Yêu Tôi Xin Hãy Nói - Chương 49

Tác giả: Thất Nguyệt Thịnh Hạ

Đánh dấu

“Bân, dậy đi.”
“Ừ… Mấy giờ rồi?” Lâm Đức Bân xoay người, vươn tay muốn với di động nhìn thời gian.
“Gần 8 giờ rồi.”
“Cái gì!?” Lâm Đức Bân bật người dậy, vội vàng cầm quần áo tròng vào người. Đồng hồ sinh học của hắn luôn chuẩn, mà dù đồng hồ sinh học thỉnh thoảng không nhạy thì điện thoại di động cũng có báo thức, sao lại ngủ quên chứ?
Nhìn người yêu như một con ruồi bay loạn, Tưởng Thanh Dung buồn cười đè Lâm Đức Bân lại, “Không cần gấp gáp, anh không ngủ quên, hôm nay là thứ bảy.”
“A —” được Tưởng Thanh Dung nhắc nhở, Lâm Đức Bân mới nhớ hôm nay là ngày nghỉ.
Chả trách chuông báo thức không kêu!
Thở phào một cái, Lâm Đức Bân ngã về giường, ai oán nói, “Thứ bảy em dậy sớm như thế làm cái gì!”
“Dậy đi.” Tưởng Thanh Dung kéo người nào đó đang định ngủ lại, “Đi với em đến một nơi.”
“Nơi nào?” Lâm Đức Bân vùi mặt vào gối, đúng chuẩn lại giường.



“Anh đừng hỏi, đi thì biết.” Kéo người từ trên giường xuống, đẩy vào phòng tắm, “Nhanh rửa mặt đi, em làm bữa sáng.”
Đi vào bếp, lấy hai cây đậu tương rửa sạch bỏ vào máy xay, chỉnh chế độ đánh sữa đậu nành. Tranh thủ lúc máy đang xay, Tưởng Thanh Dung cầm ít tiền lẻ đổi giày xuống lầu mua bữa sáng.
Vừa tốt nghiệp đại học bọn họ liền rời khỏi nhà. Căn phòng nhỏ ấm áp ban đầu kia bị đại học A thu hồi, khu nhà cũ ở đó đều phải hủy đi xây phòng học mới. Đương nhiên, bởi vì bọn họ là người sở hữu tài sản hợp pháp nên nhận được từ đại học A một khoản bồi thường vừa lòng, so với giá bọn cậu mua lúc đầu tăng gấp mấy lần.
Nhận được tiền bồi thường, thêm cả số tiền bọn họ kiếm được mấy năm làm thêm, tranh thủ lúc giá phòng chưa tăng bọn họ mua hai căn phòng ở khu chung cư tốt nhất thành phố A, một căn để ở, một căn giữ lại cho cha mẹ hai bên đến thăm thì ở.
Đời trước Tưởng Thanh Dung tốt nghiệp xong liền trở về thành phố B, luôn ở thành phố B công tác cho đến khi qua đời. Đời này, cậu muốn ở lại thành phố A, bởi vì sự nghiệp của Lâm Đức Bân ở thành phố A.
Định cư ở thành phố A, trong lòng Tưởng Thanh Dung thấy có lỗi nhất là mẹ mình. Cậu là con trai độc nhất, lại ở xa, một năm số lần gặp mẹ không được mấy, đây là điều cậu thấy thẹn với mẹ mình nhất. May mà cậu đã sớm biết, mẹ cậu vào năm thứ hai cậu tốt nghiệp đại học sẽ tìm được một người đàn ông tốt. Cha dượng là một thầy giáo phổ thông hàm hậu đàng hoàng, cũng là trung niên mất vợ, sống một mình với con gái. Cha dượng chị kế của cậu đều là người có nhân phẩm tốt, ở đời trước cậu đã cảm thấy so với chị kế cậu càng giống người ngoài hơn.
Bởi vì biết nửa đời sau của mẹ có cha dượng chị kế chăm sóc mới khiến hổ thẹn trong lòng Tưởng Thanh Dung giảm đi một chút.
Sự nghiệp của cậu hoàn toàn khác với đời trước, nhưng Lâm Đức Bân lại không kém bao nhiêu. Lúc đó tốt nghiệp đại học, hai người cũng không có dự định tiếp tục học lên cao học, thế là cùng nhau bước chân vào xã hội.
Tưởng Thanh Dung tiếp tục làm kế toán viên cao cấp, sau khi từ làm thêm chuyển thành chính thức cậu lại càng bận rộn hơn, mỗi ngày bay tới bay lui, nhắm mắt mở mắt đều là sổ sách và sổ sách, thấy con số liền choáng váng muốn nôn. Công việc của Lâm Đức Bân cũng không biến động nhiều lắm, vẫn là lập trình viên. Nhưng hắn không nhận lời mời của công ty trò chơi, mà là nhận lời vào một công ty sản xuất software nổi tiếng. Lúc Tưởng Thanh Dung thấy logo trong thư trúng tuyển của công ty kia thì không khỏi cảm thán thế sự vô thường. Đó chính là công ty Lâm Đức Bân làm việc đời trước.
Cũng như đời trước, Lâm Đức Bân không ngừng thăng tiến trong công ty, từ một lập trình viên đến trưởng phòng, đến trợ lý giám đốc, đến giám đốc. Ngay tháng trước, hắn mới nhận được quyến định — tổng giám thiết kế sản phảm. Đến lúc này, Lâm Đức Bân cuối cùng bước vào hàng quản lý cấp cao trong công ty IT nổi tiếng toàn cầu này, hoàn thành bước nhảy chức vụ thứ n.
Nói thật, khi quyết định bổ nhiệm của Lâm Đức Bân đưa xuống Tưởng Thanh Dung có vài phần hoảng hốt. Đời trước, khi cậu nói chuyện với Dương Khâm trên mạng cố ý từ chỗ cậu ta hỏi về tin tức của Lâm Đức Bân, trong đó có chuyện Lâm Đức Bân thăng chức thành tổng giám sản phẩm. Bây giờ nghĩ lại, vẫn còn cảm giác như mới ngày hôm qua.
Tưởng Thanh Dung cúi đầu day trán, cảm thấy buồn cười. Đời trước lén lút hỏi thăm tin tức của người kia, đời này lại là cậu cùng hắn ở nhà hàng tốt nhất ăn một bữa cơm đắt giá chúc hắn thăng chức.
Bây giờ cậu sẽ không xoắn xuýt chuyện kiếp trước kiếp này nữa. Những năm này cầm tay đồng hành, sớm đã mài mòn bất an, lo lắng của cậu.
Mỗi ngày tỉnh lại, bên gối có cậu ấy, còn hơn có toàn bộ thế giới!
Mang theo bánh bao mua ở quán dưới cổng, Tưởng Thanh Dung mở cửa, thấy Lâm Đức Bân đã rửa mặt xong đang ngồi cạnh bàn xem báo.

“Sữa đậu nành vẫn chưa được?”
“Chưa, chờ một chút.”
Hai người họ cũng là người bận rộn, ngày bình thường luôn vội vội vàng vàng đi làm, bữa sáng cũng là ăn qua quýt trên đường. Nhưng ngày nghỉ thì nhất định phải cùng nhau ăn một bữa sáng thật ngon, đây là ước định bất thành văn của bọn cậu.
Máy xay đậu nành vang lên mấy tiếng tít tít, Lâm Đức Bân đứng dậy lấy cốc rót sữa đậu nành, Tưởng Thanh Dung mở tủ bát lấy bát đũa, xếp bánh bao mua về vào đĩa.
“Rốt cuộc em muốn anh đi với em đến đâu?” Cắn bánh bao, Lâm Đức Bân ậm ờ nói.
“Anh đừng hỏi, đi rồi biết.” Tưởng Thanh Dung quyết bí mật đến cùng.
Ngày này cậu đã sớm đánh dấu trên lịch, còn cài cả nhắc nhở trong điện thoại. Dù biết mình chắc chắn sẽ không quên, nhưng cậu vẫn cẩn thận chuẩn bị sẵn sàng, sợ rằng không cẩn thận sẽ quên mất.
Thời gian phép thuật của cô bé lọ lem kết thúc là 12h đêm, thời gian phép thuật của Tưởng Thanh Dung cậu kết thúc, là ngày hôm nay!
“Em bảo anh đi xa đến tận đây, chỉ để uống cà phê?” Lâm Đức Bân trừng mắt nhìn quán cà phê trước mắt, tỏ vẻ vô cùng bất mãn.
“Tiramisu ở đây cũng được lắm, có muốn thử xem thế nào không?” Tưởng Thanh Dung hòa nhã nói.
“Không muốn, khó ăn muốn chết.”
Tưởng Thanh Dung bật cười, vẫn gọi phục vụ lấy hai phần bánh gato.
Kiểu quán cà phê mở trong khách sạn năm sao, ngoài đắt ra thì đúng là chẳng có gì đặc sắc. Nhưng ở đây cũng là nơi giết thời gian lý tưởng nhất.
“Ngồi với em một lúc, được không? Một lúc thôi!”
Sắc mặt Lâm Đức Bân dịu đi, “Có tâm sự à?”
“Ừ!” Tưởng Thanh Dung khẽ ừ một tiếng, “Rất nhiều năm về trước, một người rất quan trọng đã qua đời vào hôm nay, em có hơi nhớ cậu ấy.”
Lâm Đức Bân nắm tay Tưởng Thanh Dung trong tay mình, cho cậu sự an ủi không lời.
“Cảm ơn!”
Tưởng Thanh Dung thấy mũi cay cay, chớp mắt hai cái mới nén được nước mắt.
Ở đây không thay đổi, so với lúc vẫn giống như in, ngay cả bóng cây xanh biếc rợp bóng cậu dùng để trốn cũng như trong trí nhớ. Khi đó, cậu cũng ngồi ở vị trí này, thấp thỏm bất an đợi xe hoa đến…


Qua ngày hôm nay, hành trình sống lại của cậu đã đi xong. Bắt đầu từ ngày mai, đều là tương lai xa lạ không ai biết. Cậu sẽ không còn biết cổ phiếu nào sẽ tăng cổ phiếu nào sẽ giảm, không biết khủng hoảng tài chính sẽ đến lúc nào, không biết công ty nào sẽ phá sản công ty nào sẽ vùng lên…
Những thông tin biết trước này, đã giúp cậu trong quá khứ kiếm được không ít tiền, cũng khiến sự nghiệp của cậu xuôi chèo mát mái, thành tựu không kém Lâm Đức Bân. Nhưng, bàn tay vàng của cậu từ ngày hôm nay đã kết thúc, ông trời muốn thu lại rồi!
May mà, bàn tay vàng không còn, người nọ vẫn còn. Chỉ cần có cậu ấy ở bên, chuyện gì cậu cũng có thể không quan tâm!
Nắm lại bàn tay dày rộng kia, Tưởng Thanh Dung nói lại lần nữa, “Cảm ơn!”
Cảm ơn anh luôn ở bên em!
Tay bị nắm phát đau, “Đồ ngốc, nói cảm ơn cái gì.”
Tưởng Thanh Dung cười cười, vừa muốn nói chuyện —
!!
Cửa đột nhiên vang lên tiếng pháo nổ, thu hút tất cả ánh mắt của khách hàng trong quán cà phê.
“Hả?” Lâm Đức Bân híp mắt kêu lên ngạc nhiên.
Tưởng Thanh Dung cũng chấn kinh không nói nên lời.
Giấy vụn màu sắc rực rỡ bay đầy trời theo tiếng pháo nổ, một đám người vây quanh hai người đi vào khách sạn.
Hà Dung Dung!!!
Tưởng Thanh Dung chỉ liếc mắt nhìn đã nhận ra cô gái kia là ai.
Vẫn là bộ váy cưới cúp ngực màu trắng năm ấy, vẫn là khuôn mặt cô dâu trang điểm tinh xảo kia, vẫn là vương miện hoa lệ phức tạp, Hà Dung Dung hoàn toàn trùng hợp với hình dạng trong trí nhớ. Bất đồng duy nhất, là chú rể bên cạnh cô dậu, từ Lâm Đức Bân đổi thành một người đàn ông cao lớn đẹp trai khác.
“Đây không phải tiểu thư Hà gia ư?”
“Anh biết cô ấy?” Nghe thấy Lâm Đức Bân lầm bầm nói vậy, Tưởng Thanh Dung quay phắt đầu lại.
Hai người này quen biết từ lúc nào, sao cậu không biết?
“Biết chứ! Có mấy sản phẩm của công ty cô ấy dùng phần mềm thiết kế của công ty anh, cũng qua lại với cô ấy mấy lần, nhưng cũng không quen thân.” Lâm Đức Bân thành thật nói.
“Cô ấy — có ý với anh không?”
“Anh xin em đấy, người ta giờ đã kết hôn rồi, sao còn có ý với anh chứ.” Tức giận xỉa trán Tưởng Thanh Dung, Lâm Đức Bân vô cùng bất đắc dĩ với bình dấm chua to tướng luôn đột nhiên xuất hiện của Tưởng Thanh Dung.
“Khó nói…”
Theo tuổi tác tăng dần, thu nhập gia đình cũng tương đối, mị lực của Lâm Đức Bân cứ tăng lên hàng năm, oanh oanh yến yến bên người càng như điên cuồng. Nếu không phải tin tưởng sự chung thủy của Lâm Đức Bân, chắc Tưởng Thanh Dung đã đánh một dây xích trói người bên mình rồi.
Đương nhiên nếu Hà Dung Dung kiên nhẫn theo đuổi Lâm Đức Bân, chứng minh Lâm Đức Bân phù hợp với thẩm mỹ của cô ta. Đời này vẫn gặp, sao lại không làm gì?
“Em không nhìn xem, chồng người ta đẹp trai muốn đổ mấy con phố, sao lại để ý anh chứ.” Để loại bỏ nghi ngờ của Tưởng Thanh Dung, Lâm Đức Bân hiếm thấy tự hạ mình.
“Ừ, nói cũng đúng, quả thực rất đẹp trai.” Tưởng Thanh Dung nhìn chăm chú chú rể mấy lần, quả nhiên cao ráo đẹp trai. Nói bỏ xa Lâm Đức Bân mấy con phố thì hơi khoa trương, nhưng cũng không thua kém Lâm Đức Bân.
Ha ha, không thể không nói ánh mắt một người quả nhiên khá tương tự, hai người chồng Hà Dung Dung chọn, đều là cùng một loại hình.
“Này, em quá đáng rồi đấy.” Lâm Đức Bân xoay mặt Tưởng Thanh Dung lại, “Ngay trước mặt anh khen người đàn ông khác lớn lên đẹp trai, buổi tối muốn đau mông có phải không?”
“Anh nhỏ giọng chút đi.” Tưởng Thanh Dung vội vàng giơ tay bịt miệng Lâm Đức Bân. Da mặt cậu mỏng, không giống người nào đó có thể trước mặt mọi người thản nhiên nói chuyện giường chiếu.
“Nói, anh đẹp trai hay hắn đẹp trai?” Người nào đó vẫn bám riết không tha.
“Anh đẹp trai anh đẹp trai, anh đẹp trai vô cùng.” Tưởng Thanh Dung đầu hàng.
Bên này Tưởng Thanh Dung đang vuốt lông con mèo xù lông nhà mình, trong đám người bên kia đột nhiên có người gọi to một tiếng, sau đó có người hướng về phía quán cà phê bên này ngoắc tay.
! Keng!
Cách đó không xa vang lên tiếng chén đĩa va chạm giòn tan, khiến Tưởng Thanh Dung quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy cách bọn họ khoảng ba bàn, một người đàn ông hốt hoảng đứng lên, nở một nụ cười cứng đờ với người đang vẫy. Sau đó người vẫy chạy tới nói với anh ta hai câu liền kéo người đàn ông đi về phía cô dâu chú rể. Người đàn ông dường như quen biết chú rể, qua đó nói chuyện với nhau vài câu rồi theo mọi người vào thang máy, biến mất trong tầm mắt Tưởng Thanh Dung.
Đây, đây là chuyện gì vậy? Tưởng Thanh Dung nhìn dáng người đàn ông biến mất sau cánh cửa thang máy, cả người choáng váng!
— sao một màn này lại quen thuộc như thế?
“Phục vụ, tính tiền.” Lâm Đức Bân nổi giận đùng đùng ném mấy tờ tiền xuống bàn, không đợi thối tiền lẻ đã lôi Tưởng Thanh Dung đi ra ngoài, “Hôm nay gan em lớn bằng trời rồi đấy, khen người đàn ông khác đẹp trai thì thôi, còn nhìn chằm chằm người đàn ông khác mắt cũng không chớp. Hừ, xấu mù, có gì mà nhìn, về nhà anh cho em nhìn đủ.”
Tưởng Thanh Dung dần phát hiện hành vi của mình khiến Lâm Đức Bân đánh đổ bình dấm chua, “Anh hiểu lầm rồi.”
“Em chỉ cảm thấy người đó rất giống một người bạn của em.”
“Bạn em anh biết hết, không có ai có dáng dấp như người kia hết.”
Tưởng Thanh Dung không kìm được khẽ cong khóe miệng, “Bân, em yêu anh.”
Người yêu ở chung hơn mười năm còn vì mình nhìn người đàn ông khác mấy lần mà ghen, Tưởng Thanh Dung chỉ nghĩ tim cũng thấy mềm nhũn.
Lâm Đức Bân dừng bước, “Thật sự chỉ là bạn em?”
“Em yêu anh, chỉ yêu anh.”
Câu trả lời không liên quan lại làm Lâm Đức Bân cười tươi rói, “Anh cũng yêu em.”
Quay đầu nhìn cửa khách sạn, Tưởng Thanh Dung còn có thể thấy tấm bảng đám cưới xx trưng bày trước cửa. Cậu không biết, người đàn ông bị kéo đi tham gia hôn lễ kia có một cố sự khác không, cậu chỉ biết là, cố sự sống lại của cậu bắt đầu vào ngày hôm nay của rất lâu trước đây, cũng kết thúc trọn vẹn vào hôm nay. Cậu dùng sinh mệnh có lại một lần, đổi lấy tình yêu.
“Đi, xem xong rồi.”
“Ừ!”
Tưởng Thanh Dung thầm nói với người đàn ông kia trong lòng, nếu thật sự thích người ấy nhất định phải lớn tiếng nói cho người ta biết. Đây là đạo lý cậu dùng tính mạng để hiểu được.
Thật may vì ông trời cho cậu cơ hội làm lại lần nữa, để tình yêu của cậu có thể đơm hóa kết trái.
Ở góc độ Lâm Đức Bân không nhìn thấy, Tưởng Thanh Dung vẫy tay với đằng sau – tạm biệt, quá khứ của cậu. Bắt đầu từ ngày mai, cậu mở đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.
Nhân sinh trong tương lai của cậu, có Lâm Đức Bân làm bạn, rất hạnh phúc rất thỏa mãn!!
Hết



Thử đọc