Vì anh đến trễ trong cuộc đời em

Chưa rõ

Thêm vào tủ truyện

Anh cất bước trở về nhà mà trong lòng nặng trĩu. Bó hoa hồng đỏ thắm anh cầm trên tay vẫn chưa có cơ hội để tặng em. Nhìn em tay trong tay với người ta, lòng anh quặn thắt. Anh chỉ muốn chạy tới để giành em lại cho mình. Anh muốn ghen, muốn nổi giận, nhưng nhưng anh lấy tư cách gì để làm điều đó. Lẽ nào lấy tư cách của một người đến sau?

Con chim không thể bay nếu nó chỉ có một cánh và tình yêu của anh cũng vậy. Anh biết cuối cùng mọi chuyện sẽ chẳng đi về đâu khi mà chỉ có tình yêu của anh đối với em là trọn vẹn.

Lần đầu gặp gỡ, chính ánh mắt, nụ cười và cách nói chuyện dí dỏm của em đã làm xao xuyến trái tim anh. Rồi cứ thế, tình cảm ấy lớn dần. Rất nhiều lần anh đã tự nhủ lòng mình không được yêu em, bởi anh biết người đàn ông vẫn đưa đón em đi làm ấy là người mà em gọi với cái tên thân mật: “Người yêu”.

Nhưng trái tim vẫn luôn có cái lý lẽ của riêng nó. Bây giờ nó đã chẳng còn nghe theo bất kỳ một sự điều khiển nào của trí óc anh. Nó vẫn cứ đập loạn nhịp mỗi lần em vô tình thoáng qua, lại thổn thức trong lồng ngực mỗi lúc anh nhớ về ánh mắt, nụ cười và giọng nói của em.

Chưa bao giờ anh yêu ai nhiều như yêu em lúc này, mặc dù tất cả cũng chỉ là vô vọng mà thôi. Anh biết, tình cảm chân thành ấy đã chạm được tới trái tim của em. Nhưng em vẫn âm thầm quay đi, mặc cho anh đứng đó, ướt nhèm trong mưa chỉ vì đợi để được một lần đưa em về nhà.


Em vẫn nhắn tin, vẫn nghe điện thoại của anh nhưng tất cả chỉ nằm trong chừng mực của hai từ "Đồng nghiệp". Thỉnh thoảng khi anh không kiềm chế được cảm xúc của bản thân anh lại nhận được lời nhắc nhở nhẹ nhàng của em: “Anh à, anh biết là em đã có người yêu rồi đúng không!” và em im lặng.

Sự im lặng đó làm tim anh nghẹt thở. Anh không thể chịu đựng được nếu một ngày vắng tin nhắn, vắng giọng nói ngọt ngào và những tiếng cười trong veo ấy của em. Anh cuống cuồng, lo lắng chạy đi tìm. Anh như một kẻ bấn loạn khi thấy em rời xa tầm mắt mình mặc dù em đứng đó cũng chưa một lần anh có em trong tay. Anh sợ lắm nếu có ngày em cắt đứt không liên lạc với anh. Khi ấy chẳng biết liệu anh có thể sống nổi được không?

Anh tin ở đâu đó trong tim em anh có một vị trí nào đó, dù nhỏ thôi. Nhưng em lại xếp nó vào một góc khuất để không ai có thể nhìn thấy được, ngoài anh. Em đã cố giữ để cho nó chỉ dừng lại ở sự rung động. Không một lần nào em cho anh cơ hội để tiến xa hơn. Càng như thế, em lại càng khiến anh yêu em thật nhiều.

Yêu em, nhưng anh không muốn biến mình thành một kẻ phá đám. Đã có rất nhiều lần anh bắt gặp người ấy chở em về. Ngồi sau xe em cười tươi lắm và vòng tay em ôm cậu ta thật chặt. Những lúc đó, trái tim anh như có ai đó bóp nghẹt, đau đớn và bất lực đến tột cùng.

Yêu là luôn mong mỏi và làm tất cả những gì có thể để cho người mình yêu được hạnh phúc. Anh cũng vậy. Để được ngày ngày nhìn thấy nụ cười của em, anh đã chấp nhận hy sinh. Đã lâu lắm rồi anh chỉ dám đứng nhìn em từ xa mỗi lần em dắt xe ra cổng. Anh không dám nhắn tin nhiều, gọi điện cũng chỉ vào những lúc em đang ở cơ quan.

Anh có đủ tự tin để làm cho em hạnh phúc, nhưng anh nhớ, đã có lần em từng nói với anh: “Anh ấy là người yêu, và cũng sẽ là chồng tương lai của em. Em yêu anh ấy nhiều lắm, sẽ chẳng điều gì có thể làm thay đổi được em đâu”. Vì thế nên anh lo sợ mình sẽ làm tổn thương “tình yêu đẹp” đó của em. Anh không muốn em buồn, cũng không hề muốn làm em phải khó xử, bởi vì anh yêu em.

Con chim chỉ có thể bay được với một đôi cánh. Nếu là ba thì cho dù có vùng vẫy, quẫy đạp để cất cánh bay lên rồi nó cũng sẽ chao đảo, mất thăng bằng mà rơi xuống. Và thâm tâm anh biết rằng, anh chính là chiếc cánh thứ ba vô duyên kia, bởi vì... anh là người đến sau.

Sinh nhật em, anh đã chọn mua một bó hoa thật đẹp. Anh muốn đến để được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của em. Nhưng giờ đây, chỉ còn một mình anh bước đi trong bóng tối, cô độc và lạnh lẽo. Hôm nay em xúng xính trong bộ váy màu hồng nhạt, em xinh đẹp và đáng yêu. Anh cũng đã được nhìn thấy em cười nhưng vòng tay em ôm cậu ấy lại khiến anh đau đớn. Anh không đủ dũng khí để đối diện với em và... anh quay đi.

Em biết không, khi viết nên những dòng này anh đã khóc. Anh đã cố gắng để kìm giữ lại nhưng cảm xúc ấy vẫn cứ tuôn trào. Lần đầu tiên anh nấc nghẹn vì một người con gái. Tình yêu vô vọng ấy cứ cào xé trái tim anh. Chưa bao giờ anh thấy đau đớn và bất lực như lúc này. Mà chỉ vì một lỗi lầm...anh là người đến sau!

Dù không muốn nhưng anh sẽ cố gắng để bước đi bên cạnh cuộc đời em với tư cách là một người bạn. Anh sẽ trả lại em về vị trí vốn có lúc ban đầu. Anh thấm thía hơn ai hết câu nói: “Những gì không thuộc về mình thì cho dù có cố gắng đến mấy nó cũng không thể thuộc về mình”.

langtham...@...



Thử đọc