thích truyện

Nhân Duyên

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Thể loại: Truyện Ngôn Tình

49 chương | Full

Lượt xem: 274341

Đọc Truyện

Thêm vào tủ truyện



nhan-duyen

“Cô là cô nương tốt” Tần Tống ngữ khí ôn nhu nhẹ giọng nói, “Cô nương tốt… Không nên thích nam nhân như tôi vậy.”

Từ trong miệng hắn nói lời thanh tỉnh tự biết mình biết ta như vậy, vẫn là lần đầu tiên. Hàn Đình Đình thật sự từ đáy lòng hiện ra biểu tình giật mình.

“Tôi cũng biết a.” Không nghĩ đến nàng là ăn ngay nói thật .

*****

“Ùa!” Cô thò bàn tay ướt sũng xuống lau vào tạp dề, Tần Tống đặt thẳng di động lên tai cô, cô nghiêng đầu giữ máy trên vai, khi tay anh rụt về, ngón tay cọ qua mặt cô, mềm mềm mịn mịn QQ… Tần Tống vê vê ngón tay khác thường, không tự nhiên xoay người, cúi đầu xỏ giày.

“Mẹ!” Hàn Đình Đình cười tủm tỉm, “Từ Từ có gọi về nhà mình không ạ?”

Động tác xỏ giày của Tần Tống chợt khựng lại, lỗ tai “vụt” một cái dựng lên.

“Không có, con thay số, nó chưa biết à?” Mẹ Đình kinh ngạc.

“Dạ, chắc là nó không nhớ số nhà mình, trước giờ bọn con vẫn toàn gọi di động… Không sao, con nhớ trong phòng con có một quyển sổ, trong đó ghi điện thoại với địa chỉ của nó, chờ tối tan ca con qua tìm là được.”

“Không được!” Tần Tống bật dậy, nhanh chóng chặn họng cô: “Tối nay chúng ta phải qua nhà bố mẹ tôi ăn cơm!”

“A?” Hàn Đình Đình kinh ngạc nhìn anh, “Hẹn từ bao giờ vậy?”

“Tối qua tôi nói với cô! Sao, mới đó cô đã quên?!” Tần Tống lạnh mặt, đường hoàng nói.

Hàn Đình Đình ngơ ngác. Mẹ Đình ở đầu dây bên kia nghe được, nói: “Đình bảo bối, con nghe A Tống, tối nay đừng đến đây, các con hôm nào cũng qua đây, lạnh nhạt với bố mẹ bên kia, thật không tốt.”

“Dạ con biết rồi.” Hàn Đình Đình nghi hoặc cúp điện thoại. Tối qua anh ta nói rồi thật sao? Sao mình lại không nhớ gì…

“Khụ khụ,” Tần Tống rốt cuộc lại thở phào một hơi, khôi phục vẻ mặt nhăn nhó, “Này, cô xong chưa, nhanh đi thay quần, tôi tiện đường đưa cô một đoạn.”

“A a!” Hàn Đình Đình tỉnh lại, vội vàng chạy về phòng lấy áo khoác, vừa đi vừa lầm bầm: “Nhưng mà tôi thật sự không nhớ…”

Bộ dạng hoang mang bối rối ngốc nghếch của cô rất hay ho, người nào đó phía sau vốn đang cứng rắn chưng ra vẻ mặt khó chịu, liếc mắt nhìn cô chạy vào phòng, miệng không tự giác cong cong lên…

Buổi chiều Tần Tống gọi điện về đánh tiếng cho Trương Phác Ngọc, bảo là tối hắn đưa Hàn Đình Đình về nhà ăn cơm, đến lúc đó đừng ngạc nhiên. Nhưng anh thật sự đã đánh giá quá cao tính chu đáo của mẹ mình, khi anh đang tràn đầy tự tin, đơn giản đưa Hàn Đình Đình vào cửa, cha anh đang đọc báo trong phòng khách ngạc nhiên “Ế” một tiếng: “Hai đứa về ăn cơm, sao không điện thoại trước?”

Hàn Đình Đình mở to đôi mắt nhìn về phía Tần Tống, Tần Tống sửa sốt, nhìn về phía Trương Phác Ngọc đang vui vẻ chạy ra chào đón, nụ cười hồn nhiên ngây thơ của Trương Phác Ngọc đột nhiên cứng lại, che miệng né tránh ánh mắt đang hừng hực lửa giận của tần Tống, rón rén trốn vào sau lưng Tần Uẩn…

Tần Uẩn thấy dáng vẻ thậm thụt của bà xã, biết ngay bà đã làm sai cái gì.

“Đứng ở cửa làm gì,” ông nói với con dâu, “Vào đi, mau ăn cơm. Phác ngọc, bà đi bảo nhà bếp làm thêm vào móm Đình Đình thích ăn đi.” Ông có ý đồ đuổi người nào đó vừa gây họa đi.

“A… Tôi đã sớm dặn dò rồi! Cho thêm ít cá thêm đường với dấm và tôm đường dấm, đều là đồ Đình Đình thích ăn nha!” Người nào đó lại không cảm nhận được tính toán lo lắng của ông.

Đọc Truyện

Thử đọc