Cảnh báo ứng dụng đọc truyện lừa đảo. ĐỌC NGAY

Shock Tình - Chương 15

NGUY HIỂM SAU BỨC MÀN GIÀU SANG

Đã 3 tuần trôi qua kể từ ngày anh trai Nim đi Mỹ. Cô bé bắt đầu thấy lo lắng cho anh. Từ trước đến nay chưa bao giờ anh đi công tác lâu đến thế. Công việc của một giám đốc ngoại giao đòi hỏi việc phải đi xa nhiều nhưng chưa lần nào anh lại đi lâu như lần này. Mấy ngày hôm nay cũng không nhận được tin nhắn của anh. Nim thấy lòng nóng như lửa đốt.

Hôm nay Nim phải ở lại trực lớp nên về khá trễ. Lúc bước ra khỏi trường chỉ có một mình cô bé, mấy ngày nay cô bạn Tú Vân bị ốm nên không thể đi học. Vậy là Nim chỉ có một mình…

Nim định bụng về nhà, nhưng nghĩ lại trong nhà giờ cũng không còn gì để ăn, mà ăn mì gói thì chán lắm rồi, Nim nghĩ mình sẽ ghé vào một quán ăn nào đó trên đường ăn tối rồi về nhà cũng được.

Thế là cô bé chuyển hướng quay sang con đường lớn, nơi mà ở đó, cuộc sống con người vô cùng thịnh vượng và cao cấp, khác hẳn với khu phố của Nim, yên tĩnh và trầm lặng. Anh trai nói rằng nơi nào càng đông đúc giàu sang thì nơi đó có càng nhiều cạm bẫy.

Nim ghé vào một quán ăn nhỏ nhỏ gần với siêu thị lớn nhất tỉnh.

Nhưng hình như có ai đó đang theo dõi cô bé, Nim nghe được tiếng bước chân sau lưng mình. Cô bé cố gắng đi thật nhanh.

Và đùng một cái, 2 chiếc xe ô tô từ đâu tiến lại chận đường Nim khiến cô bé hoảng hốt nhìn quanh.

Từ trong xe ô tô, một dáng người bước ra, Nim nhíu mày nhìn.

Và người ấy mỉm cười với cô bé.

- Chào bạn! Lâu ngày ta không gặp nhau! – Angle hay đúng hơn là Nhật Phụng vẫy tay mỉm cười.

Nim trố mắt ngạc nhiên.

- Lên xe thôi! Tôi dẫn bạn đến một nơi!

Nim do dự.

- Chẳng nhẽ mới mấy tuần không gặp nhau mà bạn đã mất niềm tin vào tôi thế ư? – Angle tỏ vẻ giận dỗi.

Nim vội vã lắc đầu.

- Thế thì lên xe với tôi! – Angle mỉm cười … nhưng không phải là nụ cười hiền lúc trước.

Nim đứng nhìn Angle một lúc rồi cũng leo lên xe. Có lẽ điểm yếu nhất của cô bé chính là quá tin người.

Và chiếc xe dừng lại trước một khách sạn lớn nằm giữa trung tâm thành phố.

Nim bắt đầu thấy hốt hoảng.

- Ồ không! Bạn đừng nghĩ lung tung! Đây là khách sạn của gia đình tôi! Bạn ngồi đây đợi tôi vào trong thay áo quần! – Angle lắc đầu cười, xoa xoa đầu Nim rồi mở cửa xe bước ra.

Nim lại đỏ mặt.

Một lúc sau, Angle bước ra trong trang phục của một teenboy thứ thiệt, không còn áo sơ mi quần tây và cà vạt nghiêm túc như lúc đầu.

- Anh xuống đi! Đưa xe cho tôi! – Angle vỗ vỗ kính xe nói với anh tài xế.

- Bạn lên ghế trước ngồi với tôi! – Angle lại mỉm cười.

Thế là chỉ còn Nim và Angle trên chiếc xe đó. Ô tô lướt nhanh ra quốc lộ.

- Bạn đói rồi chứ gì? Tôi mời bạn đi ăn nhé!

Nim chỉ biết ngồi yên và cười. Chẳng lẽ lại gục đầu?

Chiếc xe dừng lại ở một nhà hàng lớn có cả bar và sàn. Angle mở cửa xe bước ra rồi chạy sang mở cửa cho Nim.

Cô bé bước ra, ngước nhìn nơi sa hoa hào nhoáng trước mặt. Đó là lần đầu tiên Nim được nhìn thấy một nhà hàng lớn như thế. Lời anh trai lại văng vẳng: “ Cưng nên nhớ! Những nơi nào càng sa hoa hào nhoáng thì nơi đó càng nhiều nguy hiểm”. Thoáng chốc Nim rùng mình.

- Ta đi thôi! – Angle giục

Nim và Angle ngồi ở một bàn ăn gần cửa sổ và sát với quầy bar. Phục vụ đem ra toàn những món ăn ngon. Cô bé lại nhớ đến lúc trước đi ăn cùng Devil, nói là đi ăn chứ thực ra chẳng ăn được cái gì cả, suýt chết thì đúng hơn. Và Nim lại nhớ đến Devil, nhớ đến con quỷ không bao giờ biết khóc.

- Ăn đi, đừng khách sáo! Đáng lẽ ra tôi không nên cho bạn biết thân phận thật, lúc đó chắc chúng ta sẽ tự nhiên hơn bây giờ! – Angle thở dài.

Nim chả biết nói gì, đành lấy đũa gắp thức ăn.

Đúng là khi biết được Nhật Phụng là ai thì Nim thấy có một khoảng cách rất lớn giữa cô bé và cậu bạn lang thang cơ nhỡ ngày nào. Không còn tự nhiên như trước nữa.

- Tôi xin lỗi vì đã giả vờ không quen biết bạn khi ở trường, nhưng cũng là vì tôi muốn tốt cho bạn thôi! Nếu người ta biết bạn quen với tôi, thì bạn sẽ không được yên ổn đâu. Bởi vậy tôi mới chờ mọi chuyện ổn thỏa mới tới tìm bạn đó. Thật ra tôi cũng nhớ bạn lắm! – Angle nói với giọng đầy tâm trạng.

Nim chăm chú lắng nghe. Tự dưng cô bé thấy vui vui, vì ít ra mình cũng không mất đi một người bạn tốt.

- À mà quên! Mấy bữa nay bạn không ở nhà à? Tối nào tôi cũng tới nhà bạn đợi mà chẳng thấy bạn về!

Nim ngạc nhiên bỏ chiếc thìa xuống. Thế lũ người lạ mặt đứng trước cửa nhà Nim hôm bữa là Angle sao???

- Sao thế???

Nim xua xua tay rồi cười tươi. Cứ coi như không biết gì cả là tốt nhất. Nim nghĩ vậy!

- Thấy bạn cười như thế tôi rất vui! – Angle cũng cười theo, khuôn mặt thánh thiện đúng như biệt danh của mình.

Đang ăn tối ngon lành, chợt Nim nhìn thấy một nhóm người đang bước vào nhà hàng, tên đi đầu trong rất quen, và Nim nghẹn họng khi thấy đó là lũ người tới tìm Devil ở bệnh viện lúc trước.

Bọn chúng đang tiến gần đến phía Nim, nhưng có lẽ vì trông thấy Angle đang ngồi đó nên chúng phải tránh đi chỗ khác. Nhưng Nim cũng kịp nghe được những gì mà chúng nói:

- Đại ca! Tên Devil chắc chắn ở đâu trong quán này thôi! Thông tin chính xác lắm! Hắn còn đi một mình nữa! Cơ hội ngàn năm có một đó!

- Mày im đi! Lo mà tìm xem hắn ngồi ở cái xó xỉnh nào trong này rồi báo cho tao! Mày mà rườm rà là tao cho ăn giấy vệ sinh đó!

Nim bần thần nhìn xung quanh. Devil đang ngồi ở trong này sao??? Lại đi một mình nữa! Cô bé đảo mắt nhìn quanh.

- Sao thế? Bạn đang tìm ai hả?

Nim xua xua tay.

- Lần sau chắc tôi phải đem theo tờ giấy với cây viết thôi, chứ cứ người nói kẻ không hiểu như thế này thì kì lắm! – Angle cười khì khì.

Nhưng Nim thì chẳng còn tâm trí đâu mà cười nữa. Cô bé cố gắng nhìn xung quanh để xem Devil đang ngồi ở đâu.

Chợt Nim trông thấy một người mặc áo sơ mi đen đang ngồi ở góc trái của quán bar. Nhìn rất giống Devil. Lũ người đó cũng đang vờn vờn ở khu vực xung quanh.

- Sao thế??? Bạn định nói gì vậy??? Mình không hiểu??? – Angle gãi gãi đầu khó hiểu trước những cái huơ huơ tay của Nim.

Cô bé cũng không biết phải diễn tả như thế nào cho Devil hiểu nữa. Nim đành nhăn nhăn mặt và ôm bụng.

- À à! Bạn muốn đi vệ sinh hả??? – Angle như “ngộ” ra.

Nim gật gật đầu.

- Thế thì bạn đi đi! Tự nhiên lại hỏi mình khiến mình xấu hổ! – Angle cúi mặt xuống. Nhìn cậu ta lúc này rất dễ thương, nhưng tiếc là Nim không kịp thấy sự dễ thương đó, tâm trí cô bé giờ chỉ có Devil.

Thế là Nim ba chân bốn cẳng chạy vào phòng vệ sinh. Nhưng mới chỉ chạm cái cửa phòng là Nim lại “dội” ra rồi chạy sang hướng khác để đi tìm Devil.

Những tên du côn cũng đang gần tiến lại quầy bar, Nim hốt hoảng chạy thật nhanh.

Và đúng là Devil thật!
ThichTruyen.VN


 truyen ngan, thich truyen