Yêu anh, em sẽ khổ nhiều đấy

Chưa rõ

Thêm vào tủ truyện

Tôi thương yêu anh. Anh ấy nghèo, nhà chẳng có gì, bản thân anh cũng chưa có công việc ổn định. Hình như lúc này anh chỉ nghĩ làm sao để có tiền, xây dựng sự nghiệp, chứ không quan trọng chuyện tình cảm nên anh không tha thiết với tôi và thường nói: “Yêu anh em sẽ khổ đấy”. Nhưng tôi không quan trọng chuyện đó. Làm thế nào để nói cho anh hiểu rằng, điều quan trọng nhất là hai người gắn bó, chia sẻ với nhau, chứ không phải là tiền bạc? Trước khi nói để cho anh ấy hiểu điều đó, bạn cần xác định rõ ràng là: anh ấy không đến với bạn vì chưa có tiền, hay đơn giản là anh ấy không thích bạn và không định đến với bạn dù có tiền bạc, sự nghiệp hay không? Khi người đàn ông cần phụ nữ và cần có cô ấy, anh ấy sẽ không bao giờ nói: “Yêu anh em sẽ khổ đấy”. Có thể anh ấy sẽ siết cô ấy vào lòng và nói rằng: “Anh thương em đã chịu khổ vì anh” hoặc đặt câu hỏi: “Vì sao biết khổ mà em vẫn yêu anh?”. Còn “Yêu anh em sẽ khổ đấy” là một thông điệp khác hẳn. Đừng nghĩ rằng nói thế là anh ấy cao thượng, rất yêu thương bạn và sợ bạn sẽ khổ. Thực ra, đó là một lời cảnh cáo. Anh ấy chẳng có tình cảm gì với bạn cả, hoàn toàn không định chăm sóc bạn và cho bạn tự chịu trách nhiệm về việc yêu anh ta. Có thể cho rằng, “yêu anh em sẽ khổ đấy” thể hiện nỗ lực sáng tạo cho câu “anh không hề yêu em” nói theo cách nhẹ nhàng nhất. Ngoài ra, có nhiều người đàn ông rất thực tế. Với họ chỉ có “một là”, “hai là”, đầu tiên phải xây dựng sự nghiệp, sau đó làm gì mới làm. Việc loanh quanh với một cô gái (nhất là cô gái mà họ cũng không thích lắm) sẽ bị cô ấy đòi hỏi ràng buộc, cưới xin nọ kia, mà họ chưa muốn nghĩ đến chuyện đó. “Yêu anh em sẽ khổ đấy”, dịch theo “ngôn ngữ đàn ông” có thể là: em đừng đòi hỏi gì ở anh, vì anh chẳng có gì để cho em đâu! Tôi nào có đòi hỏi gì ở anh ấy đâu mà anh ấy phải nói như thế. Khi anh ấy chưa có gì cả, người con gái nào yêu thương anh mới thật lòng. Chẳng nhẽ anh ấy không nhận ra điều đó? Nhiều cô gái, với động cơ hoàn toàn tốt, cho rằng mình sẵn sàng dành mọi thứ cho tình yêu mà không đòi hỏi gì. Họ không biết rằng họ vô tình mang tình cảm ra “bán phá giá”, và làm thế tức là chính họ cũng không thực sự coi trọng nó, trách gì người khác không coi trọng. Người ta không bao giờ trân trọng thứ không tìm cũng tự đến, không mời cũng tự dâng, vì thứ đó không bao giờ tạo ra được sự khao khát, thèm muốn. Chắc gì bạn là người con gái duy nhất đối xử với anh ta như thế? Nếu anh ta đẹp trai, có ít tài lẻ, thì dù nghèo nhưng vẫn có thể có cả tá cô gái cũng sẵn sàng hy sinh vô điều kiện và thậm chí họ còn có thể mang lại cho anh ta nhiều thứ hơn bạn. Một người bạn nói vui với tôi rằng, có ba loại đàn ông. Đàn ông có tiền, họ đổi tiền lấy gái, như ngày xưa, người anh hùng cố gắng giành lấy giang sơn để có được mỹ nhân. Khi đàn ông có gái, họ kiếm tiền để cung phụng cho gái đó. Còn khi người đàn ông không có gì cả, họ cần gái phải có tiền. Đó cũng chỉ là một câu nói đùa, hơn nữa, tôi không buộc tội người đàn ông của bạn là người như thế. Vấn đề đặt ra là, nếu người đàn ông đã không đủ tự tin hoặc không muốn mang lại hạnh phúc cho bạn, thì bạn cố gắng “khổ” để làm gì? Người đàn ông đó có xứng đáng hay không? Tôi biết có cô liên lạc với mình? Tại sao đi với mình, anh ấy không bao giờ dắt xe hộ hay để ý xem mình uống cái gì? Tại sao khi anh ấy lái xe, mình chưa kịp leo lên xe anh ấy đã dợm phóng đi, trong khi con bạn của mình trước khi leo lên xe thì bạn trai nó quay lại gạt chỗ để chân ra cho nó dễ leo lên?… Loanh quanh mãi với những điều nhỏ nhặt mà không chịu nhìn thẳng vào vấn đề chính: “Nếu anh ấy yêu mình thì sao lại để mình phải băn khoăn như thế?”. Hãy nhìn vào tủ kính một quầy hàng. Luôn có những thứ tuyệt đẹp và đắt tiền nhưng bạn vẫn không mua nó, đơn giản vì không phù hợp. Giá trị của món hàng không phải vì bạn không mua mà giảm đi, bởi vì sẽ có người khác cần đến nó, nếu nó hợp với bạn. Tương tự, khi một người đàn ông không thích mình, điều đó có nghĩa là mình kém cỏi. Bạn hãy để dành giá trị bản thân cho người hiểu được nó, đừng mất thời gian cho người đàn ông không yêu thương mình, bởi như thế có khác nào tự trừng phạt khi bản thân mình không có lỗi. [Sưu tầm]



Thử đọc