Siêu quậy trường K.W – Chương 26

Gửi lúc 20:01 ngày 13/03/2013

Ông xã của Lee Sandy


_um,… chào buổi sáng _Thanh Thanh dụi dụi mắt bước xuống nhà


_Tiểu thư, cô dậy rồi ạ. Cô xuống nhà ăn sáng đi_Leo ngước lên, tay vẫn đang bê bát canh vừa nấu ra bàn ăn


_Cám ơn, mà chị Sandy đâu rồi? _Thanh Thanh ngó dáo dác


_Chị hai đi học từ sáng sớm rồi ạ.Chị hai bảo cô cứ ăn sáng đi rồi đi học, Leo xẽ đưa tiểu thư đi học ạ _Leo cười hiền
_Thôi, tui đi cùng vệ sĩ cũng được mà, mất công Leo lắm _Thanh Thanh ngồi vào bàn ăn


_Ha, chị Sandy hôm qua đã đuổi tất cả bọn vệ sĩ ấy về Việt Nam rồi ạ, chị ấy kêu tụi ấy chẳng làm được cái tích sự gì nên cho về cả lượt ạ. Giờ Leo là vệ sĩ riêng của tiểu thư_Leo cười, đặt bát cơm trước mặt Thanh Thanh


_Hì, vậy phiền Leo vậy ?_Thanh Thanh khẽ gật đầu


Cả căn bếp lớn nhưng nó lại chẳng lạnh lẽo chút nào khi có 2 con người tâm hồn đang rất thoải mái, nụ cười luôn thường trực trên môi…1 nụ cười bình yên


TẠI TRƯỜNG K.W:


Sandy lết những bước chân mệt mỏi trên con đường dài, rộng của K.W. Mọi thứ với Sandy dường như vẫn vô nghĩa quá, dù cho cô có cố gắng vui vẻ thì nỗi buồn cũng chẳng nguôi ngoai đi được bao nhiêu


K để ý đến đường, tâm trạng lại cực ki nặng nề nên Sandy vô tình va phải 1 đám con trai đi ngược chiều mình. Liếc lên nhìn bọn lâu nhâu tóc xanh, tóc đỏ 1 cách chán nản, thực sự là hôm nay Sandy chẳng có chút hứng thú nào đấu khẩu hay đánh chúng cả nên thở hắt ra 1 cái Sandy lại bước đi tiếp…..


_Này, va vào tụi này mà tính bỏ đi 1 nước thế lả cô em _Thằng tóc xanh kéo vai Sandy lại


Uể oải gạt tay thằng đấy ra Sandy bước đi tiếp


_Này, con kia. ĐIếc à? _Hắn mạnh tay kéo giật Sandy lại khiến nó mất đà ngã dúi dụi xuống đất
……………..


BAN 2,NHÓM 1, CẤP KING:


_Đại ca _1 thằng chẳng biết từ đâu lao vào lớp


_Gì? _Kevin nhăn mặt khó chịu vì bị làm phiền


_Hixx…h anh còn đây ung dung vậy sao? Lee….Lee Sandy …..cô ta đang đánh nhau ngoài kia kìa _Thằng đấy vừa thở vừa cố gắng cho trôi chảy từng lời


_Thì sao? Máy truyện vặt vãnh vớ vẩn ấy cô ta tự giải quyết được thôi _Kevin đặt chân lên bàn trầm ngâm


_K ạ….k phải…..Cô ta đang đứng chịu đánh ạ _Thằng đó hét lên để giọng nói rõ ràng hơn


_Mày điên à? Đùa tao hả? _Kevin trừng mắt


_K ạ, thật _Thằng đó gật đầu đầy quả quyết


_Shit……con nhỏ ngu ngốc này _Kevin đạp đổ cái bàn vội vã chạy ra ngoài


………


SÂN TRƯỜNG K.W


Sandy bị bọn nó đẩy ngã 1 cách k thương tiếc, nó chẳng nói gì chỉ lặng lẽ đứng dậy phủi phủi quần áo rồi hờ hững bước đi tiếp và cũng chẳng thèm lườm hay bật bon đấy lấy 1 cái nào…..


_ “ BỐP” Mày lì nhỉ? _Thăng tóc đỏ tát Sandy


Lùi lại mấy bước, Sandy ôm cái má bị giáng 1 cái tát cực mạnh của mình, khóe môi còn có mày rỉ ra nhìn tụi kia chằm chằm


_Sao, lì nữa k? _Thằng tóc đỏ đắc tris hất mặt


Sandy vẫn k nói gì


_Mày câm à con ?_Thằng tóc dài nhìn như ái tiến lại đẩy ngã Sandy


Sandy bị đẩy ngã khá mạnh và thô bạo nhưng tuyệt nhiên vẫn k nói di, đứng dậy nhìn bọn nó và cười đểu, 1 nụ cười bàng quang và đầy thờ ơ


_Ha, xem chừng mày muốn ăn đánh nh? CHậc, đừng tường là girl xinh đẹp thì tụi anh đây tha cho nhá_thằng tóc xanh bẻ tay


Sandy vẫn đứng im, k nói năng gì, khuôn mặt cũng chẳng hề tỏ ra 1 chút nào lo sợ, run rẩy cả


“BỐP” Hắn đạp thẳng cái chân bẩn thỉu vào bụng Sandy khiến nó ngã văng về phía sau; chân tay từ hôm qua đã sước sát h bị đánh còn sước sát hơn khi bị cọ xuống sàn bê tông 1 cách k thương tiếc thế kia, quần áo thì lấm bẩn cả….Quyệt vệt máu đang chảy ra trên miệng Sandy ôm bụng đứng dậy nhìn bon nó…..mỉm cười


_CƯời hả? Được lắm, mày…….


_Bọn ******** ………….“BỐP”


Khi thằng tóc dài định lao vào cho Sandy thêm mấy cái bạt tai nữa nhưng khi còn chưa kịp nói hết câu huống hồ là ra tay thì đã bị Kevin lao vào đã cho 1 phát ngã lăn ra mấy vòng sân trường …..Tiếp đến thằng tóc đỏ thì bị Kevin cầm côn phang 1 phát vào mặt méo luôn, đảm bảo 100% là phải tới viện phẫu thuật chỉnh hình trước khi nhâp viện , rồi bồi thêm 1 phát côn nữa thằng vào bụng khiến cho nước miếng của hắn văng ra tứ tung ; chưa hết Kevin phang 1 phát nữa thẳng vào lưng bằng 1 lực rất mạnh khiến cho sương hắn kêu “rắc” 1 cái rất rõ …đảm bảo là hắn phải gãy vài cái sương là nhẹ, nặng thì gãy sương sống và tỉ lệ liệt là rất cao….Khi thằng tóc đỏ nằm rạp xuống dưới đất k nhúc nhích được gì nữa thì Kevin quăng cái côn ki và nhanh như cắt tiến về phía thằng tóc xanh đang đứng run sợ ở đằng kia chạy cũng k được mà đánh cũng k xong khi cảm nhận thấy bá khí của hắn tỏa ra…. “BỐP………HỰ…….”Kevin giật tóc thằng tóc xanh xuống cùng lúc nâng đầu gối lên dập mạnh 1 cái khiến máu mũi máu mồm thằng đấy cứ phải gọi là thi nhau luôn ra như suối và cũng đảm bảo đủ là hắn tên đó đã vỡ mũi và gãy mấy cái răng… Còn chưa hết bàng hoàng, đâu đớn hắn đã bị Kevin thụi cho 1 phát nựa vào bụng tên đó làm máu của hắn càng được thể hộc ra lắm hơn ….. “Rắc……” “A………….A……A….A…..”Tên tóc xanh hét lên đâu đớn khi Kevin bẻ ngoặt tay hắn xa sau 1 cách thô bạo nhu muốn dựt đứt lìa cánh tay đố ra luôn…..Quá đau đớn, hắn khóc như 1 đứa trẻ quỳ xuống ôm tay , dập đầu van xin Kevin tha cho cái mạng hèn hạ này của hắn như 1 con chó đang khúm núm trước chủ nhân…………….


_Chúng mày, đập chết luôn 3 con chó này cho tao _Giọng Kevin lạnh lùng


_Dạ _Mấy thằng em của Kevin, tay thằng nào thằng nấy cũng thủ sẵn 1 cây côn dài chừng 1m nhìn 3 thằng kia cười man rợ…trông chẳng khắc gì quan binh của âm phủ đến đón 3 thằng đó về trốn địa ngục cả……


_Lee Sandy, cô bị cái quái gì vậy hả? _Kevin lắc mạnh Sandy khi thấy khuôn mặt nó thất thần, vô cảm, chẳng có chút sức sống nào cả


_K!!!!! Buông tui ra _Sandy bất giác hoảng sợ hét lên, đẩy mạnh Kevin ra


_IM mồm, cô còn nói tui giết cô _Kevin chẳng thèm quan tâm tới lời nói của Sandy, trừng mắt nhìn nó đầy tức giận. Kevin k hiểu nổi mình nữa, k hiểu sao mà khi nhìn thấy nó bị đánh nhưu vậy, nhìn thấy khuôn mặt vô hồn, trắng bệch ra kia mà anh như phát điên lên, lồng ngực đau thắt lại như bị cái gì đó đâm mạnh 1 phát vào tim vậy……


_Tôi…….hixxxx….._Những giọt nước mắt nóng hổi, trong veo, tinh khiết của Sandy bỗng dưng lại lăn dài trên hai gò má của nó, miệng bị nó cắn chặt khiến bật cả máu


_Chúng mày,đánh què chân tay mấy thằng khốn đấy cho tao, k được đánh chết, hãy cho chúng nó biết thế nào là đau đớn cả tâm hồn lẫn thê xác. Bọn khốn, giám động vào người của Qualy Kevin này thì mày đừng hòng được sống tốt _Kevin điên tiết quay lại quát, ra lệnh cho bọn đàn em rồi vội vàng bế thốc Sandy lên chạy nhanh vào phòng y tế….


Sandy cứ khóc mãi, chính nó cũng chẳng biết sao nó khóc, nhưng nó thấy tâm hồn mình cực kì trống rỗng, cực kì khó chịu và nước mắt nó cứ thế k ngừng rơi mãi cho tới khi nó thiếp đi trên ngực Sandy vì quá mệt mỏi….quả thực những ngày qua quả là quá sức chịu đựng với nó, quá sức với 1 đứa con gái nhỏ bé như nó,1 đứa tâm hồn còn quá đơn giản, mong manh như tờ giấy…..


_Cô bé k sao đâu, nhưng cần nghỉ ngơi nhiều, ăn uống đẩy đủ hơn….Tay chân bị sước sát ngoài da thôi, tui đã băng bó hết rôi; nhưng hay chú ý tâm trạng cô bé hơn vì tâm thần cô bé h k được ổn định lắm _Tay bác sĩ đẩy gọng kính vuông của mình lên


_Um…cám ơn anh _Kevin vỗ vai tên bác sĩ nhìn đầy biết ơn


_Ha, lần đầu tui thấy cậu k vào đây để trốn mấy nhỏ con gái hay ngủ mà lại mang theo 1 cô gái xinh đẹp, dễ thương vậy đấy? Bạn gái hả? _Tên bác sĩ cười cợt


_Xì, vớ vẩn _Kevin nhăn mặt


_Ầy, được rôi tôi k tò mò nữa, đừng cáu k sập phòng khám của tôi bây h.Thui, vào thăm cô bé đi _Tên bác sĩ nhanh tay đẩy Kevin vào bên trong phòng bênh trước khi hắn bốc khói và đạp đổ tất cả thứ đang có ở đây


_Hừ, cứ liệu hồn đấy _Kevin lườm tay bác sĩ trẻ 1 cái rồi mới bước vào trong


Hắn khệ nệ nhẹ nhàng bước bước vào khi thấy nó đang nằm thiêm thiếp trên giường y tế trắng xóa ; khuôn mặt nhăn lại, cái miệng xinh xinh cong lên như con nít làm hắn phải bật cười và nhận ra thực ra tâm hồn nó vỗn vẫn chỉ như 1 đứa trẻ nhỏ dễ vui, nhưng dễ buồn dễ hờn dỗi mà thôi. Bước tới gần giường, đặt mình ngồi cạnh nó, lấy tay khẽ khàng gạt đi lọm tóc vương trên khuôn mặt xinh kia, hắn cười 1 cách đau đớn


_Đồ ngốc, tại sao phải hành hạ mình như vậy chứ?


Kevin nhẹ nhàng cúi xuống và đặt lên trán nó 1 nụ hồn nhẹ nhưng chứa đựng rất nhiều tình cảm của hắn_1 tình cảm hỗn độn đến hắn cũng chưa hiểu hết được mình thì bỗng dưng khuôn mặt nó lại dãn ra, cái miệng nhỏ nhắn nãy còn cong lên h đã vẽ lên 1 nụ cười mãm nguyện cực kì êm dịu……


_Ha, hay thật đấy Lee Sandy, rốt cục người tôi mong bao năm nay lại k phải là cô. Vậy tôi phải chọn ai đây? _Kevin siết nhẹ tay Sandy, ánh mắt anh nhìn nó có gì đó đượm buồn mà pha chút đau đớn


“Reng…….Reng……Reng…………..”


Tiếng nhạc chuông của Kevin vang lên …..


_Alo! _Kevin bắt máy


_Ừ, cô ta đang ở với tui


_Uh, bị đánh, đang ở phòng y tế đây nè, xuống đi


_Ờ, k sao đang ngủ


_Biết, bb


Kevin thả mình ngồi bệt xuống đất tựa lưng vào thành giường Sandy đang nằm, hắn thở dài, nếu mà suy nghĩ lại thì dạo này k chỉ có nó mà hắn cũng đã quá mệt mỏi rồi..quá nhiều truyện sảy ra khiến hắn ngỡ ngàng và thực sự sock lắm…………


_Umm…m….Đây là đâu zị ?_Sandy tỉnh lại, xoa xoa đầu


_Tỉnh lại rồi hả? _Kevin đứng dậy nhìn Sandy


_Nước…nước….khát quá _Giọng nó thều thào, nhìn hắn bằng ánh mắt khá mệt mỏi


_Nè, thấy đau ở đâu k?_Kevin đưa cốc nước lọc cho Sandy


_thanks _Sandy nhìn Kevin mỉm cười


Kevin k nói gì chỉ đỏ mặt quay đi (chậc ==. Chết vì nụ cười hiền của nàng đó mà )


_SANDY…………_Chưa thấy người nhưng đã thấy cái giọng lanh lảnh của Kyu Min ở ngoài


_Hixxx….Sao lại bị đánh chứ, có sao k Sandy _Kyu Min chạy ầm ầm từ ngoài cửa lại ôm trầm lấy Sandy


_Oái, được rồi, tui k sao mà _Sandy cười hiền nhìn Kyu Min đôi mắt đang rưng rưng sắp khóc tới nơi khi thấy người nó bằng tùm lum khắp nơi à


_Lại còn k sao à, nhìn coi người quấn băng tùm lum cả kia _Kyu Min chỉ, h khóc thật luôn


_Hì, nín đi, tui chỉ là bị sước sát tay chân ngoài da thui ý mà _Sandy lau nước mắt cho Kyu Min


“BỐP”


_Oái, đau quá _Sandy ôm đầu


_Mika làm gì vậy ?Sandy đang bị thương mà _Ren ngăn Mika lại khi Mika đang định đập cho nó thêm mấy cái nữa
_Hừ, đập vậy cho nhớ, cho nó tỉnh ra. Cái con nhỏ ngốc, điên, khùng, hâm, hấp này phải như vậy mới tỉnh được à….Sao
lại ngu ngốc tới mức đứng vậy cho tụi nó đánh chứ….Hixxxx……._Mika khóc luôn. Là 1 cô bé vốn cực kì mạnh mẽ tới mức bị thương nặng do đao kiếm khi tập luyện hay thi đấu còn trả bao h thấy khóc vậy mà khi nhìn thấy Sandy tay chân bị băng kím mít, nhằng nhịt cả thì k khỏi sót xa, thương cảm cho cô bạn ngốc mà rới nước mắt


_Mika à……_Sandy biết tội của mình nên dụt dè kéo kéo tay Mika


_Bỏ ta, ta ghét mi rồi _Mika gạt tay Sandy ra, cố quyệt đi những giọt nước mắt cứ mãi tuôn rơi mà k thể nào kìm lại được của mình


_Hixxx….tui xin lỗi mà,là tại tui cả…đừng giận tui mà, tui bùn lắm _Sandy ôm chầm lấy Mika
Vậy là 3 đứa ôm nhau khóc làm cho mấy thằng con trai vốn nổi tiếng cực cực kì lạnh lùng cũng cảm động lắm ý


Và vì sự quả quyết của Mika mà hôm nay Sandy đành thu dọn hành lý qua nhà Mika ở cùng với Kyu Min đi ké luôn, còn nếu k thì từ sau này Sandy đừng có bao h nhìn mặt Mika nữa .Với cái chiếu chỉ như vậy thì Sandy nhà ta còn biết làm sao ngoài việc ngậm ngùi bỏ mất buổi đi chơi đem mà vác đồ qua nhà Mika ngủ và để Mika quản lý khi khỏe hẳn lại ……


Thay bộ đồ rách của mình bằng bộ dồ khác mà Leo mang tới, Sandy bước ra khỏi phòng y tế đầy mùi thuốc sát trùng đấy.Leo với Tứ Quỷ k nói làm gì nhưng khi nhìn người Sandy vậy thì mặt thằng nào thằng đấy cũng rầy đặc âm khí toát ra, xem chừng báo hiệu 1 điều rằng 3 cái thằng ngu ngốc kia đã đánh Sandy khó mà sống nổi qua mấy ngày này, tội chết có thê miễn nhưng tội sống cũng khó tha lắm…..


_Chị hai, coca cảu chị nè _Thanh Thanh chạy lại cầm lon coca ướp lạnh đưa Sandy


_Um, thanks em _Sandy hôn “chụt” cái lên má Thanh Thanh


_Chậc,công nhận 2 người giống nhau quá à, y chang như 2 giọt nước vậy_Koon Ham nhìn nó cười


_Hì,Nhỏ em này là niềm tự hào của em đó.Mọi người cứ gọi nó là Chan SanSan cho dễ đi_Sandy cười, xoa đầu Sansan mãn nguyện lắm


_Hixx, Nhưng sao lại hun Sansan như vậy?_Kyu Min e dè


_A! TẠi hồi bé toàn thế nên quen rồi_Sandy cười toe toét còn mặt Sansan thì đỏ lừ


_Haha, thui đi thôi mọi người_Sansan lảng sang truyện khác


Và rồi 1 ngày nữa lại qua đi êm ấm, tâm hồn cô bé Lee Sandy cũng đã nhẹ nhàng hơn nhiều nhờ 2 cô bạn thân cứu rỗi
1 tuần liền Sandy, Mika, Kyu Min dính chặt vào nhau k dời nửa bước vì 2 cô bạn iu quý của Sandy đã quyết xẽ k bao h để thằng nào động vào Sandy cả. CHính vì như vậy mà ăn, uống, ngủ nghỉ của Sandy đều được Mika chăm sóc cực kỳ cẩn thận nên việc đi Bar quậy nghiễm nhiên là k có….Và bé SanSan nhà ta cũng được ăn ké theo phần chị gái mình nên cũng ở nhà Mika luôn…..


_Haizzz….._Sandy thở dài thườn thượt


_Sao vậy chị? CHị mệt ở đầu à? _SanSan lo lắng


_k phải đâu, tại cậu ta cả tuần nay k được đi chơi đêm nên mới vậy đó _Kyu Min cười


_Chơi đêm ạ?_SanSan tỏ ý k hiểu


_đi bar đó mà _Kyu Min giải thích


_bar là gì ạ ?_SanSan càng k hiểu luôn


_thui thui đừng giải thích làm gì!SanSan nó k hiểu đâu, từ bé nó đã chỉ được sống trong lồng kính thui nên những gì đen tối của xã hội k hiểu đâu, SanSan k như tui đâu _Sandy chán nản nói


_Sao thế?Công chúa trong lồng kính hả?_Ren khá ngạc nhiên


_Phải? _Sandy gật đầu


_Vậy chẳng phải là cầm tù cô bé sao _Mika nhăn mặt


_K phải đâu ạ. Tại từ lúc sinh ra em sức khỏe đã kém lắm, hay bị bệnh tật nên phải giữ ạ _SanSan cười


_thỉnh thoảng tui cũng trốn ra ngoài na SanSan theo hưng đi đến chưa được nửa ngày thì bị tóm rồi, chậc_Sandy ngán ngẩm nói


_Hô, tưởng cậu k bao h bị tóm chứ? _Ren nói đểu


_Hihi, tại chị ấy có 1 người hiểu quá rõ về mình mà….bình thường thì trốn được nhưng mang theo em thì k chạy nhanh được nên bị tóm đó ạ _SanSan giải thích


_Ghê……._Ren đang định châm trọc Sandy thì bị chặn họng bởi 1 tiếng gọi(chính xác là tiếng hét thất thanh ạ = =.)


(TỪ ĐOẠN NÀY ĐỐI THOẠI GIỮA SANDY VÀ NGƯỜI GỌI ĐÓ LÀ BẰNG TIẾNG VIỆT)


_MỸ ………….HƯƠNG…………_1 tên con trai chạy tới tính ôm chầm Sandy nhưng đã bị Tứ Quỷ chặn lại


_Này, đừng có làm càn à nha _Leo trừng mắt lườm


_Vợ à, sao em nỡ phũ phàng với anh vậy? _Hắn sụ mặt nhìn Sandy


Đọc tiếp: Siêu quậy trường K.W – Chương 27

ThichTruyen.VN

Bình luận

 
0 / 2000
 truyen ngan, thich truyen