thích truyện

Tà Áo Học Sinh

Tác giả: Nhiêu Tuyết Mạn

Chuyên mục: Truyện Ngôn Tình

Chương: 25 | Full

Đọc Truyện

Cuốn tiểu thuyết dành cho tuổi trẻTà áo học sinh” gồm 4 phần (Tiểu Tam Nhi, Lâm Tiểu Hoa, thiếu nữ Y Lam, ngôi sao nổi tiếng Y Lam) đã miêu tả một cách sinh động quá trình trưởng thành đầy đau khổ và hân hoan của cô gái tên “Tiểu Tam Nhi”, đặc biệt là phần “Thiếu nữ Y Lam” đã một lần nữa thể hiện kết cấu câu chuyện hoàn mỹ và khả năng kể chuyện tuyệt vời của Nhiêu Tuyết Man, khiến ta không thể không say mê. Đọc cuốn sách tiểu thuyết giống như ta đang xem một bộ phim điện ảnh cảm động về tuổi thanh xuân.

ta-ao-hoc-sinh

“… Mới chỉ sống 20 năm mà mình cảm thấy dường như đã sống mấy cuộc đời rồi. Có lúc mình nghĩ, không biết bao giờ mới là điểm tận cùng. Điều duy nhất mình cảm thấy may mắn chính là mình vẫn còn dũng khí, vẫn có thể kiên cường để sống tiếp, sống cho người khác xem, cũng sống để cho chính mình xem…”


Truyện cùng tác giả: Trai Trái

Trích đoạn:

Đáng tiếc là tôi đã vui mừng quá sớm. Chẳng bao lâu, tôi bị đưa đến trường học. Có cô chú cán bộ gì đó đến nhà tôi, ép bố tôi cho tôi đi học, tôi đã hơn 7 tuổi rồi, học dọa bố tôi, nói nếu không cho tôi đi học thì sẽ bắt ông ngồi tù. Lúc đầu bố tôi cãi cọ với họ rất kịch liệt, sau đó có lẽ là do sợ “ngồi tù”, thế là cho tôi đi học. Tôi không có cặp sách mới, phải đeo trên lưng cái tui đeo kì dị mà bố tôi dùng trước đây. Cái túi đã lâu lắm không dùng đến, tỏa ra mùi vị khó ngửi như mùi cao su. Buổi đi học đầu tiên của tôi, các anh lớp lớn đến kéo chiếc túi đó khỏi vai tôi rồi treo lên trên một cây cao, tôi không với tới được, Đồng Tiểu Lạc cũng không với tới được. Tôi nhìn thấy cậy ấy đứng dưới gốc cây, nhảy rất nhiều lần, muốn lấy hộ tôi cái túi xuống, nhưng cậu không làm được.

Đồng Tiểu Lạc chỉ lớn hơn tôi có vài ngày, nhưng cậu đã học lớp hai rồi. Mặc dù có sự từng trải hơn tôi trong ngôi trường này, nhưng cũng vẫn bị bắt nạt. Mấy tên con trai lớp lớn khoanh tay nhìn Đồng Tiểu Lạc liên tục nhảy dưới gốc cây thì cười nghiêng ngả ngặt nghẽo, một tên mập còn vừa cười vừa nói: “Cố gắng lên! Chỉ một chút nữa là với tới được rồi đấy!”

Khuôn mặt Đồng Tiểu Lạc vì đau khổ và kích động nên đã đỏ lựng lên.

Tôi nhặt một cành cây to trên đất, tôi đi đến trước mặt tên mập đó, không nói không rằng, quất ngay vào mặt hắn. Hắn ta bị tôi đánh đến nỗi kêu thét lên, ôm lấy mặt, trên mặt hắn, vết đỏ hiện lên thật rõ nét.

Tôi tiếp tục điên cuồng khua cành cây trong tay mình, bọn con trai bị tôi dọa sợ chạy tứ phía. Tôi quay người lại, dùng cành cây chỉ tên mập, nói: “Mày, đi lấy cái túi xuống cho tao!”

Đọc Truyện

Thử đọc