Yêu Vẫn Nơi Đây - Chương 01

Tác giả: Tình Không Lam Hề

“Trạm, nhớ anh quá!”
Dung Nhược đứng bên sô pha, cô im lặng nhìn Vân Hân vừa vào nhà đã cười tươi như hoa sà vào vòng tay Vân Trạm.
“Anh cũng nhớ em.” Vân Trạm mỉm cười, vỗ về lưng cô gái đang rúc trong lòng mình, “Một năm nay thế nào, chơi vui không?”
“Đương nhiên rồi! Em phát hiện mình đã phải lòng nước Anh.” Vân Hân ngẩng đầu lên cười rạng rỡ.
“Dung Nhược, đã lâu không gặp!”
“Đã lâu không gặp.” Dung Nhược chào đáp lại, ánh mắt cô không tự giác ngừng ở hai con người đang dính vào nhau kia.
Mỗi lần ba người bọn họ cùng một chỗ, cô đều nảy sinh cảm giác — có lẽ, Vân Trạm với Vân Hân, mới là một cặp trời sinh.
Ba năm trước, con nuôi của nhà họ Vân cùng “thiên kim” duy nhất nhà họ Vân hủy bỏ hôn ước đã đính nhiều năm. Sau đó, Vân Hân bay đi Anh quốc xa xôi; Còn cô, thì tình cờ quen biết anh tại một tiệc rượu, Tổng giám đốc đương nhiệm của Vân thị – Vân Trạm. Nhưng, qua mấy năm nay, cô đã sớm nhận ra, thái độ của Vân Trạm đối với cô và thái độ của anh đối với Vân Hân có sự khác biệt.
Anh tôn trọng cô, chiều chuộng cô, đối tốt với cô, nhưng, con người lúc nào cũng lạnh lùng như anh, rất hiếm khi cười thực trìu mến, tự nhiên mà thân mật với cô như lúc anh ở cạnh Vân Hân.
Cảm giác chua xót trong lòng là điều khó tránh được, nhưng cô cũng không thể không cảm thấy nghi ngờ, nếu Vân Hân đặc biệt với anh đến thế, thì sao lúc trước anh lại hủy bỏ hôn ước?



“Dung Nhược?”
“…… Gì?” Tiếng gọi của Vân Hân đã kéo ý thức cô quay trở lại.
“Nghĩ miên man gì vậy? Tối nay mọi người ra ngoài ăn đi. Trạm làm chủ chi, được không?” Nói tới câu cuối, Vân Hân quay đầu lại cười, hỏi Vân Trạm.
“Không thành vấn đề. Ngồi máy bay mười mấy giờ rồi, trước vào phòng nghỉ ngơi một lát đi, anh đã bảo quản gia dọn dẹp lại phòng cho em rồi.” Vân Trạm nói xong, với tay lấy chiếc áo khoác vắt trên ghế sô-pha mặc vào, xoay người nhìn Dung Nhược, “Công ty còn một cuộc họp nữa, tối nay em với Tiểu Hân tới công ty rồi mình đi ăn luôn.”
“Vâng.” Dung Nhược gật gật đầu, tiễn Vân Trạm ra cửa.
———————————————-
Kết thúc cuộc họp cấp cao kéo dài suốt 3 tiếng đồng hồ, Vân Trạm một mình quay trở về văn phòng. Mới ngồi xuống, thì vừa lúc chuông điện thoại ngoại tuyến reo vang.
“Trạm, Tiểu Hân về nhà chưa?”
Vân Trạm tựa lưng vào ghế, trả lời câu hỏi của bạn tốt. “Vừa về trưa nay.”
“Trưa nay? Ngay cả một cuộc điện thoại cô nhóc đó cũng không thèm gọi cho tớ!”
“Mình còn tưởng rằng cậu đã sớm quen ròi chứ, Cao Lỗi. Tính của Tiểu Hâm vốn luôn như vậy, không phải sao?” Vân Trạm khẽ nhếch môi cười, anh hầu như có thể tưởng tượng ra, giờ phút này tên bạn thân ở xa tận nước Anh kia đang có vẻ mặt buồn bực mà lại cam chịu như thế nào.
“…… Đúng vậy, từ trước đến nay cô ấy chưa từng bận tâm tới việc liệu tớ có lo lắng hay không…… Nhưng chẳng còn cách nào cả, đời tớ xác định là chịu chết trong tay cô nhóc đó.”
Nghe vậy, Vân Trạm mỉm cười.
“Vậy cô ấy đã nói với cậu chưa, bọn tớ dự tính kết hôn vào cuối năm nay đấy?”
Vân Trạm nhướng mày. “Kết hôn?”


“Ừ.”
“Con bé chưa nói. Nhưng chúc mừng cậu trước nhé!”
“Cám ơn! Đúng rồi, còn có một chuyện vui nữa……”
Gác máy, Vân Trạm đứng dậy đi tới trước mặt tường kính. Nhớ lại những gì Cao Lỗi vừa nói, trong đôi mắt luôn luôn sâu thẳm, bình tĩnh, hiện lên ý cười — Cô bé từng luôn thích bám đuôi anh, rốt cục cũng đến lúc lập gia đình.
Năm đó, khi anh cùng Vân Hân hủy bỏ hôn ước, những kẻ ngoài cuộc đều thi nhau đoán nguyên nhân, mà nhà họ Vân thì không đưa ra bất cứ lời giải thích nào. Thực ra sự thật rất đơn giản, nhà họ Vân có ơn với anh, việc đính hôn là theo tâm nguyện của cha nuôi lúc lâm chung, còn anh, vẫn luôn coi Vân Hân như em gái. Sau đó không lâu, Vân Hân thông qua sự giới thiệu của anh, đã tìm được người mà mình thích, đó chính là Cao Lỗi. Vì lẽ đó nên đương nhiên là hai người bọn họ lại khôi phục mối quan hệ anh trai- em gái.
Tuy nhiên, những người không rõ đầu đuôi câu chuyện thì rất dễ phỏng đoán lung tung.
Bao gồm cả Dung Nhược.
Nhớ tới khuôn mặt thanh tú rạng ngời kia, ánh mắt Vân Trạm bất giác trở nên thật dịu dàng. Dung Nhược, vẫn cảm thấy thiếu cảm giác an toàn, đặc biệt là khi Vân Hân xuất hiện, cô thường không tránh khỏi việc suy nghĩ miên man, vẻ u buồn ngập trong đôi mắt. Những điểm này, người sâu sắc như anh sao có thể không nhận ra. Anh biết trong lòng cô tràn đầy sự nghi hoặc, cô không dám tin, cũng không thể xác định rõ tình cảm của anh. Nhưng cô cứ giữ những nghi hoặc đó trong lòng, không chịu hỏi anh điều gì. Mà con người anh, lại không thích việc chủ động giải thích.
Nay, Vân Hân sắp phải lập gia đình. Có lẽ anh cũng nên mau chóng dùng hành động thực tế nhất để xóa tan mọi lo lắng trong lòng cô.
Sắc trời tối dần. Giọng thư ký vang lên từ điện thoại nội bộ: “Tổng giám đốc, có một vị họ Trần nói có chuyện quan trọng muốn nói với ngài.”
“Nối máy cho tôi.” Có chút suy tư, Vân Trạm quay về bàn làm việc.
“Tổng giám đốc Vân!”
“Tôi đây. Xin hỏi anh là ai?”
“Tôi chỉ là nhân vật nhỏ thôi, anh không cần biết đến đâu. Tôi gọi tới là muốn báo cho Tổng giám đốc Vân một tin.”
“Tin gì?” Vân Trạm nhíu mày. Trực giác mách bảo anh rằng đây chắc chẳng phải là tin tức tốt lành gì.
“Cũng không có gì. Chỉ là muốn trò chuyện với anh, vừa lúc lại “chạm mặt” bạn gái cùng em gái của anh, nên trước mời các quý cô đó đến chỗ tôi chơi đã. Trước mười hai giờ trưa mai, tôi sẽ gọi lại cho anh.”
Chỉ còn tiếng “tút” liên tục truyền đến từ điện thoại, cơn tức giận cùng sự bất an chưa từng có đồng thời trào lên trong lòng Vân Trạm.
Sóng biển ào ào đánh vào vách đá. Dung Nhược bị trói chặt hai tay hai chân, chật vật ngã ngồi trên đỉnh núi, mái tóc dài xoã tung theo gió, loà xoà nơi hai gò má, nhưng cô vẫn có thể thấy rõ con người điển trai quen thuộc đang bước từng bước lại gần kia.
“Trạm!” Vân Hân ở bên cạnh gọi to, nếu không phải đang bị giữ chặt, hẳn đã lao ngay về phía trước.
Vân Trạm dừng lại cách đó không xa, ánh mắt anh lướt qua phía tiếng gọi, rồi nhanh chóng quay về, bình tĩnh đánh giá gã đàn ông đang đứng giữa hai cô gái.


Khuôn mặt có chút quen thuộc, nhưng anh nhất thời không thể nhớ nổi mình với gã trung niên có vẻ khốn quẫn này từng có khúc mắc gì.
“Tôi đã đến rồi. Thả hai người họ ra đi.” Giọng nói không cao, nhưng lại ẩn chứa sự uy nghiêm không thể coi thường.
“Được thôi!” Gã trung niên miệng thì đáp ứng, nhưng cánh tay đang túm lấy hai cô gái lại không hề thả lỏng ra chút nào.
“Loại người thông minh như mày đương nhiên sẽ không làm những việc mình không nắm chắc. Tao biết chắc chắn hôm nay mày sẽ mang theo cảnh sát tới cùng, chỉ là chúng nó nấp ở chỗ tao không thấy được thôi.”
Mặc dù trong lòng Vân Trạm căng thẳng, khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ bình thản. Đúng vậy, hiện tại lực lượng cảnh sát đã “giăng lưới” vây kín xung quanh bọn họ. Vụ việc có liên quan đến sự an toàn của Dung Nhược và Vân Hân, anh không thể làm bừa được.
“Nhưng không sao hết, chúng nó có đến đây cũng chả dọa được tao! Hôm nay tao đứng ở đây là đã không tính đến chuyện còn sống trở về rồi!”
“Rốt cuộc thì anh muốn gì?” Nhìn kẻ đã gần như mất hết lý trí trước mắt, sự lo lắng của Vân Trạm càng tăng lên.
Ánh nhìn thoáng qua Dung Nhược, từ đầu tới giờ cô vẫn ngồi đó, im lặng đến lạ kỳ. Mái tóc dài rối tung che khuất gương mặt cô, khiến anh không thể thấy rõ biểu cảm. Nhìn thấy sợi dây thừng trói chặt ở cổ chân cô, ánh mắt anh bỗng trở nên lạnh lùng hơn hẳn.
“Tao chẳng muốn gì cả. Chỉ đơn giản là muốn mày cũng nếm thử mùi vị tan cửa nát nhà thôi!”
“…… Chúng ta biết nhau?” Vân Trạm hơi nheo lại mắt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt gã đàn ông đằng trước, cố nhớ ra chút gì đó.
“Không! Không biết! Nhưng, chính bởi vì mày, công ty của tao mới phá sản! Bởi vì Vân thị quá lớn mạnh, nên hạng tép riu như tao mới bị chèn ép không ngóc đầu lên nổi! Vợ tao mới bỏ trốn cùng thằng khác! Con gái tao vì đi tìm mẹ nó mà bị xe đâm chết trên đường! Tao bây giờ ngay cả cái gọi là “nhà” cũng không có!…. Tất cả, tất cả những việc này đều là vì mày!” Trong lúc lên án Vân Trạm một cách kịch liệt, tên bắt cóc lôi hai cô gái lui lại phía sau mấy bước.
“Khoan đã!” Vân Trạm hét lên ngăn cản rồi lặng lẽ tiến lên trước một cách thật tự nhiên, “Cho dù tất cả những gì xảy ra đều do tôi, như vậy chuyện đó cũng không quan hệ gì đến hai người bọn họ. Anh thả bọn họ ra trước đã… ”
“Có! Ai bảo không quan hệ! Một đứa là bạn gái của mày, một đứa là em gái mày.” Gã ngừng lại, liếc mắt nhìn Vân Hân đầy ẩn ý, “Hay là, cũng không chỉ đơn giản là “em gái” mà thôi, hai đứa chúng mày trước kia còn là vị hôn phu – hôn thê cơ mà! Tao nghĩ nếu cả hai đứa đều chết, mày cũng sẽ cảm nhận được nỗi thống khổ của tao!”
“Thả họ ra đi! Anh có thể tuỳ ý xử trí tôi!” Vân Trạm không nhịn được bước lên trước một bước, lời nói điên cuồng của gã đàn ông khiến anh khiếp sợ.
Gã đàn ông quay đầu đi, ra vẻ suy ngẫm trong chốc lát, rồi cười đầy ác ý, “Thả hai đứa này sao, cũng được thôi! Thế này đi, hai phát súng, đổi hai mạng, thế nào?” Gã nói xong, tạm buông ra Dung Nhược, rút một khẩu súng giấu trong áo ra.
“Không được!” Dung Nhược vốn im lặng không nói gì, khi nhìn thấy tên đàn ông có súng vội hoảng sợ kêu to. Cô liều mạng lắc đầu với Vân Trạm, đáng tiếc, anh như không hề biết đến, vẫn kiên định nhìn thẳng về phía trước.
“Trạm! Không cần!” Vân Hân khóc nức nở la lên.
“Sao nào, Vân Trạm? Tao thấy chuyện này quá công bằng!”
“Làm sao biết anh nói giữ lời hay không?” Vân Trạm vừa bình tĩnh trả lời, vừa lén đưa tay ra sau lưng, ra hiệu cho những cảnh sát đang nấp một bên chuẩn bị hành động, ý bảo họ không cần manh động.
“Việc này à…… Không sao! Tao có thể thả trước một đứa làm cam đoan, thế nào?” Kẻ kia cười thật giả tạo và nói.
Vân Trạm lần lượt nhìn về phía Dung Nhược và Vân Hân, sau đó trầm giọng trả lời: “Được.”
“Vậy, mày chọn đứa nào đây?”
“Vân Hân.”



Chương tiếp

Thử đọc