Đạo Tình - Chương 104

Đả thông tư tưởng

“Ly Tâm”. Tú Thủy thấy Ly Tâm một mình ở trong phòng nghỉ ngơi liền đi vào gọi cô. Lúc này Tề Mặc, người luôn dính với Ly Tâm như hình với bóng kể từ lúc lên tàu đang ở phòng thuyền trưởng cùng Tuấn Kỷ bàn bạc về các vấn đề liên quan đến góc độ và phương hướng.

Ly Tâm mở mắt bắt gặp bộ dạng vô cùng thận trọng của Tú Thủy, cô nhếch mép cười: “Chị sợ gì chứ, lão đại có ăn thịt người đâu”. Đã một ngày rưỡi trôi qua kể từ lúc lên chiếc quân hạm này, đám Tú Thủy đều không dám tiếp cận Ly Tâm. Lúc này thấy Tề Mặc không có ở đây, Tú Thủy mới mạnh dạn đi tìm Ly Tâm.

Tú Thủy ngồi xuống bên cạnh Ly Tâm, giơ tay day hai bên huyệt thái dương của Ly Tâm: “Thế nào rồi, em còn thấy choáng váng nữa không?”

Ly Tâm dễ chịu gối đầu lên đùi Tú Thủy, nhắm mắt nói nhỏ: “Cũng không đến nỗi, khá hơn lần đầu tiên em đi tàu rất nhiều. Lần đó quả thực em chẳng chẳng biết đâu là đông tây nam bắc, suýt nữa làm hỏng việc của lão đại”.

Nghe Ly Tâm nhắc đến Tề Mặc, Tú Thủy cúi xuống thấy trên mặt cô không hề xuất hiện vẻ sợ hãi hay bị ép buộc, ngược lại khóe miệng cô cong lên, thể hiện tâm trạng khá tốt. Tú Thủy liền mở miệng: “Ly Tâm! Chị muốn hỏi em câu này, Tề lão đại đối xử với em có tốt không? Có hành hạ em không? Em đừng để ở trong lòng, em không nói với Tuấn Kỷ và những người khác thì thôi, chị biết con người em không thích nợ nần ai, em hãy nói cho chị biết đi. Một khi trong lòng có khúc mắc, tìm được người tâm sự sẽ thấy dễ chịu hơn”.

Ly Tâm mở mắt đối diện với đôi mắt đầy lo lắng của Tú Thủy, cô bất giác cười lớn: “Em rất tốt, Tề Mặc không hành hạ em. Anh ấy là người có địa vị, nếu thấy em không vừa mắt thì giải quyết em bằng một phát súng từ lâu rồi, làm gì có chuyện hành hạ em, anh ấy không phải hạng người như vậy”.

Tú Thủy thở phào nhẹ nhõm khi bắt gặp ánh mắt cười không hề có một tia oán hận hay uất ức của Ly Tâm. Cô nói: “Thế thì tốt, Tề lão đại quả nhiên là nhân vật danh bất hư truyền trong giới hắc đạo, không dùng thủ đoạn nhỏ, em không bị đối xử tệ bạc thì tốt rồi”.

Ly Tâm cười lắc đầu: “Đâu đến nỗi khoa trương như chị nghĩ”.

Tú Thủy đột nhiên hạ thấp giọng hỏi: “Ly Tâm, em thử nói xem tại sao em và Tề lão đại thân mật thế?”

Ly Tâm cau mày: “Thân mật ư? Em chẳng cảm thấy gì cả?”. Hình như ngay từ ngày đầu tiên cô đi theo Tề Mặc họ đã như vậy, có gì là thân mật với không thân mật, con người và gối ôm lẽ nào lại không thân mật?

Thấy Ly Tâm trừng mắt với mình, Tú Thủy đột nhiên nghĩ ra: “Ly Tâm, hành động của em và Tề lão đại còn không gọi là thân mật thì cái gì mới là thân mật, không phải em đã thích Tề lão đại đấy chứ?”

“Thích?” Ly Tâm sững sờ khi nghe câu nói của Tú Thủy, cô ngồi bật dậy rồi nhanh chóng dịch lên đầu giường. Ly Tâm mở to mắt nói: “Chị nói đùa đấy à? Em chỉ làm tròn trách nhiệm của một gối ôm và thuộc hạ mà thôi, làm sao có khả năng thích anh ấy? Chị có bị sốt không hả? Trông em giống người thích anh ấy lắm sao?”

Thấy phản ứng của Ly Tâm quá kịch liệt, Tú Thủy không rời mắt khỏi Ly Tâm: “Em bảo đây là không thích, vậy em thử nói cho chị biết thế nào là thích đi”.

Ly Tâm thất thần, thế nào mới gọi là “thích”? Cô nào sao biết được “thích” là gì, lúc nhỏ cô chỉ biết mỗi việc huấn luyện để sinh tồn, đến khi lớn lên cô sống vì nhiệm vụ. Những người xung quanh cô chỉ có cạnh tranh, chỉ có cá lớn nuốt cá bé, chỉ có nhiệm vụ và học tập. “Thích” là cái gì? Thích một người có cảm giác như thế nào, cô đều không biết.

Bắt gặp vẻ hoang mang trong mắt Ly Tâm, Tú Thủy lại lên tiếng: “Em chưa từng nghĩ đến sao? Hay là em định nói dối chị? Hay là em muốn lừa dối bản thân?”

Ly Tâm nhướng mắt nhìn Tú Thủy: “Em và Tề Mặc chỉ là quan hệ lão đại và thuộc hạ, sao có thể dính đến “thích” được chứ? Chị nhìn ra em thích Tề Mặc ở điểm nào?”

Ly Tâm nói rất hùng hồn, Tú Thủy im lặng trong giây lát rồi đột nhiên chuyển sang vấn đề khác: “Vậy cảm giác của em với Tuấn Kỷ là gì? Nếu Tuấn Kỷ cũng ôm em như Tề Mặc, em sẽ ngoan ngoãn ở trong lòng anh ấy hay là có phản ứng khác?”

Ly Tâm nghe nói vậy lập tức lườm Tú Thủy: “Chị à, chị thấy em đau đầu chóng mặt nên cố tình đến đây khiến em đau đầu hơn sao? Tự nhiên chị lại lôi Tuấn Kỷ vào làm gì, anh chàng playboy đó à, để anh ta ôm em ư? Biến, biến, nói đùa kiểu gì thế?”. Ly Tâm nói bằng một ngữ điệu rất không vui.

Trước phản ứng của Ly Tâm, Tú Thủy chớp chớp mắt: “Nhưng Tuấn Kỷ rất thích em”.

“Em không thích anh ta”. Câu trả lời của Ly Tâm rất thẳng thắn, rất dứt khoát. Tuy Tuấn Kỷ nói thích cô khiến cô kinh ngạc mất một hai phút, ưu phiền mất một tiếng đồng hồ, nhưng đối với người có đầu óc đơn giản như Ly Tâm, đây không phải là vấn đề nhức óc. Anh ta thích cô và chuyện không ai có thể ngăn cấm giống như anh ta từng nói. Vậy thì cô không thích anh ta cũng chẳng cần lý do gì cả.

Tú Thủy nghe Ly Tâm nói vậy không biết nên khóc hay nên cười, cô lắc đầu: “Em đã không hiểu thế nào là “thích”, vậy thì làm sao em biết được thế nào là “không thích”?”

Ly Tâm cau mày đáp: “Không thích là không thích, cần phải hiểu sao?”

Bắt gặp vẻ mặt khó chịu của Ly Tâm, Tú Thủy cười khẽ: “Bình thường em là người rất thông minh, vậy mà đến vấn đề tình cảm cơ bản nhất cũng không hiểu, chị thật không biết nói em chậm hiểu hay là gì đây”. Nói rồi Tú Thủy ngồi sát bên người Ly Tâm mỉm cười: “Tuấn Kỷ mà nghe em nói vậy chắc sẽ buồn lắm”.

Ly Tâm nhăn mặt: “Tuấn Kỷ buồn thì liên quan gì đến em? Em có bảo anh ta thích em đâu, lẽ nào em phải nói là thích anh ta? Nếu nói dối em sẽ không vui, em thà để anh ta không vui còn hơn bản thân em không vui”.

Nụ cười trên môi Tú Thủy càng tươi hơn: “Nếu Tề lão đại buồn thì sao?”

Ly Tâm nghe câu nói này đột nhiên bật cười ha ha: “Tề Mặc là người mạnh mẽ như vậy, làm sao có chuyện buồn chứ, chị không hiểu anh ấy đâu”.

Tú Thủy hơi lắc đầu: “Chỉ cần là con người sẽ có lúc buồn lúc vui. Em hãy mặc kệ chuyện Tề lão đại có buồn hay không, em chỉ cần cho chị biết, nếu Tuấn Kỷ là Tề Mặc, liệu em có cự tuyệt một cách triệt để như vậy không?”.

Sắc mặt Ly Tâm cứng đờ, cô ngồi im trên giường không biết trả lời như thế nào. Bắt gặp vẻ do dự của Ly Tâm, Tú Thủy bất giác cười lớn: “Sự do dự của em nói lên nhiều vấn đề, em là người có tính cách rất dứt khoát, không thích là không thích, thích là thích, em còn không hiểu sao?”

Ly Tâm cau mày nhìn Tú Thủy: “Em cần hiểu gì chứ? Tề Mặc không vô vị như Tuấn Kỷ đâu”.

Tú Thủy thở một hơi dài: “Em đúng là cô ngốc”. Ly Tâm liền trừng mắt với Tú Thủy.

Tú Thủy lắc đầu: “Được rồi, nếu hôm nay…”

“Trên đời này không có nếu”. Tú Thủy còn chưa nói hết câu, Ly Tâm quả quyết cắt ngang lời, cô sống trong thế giới hiện thực, “nếu” chỉ là hư vô, cô không cần giả thiết bởi chúng không tồn tại.

“Tú Thủy, rốt cuộc chị muốn nói với em chuyện gì?” Ly Tâm chăm chú nhìn Tú Thủy, cuộc nói chuyện hôm nay toàn xoay quanh chủ đề thích với không thích, Tú Thủy biết rõ cô say sóng còn bắt cô hao tâm tổn sức.

Tú Thủy tỏ ra hơi tức giận: “Chị nói với em nửa ngày, em vẫn không hiểu chị muốn nói với em điều gì sao? Nếu chị không lo lắng em hồ đồ bị người ta ức hiếp, em tưởng chị muốn ở đây nói chuyện vớ vẩn với em sao?” Nơi này toàn mùi của Tề Mặc, khiến cô rất khó chịu. Hơn nữa không biết Tề Mặc lúc nào sẽ quay lại, nghĩ đến điều này là cô nơm nớp trong lòng.

Nếu không phải thấy Ly Tâm sống chết đi theo Tề Mặc, cô cũng không nói những điều này với Ly Tâm. Biết Ly Tâm là người thông minh từ lâu, nhưng không ngờ về phương diện tình cảm cô ấy lại ngốc nghếch như vậy. Tề Mặc lại là người ngông cuồng bá đạo hiếm thấy, cô lo Ly Tâm chịu thiệt nên mới có lòng tốt nhắc nhở Ly Tâm.

Từ trước đến nay Tú Thủy luôn hết sức dịu dàng, không ngờ cô lại gắt gỏng với Ly Tâm, khiến Ly Tâm chỉ biết mở to mắt nhìn Tú Thủy. Bà chị này to gan thật, từ một con cừu biến thành mèo rừng từ lúc nào thế?

Thấy vẻ mặt khó tin của Ly Tâm, Tú Thủy bất giác thở dài lắc đầu: “Em muốn biết thế nào là “thích” không?”. Không đợi Ly Tâm trả lời, Tú Thủy tiếp tục lên tiếng: “Với em chị không nói phức tạp nữa, chỉ một câu, em có muốn ở bên cạnh Tề lão đại cả đời, cùng hưởng vinh nhục, không xa rời anh ta hay không?”

Tình yêu là điều vô cùng đẹp đẽ, sống chết có nhau gì đó, tâm hồn tâm linh đồng điệu gì đó, khắc cốt ghi tâm, vĩnh hằng gì đó khỏi cần nhắc đến. Đối với cô gái ngốc nghếch như Ly Tâm, nói với cô những điều cao siêu như vậy chỉ phí công, cứ đề cập thẳng còn có hiệu quả hơn.

Ly Tâm im lặng nhìn Tú Thủy một lúc mới thốt ra câu: “Làm thuộc hạ cũng có thể đi theo suốt đời”. Câu này Tề Mặc đã nói với cô từ lâu, hơn nữa cô đã nhận lời cả đời theo hắn, chuyện này có liên quan gì đến “thích”?

Tú Thủy cất cao giọng: “Được, thuộc hạ phải không? Em có thấy vị lão đại nào cả ngày ôm thuộc hạ ở trong lòng, hơn nữa người thuộc hạ còn không phản kháng không? Em có thấy thuộc hạ nào bị lão đại ghi dấu ấn ở trên người? Em có thấy thuộc hạ nào chung chăn chung gối với lão đại? Thuộc hạ, thuộc hạ…đám Hồng Ưng cũng là thuộc hạ, sao chị không thấy Tề lão đại và họ có hành vi này?”

Trước đó Tú Thủy không biết Tề Mặc và Ly Tâm ngủ chung giường, hôm nay vào đây mới phát hiện trên giường của Ly Tâm toàn mùi đặc trưng của Tề Mặc, xem ra hai người ngủ cùng nhau từ lâu. Trên cổ Ly Tâm còn lưu lại vết răng cắn, vậy mà Ly Tâm dám nói chỉ là thuộc hạ.

Ly Tâm im lặng, nghĩ đến cảnh đổi cô thành đám Hồng Ưng, cô liền cảm thấy buồn nôn, không thể tưởng tượng nổi, thật sự không thể tưởng tượng nổi cảnh tượng đó như thế nào. Ly Tâm ngẩng đầu định nói câu gì đó với Tú Thủy, bắt gặp ánh mắt hung dữ của Tú Thủy, lời nói đến miệng lại bị nuốt xuống cổ họng.

Cô thích Tề Mặc thật sao? Lúc Tề Mặc bảo cô đi theo hắn cả đời, cô không cảm thấy chuyện đó có gì khó chấp nhận. Bản thân cô cũng nhận định là cô sẽ ở bên hắn cả đời, lẽ nào đây không phải vì cô là thuộc hạ của hắn, mà vì cô thích hắn nên mới nhận lời? Nghĩ đến đây Ly Tâm bất giác nhíu mày.

Tú Thủy nói khẽ bên tai Ly Tâm: “Thích một người không có giới hạn cũng không có tiêu chuẩn, chỉ là em muốn ở bên người đó cả đời, cùng người đó lên trời xuống đất, toàn tâm toàn ý tin tưởng đối phương, toàn tâm toàn ý đem bản thân trao cho đối phương, điều đó có nghĩa là tình cảm của em đã vào đến cốt tủy rồi, em đã rõ chưa?”

Ly Tâm nhìn chăm chú Tú Thủy, sau đó ngả người nằm xuống giường, thần sắc cô lộ vẻ bối rối và chấn động hiếm thấy.

Tú Thủy thấy vậy liền đứng dậy: “Em hãy tự mình suy nghĩ đi. Em phải hiểu rõ bản thân mới có thể hiểu đối phương. Nhập nhằng không hay chút nào, em cần phải làm rõ tâm ý của em”. Nói xong, cô lắc đầu rồi quay người đi ra ngoài.

———————-

Đứng đợi ở ngoài cửa, Ngô Sâm tỏ ra không tán thành Tú Thủy: “Tại sao em lại giúp Tề lão đại?”

Tú Thủy kéo tay Ngô Sâm đi nhanh ra ngoài: “Bởi vì em không thích Tuấn Kỷ, anh ta có nhiều “tiền án” quá”.

Ngô Sâm cất cao giọng: “Tú Thủy!”

Tú Thủy ngẩng mặt nhìn Ngô Sâm, gương mặt của anh ta có vẻ tức giận nhưng ánh mắt tràn đầy sự yêu thương, cô mỉm cười: “Có lẽ lần này Tuấn Kỷ thật sự động lòng, nhưng Ly Tâm không thích anh ấy thì cũng chẳng còn cách nào khác. Em hiểu tính cách của Ly Tâm, cô ấy ngốc nghếch về phương diện tình cảm, nhưng không đến mức hồ đồ. Nếu Tuấn Kỷ không chịu bỏ cuộc, em chỉ sợ anh ấy sẽ thảm bại trong tay Tề lão đại”.

Nói xong Tú Thủy nở nụ cười dịu dàng với Ngô Sâm: “Chẳng phải anh cũng có ý này hay sao? Tuấn Kỷ và Tề lão đại trực tiếp xung đột, người chịu thiệt chắc chắn không phải là Tề lão đại. Tuấn Kỷ không phải là đối thủ của người được tôi luyện trong thế giới máu tanh như Tề lão đại. Phải kịp thời ngăn chặn ý đồ của anh ấy mới là cách bảo vệ anh ấy.

Hơn nữa, người Ly Tâm thích là Tề lão đại. Em thấy Tề lão đại cũng đối xử đặc biệt với Ly Tâm. Trực giác của người phụ nữ chuẩn lắm, em không muốn Ly Tâm chịu thiệt thòi khi ở bên Tề lão đại. Nếu Ly Tâm đã quyết định chọn Tề lão đại, vậy thì em muốn cô ấy sống hạnh phúc trọn đời. Tề lão đại là người lạnh lùng vô tình, em nghĩ chắc không ai dám đi phân tích chuyện này với anh ta, Ly Tâm cũng chẳng có người bạn nào giúp cô ấy làm rõ tình cảm của cô ấy, vì vậy em đành phải ra tay. “Thích” phải xuất phát từ cả hai phía mới có hạnh phúc. Về phần Tuấn Kỷ, chỉ có thể nói lời xin lỗi với anh ấy mà thôi”.

Tú Thủy nói một hơi dài, Ngô Sâm nghe xong gật đầu tán thành, anh ta là bạn thân của Tuấn Kỷ, tất nhiên cũng muốn tốt cho Tuấn Kỷ như Tú Thủy muốn tốt cho Ly Tâm. Nhưng có một số chuyện không thể ép buộc, một số thứ không kịp thời nắm bắt, cơ hội sẽ mãi mãi rời khỏi anh.

Ở khoang sau, Ly Tâm nằm trên giường nghĩ đến những lời nói của Tú Thủy, cô cảm giác đầu óc mình hỗn loạn. Cô không thể ngờ giữa cô và Tề Mặc tồn tại một chữ “thích”. Cô thích Tề Mặc ư, làm sao có thể? Chẳng phải cô luôn coi Tề Mặc là lão đại của cô? Lẽ nào “thích” xuất phát từ việc Tề Mặc ôm ôm ấp ấp cô hàng ngày?

Nhưng khi rơi vào tay đám thổ dân biến dị ở châu Phi, người đầu tiên cô nghĩ đến là Tề Mặc. Ở trong Kim tự tháp, chứng kiến cảnh Tề Mặc bất lực, cô cũng vì Tề Mặc mới lo lắng và đau lòng. Lúc ở Hongkong không ngủ được, là vì thiếu Tề Mặc ở bên cạnh. Mỗi khi gặp khó khăn cô đều muốn dựa dẫm vào Tề Mặc, lẽ nào đúng như Tú Thủy nói, không phải là cô không thích, mà tình cảm của cô đã vào tận cốt tủy, trở thành một thói quen, thói quen có lúc rất đáng sợ, đáng sợ đến mức muôn đời muôn kiếp không trở lại được.

Đây là lần đầu tiên có người phân tích với cô một cách triệt để như vậy, lẽ nào đây chính là “thích” hay sao? Ly Tâm nằm úp mặt xuống giường, một vấn đề từ trước đến nay cô chưa bao giờ nghĩ đến, bây giờ phơi bày ra trước mặt cô, khiến cô chỉ có thể đối diện mà không còn đường trốn chạy.

“Em đang làm gì vậy?” Tề Mặc vừa vào phòng, bắt gặp Ly Tâm lăn đi lộn lại trên giường, hắn liền sải bước rộng tới bên giường ôm Ly Tâm vào lòng và lên tiếng hỏi: “Em thấy khó chịu?”

Ly Tâm liền nhìn vào đôi mắt của Tề Mặc, đôi mắt đó vẫn lạnh lùng như lần đầu tiên gặp cô, không một chút thay đổi. Ly Tâm bần thần một lát rồi đột ngột mở miệng: “Lão đại, anh có thích tôi không?”

Lông mày của Tề Mặc hơi cau lại, thấy vẻ mặt vô cùng nghiêm túc của Ly Tâm, hắn lạnh lùng trả lời: “Từ đó không tồn tại trong thế giới của tôi”. Nói xong, hắn liền bế Ly Tâm đi ra ngoài.

Sắc mặt Tề Mặc không một chút xao động, Ly Tâm bất giác gõ gõ đầu, xem ra Tề Mặc không thích cô, tuy nhiên cô nghĩ chưa chắc Tề Mặc đã hiểu từ này là gì. Cô tựa đầu vào ngực Tề Mặc, tâm trạng khó chịu vì những câu nói của Tú Thủy từ từ biến mất. Tề Mặc nói cô có khí chất khiến hắn bình ổn tinh thần, bây giờ cô cũng cảm thấy hắn có khí chất giúp cô bình tĩnh.

Sau khi tĩnh tâm, Ly Tâm lặng lẽ nghe tiếng tim đập trong lồng ngực Tề Mặc và cảm nhận vòng tay ấm áp của hắn, đôi cánh tay hắn có thể khiến cô toàn tâm toàn ý phó thác. Lẽ nào cô thật sự thích Tề Mặc? Không phải vì là thuộc hạ của hắn nên mới đồng ý cả đời theo hắn mà vì cô thích hắn nên muốn ở bên cạnh hắn?

“Ly Tâm, cô đã đỡ hơn chút nào chưa?” Vào đến phòng thuyền trưởng, Tuấn Kỷ mỉm cười hỏi thăm.

Tề Mặc ôm Ly Tâm ngồi xuống vị trí thuyền trưởng, cô gật đầu với Tuấn Kỷ: “Tôi ổn rồi”. Nói xong cô rúc đầu vào lòng Tề Mặc như con mèo nhỏ. Ly Tâm đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy bốn bề là đại dương bao la khiến cô cảm thấy không mấy dễ chịu.

Tề Mặc siết chặt vòng tay ôm Ly Tâm rồi lên tiếng: “Hoàng Ưng!”

“Lão đại, ở góc năm mươi độ Tây Bắc có ba chiếc tàu ngầm đang lao về phía chúng ta”. Trên một chiếc quân hạm tuần tra và do thám khác, Hoàng Ưng nhanh chóng báo cáo qua hệ thống liên lạc.

Tề Mặc gật đầu: “Lập Hộ”.

Lập Hộ lập tức xuất hiện trên màn hình hiển thị: “Trong phạm vi chúng tôi có thể dò tìm, có sáu chiếc quân hạm đang tiến về phía chúng ta”.

Ánh mắt Tề Mặc xẹt qua một tia vô cùng lạnh lẽo, khóe miệng hắn nhếch lên: “Đã bỏ vốn liếng ra rồi, không tồi, các chú hãy chú ý, tôi không muốn nhìn thấy bất cứ một con tàu nào quay về”.

“Vâng ạ”. Hoàng Ưng và Lập Hộ đồng thanh đáp, sau đó bọn họ truyền đạt một loạt mệnh lệnh. Bảy con tàu không lớn lắm thuộc nhóm của Tề Mặc tản ra trong chốc lát. Tuy nhiên, những con tàu này vẫn đảm bảo cự ly tuyệt đối, vừa có thể bảo vệ vừa có thể hỗ trợ nhau.

Tiêu Vân và Ngô Sâm không hiểu, chỉ có Tuấn Kỷ hiểu hành động vừa rồi của Tề Gia. Mấy con tàu giãn khoảng cách để có thể bảo vệ nhau, đồng thời nếu một con tàu bị bắn trúng thì vụ nổ và mảnh vụn không ảnh hưởng đến những con tàu khác. Đây là sự tính toán cẩn mật, một phản ứng nhanh như tia chớp và sự phối hợp vô cùng ăn ý.

Nghe những lời này Ly Tâm bất giác ngẩng lên nhìn cằm Tề Mặc, chiếc cằm nhọn cương nghị của hắn cũng thể hiện sự bá đạo không ai sánh bằng. Tề Mặc phát hiện ra dấu vết của kẻ địch nên mới đi tìm cô, không để cô bị lôi đi như lần trước. Ly Tâm toát mồ hôi lạnh, úp mặt vào ngực Tề Mặc.

Tuấn Kỷ đứng bên cạnh lên tiếng: “Tôi cần làm gì?”. Anh ta biết bây giờ không phải là lúc lấy lòng Ly Tâm.

Tề Mặc nói lạnh lùng: “Phương công tử hãy ngồi ở đây”.

Tuấn Kỷ hơi nhíu mày nhưng không lên tiếng. Ly Tâm nói chen ngang: “Anh có kinh nghiệm đối phó tình huống này?”

Tuấn Kỷ quay sang nhìn Ly Tâm: “Trên mặt đất chúng tôi từng đụng độ, nhưng trên biển thì chưa bao giờ”. Phương gia cũng dính dáng một chút đến buôn bán vũ khí nên đối với việc giao đấu trên mặt đất anh ta không mấy xa lạ. Có điều anh ta chưa từng trải qua cuộc đụng độ quy mô lớn trên biển.

Ly Tâm cất giọng lãnh đạm: “Người của chúng tôi được huấn luyện kỹ càng, các anh chỉ cần ngồi xem là được”. Người ngoài không thể biết người của Tề Gia ăn ý đến mức nào, nếu không thể giúp đỡ thì tốt nhất đừng nhúng tay vào.

Ly Tâm nói xong lại úp mặt vào ngực Tề Mặc, Tuấn Kỷ liền ngồi ở bên cạnh. Anh ta không rành về hải chiến, muốn nhúng tay cũng chẳng nhúng nổi.

“Lão đại, xuất hiện sự gây nhiễu tín hiệu”. Hồng Ưng báo cáo từ trong một con tàu ngầm trên chiếc quân hạm của Tề Mặc.

Tề Mặc cũng đã nhìn thấy sự gây nhiễu trên rada, hắn hừ một tiếng lạnh lùng.

“Lão đại, chúng ta bị bao vây rồi”. Hoàng Ưng gửi đến hình ảnh sáu chiếc quân hạm và ba chiếc tàu ngầm của Lam Bang đã quây thành vòng tròn xung quanh bảy chiếc quân hạm của Tề Mặc.

Đám Tú Thủy ngồi ở đằng sau căng thẳng đến mức nhấp nhổm không yên, Tuấn Kỷ liền xua tay ra hiệu bọn họ im lặng. Sắc mặt Tề Mặc vẫn không thay đổi, xem ra tình huống chưa phải đáng sợ lắm.

“Còn mười giây nữa là lọt vào tầm bắn”. Mắt Lập Hộ lóe lên một tia sáng, khóe miệng nhếch thành nụ cười lạnh lùng. Màn hình đã hiện lên quân hạm của đối phương, kém xa so với quân hạm của bọn họ.

Tề Mặc ừm một tiếng, đưa tay ôm chặt Ly Tâm ở trong lòng, Ly Tâm đột nhiên bị ép chặt đến mức không thở nổi. Thấy cô hơi giãy giụa, Tề Mặc lên tiếng: “Sẽ lắc lư đó”.

Người say sóng sợ nhất tàu bị lắc lư, Ly Tâm nghe nói liền bất động, cô nắm chặt vạt áo Tề Mặc. Đôi cánh tay đang ôm cô khiến cô cảm thấy dễ chịu.

“Đồ ngu xuẩn, chưa đến khoảng cách cho phép đã bắn rồi”. Hoàng Ưng cất giọng lạnh lùng, màn hình hiển thị hơi rung nhẹ, đối phương bắt đầu nhả đản về phía tàu của Tề Mặc.

“Chuẩn bị”. Hồng Ưng nói ngắn gọn, tay đặt lên nút bấm: “Bắn”. Đồng thời, Lập Hộ phát lệnh: “Lượt thứ hai”. Tất cả quân hạm và tàu ngầm lập tức nhả đạn về vòng vây phía trước.

“Bùng”, người ở trên tàu của Tề Mặc không nghe tiếng đạn nổ mà chỉ thấy trên vùng biển ở xa xa đột nhiên xuất hoa băng bắn tung tóe lên trời, cột nước dâng cao như thác lũ.

Tú Thủy mở to mắt, Ngô Sâm vội nắm lấy tay cô, đây là lần đầu tiên họ được chứng kiến cảnh tượng này. Tiêu Vân ở bên cạnh không biết do quá hoảng sợ hay hưng phấn mà há hốc miệng không nói lên lời.

Cột nước cực lớn che tầm mắt của tất cả mọi người, Tề Mặc lạnh lùng theo dõi cảnh tượng phía trước, tay hắn vô ý thức xoa đầu Ly Tâm, đôi mắt hắn sâu hun hút như không thấy đáy, không biết hắn đang nghĩ gì vào lúc này.

Ầm, cột nước vẫn còn chưa rơi xuống, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, lửa bốc đầy trời. Nước vừa lửa tạo thành một cảnh tượng độc đáo và thần bí vô cùng.

Những chiếc quân hạm của đối phương lúc này biến thành biển lửa, mảnh vỡ bay tung tóe khắp bốn phương rồi rơi xuống biển, bị đại dương nuốt chửng.

Tề Mặc thấy vậy hơi nhíu mày, tiếng Hồng Ưng vọng đến: “Lão đại, toàn bộ mục tiêu đã được giải quyết, nhưng nên đề phòng cẩn thận”.

Lập Hộ tán thành: “Dễ dàng quá, đây không phải là tác phong của Lam Bang”.

Tề Mặc gật đầu: “Hết sức chú ý, đảm bảo tốc độ”.

“Vâng ạ”. Hồng Ưng, Hoàng Ưng và Lập Hộ đồng thanh trả lời.

Tuấn Kỷ thấy vậy cũng lên tiếng: “Nên cẩn thận thì hơn”.

Tề Mặc, Lam Bang và Phương gia là người thế nào, tất cả đều biết rõ về đối phương, chỉ có chút hành động này thì quá coi thường Tề Mặc. Tề Mặc và Lam Bang là đối thủ nhiều năm nay, cuộc tấn công ở mức độ này chỉ đủ để tấn công Tuấn Kỷ, đối với Tề Mặc thì chẳng là gì cả. Đây thật sự không phải phong cách của Lam Bang, thế có nghĩa đây mới chỉ là món khai vị?

Bảy con tàu vừa ở trên và dưới mặt biển lao nhanh về phía trước, để lại đằng sau lưng những đốm lửa và mảnh vỡ từ những con tàu của Lam Bang vừa bị nổ tung.

Nghe cuộc nói chuyện của mấy người đàn ông, Ly Tâm nhỏm dậy từ trong lòng Tề Mặc. Nhìn mặt biển phẳng lặng ở phía trước, Ly Tâm nhớ đến lần trước cô suýt bỏ mạng trên biển, lần này sao có thể dễ dàng như vậy. Màn hình hiển thị đột nhiên nhấp nháy, chứng tỏ tín hiệu đang có người xâm nhập. Ly Tâm nói “để tôi” rồi ngồi thẳng người trên đùi Tề Mặc nhanh chóng thao tác bàn phím.

“Đối phương yêu cầu nói chuyện”. Ly Tâm quay lại nhìn Tề Mặc, đối phương chỉ xâm nhập để nói chuyện chứ không tấn công vào hệ thống.

Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: “Nối máy”.

Ly Tâm lại gõ tạch tạch trên bàn phím, vài giây sau màn hình hiển thị nháy một cái rồi hiện ra một bóng hình, một người đàn ông trông rất quyến rũ, nhưng gương mặt anh ta không thể gọi là đẹp trai mà vô cùng kiều diễm yêu mị. Anh ta ngồi trên ghế sofa, ngón tay xoay xoay ly rượu vang. Anh ta nở nụ cười mê hoặc rồi hướng về Tề Mặc: “Có thích món quà tôi tặng anh không?”
ThichTruyen.VN


 truyen ngan, thich truyen