nói khàn khàn sau khi khóc xong, mang theo hơi nóng thì thầm bên tai cậu: “Aiz, còn ngủ sao…”
Cảnh tưởng dính nhơm nhớp như vậy, loại ngữ điệu trêu trọc du dương này, chính là lời thì thầm thân mật của người yêu vào sáng sớm.
Ngôn ngữ trêu chọc thì thôi đi, Hạ Tập Thanh còn không biết tốt xấu mà cách một lớp chăn nhẹ nhàng động đầu gối, cánh môi khô ráo theo dọc đường cằm đi xuống phía dưới. Không biết vì sao, động tác này làm anh cảm thấy thỏa mãn, có cảm giác kích thích như liếm mật trên đao vậy.
“Đừng cọ…” Chu Tự Hành cau mày, vươn tay từ trong chăn ra bắt lấy đầu gối không an phận của anh. Hạ Tập Thanh lại phát hiện ra một bí mật không ngờ, còn “tốt bụng” cố tình hạ giọng thấp giọng nhắc nhở cậu: “Cổ cậu đỏ hết rồi.”
Chu Tự Hành cực kỳ buồn bực. Hạ Tập Thanh lúc này với Hạ Tập Thanh đêm qua hoàn toàn như hai người khác nhau. Tất cả lòng trắc ẩn đêm qua bị anh khơi dậy giờ đã bị thiêu rụi thành một đám cháy, nó sẽ nuốt chửng cậu, hoặc nuốt chửng anh. Đầu gối bị giữ lại rồi mà Hạ Tập Thanh vẫn chưa chịu ngừng việc trêu chọc, cuối cùng sự kiên nhẫn của cậu cũng bị xóa sạch. Chu Tự Hành đột nhiên đè Hạ Tập Thanh xuống dưới. Hạ Tập Thanh uống nhiều rượu như vậy lấy đâu ra sức lực so kè với cậu, cứ như vậy bị Chu Tự Hành áp đảo dưới thân, không thể chống cự.
“Tôi đã bảo anh đừng cọ.”
Biết rõ Chu Tự Hành đã tức giận nhưng Hạ Tập Thanh vẫn không biết sống chết. Có lẽ trong mắt anh, sự phẫn nộ luôn có thể khơi ra hormone nồng nhất, điều này làm anh hưng phấn không thôi. Đầu gối hơi gập lên, đung đưa trái phải, cằm Hạ Tập Thanh ngẩng lên một độ cong phô ra đường cổ xinh đẹp nhất, nhẹ giọng nói giống như đang niệm chú: “Hôn tôi đi, rồi tôi sẽ nằm im.” Nói xong còn nhướng đuôi mày lên, trong nháy mắt như biến thành một người cực xấu xa: “Nếu không tôi sẽ làm cậu đoạn tử tuyệt tôn.”
“Hôn một chút đi mà…”
Hạ Tập Thanh cố tình dùng giọng điệu mềm nhũn, lời nói ra giống như đòn chí mạng đâm thẳng vào tim: “Cầu xin cậu đấy…”
Không biết có phải sau khi uống rượu thần chí sẽ không rõ không, mà bộ dáng này của anh và Hạ Tập Thanh ôm chặt cầu xin cậu đừng đi của đêm qua dần dần chồng lên nhau. Trong ánh mắt anh dường như còn chứa hơi cồn đêm qua chưa bốc hơi hết, nhìn thẳng vào đó vài giây thôi, trời đất bắt đầu quay cuồng, không còn tỉnh táo.
Không phải cậu bị anh dụ dỗ đâu.
Mà là đồ trộm được đêm qua, giờ cũng nên trả lại cho anh.
Chu Tự Hành vì chính mình mà kiếm một cái cớ không thể tệ hơn. Cậu cúi đầu, nhẹ nhàng hôn xuống, dường như không phải hôn lên môi, mà là đóa hồng dễ tổn thương nhất thế gian.
Chuồn chuồn lướt nước, không cam lòng nhưng vẫn phải ngừng lại.
Khi rời đi, Chu Tự Hành nâng mắt lên nhìn, phát hiện trong mắt Hạ Tập Thanh toàn là sự kinh ngạc. Đôi đồng tử đen tuyền có chút tan rã. Đôi môi vừa bị cậu hôn lên cũng vô thức hé mở. Trong nháy mắt, trái tim tạm ngưng lại.
Anh căn bản không nghĩ tới Chu Tự Hành thật sự sẽ hôn anh. Anh chỉ như trước đây, xuất phát từ tâm lý đùa dai mà cố ý câu dẫn thôi. Nhưng Chu Tự Hành lại thật sự hôn anh.

Đọc truyện ngôn tình

Khoảng cách gần như vậy, sự trầm mặc thình lình xuất hiện làm bầu không khí trở nên ngột ngạt. Chu Tự Hành hối hận đến mức muốn biến mất khỏi thế giới này. Nhưng hôn thì cũng hôn rồi, cậu không ngờ phản ứng của Hạ Tập Thanh sẽ như vậy.
“Có thể hôn thêm một lần nữa không?” Hạ Tập Thanh duy trì trạng thái sững sờ, không thể hiểu nổi mà ra nói câu đó.
Chu Tự Hành cho rằng mình nghe lầm rồi. Cậu nhíu mày nghi hoặc: “Anh nói gì cơ?”
“Lại hôn lần nữa đi.” Đôi mắt Hạ Tập Thanh rốt cuộc cũng có tiêu cự, rạng rỡ hẳn lên: “Một lần nữa, lần này tôi bảo đảm cho.” Hai tay anh vòng quanh cổ Chu Tự Hành, mặt đầy chân thành.
Cái tên này! Ấn đường Chu Tự Hành vặn vẹo, trong lòng càng xoắn xuýt hơn.
Kỳ thật cậu cũng muốn hôn lại chút chút, nhưng…
Nhưng…
Không có nhưng nhị gì hết, cậu nhận mệnh, cậu không thể chống đỡ được sự dụ hoặc này nữa rồi. Chu Tự Hành buông bỏ bản thân, cúi đầu thật nhanh xuống, chạm vào môi Hạ Tập Thanh. Vừa mới chạm đến, đã bị anh đè mạnh gáy xuống. Chuồn chuồn nhỏ đáng thương vốn chỉ định dùng cánh cọ nhẹ rồi lại cọ nhẹ mặt nước thôi, nhưng những gọn sóng lại bất ngờ dâng lên, cũng muốn cọ vào nó.
Ai có thể ngờ được nó sẽ bị cuốn vào, nửa cưỡng bách mà chìm vào trong nước.
Hạ Tập Thanh cắn một ngụm môi dưới của Chu Tự Hành, nhân lúc cậu hơi hé miệng vì đau đớn mà tự tiện tách đôi môi ra, trực tiếp đi sâu vào, khuấy đảo bộ phận mềm mại, ướt át nhất. Không biết vì sao, khi Chu Tự Hành nguyện ý hôn anh, trong đầu anh chợt hiện ra một hình ảnh quái dị: Anh được Chu Tự Hành ôm chặt, gắt gao. Sự dịu dàng của cái ôm ấy, đời này anh chưa bao giờ được cảm thụ, nhưng lại có cảm tưởng như anh có thể sẵn sàng chết trong sự dịu dàng ấy.


Đây nhất định là mơ, mà cmn, quan tâm làm gì, cứ coi như nằm mơ đi. Anh như một con thú hoang dã đói khát, cật lực hấp thu hết chất dinh dưỡng từ trên người cậu. Môi răng giao chiến vốn nên thuận buồm xuôi gió, nhưng giờ phút này, vì dục cầu bất mãn mà phát huy của anh trở nên thất thường, chỉ có thể liếm cắn, triền miên theo bản năng. Điều làm anh kinh hỉ chính là, Chu Tự Hành không hề phản kháng.
Anh làm sao có thể biết được, Chu Tự Hành đã sớm lơ lửng ở điểm giới hạn lâu lắm, lâu lắm rồi. Đêm qua, sự mâu thuẫn và tia lý trí cuối cùng cũng đã bị phá hủy hoàn toàn. Cậu không biết có phải cậu từ bỏ lảng tránh với Hạ Tập Thanh vì lòng cảm thông hay không, hoặc có lẽ, lòng cảm thông gì đó cũng chỉ là cậu lấy cớ mà thôi.
Tất cả chỉ là cái cớ che giấu sự rung động của trái tim.
Tay của Hạ Tập Thanh chậm rãi di chuyển xuống. Trong nụ hôn mãnh liệt, anh vuốt ve cổ Chu Tự Hành, rồi xuống chút nữa, đến xương bả vai nhô lên khi hai cánh tay cậu mở ra. Đôi tay anh giống như cọ vẽ, miêu tả tinh tế những đường cong mà anh cho là hoàn mỹ nhất, mãi cho đến khi anh không chịu nổi sự thôi thúc, muốn ôm lấy cơ thể này, anh mới dán lồng ngực mịn màng của mình lên lồng ngực rộng lớn, ấm áp của cậu.
Ôm ấp khiến Chu Tự Hành nảy sinh ý muốn bảo vệ với Hạ Tập Thanh. Sau khi vô tình phá vỡ điểm mấu chốt của mình, ý muốn bảo vệ này rất nhanh đã trở thành phản xạ có điều kiện của cậu. Cậu cũng không nhịn được mà ôm lấy Hạ Tập Thanh, ngã nghiêng xuống giường. Đầu gối ương ngạnh lại một lần nữa cọ lên, lợi dụng nụ hôn triền miên mà chen vào giữa hai chân Chu Tự Hành.
Chu Tự Hành bất chợt nhíu mày, duỗi tay định đẩy chân anh ra, nhưng Hạ Tập Thanh càng dán càng chặt, tiếng thở dốc như muốn thoát ra khỏi cánh môi. Thay vì nói Hạ Tập Thanh đưa đầu gối vào giữa hai chân cậu, chi bằng nói anh đang dùng chân kẹp chặt đùi của cậu thì càng đúng hơn. Đầu gối anh còn cong lên, cọ cọ vào nơi nhạy cảm nhất của Chu Tự Hành. Hạ Tập Thanh chưa bao giờ là một người biết ngại ngùng, ở phương diện sắc dục, lại càng là người biết hưởng khoái lạc. Huống hồ, người trước mặt còn là Chu Tự Hành anh mơ ước đã lâu.
Sáng sớm vừa thức dậy, căn bản cũng không có ý định làm gì. Hạ Tập Thanh vốn chỉ định dùng đầu gối trêu chọc cậu một chút thôi, nhưng không ngờ lại làm bùng lên ngọn lửa trong lòng Chu Tự Hành. Thế nên hành vi của Hạ Tập Thanh càng lúc càng trắng trợn, bắp đùi săn chắc ma sát bộ phận yếu ớt càng thêm mạnh mẽ, không để lại đường lui nào. Ngọn lửa bùng lên không có chỗ nào phát tiết, Chu Tự Hành chỉ có thể dùng đầu lưỡi liều mạng quấn lấy anh, bàn tay bóp sau cổ Hạ Tập Thanh buộc anh nâng cằm lên. Cậu mở mắt ra giữa lưng chừng nụ hôn, thấy hai mắt Hạ Tập Thanh nhắm lại, lông mi run rẩy hệt như đêm qua, nức nở, nỉ non như đang ẩn nhẫn, chịu đựng.
Chu Tự Hành bỗng nhiên nổi lên ác ý.
Anh sẽ khóc sao? Vào những lúc như này?
Hạ Tập Thanh hoàn toàn không hay biết gì về ý nghĩ xấu xa của cậu. Anh chỉ cảm thấy đầu óc mình như bị đốt cháy, cả người nóng muốn chết, thái dương ướt sũng mồ hôi, nhưng lọn tóc dính đầy trên mặt. Lại cắn lên môi dưới của Chu Tự Hành một lần nữa, lực chỉ nhẹ như đang câu dẫn, sau đó mới buông ra. Dưới ánh nhìn thâm thúy của Chu Tự Hành, anh liếm láp đôi môi ướt át, ghé đến bên tai Chu Tự Hành, đầu lưỡi miêu tả đường nét vành tai cậu. Giọng nói của anh bị hơi thở ướt nóng hun ra sắc thái ái muội, vừa khàn vừa nhẹ bẫng.
“Chu Tự Hành, cậu cứng rồi.”
Từng từ từng chữ đều rất trịnh trọng, giống như đang tuyên bố về sự sụp đổ của một vị chính nhân quân tử.
Lời vừa dứt, anh đã bị đùi của Chu Tự Hành trêu đùa ác ý thúc lên. Hạ Tập Thanh không kìm nén được mà rên rỉ bên tai cậu.
Tiếng rên ngoài ý muốn nhưng chân thật vô cùng này rốt cục đã làm dây thần kinh chính trực Chu Tự Hành đứt phật. Rõ ràng không có chút kinh nghiệm nào nhưng bàn tay lại như “ngựa quen đường cũ”, đè thắt lưng Hạ Tập Thanh lại, lòng bàn tay bị phủ một tầng hôi mỏng xoa nắn vòng eo của anh, càng xoa càng tê dại. Ngọn lửa tình xâm chiếm toàn bộ não bộ Hạ Tập Thanh, chỉ còn lại khao khát loại bỏ tất cả những bước dư thừa, rườm rà này, trực tiếp tiến vào.
Hai chân anh móc vào ống quần vận động rộng thùng thình của Chu Tự Hành, kéo thẳng xuống. Bàn tay không hề cố kỵ vươn tới thắt lưng cậu, còn chưa kịp luồn vào trong áo, phía dưới của anh đã bị Chu Tự Hành dẫn đầu nắm lấy.
Hạ Tập Thanh biết Chu Tự Hành vẫn còn có chút kiêng dè. Anh áp chế con tim đang vồn vã, hôn hôn lên cằm cậu: “Dùng tay đi, tôi giúp cậu…”. Đầu lưỡi liếm láp cằm Chu Tự Hành, lướt qua những sợi râu mới nhú, chọc vào lòng anh đến tê ngứa: “Nhanh nào, tôi không chịu nổi nữa rồi…”
Chu Tự Hành trực tiếp kéo cả quần lẫn quần lót của anh xuống, ngậm lấy vành tai của Hạ Tập Thanh hôn liếm, âm thanh ướt át vờn bên tai, lấn át toàn bộ thính giác của Hạ Tập Thanh.
“Cậu mẹ nó … ah … cởi quần cũng nhanh phết nhỉ …” Lỗ tai chính là nơi mẫn cảm nhất của Hạ Tập Thanh, anh thậm chí còn không kiềm được tiếng thở dốc, nhưng vẫn ngoan cố đưa tay xuống, chạm vào phía dưới đã cứng phát hoảng của Chu Tự Hành.
Chu Tự Hành hít lạnh một hơi, còn học theo cái miệng ương ngạnh của Hạ Tập Thanh, trầm giọng nói: “ Anh mặc quần của tôi, bẩn thì tính cho ai đây?”
“Quần của cậu thì làm sao…” Hạ Tập Thanh đi xuống liếm yết hầu nhô lên trên cổ cậu, nở nụ cười lưu manh, bàn tay nắm chặt tiểu Chu. “Bắn lên cũng chả khiến cậu mang thai.”
Bị anh tập kích bất ngờ, Chu Tự Hành không nhịn được tiếng thở hổn hển, gân xanh trên trán đều nổi lên. Ngọn lửa hiếu thắng bị châm ngòi, tay phải cậu vươn lên, nắm lấy cằm Hạ Tập Thanh, buộc anh mở miệng để ngón tay cậu tiến vào. Hạ Tập Thanh rõ ràng chưa kịp phản ứng lại: “Ôi …”
Chu Tự Hành cũng bị hành động bộc phát của mình làm cho hoảng sợ, ho khan một tiếng, giả vờ bình tĩnh: “… Nhìn cái gì mà nhìn, không phải lúc trước anh còn chủ động liếm nó sao.”
Hạ Tập Thanh bị câu nói của cậu kích thích, thầm nghĩ “Con mẹ nó chứ”, rồi trực tiếp theo bậc thang này đi xuống, cái lưỡi ra ra vào vào, mô phỏng tư thế khẩu giao, liếm mút ngón tay cậu. Chu Tự Hành làm sao có thể chống đỡ được sự trêu ghẹo của anh. Nhìn theo chất lỏng trong suốt như pha lê chảy ra từ khóe miệng mà cả người Chu Tự Hành như bị thiêu đốt. Cậu rút ngón tay của mình ra, đưa thẳng xuống phía dưới, trực tiếp nắm lấy tính khí của Hạ Tập Thanh. Bàn tay ướt át bao vây nó chặt chẽ, thỏa sức xoa nắn.
Hạ Tập Thanh sao có thể chịu yếu thế. Vừa hưởng thụ sự chăm sóc của Chu Tự Hành, vừa trêu chọc “vũ khí” của “quân địch”, lên đạn như không còn cần mạng sống.
Chỉ là an ủi lẫn nhau mà thôi, thế nhưng Hạ Tập Thanh lại cảm thoải mái muốn chết. Không biết do đối phương là Chu Tự Hành, hay bởi hơi cồn còn sót lại từ đêm qua, đầu anh trướng đến khó chịu, môi áp lên xương quai xanh của Chu Tự Hành, thở hổn ha hổn hển: “Fuck…nhẹ nhàng thôi…”
Chu Tự Hành động cũng không tính là tốt. Nhu cầu sinh lý của cậu luôn không quá lớn, lần cuối cùng tự an ủi là lần nào, cậu cũng không nhớ rõ nữa. Giờ nghe thấy Hạ Tập Thanh kêu dữ dội như vậy, cảm giác áy náy bỗng trào ra. Nhưng cái miệng của Hạ Tập Thanh lại cố tình không chịu nhận thua, làm cậu cảm thấy ý định dịu dàng hơn của cậu trở thành dư thừa rồi.
“Ah … ah … Cậu mẹ nó độc thân 20 năm, liền luyện ra tốc độ tay này? Thực sự là…” Ngón tay của Hạ Tập Thanh tuốt mạnh đỉnh mút của cậu. Cái miệng lưu manh thành nghiện còn chưa nói được hai câu đã bị Chu Tự Hành dùng hành động thực tế đáp trả. Giọng của anh không lớn, nhưng tiếp thở gấp lại trầm thấp, đầy ẩn nhẫn, thân thể cũng nóng rực: “Ah, ah … chậm một chút…”
Lòng bàn tay càng lúc càng ướt, tiếng thở dốc của Hạ Tập Thanh sắp bức Chu Tự Hành phát điên. Cậu vừa ra sức động phần thân dưới của Hạ Tập Thanh, vừa theo bản năng mà dùng đùi hung hăng đỉnh vào bắp đùi của anh, đỉnh đến mức anh không có chỗ phát tiết, giống như một con thú bị mắc kẹt, chỉ muốn kiếm tìm một thứ gì đó để cắn mạnh vào.
Anh không dám cắn tùy tiện, Hạ Tập Thanh dù đang mơ hồ cũng biết Chu Tự Hành còn phải ra sân bay, còn phải đi thử vai, anh chỉ có thể cắn chặt hàm răng của mình. Mỗi lần bị cậu đỉnh lên, anh lại phát một tiếng rên rỉ bí ẩn. Tiếng rên rỉ này như là sự khích lệ to lớn cho Chu Tự Hành, động tác trên tay cậu càng lúc càng mạnh, càng lúc càng nhanh hơn.
“Đừng chạm vào phía trước… a a ….”
Cảm giác được thân thể Hạ Tập Thanh đang run lên, thanh âm cao vút, Chu Tự Hành dùng tay còn lại ôm trọn anh vào trong ngực, siết đến chặt chẽ, gắt gao. Sau đó, tại thời điểm “tiểu Hạ” đang run rẩy mãnh liệt nhất, cậu bịt chặt đầu mút, không cho anh bắn ra.
“Phắc… Chu Tự Hành, cậu làm gì vậy…” Hạ Tập Thanh vô lực muốn túm cổ tay của Chu Tự Hành: “Cậu mẹ nó, mau buông ra… biến thái…”
“Cầu xin tôi đi.” Chu Tự Hành giờ đã thản nhiên tiếp nhận sự thật biến thái của bản thân: “Cầu xin tôi cho anh bắn.”
“Đm.” Hạ Tập Thanh chửi khẽ một câu, hổn hển đến bên tai cậu: “Để cho tôi bắn đi…Tự Hành, tôi sẽ báo đáp cậu mà…”
Giọng anh run rẩy, mềm như có thể vắt ra nước. Chu Tự Hành gần như quên luôn trò đùa dai của mình, hung hăng thỏa mãn yêu cầu của anh.
Cho đến khi Hạ Tập Thanh không thể chịu đựng nổi nữa, ngay cả bàn tay đang cầm tiểu Chu cũng kiệt sức, hơi buông lỏng. Anh ôm lấy tấm lưng của Chu Tự Hành, hàm răng cũng không cắn chặt nữa, phát ra những tiếng kêu vừa dâm mĩ, vừa yếu mềm, giống như giữa họ đã thực sự làm chuyện đó.
Cuối cùng bắn ra trong tay cậu.
Chu Tự Hành ấu trĩ lau đôi tay dính đầy tinh dịch lên tấm lưng trần của anh, rồi lại cúi xuống hôn lên đỉnh đầu anh, hiếm khi nở một nụ cười vô lại: “Tôi đánh giá cao sức bền của anh rồi.”
Hạ Tập Thanh thất thần, ghé lên đầu vai cậu, giọng nói suy nhược: “Cậu mẹ nó cấm dục hai tháng thử xem.”
Chu Tự Hành ngạc nhiên, lời này của anh có ý gì?
Cấm dục hai tháng?
“Anh không cùng người khác…” Lời còn chưa nói xong, đã phát hiện người đã nương theo lồng ngực cậu rồi trườn xuống. Cơ thể đẫm mồ hôi trơn như cá, ngay lập tức đã chui luôn vào trong chăn. Chu Tự Hành không nhìn thấy gì, cảm thấy một luồng nhiệt ấm áp, ẩm ướt đột nhiên bao lấy cậu, khoái cảm được liếm mút ập đến, là thứ khoái cảm mà dù ngón tay có động cỡ nào cũng không đem đến được. Nửa câu nói kia, rốt cuộc cũng không thể hỏi ra, vì đầu óc cậu sắp nổ tung rồi.
“Chu Tự Hành… xốc chăn lên…”
Tiếng rầu rĩ của anh truyền đến. Lúc này Chu Tự Hành mới nhớ ra, trong chăn quá tối. Cậu bật người dậy, xốc chăn lên. Giây tiếp theo, cậu thấy nửa trên trần trụi, mịn màng của Hạ Tập Thanh úp sấp vào nơi giữa hai chân cậu, liếm mút đỉnh “vật” đã sưng to tới cực đại, nhả ra rồi nuốt lại, càng nuốt càng sâu, phát ra âm thanh ám muội, mập mờ. Đôi bàn tay thon dài, xinh đẹp nắm lấy gốc “vật”, đưa lên đưa xuống liên tục, thậm chí còn an ủi cả túi tinh nặng trịch của cậu. Tóc đẫm mồ hôi lay động, đung đưa theo từng động tác nuốt vào, nhả ra, gợi cảm muốn chết.
Một màn này đánh mạnh vào cảm quan, xung động quá lớn, khiến Chu Tự Hành – người vừa nãy còn chê khả năng kéo dài của anh, giờ cũng cảm thấy mình tới cực hạn rồi.
“Cậu cũng quá lớn rồi đấy…” Hạ Tập Thanh buông miệng ra. Miệng anh vừa chua vừa chat, lại vừa tê dại, căn bản không thể ngậm tiếp được nữa. Đang định thở ra một hơi rồi lại ngậm tiếp, ai mà ngờ được, ngay một giây sau đó, anh bị Chu Tự Hành bắn đầy mặt.
“Phắc.” Hạ Tập Thanh ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy oán khí nhìn tên gây họa: “Cậu cố ý đúng không? Cũng biết chơi phết nhỉ, tiểu xử nam.”
Chu Tự Hành thấy mặt anh dính đầy dịch trắng, sặc đến ho khan, nhổm nhanh tới đầu giường, rút một đống khăn giấy. Sau đó, ngồi xuống, túm cánh tay Hạ Tập Thanh lại, định lau cho anh.
“Cậu đừng có mà lau.” Hạ Tập Thanh tuyệt không ngượng ngùng, còn nhân cơ hội này mà mở miệng đáp trả cậu: “Cậu mẹ nó tự nhìn chính mình xem, xem là được mấy giấy.”
Chu Tự Hành cũng đâu có ngờ tới chứ, chỉ có thể liên tục nhỏ giọng giải thích, giúp anh lau sạch tinh dịch trên mặt: “Không phải tôi mấy giây liền bắn, mà do kĩ thuật của anh tốt.”
“Kỹ thuật của tôi tốt? Xử nam đúng là xử nam.” Hạ Tập Thanh cười một tiếng trong trẻo, lạnh lùng, gục lên người cậu. Cánh môi ma sát tới đỏ lựng cọ cọ lên chiếc mũi cao thẳng của Chu Tự Hành: “Đây là lần đầu tiên tôi khẩu giao cho người khác, thế này mà cũng coi là tốt à…”
“Chắc chắn anh đang lừa tôi.”
Hạ Tập Thanh cắn một ngụm lên chóp mũi cậu: “Không tin thì thôi, cho cậu mặt mũi mà còn không biết xấu hổ.” Toàn thân anh ướt đẫm, lồng ngực phập phồng kịch liệt, khoái cảm kéo thiên sự vào địa ngục thật quá tiêu hồn.
Lúc làm thì không thấy ngượng ngùng, nhưng khi vừa kết thúc, cảm giác thẹn thùng của Chu Tự Hành lập tức quay về. Lỗ tai cậu nóng lên, cứ tưởng tượng đến những gì hai người họ vừa làm thì da đầu liền tê dại. Ánh mắt Hạ Tập Thanh biếng nhác, khiến người trong lòng bị nhìn càng thêm ngại ngùng. Chu Tự Hành dùng bàn tay che khuất đôi mắt anh, rồi lại sợ anh thấy tối quá, đành phải cách hờ ra mấy centimet, giọng điệu cực kì biệt nữu: “Đừng nhìn tôi.”
“Cậu vẫn còn ngượng ngùng à.” Hạ Tập Thanh xê dịch đến cạnh cậu, dừng lại một lát rồi hôn lên bàn tay cậu. Cũng không biết vì sao, chỉ như vậy thôi đã khiến Hạ Tập Thanh thỏa mãn, rõ ràng đến giờ mới chỉ được chút ít ngon ngọt.
Anh duỗi tay qua, dùng đầu ngón tay vuốt ve cổ cậu: “Vừa rồi cậu có cảm nhận được vết chai trên tay tôi không? Sướng chứ?” Anh tiến đến bên tai Chu Tự Hành: “Đều là vết chai do vẽ tranh cho cậu đấy, giờ còn giúp cậu…”
Lời âu yếm trên giường này làm trái tim Chu Tự Hành kinh hoàng, mặt bị thiêu bỏng rát: “Anh câm miệng…”
“Please, lần sau đừng bảo tôi câm miệng, cứ trực tiếp hôn tôi.” Nói xong, Hạ Tập Thanh lại quấn tới hôn lấy cậu, đầu lưỡi dây dưa mãi không thôi, cho đến khi chút sức lực cuối cùng bị cuốn sạch, Hạ Tập Thanh mới ngã xuống giường, nằm nghiêng nhìn Chu Tự Hành.
Anh cảm thấy mình càng sống càng không có tiền đồ, nếm được chút ngon ngọt đã sung sướng thành như vậy.
Chu Tự Hành quả thực chính là thuốc kích thích của anh. Mới tấn công bằng một cái móng tay mà anh đã chủ động nạp mạng.
Nụ hôn kết thúc rồi Chu Tự Hành vẫn cảm thấy xấu hổ. Cả người nằm thẳng băng, nhắm mắt, còn giả bộ buồn ngủ: “Tôi muốn ngủ thêm một lát nữa.”
“Không biết tại sao mà mắt tôi đau quá.” Hạ Tập Thanh trống rỗng mà nhìn trần nhà, giọng điệu đều đều nói. Tim Chu Tự Hành nhói lên, cứ như bị cây kim vô hình đâm trúng, sau đó lại nghe thấy Hạ Tập Thanh lẩm bẩm: “Có thể do uống quá rượu, đầu cũng rất đau.”
Vừa nói xong, Hạ Tập Thanh đã bị Chu Tự Hành kéo vào trong vòng tay cậu, anh sửng sốt: “Cậu làm gì vậy, làm tôi giật cả mình.”
Cánh tay Chu Tự Hành vòng ra sau lưng anh, cằm chống lên đỉnh đầu anh, giọng nói mềm mại, dịu dàng: “Tôi muốn ôm anh ngủ, có thể chứ?”
“Không thể, cậu từng có mà coi tôi là phụ nữ, tôi cũng không phải chị gái gì đó trong lòng cậu.” Hạ Tập Thanh muốn đẩy cậu ra, ngược lại bị cậu ôm càng chặt.
“Tôi không nghĩ như vậy, hiện tại tôi cũng không thích cô ấy nữa.”
“Nói không thích liền không thích à?” Hạ Tập Thanh cười cười: “Tôi còn tưởng loại người như cậu sẽ rất chung tình chứ.”
“Loại người như tôi…” Chu Tự Hành tự giễu, cười một tiếng. Vốn dĩ cậu cũng cho rằng như vậy, cho nên khi phát hiện bản thân rung động mới có thể kinh thường, chột dạ như thế. Thích ai không được, cứ phải thích người đã nhìn thấu bản chất xấu xa từ đầu này, còn cho rằng là người không có khả năng nhất.
“Có kẽ tôi cũng không thật sự thích cô ấy, chỉ là rất muốn gặp lại cô ấy một lần.”
Hạ Tập Thanh không nói gì, vị này chính là bạch nguyệt quang * trong truyền thuyết, nửa điểm cũng chả liên quan đến anh. Dù sao anh cũng chả chờ mong có thể chiếm được địa vị nào trong lòng Chu Tự Hành. Tiết mục chọn hoa hồng trắng hay hoa hồng đỏ* quê mùa đến cực điểm, yêu hay không yêu, thích hay không thích, cũng chả liên quan gì đến anh hết.
(*Bạch nguyệt quang (Ánh trăng sáng): ngôn ngữ mạng, chỉ người mình yêu thương, ái mộ nhưng không thể ở bên, không thuộc về mình, bắt nguồn từ tiểu thuyết “Hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng” của Trương Ái Linh.)
Ngực Chu Tự Hành tỏa ra độ ấm như bàn ủi. Dù anh không chịu thừa nhận, nhưng được ôm như vậy đích xác rất thoải mái.
Qua một lúc lâu, lâu đến mức anh cho rằng Chu Tự Hành chắc chắn đã ngủ rồi, anh rốt cuộc không nhịn được mà mở miệng.
“Nếu cậu không phản cảm, chúng ta cứ bảo trì quan hệ này đi.”
Lúc nói ra những lời này, anh cảm thấy mình đúng là tên ngốc, cái này nghĩa là sao, lời mời làm bạn giường lâu dài à?
“Quên đi, có khi hai ngày sau tôi lại thấy mệt mỏi.” Anh cố tình nói thêm một câu: “Vẫn là…”
Lời còn chưa nói xong đã nghe thấy một câu hỏi trầm thấp truyền tới từ đỉnh đầu anh.
“Anh không sợ tôi thích anh sao?”
Phản ứng đầu tiên của Hạ Tập Thanh là ngẩn người, ngay sau đó lại khẽ cười, tiếng cười cực kỳ dễ nghe.
“Sẽ không đâu. Cậu hiểu rõ nhất tôi là người thế nào mà. Tôi không lừa được cậu, cậu cũng sẽ không thích tôi.” Giọng điệu anh chắc chắn, in lên sườn cổ Chu Tự Hành một nụ hôn, không biết do tìm lại được sự cám dỗ hay tự tin: “Loại quan hệ hiện này rất tốt, ổn định lại an toàn.”
Chu Tự Hành không nói lời nào, Hạ Tập Thanh coi đó là sự cam chịu.
Thật kỳ lạ, đối với sự cam chịu của Chu Tự Hành, anh cảm thấy thật không thể tưởng tượng được. Có lẽ Chu Tự Hành chỉ là nhất thời tình dâng khó kiềm chế, mới có thể sa đọa cùng anh một lần. Nhưng cũng chả sao cả, có lần đầu tiên thì sẽ có lần thứ hai. Dù phẩm chất cao thượng cũng không thể chống cự được cảm giác kích thích nguyên thủy.
Qua thật lâu, cuối cùng anh mới nghe thế Chu Tự Hành mở miệng.
“Nếu để tôi biết anh còn dây dưa với những người khác…” Thanh âm của cậu trầm như nước sâu, từng chữ từng chữ không hề có sự dao động cảm xúc: “Tôi sẽ giết chết anh.”
Những lời này nói ra từ miệng cậu có hiệu quả đáng sợ hơn ý nghĩa trên mặt chữ cả vạn lần. Người khác nói thì không sao, nhưng người này là Chu Tự Hành, là người cực kỳ thiện lương lại tràn ngập lòng trắc ẩn.
Hạ Tập Thanh hoảng sợ, đầu óc linh hoạt bỗng đơ ra. Anh chỉ có thể miễn cưỡng xem như Chu Tự Hành không tín nhiệm với sinh hoạt cá nhân hỗn loạn của anh, có thể hiệu rằng, loại chuyện này không phải nói giỡn.
Để trấn an, anh ngẩng đầu lên hôn hôn cằm Chu Tự Hành.
“Tôi gặp được cậu rồi, thì sao có thể để kẻ nào khác vào mắt.” Tay Hạ Tập Thanh vuốt ve đường cong sườn cổ của Chu Tự Hành, như đang vuốt ve một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ: “Cậu cảm thấy tôi nói dối hết lần này sang lần khác, tôi cũng không phủ nhận. Nhưng câu này là thật.”
Chu Tự Hành hy vọng nó là thật. Tại một khắc này, Chu Tự Hành thậm chí còn hy vọng mắt anh hỏng luôn, cả đời này chỉ có thể nhìn thấy một mình cậu.
Cậu bỗng nhiên có thể hiểu được những người chất chứa nỗi si mê, lưu luyến cuồng vọng.
Giờ phút này, cậu hy vọng biết bao, vị nghệ thuật gia trong vòng tay cậu có thể biến thành một tác phẩm nghệ thuật của riêng cậu. Không có tư tượng, không có hành động, không có trái tim khó lường, chỉ có thể lẳng lặng triển lãm vẻ đẹp này với một mình cậu.
Thật quá đáng sợ. Chu Tự Hành không thể tin được, bản thân cậu có thể nảy sinh ý nghĩ bệnh hoạn như vậy.
Hạ Tập Thanh không chờ Chu Tự Hành đáp lại, anh đã quá mệt mỏi, sự phóng thích quá mức và rượu mạnh đêm qua đã đào rộng thân thể anh. Cái ôm của Chu Tự Hành lại ấm áp như vậy, khiên anh nhanh chóng chìm vào mộng.
Hiếm khi được một lần mơ đẹp, đên khi tỉnh lại không nhớ rõ nội dung.
Lúc mở mắt ra, Chu Tự Hành đã đi rồi. Trong chăn trống rỗng, anh duỗi tay ra xem xét, trên giường chỉ còn lại một mình anh. Làm anh kinh ngạc nhất là, toàn thân anh đã được thay quần áo mới: áo hoodie màu đỏ sậm, quần jean denim, thậm chí cả tất cũng đi cho anh luôn.
Hạ Tập Thanh không thể nghĩ ra, trên thế giới vì sao lại có người như vậy tồn tại. Dường như sự dịu dàng của cậu từ khi sinh ra đã sẵn có, vô tận giống như ánh sáng của mặt trời. Có lẽ từ khi sinh ra cậu đã được bao bọc trong tình yêu thương, nhiều đến mức ngấm vào trong máu, nên mới có thể dịu dàng như vậy.
Không giống như anh. Tình yêu phô diễn ra đều là vật phẩm giả dối, dịu dàng dành cho người khác cũng là tự bòn rút ra từ chính mình.
Trên quần áo của Chu Tự Hành vẫn còn vương lại hương nước hoa cậu thường dùng, vị ngọt của cam quýt đã phai mất, chỉ còn mát lạnh dài lâu, giống như duỗi tay ra có thể chạm vào tuyết tan mùa xuân đọng lại trên núi,Hạ Tập Thanh chảy xuôi vào kẽ hở giữa các ngón tay, mỗi giọt đều là tạo vật của ánh mặt trời.
Anh ôm lấy hai đầu gối của mình, ngồi trên giường, cằm chống lên cánh tay, ngơ ngẩn hồi lâu. Cho đến khi thoát khỏi trạng thái nửa tỉnh nửa mê mới xuống giường.
Rửa mặt xong, anh phát hiện trên bàn trà có sandwich và sữa bò, còn có một tờ giấy viết tay, chữ cũng như người.
[Tôi phải lên máy bay bay về trước, bộ quần áo này cũng không cần trả lại.]
Hạ Tập Thanh cười khẽ, gia hỏa này, đúng là không có lời nào cũng phải tìm ra bằng được để viết. Anh tiện tay lật qua mặt sau tờ giấy, ngoài ý muốn phát hiện một hàng chữ nữa.
[Có khả năng anh sẽ ghét bỏ thẩm mỹ của tôi. Nhưng tôi đã so thử vài bộ, anh mặc thế này là đẹp nhất.]
Thẩm mỹ xác thực trước sau như một đều rất trẻ con, cái loại màu sắc chói mắt này…
Hạ Tập Thanh cúi đầu nhìn áo hoodie trên người, bỗng phát hiện, trên áo có in một hàng chữ in hoa.
Born to be Loved.
Lời của tác giả: Bạn học Chu Tự Hành chọn quần áo ký:
Cái này anh ấy mặc chắc sẽ rất đẹp, anh ấy rất hợp màu trắng — Bộ này cũng đẹp! Nhưng bộ này mình mặc rất nhiều lần rồi, bị chụp được lại phiền toái – Cái này có vẻ cũng đẹp – A, đều đẹp, làm sao bây giờ (đắm chìm trong ảo tưởng đổi trang phục cho bà xã, cảm giác ấm áp quen thuộc đến không tưởng) – A, chính là cái áo này! Da trắng mặc màu đỏ rất đẹp, dòng chữ này chính là viết cho anh ý, bảo bối của mình chính là vì được yêu mà sinh ra! (hơn nữa cái áo này còn là quà sinh nhật mẹ tặng ~)





Thử đọc