HOT !!! Hiện tại chức năng đăng nhập tạm thời đã được loại bỏ, các bạn có thể thoải mái đọc truyện mà không cần đăng nhập. 

Nhẹ bước vào tim anh – Chương 21

-Vy Anh , Vy Anh , cậu làm sao thế ?


Giờ chào cờ, tôi tựa vào người Trúc Vũ, uể oải :


-Tớ muốn ngủ, cậu ngồi im đi.


Trúc Vũ xô đầu tôi ra, lải nhải :


-Tớ mới là người phải ngủ mới đúng. Mới 4, 5 giờ sáng, Mạnh Vũ đã nhắn tin ầm ỹ.


Tôi bĩu môi :


-Xì, hai người đúng là lắm chuyện. Đi chơi cả ngày rồi về nhà còn tí tởn.


-Tí tởn ? – Trúc Vũ đánh nhẹ vào người tôi – Nhắn tin bảo tớ tới bệnh viện .


-Bệnh viện ? Mạnh vũ bị gì ?


Trúc Vũ lấy tay bịt miệng tôi :


-Cậu hét cái gì . Anh ấy dặn tớ mua cháo tới bệnh viện sớm. Lúc tớ đến thì đã Mạnh Vũ chờ ở cổng, lấy cháo xong, dặn tớ trưa học xong thì lại đến rồi chạy biến.


-Sao cậu ko hỏi kĩ ?


-Tính Mạnh Vũ cậu cũng rõ, anh ấy đã ko muốn nói thì chả ai có thể ép được cả. Mà Amnhj Vũ cũng bảo trưa tới rồi mà.


-Thế sao cậu ko nói sớm cho tớ ?


Trúc Vũ lườm tôi :


-Cả sáng nay cậu cứ lơ mơ như thế, tớ nói gì cậu có để ý đâu .


-Thật à ? Tại tớ buồn ngủ.


-Được rồi. Trưa có đi cùng tớ ko ?


-Có chứ. Nhưng mà bây giờ bọn mình cùng tập hợp trí tuệ để suy đoán xem Mạnh Vũ nhà cậu có bí mật gì đi.


Trúc Vũ đồng ý, sau một lúc nhíu mày, vẻ mặt đăm chiêu ra chiều suy nghĩ thì bắt đầu khua tay :


-Mạnh Vũ nhà tớ bây giờ sống cùng bố mẹ. Nhưng thời gian này, bố mẹ anh ấy sang Đài Loan thăm bạn nên anh ấy ở một mình.


Tôi gật gật .Hay lắm…Toàn những điều mà ai cũng có thể nghĩ ra được.


Trúc Vũ lại tiếp một dăng lí luận ngoằn nghèo :


-Hôm qua, hai đứa tớ 8 giờ thì tạm biệt nhau trước cửa nhà tớ, từ nhà tớ đến nhà Mạnh Vũ cách 20 phút đi xe máy, mà hôm trước, dự báo thời tiết là hôm qua có mưa lớn lúc hơn 8 giờ tối. Vậy nên lúc Mạnh vũ nhà tớ về đã bị dính mưa.


Tôi gật gật. Đúng là em anh Huy, đưa ra đống lí luận thật rắc rối.


Trúc Vũ khoanh tay, nói đầy vẻ chắc nịch và đắc chí :


-Kết luận là Mạnh Vũ dầm mưa bị bệnh nên vào viện. – lại bắt đầu vênh váo – Vy Anh, cậu thấy tớ ko . Haha, chỉ trong nháy mắt đã đưa ra kết luận. Cậu là sướng nhất đấy, sau này cứ đễ nữ luật sư tương lai vạch đường, tư vấn cho cậu.


Thật là quá …logic. Thế mới biết, dù Trúc Vũ và anh Huy có là anh em ruột thì cũng chẳng thể giống nhau được.


Trúc Vũ bỗng nhiên cuống lên :


-A, Mạnh Vũ nhà tớ ốm. Làm sao đây. Anh ấy ốm nặng ko . Vy Anh, mau, gọi mẹ cậu xem người ốm nên ăn gì.


Từ nãy giờ, tôi vẫn tập trung suy nghĩ, thây Trúc Vũ như thế cũng ko chịu nổi :


-Cậu hâm ơi là hâm. Nếu Mạnh Vũ nhà cậu ốm thì lúc sáng ai chạy ra lấy cháo đấy ?


Trúc Vũ ngẩn người một lúc, lại nói ngay lập tức :


-Thì anh ấy ra lấy. Ơ, sao cậu lườm tớ. Mạnh Vũ đang ốm nặng, nằm mê man trên giường bệnh. Nhưng một linh tính đã báo cho anh ấy biết là tớ đến, vậy là anh ấy đã cố gắng chống chọi thoát khỏi tất cả các bác sĩ và y tá để ..ra lấy cháo của tớ. Quá tuyệt. Haha, Vy Anh, cậu là may mắn nhất đấy. Sau này tớ là đạo diễn nổi tiếng thì sẽ cho cậu một vai chính.


Đúng là hết chịu nổi. Hôm qua hai người ấy đi leo núi bị ngã nên Trúc Vũ mới như thế này à !!!


Mà sáng nay, tôi chưa thấy Bùi Quang . Có khi nào…


Những tiết học hôm đó, tôi ko tài nào tập trung được dù đã tự trấn an mình rằng Bùi Quang rất hay cúp học để gây chuyện , có lẽ hôm nay cũng vậy thôi. Nhưng một linh cảm cứ bám lấy tôi ko chịu rời đi : chuyện này có liên quan tới Bùi Quang…và cả tôi.


***


Đứng trước cửa phòng bệnh, Trúc Vũ đá đá mấy túi chất đầy đồ ăn, lay lay tôi :


- Cậu còn ko mau mở cửa đi.


Tôi đưa một ngón tay lên miệng, ra dấu im lặng :


- Đừng ồn ào. Tớ đang suy nghĩ.


- Còn nghĩ gì nữa. Vào rồi biết, tớ tò mò muốn chết.


- Đã bảo cậu đừng ồn mà.


- Cả hai đứa mình đứng đây gần nửa tiếng rồi, cậu định để mọi người đưa mình đến khoa thần kinh đấy à ?


Tôi bịt miệng Trúc Vũ lại :


- Cậu yên đi. Tớ chỉ nghĩ một chút nữa thôi.


Trúc Vũ đẩy tay tôi ra , hết kiên nhẫn tiến tới định mở cửa.


Tôi cuống quít dựa người chắn trước cửa.


Bỗng…


…Rầm…


Mạnh Vũ còn giữ tay nắm cửa, kinh ngạc nhìn tôi ngã dưới chân, dù cố tỏ vè như bình thường nhưng khuôn mặt lại tố cáo rõ ràng là anh ấy đang muốn-cười-gần-chết :


- À Vy Anh, em vào đi.


Chuyện này…làm sao có thể xảy ra được với tôi cơ chứ. Bây giờ dù có hàng ngàn cái lỗ để chui vào thì cũng chẳng thể nào hết xấu hổ cả.


Tôi khổ sở đứng dậy, xua tay Mạnh Vũ đang định đỡ tôi ra :


- Anh cố tình.


Mạnh Vũ nhịn cười :


- Đâu có. Thấy hai em ở ngoài mãi mà ko chịu vào nên…


Lúc này có thể nói tôi là đang thẹn quá hóa giận, lườm lườm Mạnh Vũ :


- Anh và cả Trúc Vũ nhà anh, hai người gài bẫy em.


Mạnh Vũ vừa cười vừa lắc đầu :


- Ko có mà.


Rồi trốn ra xách đồ, giả bộ kêu Trúc Vũ :


- Em vào đây đi chứ.


Trúc Vũ ngồi bệt trước cửa phòng bệnh, ôm bụng cười ha hả :


- Haha, oa, Vy Anh, haha, cậu thật là…giờ thì tha hồ nghĩ nhé. Haha.


Mạnh Vũ vẫn làm như ko có gì, cười cười kéo Trúc Vũ vào trong…tránh tôi.


Bình tĩnh. Bĩnh tĩnh lại . Xem như hôm nay là ngày xui xẻo vậy.


Mọi chuyện tưởng như đã xong nhưng lại xuất hiện thêm một tiếng cười còn kèm theo cả tiếng ho.


Điều mà tôi linh cảm đã trở thành sự thật…


***


- Lâu lắm rồi hai chúng ta mới cùng ăn như thế này đấy .


Ánh mắt anh thoáng chút trầm tư, anh gật đầu :


- Ừ.
- Anh đừng làm việc nhiều quá nhé, ko tốt đâu.


- Được. Phim của em tới đâu rồi ?


- Khoảng trong tuần này sẽ hoàn thành những cảnh cuối. Buổi họp báo ra mắt phim mới, anh đến dự với em chứ ?


- Anh sẽ sắp xếp.


Những câu nói của anh luôn gượng gạo như vậy. Dù anh đã cố gắng, đã tự dặn mình đó chính là Bé con đấy nhưng lúc đối diện với Hoài Vân, anh lại ko thể ngăn được bán tính lạnh lùng vốn có của mình. Có lẽ…trái tim anh đã phân biệt rõ ràng Bé con và Hoài Vân là hai người hoàn toàn khác nhau.


***


Trên giường bệnh trắng tinh, Bùi Quang mặc bộ đồ bênh nhân, đầu tựa vào tường, nửa nằm nửa ngồi, chăn đắp hờ, khuôn mặt trắng nhạt hiện rõ sự mệt mỏi…vừa cười vừa ho.
Nhìn bộ dạng Bùi Quang lúc này, muốn bực cũng ko được.


Mạnh Vũ bỗng nhiên dắt Trúc Vũ đi :


- Vy Anh ở lại giúp Bùi Quang ăn và uống thuốc, anh đã để sẵn thuốc trên bàn rồi đấy. Anh về nhà nghỉ ngơi một chút, chiều sẽ quay lại ngay.


Tôi bối rối :


- Anh về thì về đi nhưng anh còn kéo Trúc Vũ đi làm gì. Trúc Vũ, cậu ở lại đây với tớ.
Trúc Vũ le lưỡi lắc đầu, trốn sau lưng Mạnh Vũ .


- Vy Anh, anh để Trúc Vũ lại với em…ko an toàn.


Nói xong, hai người ấy kéo nhau chạy. Rõ ràng là cố tình. Gạt tôi tới đây với Bùi Quang để thoải mái chơi bời. Bùi Quang ơi, anh với em thật là đáng thương, đều bị bạn bè bỏ rơi. Quá đáng thật đấy.


Phòng bây gờ chỉ còn lại hai người, Bùi Quang nhìn tôi, tuy ko còn cười nhưng cũng chẳng nói gì.


Tại sao tôi lại nghĩ Bùi Quang bây giờ và cuộc điện thoại tối qua và cả tôi nữa…có liên quan tới nhau. Sao cũng được. Có hay ko thì tôi cũng là người cực kì lương thiện, giúp chăm sóc Bùi Quang một ngày cũng ko sao. Đôi khi sau khi khỏi bệnh, Bùi Quang biết ơn mà ko phá tôi nữa thì sao.


Tôi cố nói thật bình thường :


- Anh bị ốm à ?


- Ừ, có lẽ là vậy.


Cách nói chuyện này thật là …kì lạ. Bây giờ, nhìn thấy Bùi Quang hung dữ, đáng sợ nằm viện vì…bị ốm thì có chút buồn cười. Nhưng như vậy, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn.


- Vui lắm à ?


- Ko có.


- Thế thì đừng cười.


Con người này vẫn thế. Tính tình thật là khó chịu. Quên đi , ko chấp.


- Lúc nãy, Trúc Vũ có mua cháo. Anh muốn ăn ko ?


- Còn em mua gì ?


- Em…


- Nếu em biết là tôi thì em có tới ko ?


Có tới ko ? Ko phải là tôi đã đoán ra Bùi Quang là người nằm đây sao , tôi vẫn đến đấy thôi. Nhưng nếu biết trước một cách chắc chắn thì tôi có tới ko ?


- Em…


- Tôi đói rồi. Em tới đây.


Thật ra tôi định nói ” em có tới ” nhưng kệ đi, đồ lập dị.


- Có bánh mì, bim bim, táo, cam, kem…anh định ăn gì – Những thứ này đều là tôi mua.


Bùi Quang ngồi luôn dậy :


- Em định cho bệnh nhân ăn mấy thứ đó ?


Tôi gật đầu. Ăn gì mà ko được.


Bùi Quang bất đắc dĩ nói :


- Tôi ăn cháo.


Cháo thì cháo. Cứ làm như ghê gớm lắm. Tôi lấy sẵn một tô con con đưa cho Bùi Quang, nhắc nhở :


- Còn nóng, anh đợi chút rồi ăn.


Bùi Quang ko nói gì, vứt chăn sang một bên, định ăn nhưng nghĩ nghĩ gì đó, ném thẳng chăn đến giường đối diện… Đây là đang ốm sao ?


- Ngồi đây.


- Thôi. Em đứng cũng được.


- Tôi bảo em ngồi thì ngồi đi. Em cứ đứng trước mặt tôi như vậy, tôi nuốt ko nổi.


Lại còn thế nữa . Cứ như thế này thì người ốm sẽ là tôi mất.


Nhịn đi. Mình là người tốt , ko sao, ko sao.


Mỗi người một góc giường, Bùi Quang ăn cháo còn tôi ăn kem.


Được một lúc, Bùi Quang hỏi :


- Còn nữa ko ?


Sao ăn nhanh vậy ?


- À, còn nhiều lắm. – Tôi nhận lấy tôi Bùi Quang đưa, định đi lấy thêm nhưng ….cháo trong tô vẫn còn nguyên cơ mà. Bùi Quang lại định làm trò kì quặc gì nữa thế !!!


Thấy vẻ mặt khó hiểu của tôi, Bùi Quang cau mày :


- Đưa tôi kem hạnh nhân.


Huh ? Bị ốm thôi chứ có phải chấn thương ở đầu đâu ? Lúc trước thì luôn nhăn mặt, càu nhàu, tỏ vẻ ko hiểu nổi khi thấy tôi ăn kem, giờ lại đòi. Mà lại còn đang bị ốm nữa chứ.
Tôi cũng chẳng thèm hiểu, lấy kem đưa cho Bùi Quang.


- Em thực sự rất thích cái này à ?


- Ừm.


- Tại sao ?


Chính tôi cũng ko biết. Hình như , sở thích này bắt đầu từ lâu lắm rồi, lớn lên, sở thích đó vẫn ko thay đổi và theo tôi tới bây giờ. Có nhiều người , thích một thứ gì đó cũng ko cần phải có lí do .


- Em ko biết.


Bùi Quang cũng ko nói thêm gì, nhưng một lúc sau lại nhăn mặt :


- Lạnh. Tôi ko ăn được. Em đưa cháo đây.


Biết ngay mà. Cứ phải lúc thế này , lúc thế kia mới là Bùi Quang.


Cũng chỉ được một lúc, lại đẩy cháo ra :


- Em cất hết đi.


Đến là hết kiên nhẫn mất. Nếu ko phải Bùi Quang ốm thì tôi đã mặc kệ rồi.


Nhưng mà Mạnh Vũ dặn phải cho Bùi Quang uống thuốc, chưa ăn gì thì đâu có uống được.


Tôi nhìn nhìn Bùi Quang đang nhắm mắt , tựa người vào tường :


- Anh ko muốn ăn à ?


- Ko.


- Lúc nãy anh ăn gì rồi nên giờ mới ko muốn ăn ?


- Ko.


- Anh ko đói à ?


- Ko.


Cố tình ko hợp tác đây mà. Chọn phương án khác vậy.


- Anh nên ăn gì đó rồi uống thuốc .


- Tại sao phải làm thế ?


- Vì anh đang ốm.


- Ừ


Hừm, ko hợp tác thì thôi. Bùi Quang làm sao mà hiểu được như người bình thường, bây giờ dù tôi có nói gì thì cũng chỉ nhận được câu trả lời là ” ko ” với ” ừ ” cho xem.


Tôi cũng mặc kệ.


***


Tại một nhà hàng nhỏ cách bệnh viện ko xa.


- Chúng ta có nên báo cho người nhà anh ấy ko ?


- Anh ko biết cách lên lạc, điện thoại Bùi Quang thấm mưa hư rồi.


- Anh vẫn còn chưa nói cho em biết tại sao Bùi Quang phải vào viện đấy.


Mạnh Vũ đang ăn, ngẩng đầu lên :


- Cậu ấy là vì Vy Anh ?


- Vy Anh ?


- Đúng. Bùi Quang cũng mất lí trí như một số người đang yêu khác.


- Anh ấy thích Vy Anh thật à ?


- Nếu ko, cậu ấy sẽ chẳng làm những việc ngốc nghếch như thế. Dầm mưa cả một đêm.


Trúc Vũ tay chống cằm :


- Với bản tính của Bùi Quang, chịu nằm viện cũng thật lạ.


- Gần sáng, cậu ấy tỉnh dậy, phát hiện ra mình mặc đồ bệnh nhân thì rất tức giận, đồi đi ngay lập tức. Nhưng lúc đó, Bùi Quang còn rất yếu, bác sĩ nói ít nhất mai mới xuất viện được. – Mạnh Vũ vừa nhớ lại vừa lắc đầu.


- Thế sao anh ấy chịu ở lại ?


Mạnh Vũ nháy mắt,cười tinh nghịch :


- Anh đã nói là …con gái rất thích chăm sóc và quan tâm những người bị ốm.


Đọc tiếp: Nhẹ bước vào tim anh – Chương 22

ThichTruyen.VN