HOT !!! Hiện tại chức năng đăng nhập tạm thời đã được loại bỏ, các bạn có thể thoải mái đọc truyện mà không cần đăng nhập. 

Vợ hờ ơi... Anh yêu em! - Chương 12

Người phục vụ đặt xuống quầy 1 ly rượu.Tiểu Phương cầm lên nhấp môi thử thấy cũng không đến nỗi đắng.Thế là cô uống 1 hơi hết luôn ly rượu trước đôi mắt ngạc nhiên của Quang Kiệt.Và thế là Tiểu Phương cứ gọi cứ gọi thêm và cứ uống cứ uống mặc cho Quang Kiệt ngăn cản.Đến khi đã say mèm nằm dài trên quầy bar Tiểu Phương mới thôi.Quang Kiệt dìu cô ra xe.

_B..uông….t..ôi…ra….a..i…c…ho….a…nh….đ..ộng…v..ào…t…ôi….a..nh..là…ai???-Tiểu Phương nhảy ra khỏi vòng tay của Quang Kiệt.
_Anh là Quang Kiệt này.Em không nhận ra anh sao.

_Q..uang…Ki..ệt….Q…uang…Kiệt l…à…ai????N…ói…d…ối….a…nh là…Mi…nh…Quân….c…h..ồng…t…ôi…sao…a…nh…lại…ở…đ…ây đáng….lẽ…a…nh…ph…ải…ở…n…hà….v….ới…Thư…K…ỳ…c..hứ…anh đi…đi…t..ôi…k..hông…cầ…n…a…nh…v..ề…mà…l..o….c..ho….Thư Kỳ của anh đấy.A…nh đ….ừng….l..o…c…ho….t..ôi…đi..ều…đó…sẽ khiếntôi….t..hích….a…nh…nh..iều hơn….v…à…đến khi…hợp…đ…ồng…k…ết thúc…t..hì …t…ôi…sẽ…chẳng thể nào quên anh được.T..ôi…xin…a..nh đó…hãy…đ…ể…ch…o..tôi…yê…n và….đừng…k..hiến…t..ôi…phải…đau vì anh nữa.-Tiểu Phương vừa nói trong cơn say đôi mắt cô ướt đẫm.Cô cứ nói nhưng đâu biết rằng lời nói của cô đã làm cho 1 người đang đau lắm.Phải đó chính là Quang Kiệt.Anh đã cố gắng làm tất cả để mong 1 ngày cô sẽ thích anh.Nhưng hôm nay khi nghe cô nói thì anh đã biết được hình ảnh của người trong tim Tiểu Phương là ai rồi.Vì những điều mà người ta nói trong cơn say đều là những điều mà họ đang giấu kĩ trong lòng.

Quang Kiệt đưa Tiểu Phương đến 1 khách sạn.Đặt cô lên giường đắp chăn lại và hôn nhẹ lên trán cô rồi lặng lẽ ra về.Quang Kiệt đang rất đau.Anh không biết cách nào để quên Tiểu Phương.Anh định là sẽ rời khỏi Minh Thị và trở về Mỹ sống với mẹ.Anh định về đây làm việc để chăm sóc ba nhưng bây giờ anh phải đi đi để quên quên 1 người con gái mà anh đã yêu yêu bằng cả trái tim mình.

Tối hôm đó,Thư Kỳ năn nỉ Minh Quân cho ả ở lại.Minh Quân thấy Tiểu Phương không có ở nhà nên gật đầu 1 cái rụp.Vừa lên tới phòng ả đã ấn Minh Quân vào tường và đặt lên môi anh 1 nụ hôn nồng cháy.Minh Quân do hơi bất ngờ nhưng anh cũng đáptrả lại nụ hôn ấy bằng tất cả đam mê.Anh bế xốc Thư Kỳ lên giường và hai người đó đang trao nhau những gì thiêng liêng nhất.
Sáng hôm sau.

Khi mặt trời đã đứng bóng.

Tiểu Phương mới từ từ mở mắt dậy.Hai tay cô ôm chặt đầu.Cô chẳng nhớ tối qua cô đã làm gì??Nói gì nữa??Cô nhận ra nơi cô đang ngủ không phải là căn phòng ở biệt thự Minh Thị.Đang ngẩn ngơ không biết mình đang ở đâu chợt cô thấy 1 tờ giấy trắng được đặt trên cái tủ nhỏ kế bên mình.

“Chào em.Chắc là em đã thức dậy rồi phải không??Hôm qua do em say quá nên anh đưa em đến khách sạn nghỉ ngơi.Em thức dậy nhớ uống viên thuốc anh để sẵn trên bàn nó sẽ giúp em giải rượu đấy.Nếu đói bụng thì cứ gọi điện nhân viên khách sạn sẽ mang bữa sáng lên cho em.Xin lỗi vì anh có chút việc nên không ở lại chăm sóc cho em được.Em cứ việc ở đây nghỉ ngơi tiền phòng anh đã thanh toán rồi.

Anh,
Quang Kiệt”

Cô khẽ mỉm cười.Hình như cô đã nhớ ra vài điều gì đó.

_Quang Kiệt và mình đi xem phim xong rồi đi…đi…đâu….trời ơi sao không nhớ gì hết vậy????-Tiểu Phương hét lên.

Cô mới nhận ra bây giờ là đã là 11h sáng.Cô đã trễ giờ làm.Cô đứng dậy,chải đầu,mang giầy,uống vội viên thuốc vào rồi bước nhanh ra khỏi phòng.
_Mình ngủ cái kiểu gì thế này???Minh Quân sẽ cho mình 1 trận mất.Tên đó là chuyên gia bắt nạt người khác mà.

Tiểu Phương cho xe chạy nhanh qua Minh Thị.
Két….

Cô đi vào đại sảnh nhưng chẳng thấy ai cả.Ngay cả cầu thang máy cũng chưa hoạt động.Tiểu Phương chạy ra hỏi bác bảo vệ và gần như té ngửa vì hôm nay là ngày chủ nhật.Tất cả mọi người đều nghỉ ở nhà có ai đi làm đâu.Tiểu Phương cốc vào trán mình 1 cái rõ đau rồi leo lên taxi đi về nhà.Dưới phòng khách chẳng có ai cả vì Quản Gia và người hầu đã đi hết rồi chỉ có mỗi chị bếp nên ngôi biệt thự hơi trống vắng.Vừa định mở cửa phòng cô thấy Thư Kỳ bước ra từ phòng Minh Quân trong chiếc áo sơ mi trắng quá khổ,tóc tai thì rối bù.Ả nhìn cô bằng cặp mắt khinh bỉ.Minh Quân cũng đi ra theo sau.Anh ngạc nhiên khi thấy Tiểu Phương đứng đó.Cô nhìn anh bằng cặp mắt đầy thất vọng lẫn trách móc nhưng chỉ có anh mới nhận ra thôi.Cô vội đi vào phòng và khóc.Cô thật sự thất vọng về Minh Quân.Cô không nghĩ rằng anh có thể đưa Thư Kỳ về nhà và làm cái chuyện đó.Mặc dù cô không là vợ danh chánh ngôn thuận của anh và Thư Kỳ đã biết được bí mật giữa Minh Quân và cô nhưng anh cũng phải nghĩ đến lòng tự trọng của cô nữa chứ.Cô nhớ như in ánh mắt mà Thư Kỳ nhìn cô.Ánh mắt dè bỉu hàm ý rằng cô đã thua rồi.Nước mắt cô cứ vô tư lự lăn trên má.1 hồi do quá mệt cô thiếp đi lúc nào mà cũng không biết.Minh Quân thì tìm cách đưa Thư Kỳ về nhà.Ánh mắt Tiểu Phương nhìn anh cứ lẫn quẩn trong đầu Minh Quân.Anh tự hỏi mình sao cô lại nhìn anh với anh mắt ấy???1 ánh mắt đầy sự thất vọng và trách móc.Và sao khi nhìn vào ánh mắt ấy thì cảm giác tội lỗi lại tràn ngập trong anh.Anh thấy mình có lỗi với Tiểu Phương khi đã đưa Thư Kỳ về nhà và làm cái chuyện đê tiện đó.

Reng…reng…reng…

Tiếng chuông điện thoại reo inh ỏi bên tai làm Tiểu Phương chợt tỉnh.Cô bắt máy.

_Alo Tiểu Phương hả con???Con sao rồi có khỏe không???Thời gian đầu chắc là mệt lắm phải không???Minh Quân gọi sang cho mẹ bảo con mang thai được 3 tuần.Mẹ mừng lắm định gọi điện về hoài mà do công việc bận nên chưa có dịp.

_Dạ con cám ơn mẹ.Con vẫn bình thường.Lâu lâu có hơi buồn nôn 1 chút với lại hay thèm ăn ngọt.-Tiểu Phương thều thào nói.

_Ồ vậy à.Vậy nếu con có thèm gì thì nhớ nói chị bếp làm cho nhé rồi đừng làm việc quá sức kẻo ảnh hưởng đến cái thai.Con phải cẩn thẩn nhất là trong thời gian đầu.-Bà Triệu dặn dò cặn kẽ còn Tiểu Phương thì chỉ biết nói dạ con biết rồi.

Sau khi nói chuyện với bà Triệu,Tiểu Phương nhận ra bây giờ đã 9h tối rồi.Cô đến bên cửa sổ nhìn bầu trời đêm.Những vì tinh tú sáng lấp lánh trên bầu trời đêm.Cô thích nhìn ngắm bầu trời vào đêm hơn là vào ban ngày tuy ban đêm là lúc cô cô đơn 1 mình trên chiếc giường và trong ngôi biệt thự lạnh lẽo này nhưng nó mang lại cho cô cảm giác yên tĩnh.Cô có thể trầm tư suy nghĩ mà không bị ai quấy rầy còn ban ngày cô phải đi ra cuộc sống nhộn nhịp,xô bồ ởngoài kia.Nhìn những vì sao trên trời cô chợt nhớ đến ước mơ hồi nhỏ của mình là sẽ có 1 ngày cô sẽ chạm lên tới những vì sao đó và hái nó xuống.Nhưng sao bây giờ cô thấy nó thật xa vời.Những ngôi sao đó cũng giống như là Minh Quân vậy lúc nào cũng sáng lấp lánh và nó sẽ sáng mãi sáng mãi.Còn cô chỉ là 1 con ngốc đứng từ xa nhìn ngắm những ngôi sao đó và luôn luôn ấm ủ 1 giấc mơ là sẽ được chạm vào những vì sao đó nhưng giấc mơ vẫn mãi là giấc mơ sẽ chẳng bao giờ thành hiện thực.

Ọt….ẹt….Ọt…ẹt….-Đang trầm ngâm suy nghĩ Tiểu Phương mới để ý rằng cái bụng của cô đang biểu tình chí chóe.Chợt cô nhớ ra sáng tới giờ cô chưa bỏ cái gì vào bụng cả.Xuống nhà bếp cô rót đại ly sữa rồi đem vài lát bánh mì nướng và hũ mứt dâu bỏ vào mâm mang lên phòng.Đang đi từ nhà bếp ra cô chạm phải mặt Minh Quân đang đứng nhìn cô chằm chằm với đôi mắt vô hồn vô cảm.Hình như giữa cô và anh đang có 1 khoảng cách nào đó mà cái khoảng cách đó do họ tự tạo ra hay là tự nhiên nó có.Cô nhìn anh 1 hồi rồi lặng lẽ đi lên cầu thang.

_Cô giận tôi chuyện hồi trưa à??-Minh Quân lên tiếng.

_Không.-Tiểu Phương đáp 1 câu cụn lũn rồi bước nhanh lên phòng cô chẳng muốn nán lại để trả lời những câu hỏi của Minh Quân.
ThichTruyen.VN