Gái Già Xì Tin – Chương 22

Dương muốn phản bác lại, cô không sợ, cô chỉ thấy khó chịu thôi, nhưng người đàn ông đã đanh giọng.

“Nói chuyện với tôi một chút”.

Quân miễn cưỡng đi theo, vẻ như bị ép buộc làm điều mà cậu ta không muốn. Vì “nhân vật trung tâm” đã bị bắt cóc, nên đôi vợ chồng trẻ sớm từ biệt Định và Dương.

Còn lại hai người, Định đưa Dương đến vườn hoa của khu nhà vườn, vừa là tham quan, cũng vừa để chờ đợi cho đến khi Quân xong việc. Sự thành thạo của anh khiến cô ngạc nhiên sửng sốt, sau lại mơ màng nghĩ không phải anh cũng thiết kế luôn cái khu nhà vườn này đó chứ? Ặc ặc, chưa kịp hỏi han anh, Dương đã sửng sốt trước một vườn lan đủ màu sắc. Những giống lan được nuôi dưỡng trong một môi trường cầu kì, chắc cũng đều là những loại quý hiếm đang trổ đủ loại bông khiến Dương phần nào quên đi thắc mắc của mình, cũng quên luôn câu nói mập mờ của người đàn ông vừa nãy. Không hiểu ông ta là ai mà lại nói kiểu đó với Quân nhỉ?

“ Người đó là chủ khu nhà vườn này”

Định nói, khiến Dương tròn mắt ngạc nhiên, cảm giác như anh nắm bắt được hết ý nghĩ trong đầu cô vậy. Cô quay hẳn ra nhìn Định thì thấy anh đứng dựa vào góc tường kính, nói tiếp.

“Ông ấy cũng là người tổ chức những giải bi – a không chuyên thường niên. Người thắng cuộc sẽ được ông ấy đứng ra làm đại diện, quản lý, đầu tư và phát triển…”

Dương ngẩn ngơ hồi lâu “Nghĩa là hôm nay Quân đã mất cơ hội?”

Định trầm ngâm “Anh cũng không biết. Nhưng ông ấy vốn rất kì vọng ở nó”.

Cả hai cùng im lặng hồi lâu. Dương thơ thẩn đi quanh vườn hoa, có chút buồn rầu vì “thằng cháu” của mình thất bại một cách quá chừng lãng xẹt. Chính cô nếu không vì sợ Quân buồn, cũng muốn hỏi cậu ta một tiếng tại sao? Mọi việc đang rất tốt đẹp cơ mà. Hay bởi vì cô đã hắt xì khiến cậu ta phân tâm nhỉ?

Ak, trời đất, cô đang nghĩ đi đâu vậy cơ chứ?

Dương lắc lắc đầu, cố để những suy tư luẩn quẩn không còn làm phiền mình. Cô đưa mắt tìm kiếm thì thấy Định đã ngồi xuống bên chiếc xích đu sơn trắng đơn giản ngay phía ngoài vườn hoa. Anh vỗ vỗ nhẹ xuống chỗ ngồi bên cạnh, như ra hiệu Dương đến bên anh và ngồi xuống. Dương mỉm cười bước đến. Nhưng cô không ngồi, mà đứng bên cạnh anh. Thậm chí còn tinh nghịch đung đưa xích đu cho anh khiến Định giật mình, phải chống chân để trì lại.

“Em đả kích anh đó à?”

Dương tủm tỉm không đáp, trong bụng nghĩ một cô gái mặc váy đứng đẩy xích đu cho một anh chàng đô con trong một khu vườn hoa đúng là “đả kích” thật. Thế là cô bật cười. Tiếng cười đột ngột trở nên thảng thốt khi Định hơi nhổm người, vươn tay kéo mạnh Dương ngồi xuống, khiến thiếu chút nữa cô ngã dúi vào lòng anh.

“Còn cười nữa không?”

Tất nhiên là cô không thể cười tiếp, cũng không thể trả lời vì quá bối rối. Khuôn mặt cô vẫn dúi vào vai Định. Chất vải mềm mại vẫn khiến Dương cảm thấy nóng ran cả mặt. Cô ngồi thẳng dậy, vờ nhìn bâng quơ xung quanh. Thông thường những cô gái nữ tính ở thời điểm giống như thế này sẽ làm gì nhỉ? Dương cố nghĩ nhưng rồi đầu óc cô đặc sệt lại, đành cắn môi và im lặng chờ động thái của đối phương.

Định nghiêng đầu nhìn cô, rồi tủm tỉm.

“Hình như có người đang xấu hổ”.

“Hình như có người đang rất đắc ý khi thấy người khác xấu hổ”

Dương đáp lại, cố hếch mặt lên nhìn Định. Hừ, cô đây “đầu hai đít chơi vơi”, sắp băm đến nơi, làm sao có thể để người ta muốn chọc ghẹo cô thế nào thì chọc. Nhưng Định lại nhìn cô, nói rất dịu dàng.

“Anh không đắc ý. Anh chỉ vui thôi”

Câu nói đơn giản nhưng Dương lại thấy lòng ngọt ngào như vừa ăn cả cân kẹo đường. Không khí đêm tinh sạch, một mùi hương nhẹ thoảng, nhưng không giống bất cứ hương thơm loại lan nào cô từng ngửi qua. Dương nhìn quanh quất rồi ngẩn người nhìn ra một khóm quỳnh đang lúc sắp trổ bông nằm lặng lẽ bên cổng vườn lan. Những búp hoa lớn trắng muốt đợi khi đêm thật sâu để mở cánh. Cô bước đến, giơ tay chạm khẽ vào búp hoa căng tròn đang vừa hé, thầm nghĩ đêm nay hoa sẽ nở viên mãn biết chừng nào.

Một câu hát của Trịnh chợt lướt qua đầu Dương, khiến cô buột miệng khe khẽ “Còn nơi nào biết những chuyện tình, đẹp như chuyện những đóa hoa quỳnh, một đời thương nhớ…”

Tiếng Định vang lên phía sau, hơi thở anh khiến những sợi tơ sau gáy Dương dựng đứng.

“Nơi này…”

Dương đứng im không động đậy, sực hiểu anh nói từ “nơi này” vì cô vừa hát câu hát “còn nơi nào biết…”. Nhưng… nhưng anh không cần phải đứng sát gần cô như vậy chứ???

Khi cảm nhận một bàn tay vừa đặt khẽ lên eo mình, Dương theo phản xạ đơ người như khúc gỗ, cảm giác như cô nín thở trong cả một phút. Nơi chiếc eo nhỏ nhắn, cảm giác nóng bỏng lan tỏa đến tận đầu ngón chân và chạy đến từng sợi tóc. Ngập ngừng quay lại, Dương giật mình khi thấy khuôn mặt Định tiến sát gần lại, hơi thở anh vấn vít, giọng anh khẽ thì thào.

“Dương”…

-----

Ngọt ngào đến muốn khóc…

Không biết vì sao, khi gương mặt Định kề sát, Dương lại luống cuống quay đi. Nụ hôn rơi trên má, rất đỗi dịu dàng. Bối rối, cô chỉ biết cúi mặt, không dám ngẩng đầu lên để nhìn Định. Thì cô đang xấu hổ mà.

Nhưng chính trong khoảnh khắc ấy, giữa bóng tranh tối tranh sáng, Dương bắt gặp hình ảnh này: hai đôi giày, một to lớn, một nhỏ bé chạm mũi vào nhau, không còn khoảng cách. Khi cô và anh còn chưa kịp có một nụ hôn đúng nghĩa thì hai đôi giày này đã tự ý đòi hôn nhau rồi. Ý nghĩ đó khiến bỗng nhiên, Dương bật cười.

Định nâng cằm Dương lên, thấy nụ cười vẫn ở trên môi cô thì ngẩn ra, ngạc nhiên.

“Này, em đừng làm anh sốc nữa được không”

Giọng Định có chút buồn cười, lại có chút gì kiểu như là “bó tay”. Dương ngước lên nhìn anh, mắt lấp lánh niềm vui, cố ra vẻ vô tội. Định lắc đầu như bất lực.

“Làm ơn cho anh một phản ứng thông thường chút đi”.

Dương bật cười lớn hơn, cảm thấy sự tự nhiên giữa hai người đã quay lại. Không khí này khiến cô thả lỏng hơn nhiều, và cảm nhận rõ rệt sự thân mật dễ chịu “Anh không biết mấy cô gái già là hay sáng nắng chiều mưa, trưa áp thấp nhiệt đới à???”

Định chỉ nhướng nhướng mắt nhìn cô, Dương cũng vờ vịt nhướng nhướng mắt nhìn lại, vừa trêu chọc lại vừa như thách thức, khóe môi cũng nhướn lên chuẩn bị cho một nụ cười giễu cợt. Nhưng cô chưa kịp cười thì đã hét nhỏ lên một tiếng. Eo cô bị hai bàn tay xiết lấy, cả người bị nhấc bổng lên, và đôi môi đột ngột bị hôn một cách cuồng nhiệt.

Cảm giác này sao nhỉ? Giống như đêm pháo hoa bung nở trên bầu trời, như cảm giác mất trọng lượng khi máy bay đột nhiên cất cánh, khuấy đảo như trong một trò chơi nhào lộn… Và nghẹt thở, giống như là… đang bị hôn đắm đuối.

Dương không thể suy nghĩ thêm gì với đôi chân không chạm đất, vòng eo bị siết chặt và cả người dán lên khuôn ngực của Định.

Đến khi cảm giác sắp ngất đến nơi thì đôi môi cô được thả ra. Dương ngây người nhìn khuôn mặt vẫn còn kề sát mình, đôi mắt thẫm đen và hơi thở dồn dập.

Rất lâu, cô mới vụng về đập tay lên vai anh, ấp úng.

“Cho… cho em xuống”.

Khi chân Dương chạm đất, cô cũng nhận ra đến lúc này mình mới quay về thực tại. Mọi thứ không phải là mơ nhưng đẹp như một giấc mơ, thậm chí là hơn cả những giấc mơ cô từng có trong đời. Trong khu vườn hoa của một thành phố biển, trong hương đêm ngọt ngào trộn lẫn hương vị cỏ ngái và những đóa lan, có cả hương thơm của một đóa quỳnh vừa bung những cánh đầu tiên - trắng ngần, ngọt ngào, tỏa ngát - nơi đây, cô nhận được nụ hôn của người đàn ông mình thầm thương mến.

Bàn tay Định siết lấy tay Dương, cái nhìn im lặng nhìn cô đầy dò hỏi. Dương chỉ nhìn anh mỉm cười lặng lẽ, cảm nhận sự thấu hiểu như sợi dây vô hình đã kết nối họ với nhau, khi ngôn ngữ không cần phải nói bằng lời.

Cả hai im lặng ra khỏi khu vườn. Hai bàn tay vẫn đan chặt vào nhau, và bước chân chậm rãi như còn muốn níu kéo mãi thiên đường này. Có lúc bất ngờ Dương thấy Định khựng hẳn người lại, cô ngơ ngác nhìn sang thì chỉ thấy anh nhìn mình bằng đôi mắt rất bao dung. Và đột ngột, anh cúi đầu, đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô.

Ngọt ngào đến muốn khóc!

Cảm xúc dâng lên đến tận lồng ngực, làm cay cay nơi mắt. Môi run run, Dương thật muốn nói điều gì đó, trong đêm nay, một điều để sau này nhớ lại, cô sẽ không tiếc nuối vì mình bỏ lỡ cơ hội được bày tỏ một cách chân thành.

Nhưng Dương chưa kịp nói gì, thì đã thấy Định quay người, nhìn về một phía.

Cô ngẩn người nhìn theo, thấy bên một ghế đá, có bóng người đàn ông ngồi lặng. Dáng ngồi cô độc ấy khiến Dương bất giác ngẩn người.

Trong ánh sáng từ khu nhà phía xa hắt lại, hình dáng đôi vai ngang như bất động, mái đầu hơi cúi, nhìn vào một điểm ngẩn ngơ nào đó trên mặt đất. Mái tóc cắt ngắn như một tân binh. Dương giật mình nhận ra. Là Quân!

Phát hiện ra cậu ta cũng cùng lúc một suy nghĩ ập đến khiến cô cứng người. Không biết Quân ra đây từ lúc nào? Không biết cậu ta có thấy cô và Định… Mà nếu có thấy, thì đã thấy… những gì?

Suy nghĩ ấy khiến Dương cảm giác như máu cả người lại dồn hết lên trên mặt, muốn tìm ngay một cái lỗ mà chui xuống. Nhưng Định thì hoàn toàn thản nhiên, anh nắm chặt tay cô, tiến về phía Quân.

“Nói chuyện xong rồi à?”

Quân từ từ ngẩng lên. Cậu ta cười gượng một thoáng, rồi đưa mắt nhìn sang Dương, lại nhìn xuống chỗ tay Định và tay Dương vẫn còn đang đan vào nhau thân thiết. Dương bối rối ngọ nguậy ngón tay, nhưng Định càng nắm chặt.

Nụ cười trên môi Quân trở nên quá mức mơ hồ. Cô ngẩn ngơ nhận ra một nỗi buồn mênh mông trong đôi mắt một mí bình thường vẫn quá chừng tinh quái.

“Dạ vâng. Xong rồi”

Quân nói xong và lừng khừng đứng dậy. Lúc này Dương mới để ý bộ đồ gile của Quân đã được đổi bằng chiếc sơ mi trắng đục bằng đũi cổ mở phanh, và chiếc quần hộp chằng chịt các loại túi cùng dây rợ. Quân xỏ tay túi quần, lẳng lặng quay người bước đi.

Cái dáng dấp ấy vẫn nghênh ngang. Nhưng Dương biết, hôm nay, sự nghênh ngang đó càng nhuốm vẻ bất cần của một người thất bại.

P/s: Từ giờ mà có viết ở cty post lên thì chẳng có hình mà minh họa. Huhu, nhìn rặt chữ là chữ.

Hôm nay vừa viết xong, chưa kịp đọc lại, post luôn không biết có sai sót gì không? Vội vội vàng vàng vì còn mải hớn lên vụ phi ra Trần Hưng Đạo ăn chè. Ám ảnh vì cốc chè nên có ý viết ngọt ngào hơn mọi ngày 1 tẹo.

Nhưng mà, vừa viết vừa thương bé Quân của mình quá. Huhuhuhu!
ThichTruyen.VN


 truyen ngan, thich truyen