Vợ ơi, chào em - Chương 11

Gửi lúc 01:12 ngày 24/06/2013

Bắt đầu theo đuổi

"Theo đuổi phụ nữ da mặt nhất định phải dày, cho dù cậu có đẹp trai cũng không bằng chai mặt đâu."

Sau khi hai người xuống lầu, bởi vì Ngụy Sở uống rượu nên anh cũng không định lái xe của mình, một chiếc taxi dừng lại trước mặt hai người.

Ngụy Sở đang định mở cửa xe cho Tô Nhạc, ai ngờ Tô Nhạc tự mình mở cửa rồi ngồi xuống, không chút ngượng ngùng.

Ngụy Sở thấy vậy bật cười rồi lên xe theo, nhìn chiếc cằm gầy gầy của Tô Nhạc, anh hơi nhíu mày.

Tô Nhạc nói địa chỉ xong liền quay đầu nói với Ngụy Sở: "Chuyện hôm nay thật sự rất cảm ơn anh, nếu không có anh, em thật sự bị cô ta kéo đi diễn kịch." Day day cái đầu hơi choáng váng, Tô Nhạc dừng lại một lát rồi nói: "Còn nữa, nếu không có anh giải vậy, có khả năng em sẽ bị bẽ mặt." Nghĩ tới Trang Vệ, hai lông mày cô lại nhíu chặt lần nữa.

"Nếu như em thật sự muốn cảm ơn anh, mời anh ăn một bữa cơm là được rồi." Ngụy Sở cười cười không để ý, lấy di động ra: "Số điện thoại của em là bao nhiêu?"

Vẻ mặt Tô Nhạc cứng đờ, cười gượng lấy di động ra: "135xxxxxxxxx". Ngụy Sở này vì sao nghe không hiểu người ta đang nói khách khí vậy, nói lời cảm ơn tùy ý một chút lại bắt người ta mời ăn, đây chính là nhà tư bản vô cùng độc ác, bất cứ lúc nào cũng không quên bóc lột.

Ngụy Sở vừa bấm số điện thoại vừa tươi cười mở miệng: "Tối mai em có rảnh không, nếu rảnh, tối mai thế nào."

"A, được." Tô Nhạc bỏ điện thoại vào túi xách, trong đầu đang nghĩ lại rốt cuộc cô đồng ý mời Ngụy Sở ăn từ lúc nào, đáng tiếc, suy nghĩ một lúc lâu sau cô xác nhận thật sự cô chưa từng nói những lời này. Cô yên lặng cắn răng, Ngụy Sở này không phải mở một công ty riêng sao, vì sao bỗng nhiên còn thèm khát cơm tối tội nghiệp của cô.

Tới dưới nhà Tô Nhạc, cô xuống xe rất nhanh, lễ phép nói lời cảm ơn với Ngụy Sở, sau đó, khi Ngụy Sở đang định nói, cô đóng cửa lại trong nháy mắt, nhỡ may anh ta còn muốn cô mời lên lầu uống trà gì đó thì không còn gì phiền phức bằng.

Ngụy Sở nhìn bóng lưng đã đi xa của Tô Nhạc, cười bất đắc dĩ, lấy di động ra lưu số của Tô Nhạc rồi mới nói cho tài xế địa chỉ nhà mình.

"Cậu thanh niên, cậu đang theo đuổi cô gái đó à?" Tài xế nhìn Ngụy Sở áo quần bảnh bao qua gương chiếu hậu, dùng điệu bộ người từng trải mà nói: "Theo đuổi phụ nữ da mặt nhất định phải dày, cho dù cậu có đẹp trai cũng không bằng chai mặt đâu."

Ngụy Sở nghe vậy cười cười, trong đôi mắt ánh lên những tia sáng rực rỡ, nếu có cô gái nào nhìn thấy nhất định sẽ điên đảo tâm hồn.

Bác lái xe là người nhiệt tình, dọc đường bày cho Ngụy Sở rất nhiều chiêu thức tán gái, cho tới khi Ngụy Sở xuống xe vẫn chưa thôi: "Chàng trai, theo đuổi phụ nữ quan trọng nhất là phải chai mặt, đừng quên nha."

Ngụy Sở nghe vậy vẫn cười cười như trước, đến khi xe taxi bỏ đi anh mới thu lại nụ cười ấm áp. Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên, anh nhìn cái tên trên điện thoại: "Ngu Đông, giữa Trang Vệ và Tô Nhạc xảy ra chuyện gì?"

Một lúc sau, anh hơi hạ tầm mắt nói: "Được, tớ biết rồi."

Có những thứ để vuột mất một lần đã khiến anh vô cùng nuối tiếc, anh không muốn tiếp tục để vuột mất nữa.

Nhìn cái tên "Tô Nhạc" trong danh bạ, khóe miệng Ngụy Sở lộ ra một tia cười, Tô Nhạc, Tô Nhạc, người đàn ông yêu em, không phải đã thua rồi sao?

Khi Trần Nguyệt về đến nhà đã là hơn nửa đêm, Tô Nhạc mơ màng nghe thấy con bé nói Trang Vệ sao đó, cũng chẳng thèm để ý, trở mình một cái rồi nặng nề ngủ tiếp.

"Thật không biết nên nói cậu thông minh hay ngốc nữa." Trần Nguyệt nhìn Tô Nhạc đang ôm gối ngủ say, thở dài, đắp lên người một cái chăn, cũng ngủ theo.

Ngày hôm sau, Tô Nhạc ngủ thẳng tới hơn mười giờ mới tỉnh dậy, chờ cô rửa mặt đánh răng xong xuôi đã là hơn mười một giờ, thay quần áo xong, di động vang lên, cô cầm điện thoại lên nhìn, là một dãy số lạ.

"A lô, xin chào." Tô Nhạc cầm lấy một chiếc bánh bao nhét vào miệng, ngồi xuống bên cạnh bàn máy tính, khởi động máy.

"Đã ăn trưa chưa?" Giọng nói từ trong điện thoại truyền ra mang theo tiếng cười, Tô Nhạc hơi ngạc nhiên, giọng nói này vì sao có chút quen thuộc, cô trừng mắt nhìn mới nhớ ra số điện thoại này có thể là của Ngụy Sở, đêm qua cô quên chưa lưu số anh ta.

"Còn chưa ăn, anh Ngụy, xin hỏi anh có chuyện gì không?" Tô Nhạc nhai bánh bao, cảm thấy cổ họng hơi khó chịu, đứng dậy đi về phía tủ lạnh.
ThichTruyen.VN


Bình luận

 
0 / 2000
 truyen ngan, thich truyen