Anh Chỉ Thích Hình Tượng Của Em! - Chương 07

Tác giả: Trĩ Sở


Chương 7: Chuyên gia đàm phán


Nghe Hạ Tập Thanh nói, Chu Tự Hành ngẩn người, tuy vẫn không mở miệng, nhưng nhịp tim đập nhanh không thể che giấu.
Cậu híp mắt lại, nhìn Hạ Tập Thanh vẫn đang thẳng đắp đối diện với mình, giằng co trong chốc lát.

Hạ Tập Thanh lại mở miệng dò hỏi: “Miệng cậu bị bịt sao? Cũng không liên quan, có thể kéo miếng vải này xuống giúp tôi là được rồi.” Ngữ khí anh kiên định làm người khác không thể cự tuyệt.
Chu Tự Hành xoay xoay cổ, trầm mặc tự hỏi chốc lát.
Nói thật, câu cũng không muốn phớt lờ người này.
Nếu cứ dây dưa như vậy, bọn họ ai cũng không ra được, huống hồ còn đang quay chương trình, không thể làm khó tổ tiết mục.
Chu Tự Hành giãy giụa một phen, không thể chần chờ nữa, chỉ có thể lựa chọn từ bỏ đứng một bên vui vẻ xem kịch.
Cậu dùng chân chống xuống sàn, phát lực toàn thân làm ghế xoay chuyển động, hướng thân thể tới chiếc bàn dài, đến gần bình sứ đang được cắm hoa cúc trắng. Chu Tự Hành nỗ lực vươn đôi tay bị trói ra, gian nan bắt được bình hoa. Cuối cùng, tay cầm bình cảnh, oành một tiếng, quả quyết đập mạnh bình hoa xuống cạnh bàn.
Chu Tự Hành nâng chân lên, đế giày dẫm lên chiếc bàn bên cạnh, dùng sức đạp một cái, cả người lẫn ghế phi về phía Hạ Tập Thanh.
“Tôi có thể cởi bỏ bịt mắt giúp anh, nhưng phải làm trao đổi, anh cởi dây thừng giúp tôi.”

Dù gì thì gì cũng thích cậu được vài năm, Hạ Tập Thanh trong nháy mắt nhận ra thanh âm của Chu Tự Hành, đúng như phán đoán lúc trước của anh. Anh mỉm cười, “Không thành vấn đề.”
Vừa dứt lời, Chu Tự Hành đưa hay tay bị trói ra sau đầu anh, kéo miếng vải che đậy tầm mắt xuống, vứt sang 1 bên.
Tầm nhìn từ mơ hồ trở nên rõ ràng, Hạ Tập Thanh nghiêng mặt đi, mới phát hiện hai người dựa cực gần, anh dường như có thể ngửi được mùi kem cạo râu nhàn nhạt từ Chu Tự Hành.
Hạ Tập Thanh híp nửa đôi mắt vừa khôi phục ánh sáng, biểu cảm trên mặt từ ngây thơ chuyển sang kinh ngạc, nước chảy mây trôi, không hề sơ hở.
“Hóa ra tôi và cậu bị nhốt lại với nhau.” Hạ Tập Thanh cười ngọt ngào, đôi mắt lóe sáng, nốt ruồi trên chóp mũi làm anh trông càng đơn thuần, “Cảm giác như đang nằm mơ vậy, hiện tại tôi có chút không dám tin là thật.”
Diễn quá giỏi, cậu là diễn viên chuyên nghiệp cũng không thể không bội phục. Chu Tự Hành không thể nghĩ ra, vì sao loại tươi cười này đặt trên người anh ta lại không hề mâu thuẫn. Nếu không phải cậu đã thấy được bộ mặt thật, thì chắc cũng sẽ bị lừa như bao người khác.
Camera trong mật thất đều là camera ẩn, đặt không sót một góc, cái gì cũng có thể quay rõ ràng, không muốn mang tiếng lạnh nhạt với fan, Chu Tự Hành chỉ còn cách nở một nụ cười ấm áp đáp lại, âm thanh phát ra rất dịu dàng, “Mắt tôi nãy cũng bị bịt lại, lúc gỡ xuống cũng rất giật mình.”
Tự tôn diễn viên với lời dặn của Tưởng Nhân làm Chu Tự Hành không còn lựa chọn nào ngoài kiên nhẫn ứng đối với anh, chứ cậu vô cùng không thích loại giả tạo này. Cậu đưa mảnh sứ vỡ sắc bén cho Hạ Tập Thanh: “Làm phiền anh.”
“Không phiền, tôi thích cậu từ rất lâu rồi, mỗi bộ phim của cậu tôi đều xem.” Hạ Tập Thanh dùng đôi tay bị còng khóa lại nhận lấy mảnh vỡ, hơi cong lưng cúi người cắt dây trói giúp Chu Tự Hành.
Chu Tự Hành cười không có tý tình cảm nào, “Cảm ơn anh.”
Hai người am hiểu ngụy trang, anh anh tôi tôi, hư tình giả ý so chiêu.
Dây thừng cắt không dễ lắm, Hạ Tập Thanh vừa cắt, vừa chậm rì rì mở miệng, “Ôi, quy tắc ban nãy chỉ nói 1 lần thôi à? Tôi bây giờ vẫn chưa hiểu lắm.”
Chu Tự Hành bị kéo lại khỏi hồi tưởng, không nghe được lời Hạ Tập Thanh vừa nói, để giảm bớt xấu hổ, đành mở miệng hỏ chuyện khác, “Đúng rồi, sao vừa nãy anh biết sẽ có người cởi bịt mắt cho anh?”
Hạ Tập Thanh đoán được cậu sẽ hỏi câu này. Chỗ này chỉ có 2 người bọn họ, Chu Tự Hành biết quá rõ con người anh rồi, nếu anh không thẳng thắn, thành khẩn một chút, thì sẽ mất đi tín nhiệm, lát tiếp tục trò chơi sẽ rất phiền toái.
Chi bằng cứ thoải mái mà nói.
Đôi tay dùng để vẽ tranh cắt mạnh xuống, Hạ Tập Thanh không chớp mắt nhìn dây thừng đang dần dần đứt, nhẹ giọng giải thích, “Tuy đây là lần đầu tiên tôi tham gia chương trình, nhưng trước kia thường cùng bạn bè chơi thoát khỏi mật thất, cũng coi là có ít kinh nghiệm.”
“Đi vào trong này, thì không thể có quá nhiều cảm xúc cá nhân. Phải luôn đứng ở góc độ của người lên kế hoạch để suy nghĩ vấn đề.”
Anh cắt đứt một dây, dùng tay rút dây thừng ra, “Bọn họ nhốt tôi ở chỗ này là muốn tôi có thể chạy thoát, chứ không phải muốn vây tôi ở đây cả chương trình. Nếu chỉ có một mình tôi ở trong phòng, tay chân bị trói, mắt cũng không thấy gì, tự mình đi tìm lối thoát là không thể. Như vậy chỉ có 2 tình huống, thứ nhất, chờ người khác đến phòng này, cứu tôi hoặc giết tôi. Thứ hai, trong phòng còn có 1 người để giúp đỡ lần nhau. Từ góc độ khả thi của chương trình thì…”
Nói tới đây, Hạ Tập Thanh hơi ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt Chu Tự Hành.
Cũng không nói tiếp, chỉ trầm mặc nhìn cậu ba giây.
Sau đó, khóe miệng bỗng gợi lên.
Trong chớp mắt, Chu Tự Hành có ảo giác, giống như có thể nghe thấy lời anh chưa nói xong.
Rõ ràng bọn họ mới biết nhau chưa được vài ngày, hai chữ “ăn ý” căn bản không tồn tại, nhưng từ ánh mắt kia, cậu hoàn toàn có thể biết được Hạ Tập Thanh muốn nói gì.
[Tính đến độ khả thi của chương trình, chỉ có tôi và cậu ở cạnh nhau mới có độ đề tài cao.]
Không biết từ khi nào, Hạ Tập Thanh đã cởi trói xong cho Chu Tự Hành.
“Xong rồi.”
“Cảm ơn.” Chu Tự Hành còn có chút hoảng hốt. Cậu tự nhận mình cũng được coi là thông minh, nhưng ấn tượng đầu cực kì không tốt đã làm cậu mất phán đoán trước Hạ Tập Thanh. Nếu muốn thắng trò chơi, cậu cần vứt bỏ thành kiến.
Thời điểm phản ứng lại được, Chu Tự Hành phát hiện Hạ Tập Thanh đang cúi xuống, dùng đôi tay bị còng tại cắt dây thừng ở cổ chân cậu.
Hiện tại tay cậu đã tự do, có thể tự mình cởi bỏ nút thắt của dây trói, cũng không cần dùng phương thức cắt dây bạo lực này, càng không cần người khác trợ giúp.
“Tự tôi…”


Lời còn chưa nói xong, liến thấy Hạ Tập Thanh đang cong eo cúi người, ngẩng đầu lên, trong ánh mắt anh có nét nghi hoặc, đôi môi đỏ mím lấy mảnh sứ vỡ vừa rồi dùng để cắt dây, cổ áo sơ mi quá lớn, làm lộ ra xương quai xanh.
Đôi mắt đã được giải thoát khỏi miếng vải đen, mái tóc dài được buộc gọn, tư thế cúi người gần sát đầu gối của Chu Tự Hành.
Còng tay, nốt ruồi trên chóp mũi, mảnh vỡ sắc bén, đôi môi xinh đẹp lại bạc tình, hàm răng đang khẽ cắn lấy mảnh sứ.
Bầu không khí quái dị này vẽ ra một bức tranh vô cùng xa lạ, hơn thế, còn không cẩn thận vẽ lên vệt màu ái muội.
Chu Tự Hành không rõ vì sao bản thân bỗng cảm thấy xấu hổ, loại cảm giác này cậu chưa bao giờ trải qua, cậu vội vàng cúi xuống, duỗi tay tự cởi trói chân mình.
Đối với những điều không biết, con người đều theo bản năng sinh ra sợ hãi.
Hạ Tập Thanh cũng không để ý, chỉ cầm mảnh sứ ngậm trên miệng đưa cho Chu Tự Hành, “Hình như là nút chết, dùng cái này đi?”
Nhưng đối phương chỉ lắc lắc đầu, gian nan mà cởi nút thắt.
Thấy cậu không cảm kích, Hạ Tập Thanh đành phải đứng dậy, lưu loát ném mảnh sứ vào góc phòng, như là đang ném phi tiêu.
Cởi trói hai tay hai chân, Chu Tự Hành đã khôi phục tự do cơ bản, ít nhất đã thoát khỏi cái ghế xoay đáng chết này, một màn vừa rồi làm cả người cậu không thoải mái. Vì sao không thoải mái, đành phải đổ do bị trói. Cậu xoay cổ, bẻ bẻ tay để thả lỏng bản thân. Mà Hạ Tập Thanh tay vẫn đang bị còng, không có cách nào tự cởi dây trói trên đùi.


Đáng tiếc, anh chỉ trao đổi mỗi điều kiện là tháo bịt mắt, Chu Tự Hành cũng đã tận tình tận nghĩa, giờ hoàn toàn có thể mặc kệ anh ở chỗ này thành vật hi sinh, dù sao cậu cũng ghét anh như vậy.
Hạ Tập Thanh trong lòng nghĩ đối sách, đây là đang quay chương trình, theo lý thuyết, vứt bỏ đồng bạn là cách làm dễ dính phốt, minh tinh đều sẽ không chọn hành vi đó. Nhưng cái chương trình lại như game sinh tồn, việc che giấu tung tích sát nhân sẽ làm người chơi tự nhiên nghi ngờ lẫn nhau, không thể thành đồng bạn được.
Cho nên Chu Tự Hành tính toán ném anh ở lại chỗ này, cũng hoàn toàn hợp logic.
Kỳ thật Chu Tự Hành cũng đang suy nghĩ. Lương tâm của cậu không cho phép cậu vứt bỏ người khác, mặc dù đây chỉ là một trò chơi mà thôi. Nhưng cái chính là cậu không ưa Hạ Tập Thanh, anh ta chính là đồ phiền toái, bất cứ lúc nào cũng có thể phát nổ. Nếu cứu, không chừng lúc nào đấy anh ta sẽ phản bội mình.
Mỉm cười như thiên sứ rồi đẩy cậu xuống vực xâu, chính là bản chất của Hạ Tập Thanh.
Một lát ngắn ngủi, hai người đều đang đắn đo, cân nhắc.
“Tuy anh là fan của tôi, nhưng đây là trò chơi, tôi không chắc chắn được, tổ tiết có vì làm tôi bớt cảnh giác mà dùng thủ thuật che mắt hay không.”
Như Hạ Tập Thanh suy đoán, Chu Tự Hành lo vứt bỏ anh sẽ bị người xem lên án nên đã ném ra một lý do thoái thác. Dù người xem thật sự bất mãn, cũng không biết, lý do là cậu không muốn bị buộc chặt với Hạ Tập Thanh, “Nếu anh là kẻ sát nhân, tôi chính là đang tiếp tay cho giặc.”
Nếu cậu mới phải thì sao? Hạ Tập Thanh vốn dĩ muốn hỏi cậu như vậy, nhưng anh kịp dừng lại, bởi vì nói thế quá mức trực tiếp, xung đột với tính cách vô hại anh thiết lập.
Đúng là không còn cách nào.
Chu Tự Hành đã chuẩn bị tâm lý quay đầu đi thẳng, nhưng lúc bước chân lên, cậu bị một âm thanh níu giữ.
“Đừng đi.”
Quay đầu lại, Hạ Tập Thanh đang ngồi ở trên ghế nhìn thẳng vào mắt cậu. Chu Tự Hành cảm thấy rất kỳ lạ, người kia xảo trá như vậy, vì sao đôi mắt luôn có thể phát ánh mắt đơn thuần nhất, khiến người khác không đành lòng.
“Tự Hành, chúng ta kết liên minh đi, tôi sẽ trợ giúp cậu giành chiến thắng vô điều kiện.” Hạ Tập Thanh cười rộ lên, biểu cảm tự tin trên mặt không hề giống người đang thỉnh cầu sự giúp đỡ, mà giống chuyên gia đàm phán đang nắm lợi thế hơn.
“Phải không? Trong trò chơi này…” Chu Tự Hành hướng về phía anh nhướng chân mày, “Muốn chiến thắng thì không thể tin tưởng bất kì ai.”
Còn rất thông minh, Hạ Tập Thanh nở nụ cười.
“Cậu không cần phải tin tưởng tôi.” Đồng tử anh thăm thẳm như vực sâu, toát ra ánh sáng đẹp đẽ mê người, “ hãy lợi dụng tôi.”





Thử đọc