9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc - Chương 16

Tác giả: Tiếu Giai Nhân

Lần Hái Thứ Nhất

Đường Hoan thật sự sắp bị Tống Mạch bức điên rồi!
Nếu không phải vẫn biết phía dưới của hắn còn dùng được, nàng thật sự hoài nghi tên nam nhân này rốt cuộc có làm được nữa không!
Ban ngày hắn làm việc, nhìn đầu hắn đầy mồ hôi, nàng cũng không khơi dậy nổi hứng thú. Buổi tối, hắn lau khô sạch sẽ nằm xuống, nàng sử dụng tất cả các thủ đoạn trêu chọc hắn, lúc bắt đầu nam nhân này còn thành thành thật thật mặc nàng đùa giỡn, cuối cùng chắc là hết kiên nhẫn rồi, hắn kéo được dây thừng ở bên trên, treo đùi phải bị thương của nàng lên, sau đó trói hai tay nàng lại. Nhìn nam nhân ở trên đỉnh đầu nàng hô hấp dồn dập, Đường Hoan như mở cờ trong bụng, tưởng người này không những đã thông suốt mà còn muốn chơi tư thế đa dạng, nào ngờ hắn trói chặt nàng lại sau đó lại lạnh lùng nằm một bên, lạnh lùng cảnh cáo nàng, nói nếu trước khi cái chân bị thương của nàng còn chưa khôi phục mà dám không thành thật, ban ngày hắn cũng sẽ trói nàng như vậy.
Buổi tối hôm sau Đường Hoan không cam lòng tiếp tục khiêu chiến hắn, sau đó nàng thực sự bị hắn trói cả một ngày, nàng mắng hắn khiêu khích hắn, hắn nhét khăn vào miệng nàng rồi tiếp tục vùi đầu làm việc.
Cứ như vậy, Đường Hoan không thể không thành thật, thậm chí nàng còn hiểu thêm được 1 đạo lí.
Làm một nữ hái hoa tặc, nhất định phải học võ công cho giỏi a, nếu không có gặp được nam nhân tốt cũng vô dụng, trời sinh sức lực đã không bằng người, có muốn cưỡng Hi*p cũng không được…
Ngoan ngoãn dưỡng thương sáu bảy ngày, miệng vết thương trên đùi đã kết vảy, rốt cuộc Đường Hoan cũng có thể hành động tự nhiên.
Tống Mạch làm một cái lều gỗ ở sau viện, giống như loại lều người ta thường làm ở ruộng dưa hấu, ý của hắn là trước khi nhà mới làm xong, hai người cứ ngủ ở trong lều này, toàn bộ vật dụng bằng gỗ hắn đều để trong lều. Hắn dựng một bếp chảo giữa sân, mấy ngày nay đều là hắn nhóm lửa nấu cơm.
Nhìn tiểu viện vừa hỗn độn lại vừa chỉnh tề trước mặt, Đường Hoan không thể không thừa nhận, cuộc sống của Tống Mạch đúng là rất sôi động.
Lần trước nàng đốt cháy nhà, cũng bởi biết đây chỉ là một giấc mộng, hai người “ngủ” một lần là có thể tiến vào giấc mơ mới, cho nên nàng cũng chẳng cần lo lắng đến chuyện con cái hay cuộc sống sau này của hai người. Nhưng Tống Mạch thì không biết, hắn quá chân thật, dường như hắn đã chuẩn bị tốt kế hoạch cùng nàng sống một đời rồi.
Nàng đúng là một nữ nhân hư hỏng a…
Nhưng mà ai bảo Tống Mạch cứa cổ nàng chứ, lúc trước nếu hắn ngoan ngoãn để yên nàng hái một đêm thì làm gì có nhiều chuyện thế này?
Đường Hoan thoải mái ngồi trong lều nhìn nam nhân đầu gỗ phía trước. Hắn đang cởi trần đứng dưới tàng cây, chân trái duỗi thẳng, đùi phải khoanh lại, ngồi trên ghế gỗ dài, nắng sớm xuyên qua lá cây, vệt nắng loang lổ trên thắt lưng màu lúa mạch của hắn, phảng phất qua sườn mặt lạnh lùng của hắn.
Là hắn nhưng cũng không phải là hắn.
Đường Hoan hoang mang. Trước khi bước vào mộng nàng cũng không biết tính tình thực sự của Tống Mạch, trong mộng rõ ràng là hắn, liệu có phải đều mang cùng một khuôn mặt của Tống Mạch thì tính tình cũng sẽ giống nhau? Chẳng lẽ Tống Mạch võ công còn cao cường hơn cả sư phụ cũng thành thật đáng yêu như vậy ư?
Nằm mơ a, làm sao có thể chứ!
Đường Hoan xoay người, không nghĩ đến mấy cái này nữa, nàng âm thầm suy tính biện pháp mới.
Ăn sáng xong, Tống Mạch tiếp tục làm việc. Đường Hoan buông tấm màn bên trong lều xuống, trốn ở trong đó cắt vải. Hai ngày trước Tống Mạch xuống núi bán ba con thú rừng, lúc trở về còn nghiêm mặt đưa cho nàng mấy khúc vải màu sắc rực rỡ, nói là cho nàng may xiêm y. Đúng rồi, cái mũ ni cô hôm đó rơi hắn cũng nhặt về cho nàng luôn.
Đường Hoan thích chưng diện, nàng cũng muốn hưởng thụ vui sướng trên giường, càng muốn làm cho Tống Mạch toàn tâm toàn ý hưởng thụ cùng nàng. Nhưng nếu hắn đang ý chí sục sôi cởi xiêm y của nàng ra, lại đột nhiên nhìn thấy miệng vết thương dữ tợn tên đùi nhất định sẽ rất mất hứng a!
Đường Hoan không cho phép loại tình huống đó xảy ra. Nàng cắt tấm vải đó thành một dải dây, quấn vào chân, cuối cùng thắt một cái nơ thật đẹp ở đầu gối. Kiểm tra cẩn thận chắc chắn rồi nàng mới mặc quần vào.
Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, mặt trời cũng lên tới đỉnh đầu.
Tống Mạch gọi nàng ra ngoài ăn cơm.
Đường Hoan nhẹ nhàng nhảy xuống từ ván giường.
Tống Mạch đang đặt bàn xuống, nghe thấy tiếng động liền quay đầu mắng nàng: “Vết thương trên chân nàng còn chưa khỏi hẳn, đừng nhảy loạn.”
“Không việc gì, ta đâu có đau, ta tự có chừng mực mà.” Đường Hoan mỉm cười ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn hắn: “Tống đại ca, đêm nay chàng có muốn ta không?”
Mỗi lần muốn quyến rũ hắn, nàng đều gọi hắn là Tống đại ca.
Tống Mạch đã thành thói quan, đưa cơm cho nàng xong cũng không thèm trả lời, buồn bực cúi đầu ăn cơm.
Mấy ngày nay không để nàng được như ý, hắn cũng đâu dễ chịu gì? Nếu không phải cố kỵ vết thương trên chân nàng, nàng quyến rũ hắn như vậy, hắn đã sớm xử tử nàng tại chỗ rồi. Dù sao bọn họ đều không còn người thân, không cần quá câu nệ mấy chuyện động phòng này, hơn nữa bây giờ hắn cũng chẳng có tiền lấy nàng, chờ nàng khỏe lại, hai người ngủ chung một chăn cũng coi như đã thành thân rồi.
Đường Hoan liếc nhìn hắn một cái, ngoan ngoãn ăn cơm, cơm nước xong lại về lều nằm ngủ.
Đang ngủ say đột nhiên bên trên truyền đến tiếng sấm vang rền, vừa tỉnh lại, mới phát hiện gió đã nổi lên thổi vào lều khiến bên trong vô cùng mát mẻ thoải mái.
Bên ngoài mây đen kéo đến, Tống Mạch ôm đồ đi, vừa lo liệu xong, hạt mưa đã tựa như sợi châu ngọc bị đứt ào ào rơi xuống, rơi lộp bộp bên trên mái lều.
Khi Tống Mạch chạy về đến lều, nước mưa vẫn nhỏ giọt từ trên mặt hắn rơi trên cổ hắn rồi chảy xuống phía dưới, quần áo hắn ướt đẫm.
Tâm tư Đường Hoan vòng vo một lát, nàng không đứng lên, chỉ quay đầu nói với hắn: “Mưa rất to, chắc sẽ không tạnh ngay được, không bằng chàng cứ ra ngoài tắm rửa, quay về lau khô rồi cùng ngủ trưa đi…” Nói xong nàng che mặt, há mồm ngáp một cái.
Quần áo Tống Mạch ẩm ướt, kiểu gì cũng phải thay, nghe nàng nói vậy, tuy biết nàng có tâm tư khác nhưng nghĩ lại, bất kể nàng có chủ ý hư hỏng gì, hắn không phối hợp, nàng làm sao có thể tiến tới thêm? Vì thế hắn lại nhấc chân bước vào trong mưa, trốn bên cạnh lều gỗ tắm rửa.
Đường Hoan tháo một cái khăn xuống, nàng ngồi trên một đầu ván giường chờ hắn, tầm mắt chuyển động quanh căn lều.
Có tiếng bước chân truyền đến, Tống Mạch đã trở lại.
Đường Hoan cười trộm, ngốc nghếch thì cũng vẫn chỉ là ngốc nghếch mà thôi.
Tống Mạch rất xấu hổ.
Hắn quên mất một chuyện. Bình thường hắn dậy sớm, muốn thay quần áo chỉ cần trốn một chỗ rồi thay là được. Vừa rồi nhất thời xúc động chạy đi, căn bản không hề nghĩ đến việc thay quần áo khô, bây giờ trở lại, hắn làm sao thay đây? Trong lều không có ô, muốn ôm ra ngoài nhất định sẽ bị mưa ướt nhẹp, còn nếu thay ở bên trong, nàng lại tỉnh…
Tuy buổi tối lúc nào cũng bị nàng sờ trộm nhưng bây giờ vẫn là ban ngày ban mặt, hắn không thể nào thoải mái để trần trước mặt nàng được.
Vì thế hắn đứng ngoài lều do dự.
Đường Hoan cười hắn: “Vào đi, cũng không phải chưa thấy qua bao giờ, ta còn không ngại, chàng e lệ cái gì. Mau tiến vào đi, ở ngoài mưa lâu quá dễ sinh bệnh, nhà của chúng ta còn chưa dựng xong đâu, nếu chàng bị bệnh thì cũng đừng trông chờ ta sẽ làm thay!”
Lười ૮ɦếƭ nàng đi!
Tống Mạch xanh mặt bước vào, nhìn nàng ngồi xổm trên ván giường, tay cầm khăn cười khanh khách nhìn hắn: “Lại đây, ta lau cho chàng.”
Xấu hổ cùng tức giận đều biến mất, Tống Mạch bước tới, xoay người, quay lưng về phía nàng.
Đường Hoan ấn cổ hắn xuống: “Cúi đầu xuống, lau người chàng trước đã, sau đó mới lau tóc.”
Tống Mạch ngoan ngoãn cúi thấp đầu.
Tay nàng rất nóng, tì lên người hắn khiến hắn ngứa ngáy. Tống Mạch biết nàng cố ý, nàng cố ý lau thật chậm, nhưng động tác trên tay lại đúng là lau thật, hắn đành phải ngầm đồng ý cho nàng. Sau khi lau đằng sau xong, nàng dí sát vào lưng hắn, bàn tay với lên phía trước lau иgự¢ cho hắn. Tống mạch cầm tay nàng, buồn bực nói: “Để ta tự lau đi.”
“Không, Tống Mạch, chàng đừng xem thường ta lười, thực ra trong lòng ta đang rất băn khoăn.
Chàng là nam nhân của ta, ta là nữ nhân của chàng, chàng chăm sóc ta nhiều như vậy, bây giờ để ta hầu hạ chàng một lần đi.” Đường Hoan ôm sát lưng hắn, dịu dàng đáp.
Tống Mạch không nói gì.
Đường Hoan đang định ૮ởเ φµầɳ hắn ra, lần này hắn kiên quyết không chịu, Đường Hoan đành phải quăng cái khăn lại cho hắn, buồn bực nằm về chỗ cũ, ở trong chăn uy Hi*p hắn: “Vậy chàng thay quần xong thì nằm lên đi, phải để ta lau tóc cho chàng, nếu chàng không cho, ta dù có mưa cũng sẽ chạy trốn!”
Tống Mạch nhìn ổ chăn lùm lùm trên giường mà không nhịn được cười, hắn nhanh chóng lau khô, thay quần xong, liền tự giác đi tới, ghé đầu lại gần nàng, “Được rồi, lại đây lau tóc giúp ta.”
Đường Hoan ngồi dậy, đắp chăn che lại phần eo, chu miệng nói: “Chàng vẫn rất cao, tốt nhất cứ nằm sấp xuống đi, như vậy ta sẽ không phải vươn tay.”
Tống Mạch cho là tại nàng lười nên nghe vậy cũng không nghĩ nhiều, chân dài thò vào bên trong, đầu gác lên cánh tay, mắt nhìn xuống dưới đất, chờ nàng tiến tới.
Đường Hoan yên lặng ϲởí áօ ngoài ra, đứng dậy, lên trên thắt lưng hắn, từ từ ngồi xuống.
Thân mình Tống Mạch cứng đờ, hô hấp nhất thời rối loạn.
Phía trên hắn không mặc quần áo, phía dưới của nàng cũng không mặc gì.
“Nàng…”
“Ta thế nào?” Đường Hoan nằm sấp xuống, dán lên lưng hắn, tay trái cởi sợi dây buộc tóc của hắn, tay phải xoay cằm hắn lại, nhẹ nhàng hôn lên mặt hắn: “Đừng lo lắng, ta chỉ muốn giúp chàng lau tóc, còn quần áo, bởi vì vừa rồi ngủ nóng quá nên ta cởi ra, chàng đừng nghĩ nhiều, còn chưa tới buổi tối đâu, ta sẽ không làm loạn…A!”
Lời còn chưa dứt, thắt lưng còn chưa cởi ra, nam nhân phía dưới đột nhiên xoay người vươn tay ôm lấy thắt lưng nàng, sức lực hắn rất lớn, Đường Hoan chỉ cảm thấy trời đất đảo lộn, nàng đã bị hắn đặt dưới thân. Nàng muốn nhìn hắn nhưng giọt nước trên trán hắn rơi vào mắt nàng, nàng sốt ruột lau đi, chợt nghe thấy nam nhân khàn khàn hỏi nàng: “Nàng thật sự muốn như vậy sao?” Tiếng thở dốc ồ ồ chẳng kém gì lửa nóng ngày ấy, phả vào mặt nàng.
Đường Hoan không dụi mắt nữa, nàng ôm cổ hắn, cố gắng nháy mắt cho bớt cay, mở mắt nhìn hắn, trong mắt như lấp lánh ánh sáng: “”Muốn, lần đầu tiên nhìn thấy chàng ta đã muốn chàng rồi. Tống Mạch, nếu chàng là nam nhân, bây giờ hãy làm đi! Lão nương đã không cần, chàng còn nhẫn nhịn cái gì?”
Con ngươi Tống Mạch đen như mực, nặng nề không nhìn ra chút cảm xúc nào: “Nàng lặp lại lần nữa.”
Đường Hoan không chút chần chừ nhìn lại nam nhân này: “Ta nói lão nương muốn chàng, từ lần đầu tiên gặp chàng đã muốn chàng, đã muốn…”
“Vậy nàng nhìn xem ta có phải nam nhân hay không!”
Tống Mạch gần như gầm nhẹ lên ngắt lời nàng, bàn tay to dùng sức lật một cái, Đường Hoan từ chủ động biến thành úp sấp xuống dưới. Nàng không hiểu sao đột nhiên cảm thấy rất sợ hãi, nghĩ đến thân mình nàng bị hắn đè nặng đến không thể cử động, đang định quay đầu lại nhìn, bên tai liền truyền đến tiếng hắn ૮ởเ φµầɳ áo. Ngay sau đó, thắt lưng bị hắn nhấc lên cao, Đường Hoan còn chưa kịp phản ứng, hắn đã vội tách hai chân nàng ra, bàn tay to nhanh chóng xoa nắn hai cái ở bên dưới nàng, ngón tay ấn ấn nơi nào đó, sau đó không đợi Đường Hoan ngăn cản, hắn đã mạnh mẽ thẳng lưng, cứ như vậy ngang ngạnh xông vào.
“Đau…”
“Ưm…”
Tiếng nữ nhân khóc kêu thét lên, lấn át cả tiếng ՐêՈ Րỉ trong cổ họng nam nhân.
Cổ tay bị giữ chặt, Đường Hoan nằm rạp trên đệm, nước mắt không theo khống chế rơi xuống. Nàng không muốn khóc, nhưng giống như khi bụng đói không có cơm ăn, nước mắt cứ rơi thôi, nàng không ngăn được. Nàng muốn mắng người nhưng nàng không thể phát ra dù chỉ một tiếng, giống như chỉ cần hít một hơi cũng sẽ tác động đến phía dưới, đều có thể khiến nơi đó đau đớn vô cùng.
Tống Mạch, tên ૮ɦếƭ tiệt này, nàng muốn hái hắn chứ không phải bị hắn hái a!
Cái gì mà thành thật đáng yêu cơ chứ, tất cả đều là giả vờ a, hắn vẫn chính là gã lạnh lùng một kiếm cứa cổ nàng. Bây giờ không có kiếm, hắn liền dùng gậy gộc của mình đâm ૮ɦếƭ nàng!
Nàng đau đến cả người lạnh run.
Mỗi lần run rẩy một cái, nơi đó càng ngậm chặt nam nhân kia thêm.
Tống Mạch quỳ gối sau lưng nàng, không nhìn thấy mặt nàng. Nàng không nói lời nào, hắn cũng không biết nàng đang nghĩ gì nhưng hắn vẫn nhớ như in nữ nhân này trước đó mạnh miệng châm chọc hắn bao nhiêu, vì thế hắn giữ chặt thắt lưng nàng, rời khỏi nơi đó rồi lấy đà tiếp tục mạnh mẽ tiến vào, “Vì sao không nói gì? Phát hiện ta là nam nhân rồi ư?”
“૮ɦếƭ…૮ɦếƭ tiệt, chàng là đồ ૮ɦếƭ tiệt!” Đường Hoan vất vả lắm mới khôi phục được chút sức lực,
nghe hắn nói thế, nàng lập tức gào thét mắng hắn.
“૮ɦếƭ tiệt? ૮ɦếƭ tiệt có là nam nhân không?”
Tống Mạch nghe nàng phấn khích quát mắng hắn như thế, trái tim nhất thời quên đi mọi lo âu, đè chặt thắt lưng nàng độc ác tiến vào. Nàng rất chặt, từ trong ra ngoài chỗ nào cũng đều siết chặt hắn, lúc tiến vào khi lùi ra đều bị giữ lại, hắn không rõ có phải nàng cố ý không, hắn cũng không cách nào tự hỏi, trong đầu chỉ còn có vui sướng mãnh liệt, chỉ có duy nhất một ý niệm trong đầu, nếu đã là nàng muốn hắn, vậy hắn sẽ cho nàng, cho nàng thật nhiều!
Nam nhân phía trên chẳng có một tẹo dịu dàng nào, Đường Hoan vốn cũng không phải người có tính tình dễ dàng cam chịu, nhưng hắn quá lớn quá dài, kệ cho khô cằn cũng cứ dũng mãnh tiến vào, thực sự đau ૮ɦếƭ người ta mà. Thấy hắn càng ngày càng tàn nhẫn, Đường Hoan thực sự không chịu nổi nữa, òa khóc thật to: “Đau, đau, Tống Mạch, chàng là đồ ૮ɦếƭ tiệt, chàng muốn Gi*t ૮ɦếƭ ta sao!”
Tống Mạch vội vàng dừng lại, giọng điệu ngập ngừng mang theo hoài nghi: “Đau thật sao?”
Đường Hoan khóc thút thít, nàng nên sớm nhớ rõ chứ, trước khi vào giấc mộng nàng cũng trải qua một lần đau như thế này, vì sao nàng lại quên cơ chứ?
Nàng giả vờ khóc trước mặt hắn cũng không phải một hai lần, Tống Mạch vẫn không tin nàng lắm, hắn chậm rãi buông thắt lưng nàng ra, sau đó lại không khống chế được, nhẹ nhàng dán lên lưng gầy của nàng, cúi đầu nhìn nàng. Vừa thấy liền hoảng sợ, chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng trắng bệch, nước mắt ướt đẫm khuôn mặt.
Khóc thật a…
Trong lòng hắn hoảng hốt, nâng thắt lưng định rút ra ngoài.
Đường Hoan nhận ra ý hắn, buồn bực ngăn hắn lại: “Chớ đi, chờ một lát sẽ tốt thôi.” Sớm muộn gì cũng đau, bây giờ đi ra ngoài, chốc lát tiến vào sẽ càng đau hơn.
Tống Mạch tiến không được lùi chẳng xong, chột dạ hỏi nàng: “Nếu đau như vậy, vì sao nàng, nàng còn muốn a?” Hắn chưa từng trải qua quan hệ nam nữ, nên không biết khi làm chuyện này nữ nhân sẽ cảm thấy thế nào. Lúc trước nàng nhiều lần quyến rũ hắn, hắn còn tưởng khi nữ nhân làm việc này sẽ rất sung sướng.
Đường Hoan oán hận trừng hắn: “Chàng không biết lần đầu tiên của nữ nhân sẽ rất đau sao? Nếu chàng dịu dàng một chút, ta chỉ đau một lát rồi thôi, nhưng chàng như vậy, cái gì cũng không làm cứ thế xông tới, chàng muốn lấy mạng ta à?”
“Ai bảo nàng…quên đi, ta vẫn nên ra ngoài thôi.” Tống Mạch không đành lòng cãi vã với nàng, ngẫm lại tốt nhất là thôi đi, tuy hắn rất thoải mái nhưng thấy nàng đau như vậy, hắn rất đau lòng.
Đường Hoan thật sự quá tức giận đến mức không thể thốt lên một lời nào. Nàng hao tổn biết bao tâm cơ mới câu hắn thành công, giờ chỉ còn cách kì hạn một tháng có mấy ngày, nếu hắn vì việc này mà kiêng dè, nàng chẳng những phải ૮ɦếƭ mà còn mất toi lần chịu đau này.
Nàng cúi đầu, buồn bực dạy bảo hắn: “Chớ rút ra, chàng hôn lên sau lưng ta, ta thả lỏng rồi sẽ không đau nữa.” Sư phụ đã dạy nàng cách làm thế nào để giảm bớt cơn đau lần đầu tiên.
“Có tác dụng sao?” Tống Mạch lo lắng hỏi.
Đường Hoan trừng hắn.
Tống Mạch đành phải nghe lời nàng làm việc, ngốc nghếch hôn lưng nàng.
“Ưm, đừng hôn hai bên, hôn dọc theo xương sống là được rồi, nơi đó là thoải mái nhất.” Phía dưới hắn bất động, bên trên lại hôn nàng rất thoải mái, Đường Hoan từ từ bình tĩnh lại, giọng nói cũng trở nên quyến rũ mềm mại hơn.
Tống Mạch nhận ra biến hóa của nàng, bên trong nàng dần ẩm ướt, hắn không nhịn được giật nhẹ, thở gấp hỏi: “Còn đau không?”
Đường Hoan cố ý không đáp lời hắn.
Tống Mạch nghiêng đầu, thấy hai má nàng đỏ ửng, trong lòng nóng lên, dùng sức nhích một chút: “Không đau chứ?”
Đường Hoan quay đầu nhìn hắn: “Ta muốn ở trên chàng.” Nàng muốn cưỡi hắn.
Tống Mạch nhìn sóng mắt nàng mênh ௱ôЛƓ, động tác càng thêm gấp gáp: “Ta hỏi nàng có đau không?”
Đường Hoan không chịu thua kêu nhỏ: “Ta, ta muốn ở trên, trên chàng.”
“Không đau nữa? Vậy chúng ta tiếp tục đi!”
Tống Mạch làm sao có thể để ý đến loại yêu cầu này của nàng, hắn lại một lần nữa nhấc ௱ôЛƓ nàng lên, mạnh mẽ đi vào. Đường Hoan không cam lòng bị hắn đàn áp toàn bộ quá trình, nàng không ngừng giãy dụa xoay thắt lưng, nhưng nàng càng cố tránh Tống Mạch lại càng cố ép tới, không cho nàng một cơ hội xoay người. Cuối cùng đến khi Đường Hoan nói muốn nhìn mặt hắn, Tống Mạch mới mềm lòng nâng một chân nàng lên, trực tiếp xoay nàng lại. Hắn ghé lên người nàng, vừa đâm vào vừa hỏi nàng: “Bây giờ vừa lòng chưa?” Động tác càng lúc càng nhanh, có lẽ bởi khuôn mặt nàng hồng lên, hơi thở nàng dồn dập, tất cả đều quá mức quyến rũ khiến hắn muốn bắn.
Đường Hoan còn nhanh lên đỉnh hơn so với hắn, nàng còn cảm nhận được chùm sáng trắng quen thuộc.
Nàng không biết chùm sáng trắng kia xuất hiện là muốn mang nàng đến một giấc mộng mới hay là vì bị hắn đâm thoải mái quá nên đầu óc trở nên mơ hồ, nhưng nàng thực sự vẫn cảm thấy thời gian nàng ở chung với Tống Mạch còn chưa kéo dài bao lâu.
“Tống Mạch, Tống Mạch, chàng thích ta sao?” Nàng nắm chặt bả vai hắn, cố gắng nhìn rõ khuôn mặt hắn.
Tống Mạch hôn đôi mắt mơ màng của nàng, “Thích, thích nàng, nữ nhân hư hỏng này.”
Đường Hoan nở nụ cười, khi hắn nhắm mắt tiếp tục lần va chạm cuối cùng, nàng ngẩng đầu ghé vào lỗ tai hắn nói: “Nhưng ta không thích chàng, Tống Mạch, chàng biết không, thực ra ta là một hái hoa tặc, đối với chàng tốt chẳng qua chỉ vì muốn hái chàng thôi.”
Khí nóng cùng chùm sáng trắng đồng thời đánh úp xuống, nàng không cần bận tâm xem nam nhân kia sẽ có phản ứng gì, chỉ dùng sức cắn lỗ tai hắn: “Tống Mạch, chàng nhớ cho kỹ, đây là lần đầu tiên, còn tám lần nữa, ta còn muốn hái chàng thêm tám lần!”
Thân thể hoàn toàn được bao phủ trong chùm sáng trắng, mịt mờ cùng hỗn độn, Đường Hoan giống như nhìn thấy một đôi mắt sâu thẳm, tình cảm trong đôi mắt đó rất phức tạp, phức tạp đến mức nàng không thể nào phân rõ.
Đường Hoan nhắm mắt lại, không phân rõ… nàng cũng không cần phân rõ.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc