thích truyện

Trăng Sáng Cố Hương

Tác giả: Lại nhĩ

Thể loại: Truyện Ngôn Tình

14 chương | Full

Lượt xem: 115766

Đọc Truyện

Thêm vào tủ truyện

trang-sang-co-huong

Trăng Sáng Cố Hương là một truyện ngôn tình xuất bản có nội dung rất hấp dẫn nói về chàng không thể thấy chết mà không cứu. Hạ Thiên Thu chợt động lòng, chàng đưa mắt nhìn một lượt bốn xung quanh, biết rõ là không còn có ai ở bên cạnh, liền ải bước chạy nhanh tới bên võ nhân kia, định kiểm tra xem vết thương ra sao. Nhưng khi chàng vừa vỗ vào vai đói phương, nhanh như cắt, một mũi thương nhọn sắc đã đam thẳng về phía cổ họng chàng!

Thế tấn công của võ nhân rất nhanh, nhưng Hạ Thiên Thu phản ứng còn nhanh hơn! Chàng lập tức đưa ngang bàn tay còn lại, gạt mạnh cây thương bạc sang một bên. Nhưng kẻ kia cũng chẳng biết tốt xấu, lại dùng sức mạnh kỳ lạ hơn hẳn thường nhân, quay ngọn thương bạc chém ngược trở lại, mũi thương đưa thẳng vào ấn đường của Hạ Thiên Thu!

Đối thủ đã dùng sát chiêu tàn độc, Hạ Thiên Thu hơi nhíu hai mày, chàng né người tránh ngọn thương ấy, rồi nói lớn: “Vị bằng hữu này, Hạ mỗ vốn không muốn gây thương tổn cho các hạ, nhưng nếu các hạ cứ làm theo ý mình, thì đứng trách Hạ mỗ ra tay không lưu tình.”

Nhưng người đó dương fnhuw không hề nghe thấy chàng nói, thế tấn công càng mạnh hơn, liên tục tung ra những sát chiêu. Trong lúc chớp nhòa đá lửa, đã tung ra đến hơn hai chục thương, nhưng Hạ Thiên Thu đều tránh né được cả. Hạ Thiên Thu đặt tai phải lên vỏ cây Xung Tiêu kiếm, vừa định rút kiếm thì đúng lúc ấy mây hé trăng nhô, ánh mắt chàng đã nhìn ngay thấy cây thương bạc buộc dải tua đổ ấy vô cùng quen thuộc. Hạ Thiên Thu hơi nhíu đôi mày thanh tú, nhân ánh trăng sáng, quan sát diện mạo đối thủ - dung mạo xinh đẹp thanh tú ấy, chính là Tùy Vân Hy mà chàng từng có duyên gặp gỡ.


“Tùy cô nương?”

Hạ Thiên Thu vội vàng cất tiếng gọi, nhưng đối thủ vẫn không hề có cử động gì. Hạ Thiên Thu chú ý nhìn kỹ, chỉ thấy sắc diện Vân Hy tái nhợt, thần thái đờ đãn, đôi mắt sáng vốn rất có thần nay chẳng chút sinh khí. Nhận thấy vẻ khác lạ của cô, trong lòng Hạ Thiên Thu đã có quyết định.

Chỉ thấy tbh một lần nữa vung thương bạc lên, tung ngón đòn chí mạng lại phía chàng, nhưng lần này Hạ Thiên Thu không tránh nè, chàng ra chưởng khóa chặt lấy cây thương, đỡ lại cú đánh mạnh mẽ của Vân Hy. Tùy Vân Hy hai tay giật cây thương, nhưng cây thương bạc ấy như thể bén rễ trên tay Hạ Thiên Thu, không hề di chuyển chút nào. Cô lập tức bỏ thương, nhảy tới, rút chủy thủ trong ủng ra, đâm thẳng vào cổ họng đối thủ!

Hạ Thiên Thu không muốn làm cô bị thương, chỉ đưa ngang tay chặng lại đường dao của Vân Hy. Cây dao sắc cứa đứt da thịt, làm máu thấm đầy áo bào, nhưng Hạ Thiên Thu không hề chau mày, chàng nhân khi Vân Hy áp sát lại gần mình, đưa tay điểm trúng huyệt ngủ của cô. Lập tức Tùy Vân Hy toàn thân mềm nhũ, cây chủy thủ trong tay cũng rơi xuống đất, rồi cô chìm vào cơn mêm man, toàn thân không còn sức lực, đổ gục về phía trước. Hạ Thiên Thu hoảng hốt xông lại đỡ lấy Vân Hy, ôm vào lòng, không để cho cô phải chịu thêm vết thương nào nữa.

Chỉ thấy chàng vô cùng cẩn thận ôm cô vào lòng, rồi lập tức đề khí phi thân, nháy mắt đã biến mất trong rừng đêm u ám

Không biết từ mãi chốn xa xôi nào bên ngoài những lớp mây mù vấn vít, loáng thoáng như có tiếng sao vi vu vẳng lại. Khúc nhạc mới cất lên nghe chậm rãi êm hòa, tựa như tiếng hạc kêu trong hang trống, vén hết mù mây hỗn độn đất trời, làm lộ ra cảnh đào nguyên khác hẳn cõi phàm trần. Dần dần, trong âm thanh trống không huyền linh ấy, bắt đầu điểm thêm những nét tình tứ ấm áp, như suối trong làm tươi nhuận đá xanh, như gió xuân đu dưa cành liễu biếc, như sương mát nhỏ giọt trên thúy trúc, như tuyết đầu mùa phủ trắng ngọn thông rừng, tiếng sáp ấm áp ôn nhuận du dương, thấm thuần vào tứ chi thân thể, ngấm sâu tận tâm can con người.

Đọc Truyện

Thử đọc