thích truyện

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Thể loại: Truyện Ngôn Tình

121 chương | Full

Lượt xem: 362471

Đọc Truyện

Thêm vào tủ truyện

thuan-tay-dat-ra-mot-bao-bao

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo mang nội dung về chuyện ngôn tình khá hài hước và thú vị về nữ chủ thông minh, nghịch ngợm và hơi vô sỉ.

Nữ chủ 14 tuổi lần đầu đi làm nhiệm vụ, vô tình thấy có trai đẹp bị hại hạ xuân dược, nàng hi sinh thân mình cứu trai, còn được khuyến mãi một cái bảo khố , làm sư phụ hận không thể tử.

Nàng 18 tuổi, với nhiệm vụ tìm papa cho bảo bảo, lăn lộn gian hồ. Nàng cấp thuốc giúp bạn thân kiếm được chồng đẹp trong mộng, ngờ đâu hại người thành hại mình, nàng bị trai cấp ăn sạch sẽ, 1 lần – 3 lần – n lần (suốt đời)

Trích đoạn:

Nghe thấy mấy lời châm chọc, ta biết mấy người này bình thường khi dễ không ít nữ nhân, nhưng khi nghe đến từ ” xinh đẹp “, trong lòng ta hả dạ không ít. Nữ nhân, suy cho cùng vẫn là yêu cái đẹp, có người ca ngợi mình, muốn không cao hứng cũng rất khó. Huống chi, đây lại là lần đầu tiên có người khen mình.

” Không được, hôm nay ta không thu phục được vị vô nương cứng đầu này, sau này Lưu Phong ta làm sao dám vác mặt ra ngoài nữa! ” vị nam tử đó hất tay, đến trước bàn của ta, phẫn nộ hỏi: ” Cô nương chẳng lẽ muốn Lưu mỗ đích thân ôm cô nương lên sao? “

Nhìn cái ánh mắt mê đắm của hắn, cúi đầu nhìn thấy hắn đặt cái bàn tay béo búp míp của hắn lên bàn, ta cười tươi nói:

” Bổn cô nương không có cái phúc khí lớn lao đó, công tử….” vừa nói, ánh mắt ta lại ôn nhu nhìn hắn, làm cho hắn điên đảo choáng váng, tay từ từ sờ lên cái móng lợn của hắn, ôn nhu vuốt ve, một cây ngân châm nho nhỏ thần không biết quỷ không hay theo lỗ chân lông đưa vào trong người hắn, trước khi ma trảo của hắn cầm được tay ta, ta nhanh chóng rút tay mình ra, hô lớn: ” Tiểu nhị, qua đây tính tiền! ” có lẽ đột nhiên bị sự ôn nhu của ta dọa, thời khắc này hắn vẫn ngây ngốc tại chỗ, tiểu nhị nơm nớp lo sợ đi đến:

” Tiểu thư, tổng cộng là một lượng bạc ” ta vừa muốn lấy tiền ra, hắn vội vàng nói:

” Tiểu nhị, những gì vị cô nương này gọi cứ tính hết lên bàn kia đi. Cô nương, mời bên này! ” ta cười cười, ăn cơm có người trả tiền, sao mà không nhận chứ? Đứng dậy, trực tiếp đi về phía trước, hắn cao hứng nhướng mày với mấy vị bằng hữu, mấy người đó vươn ngón tay cái ra, hắn đắc ý cười.

Đọc Truyện

Thử đọc