thích truyện

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Thể loại: Truyện Ngôn Tình

42 chương | Full

Lượt xem: 354398

Đọc Truyện

Thêm vào tủ truyện



tieu-khanh-ngoc-nghech

Văn án:

Trên thế giới này có một người như vậy,

Nàng ôm ấp giấc mộng,

Lặng lẽ nỗ lực,

Thầm mong có một ngày có thể đuổi kịp bước chân của người kia,

Nàng ngốc nghếch,

Dù cho tình cờ bắt gặp cảnh đẹp ven đường, cũng không biết rẽ sang.

Nàng ngốc nghếch như vậy,

Kiên trì, nỗ lực không ngừng nghỉ,

Và rồi cuối cùng, nàng đã có được hạnh phúc của chính mình.

*****

Cố Tiểu Khanh không ngờ, thì ra để lái một chiếc taxi cần phải trang bị nhiều kiến thức đến vậy. Cô nhất mực chăm chỉ nghiêm túc tiếp thu những lời dạy của ba. Hết một tuần, ông Cố thấy Cố Tiểu Khanh lái xe vững vàng, vì vậy yên tâm để con gái một mình ngồi sau tay lái.

Những ngày đầu chạy trên đường, vì không nắm rõ tình hình giao thông nên cô “nếm qua” hóa đơn phạt vài lần. Ngoài chuyện đó ra, Cố Tiểu Khanh luôn cố gắng không để xảy ra bất kỳ sự việc hệ trọng nào khác. Đối với loại dụng cụ lao động không chỉ cần dùng tay điều khiển mà còn cần đầu óc này, cô dường như có tư chất bẩm sinh. Chỉ qua vài ngày nghỉ cô đã vững tay lái như một người tài xế lão luyện nhiều năm kinh nghiệm, dù xe cộ như mắc cửi cũng không làm cô luống cuống. Ông Cố khen nức nở, nhìn cách lái xe đoán được ngay con gái của ba tính tình trầm ổn. Thêm mấy ngày nghỉ trôi qua, bánh xe của Cố Tiểu Khanh đã lăn đến khắp phố lớn ngõ nhỏ trong thành phố C. Cố Tiểu Khanh nghĩ, bây giờ gọi cô là bản đồ sống của thành phố này cũng không ngoa.

Cố Tiểu Khanh thích nhất lái taxi đến Thành Nam – khu thương mại mới phát triển của thành phố C. Nơi đó, có những tòa nhà cao chọc trời mọc san sát và đường phố sạch sẽ ngăn nắp. Nơi đó, còn có tổng hành dinh của tập đoàn Dụ Long.

Mặt trời giữa trưa hè tiếp tục nhóm lửa nướng thành phố như mọi ngày. Cố Tiểu Khanh đón được một vị khách trong nội thành đúng lúc muốn đến tập đoàn Dụ Long ở Thành Nam, cô thầm reo hò vui vẻ trong lòng. Chở hành khách ngồi yên phía sau, chiếc xe nho nhỏ chạy bon bon xuyên qua những ngã đường trung tâm thành phố đông đúc và chật chội, hướng thẳng về phía Thành Nam.

Cố Tiểu Khanh kín đáo quan sát vị khách đang ngồi trên ghế sau qua kính chiếu hậu. Chỉ cần nhìn sơ là có thể nhận ra anh ta thuộc thành phần lãnh đạo trí thức, buổi trưa trời nóng như vậy mà vẫn đóng bộ âu phục, đeo cà vạt, vừa lên xe liền mở laptop nhìn không chớp mắt, cúi đầu bận rộn ghi chép.

Cố Tiểu Khanh thuần thục đánh xe thẳng một mạch đến trước cao ốc của tập đoàn Dụ Long rồi dừng lại. Vị khách nọ cảm giác được chiếc xe đã đứng yên, đóng lại máy tính xách tay, lấy ra ví tiền từ trong túi quần, rút một tờ năm mươi tệ đưa cho Cố Tiểu Khanh: “Cám ơn, không cần thối.” Miệng thì nói vậy nhưng ánh mắt trái lại không mang một chút ý định cảm ơn, bởi vì từ đầu đến cuối anh ta không hề nhìn cô. Sau khi Cố Tiểu Khanh nhận tiền, anh ta lập tức mở cửa xuống xe.

Cố Tiểu Khanh ngẩng đầu nhìn người kia thẳng lưng bước vào cao ốc, lại cúi nhìn tờ tiền trong tay, sau đó lặng lẽ cất vào túi áo.

Cô không vội lái xe đi ngay mà đứng nán lại ở ven đường, ngẩng đầu hết cỡ nhìn tòa nhà ngạo nghễ và sáng rực trong ánh nắng. Những tia phản xạ phát ra từ nhiều khung cửa kính thủy tinh trong suốt rọi vào làm mắt cô đau nhói. Cô nghĩ: “Nó cao bao nhiêu nhỉ? Có phải cách mình rất xa hay không?”

Cố Tiểu Khanh còn đang ngây người, chợt tiếng gõ cửa xe vang lên kéo cô trở về quay về với thực tại. Cô quay đầu thấy một chàng trai kéo theo vali đứng cạnh xe, ăn mặc quằn quại như ca sĩ hát nhạc rock, đầu tóc vuốt keo dựng đứng.

Anh ta rõ ràng là người Trung Quốc ấy vậy mà nhìn cô tuôn một tràng tiếng Anh, vẻ mặt lo lắng sốt ruột. Mặc dù Cố Tiểu Khanh trình độ ngoại ngữ xoàng xĩnh nhưng vẫn nghe ra được vài từ mấu chốt trong cả đoạn tiếng Anh dài và nhanh như gió: “Đến sân bay, bốn mươi phút.”

Đọc Truyện

Thử đọc