thích truyện

Hoa Và Bướm

Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp

Thể loại: Truyện Ngôn Tình

59 chương | Full

Lượt xem: 219690

Đọc Truyện

Thêm vào tủ truyện

hoa-va-buom

Đào Tử điềm tĩnh nói: “Hai người đẹp tranh nhau chồng trong căng tin, có âm mưu khắc sẽ có chân tướng. Bây giờ chủ đề này đang đứng đầu trên diễn đàn trường, không đến hai mươi phút mà đã lên đến một trăm trang. Trong đó không biết bao nhiêu người đang tranh luận, ủng hộ có mà phản đối cũng có. À phải rồi, tuy tin tức đưa lên có sai lệch đi nhưng dù sao đều là bạn học cùng trường cả nên rất đoàn kết, ý kiến chủ yếu vẫn là đồng tình, Mộc Cận cậu yên tâm đi, dư luận đang có lợi cho phía chúng ta.”

Mộc Cận mặt nổi đầy vạch đen: “Nói cái gì… gì mà âm mưu với chân tướng…”

Đào Tử mừng vui hớn hở: “Cậu cùng với soái ca kề vai sát cánh, Đỗ mỹ nhân nước mắt lã chã. Hình chụp được lắm ha ha…”

Mộc Cận: “…”

Đào Tử tiếp tục thêm mắm thêm muối: “À đúng rồi, Mộc Cận này, trong ảnh kia nhìn cậu xinh lắm nhé. Khuôn mặt nhỏ nhắn sáng sủa… Eo thon mảnh mai… Vóc dáng bé nhỏ đẹp lắm…”

Đẹp, đẹp, Đỗ mỹ nhân mới là đệ nhất thiên hạ.

Mộc Cận “rầm” một tiếng cúp điện thoại.

Sau đó cô ngẩng đầu nhìn Bạc Tam, thù cũ thêm hận mới, gặp nhau trên chiến trường hoa vàng, mắt đã hoe đỏ.

Mối uất hận của nhân dân đã bùng lên vì đấu tranh giai cấp.

Có lẽ do nhìn ánh mắt Mộc Cận hết sức ai oán, Bạc Tam nhăn mũi: “Làm sao vậy?”

“Anh… quá… ác độc…” Mộc Cận hộc máu.

Bạc Tam cười ha ha, cười đến mức cả khuôn mặt sáng ngời, đẹp trai phóng túng: “Lúc ấy anh mấy lần bảo em đi, ai bảo không chịu đi?”

Mộc Cận trừng mắt: “Ai bảo anh không nói rõ là cô ấy tới tìm anh?”

Bạc Tam vuốt nhẹ tóc cô, lông mi khẽ lay động: “Anh làm sao mà biết được cô ta tới tìm mình.”

Mộc Cận liếc mắt khinh thường, người nào đó trước mặt chẳng có phản ứng khiến lửa giận trong lòng cô như càng sôi lên, vì thế lại tiếp tục hung dữ lườm nguýt người ta.

Trái lại Bạc Tam chẳng hề có biểu hiện gì, chỉ mỉm cười đưa mắt nhìn cô.

Mẹ ơi. Cô suýt chút nữa thốt ra.

Bạc Tam nghiêng đầu ngắm nhìn cô, đột nhiên đưa tay lên mặt cô hơi kéo về phía mình, chậm rãi cúi người xuống.

Anh ta muốn làm gì?!

Mộc Cận mắt mở vô cùng to, kinh hoàng chớp chớp, trơ mắt nhìn Bạc Tam cách cô càng ngày càng gần, càng ngày càng gần.

Không được đến gần! Vũ trụ nhỏ bé trong cô như đang muốn nổ tung, bất ngờ nghe thấy tiếng “tách tách”.

Đọc Truyện

Thử đọc