Yêu Tôi Xin Hãy Nói - Chương 36

Tác giả: Thất Nguyệt Thịnh Hạ

Đánh dấu

Đại học A rất lớn, đại học A có hơn hai vạn sinh viên, đại học A có học viện công thương, học viện kiến trúc, trong học viện lại có hơn mười học viện với mười mấy khoa khác…
Mặt Lâm Đức Bân đen có thể cạo được mấy cân nhọ nồi.
Đại học A tuy so ra kém nổi tiếng hơn đại học W nhưng cũng là trường nổi tiếng, có lịch sử lâu đời. Mà có quan hệ trực tiếp với lịch sử lâu đời, là diện tích của đại học A.
Ngày hôm qua lúc Lâm Đức Bân đến thành phố A thì nhân viên hướng dẫn đã tan tầm, hắn không thể làm thủ tục nhập học. Hôm nay lại có Tưởng Thanh Dung đi cùng, cuối cùng hắn xử lý xong thủ tục nhập học, cũng nhận chăn đệm đồ dùng cùng chìa khóa ký túc xá.
Hai người xách một đống đồ dùng sinh hoạt, bò qua hơn nửa trường học mới đến được ký túc xá của Lâm Đức Bân.
“Chính là chỗ này?” Tưởng Thanh Dung hỏi.
Lâm Đức Bân ngẩng đầu nhìn bốn chữ ‘học viện thông tin’, nặng nề gật đầu.
“Như vậy không được.” Lâm Đức Bân đột nhiên thốt lên.
“Cái gì không được?” Tưởng Thanh Dung không hiểu hắn đột nhiên nói vậy là có ý gì.
“Cũng không phải Ngưu Lang Chức Nữ, cách xa như vậy còn muốn người ta sống nữa không.” Lâm Đức Bân phát điên.



Hắn biết đại học A rất lớn, nhưng không ngờ lại lớn như vậy. Ký túc xá học viện thông tin bọn hắn với ký túc xá học viện quản lý kinh tế của Tưởng Thanh Dung vừa vặn một nam một bắc. Điều đó có nghĩa, sau này nếu bọn hắn muốn gặp nhau, cũng như Ngưu Lang Chức Nữ vượt ngân hà phải vượt qua sân trường mới được. Cho dù đạp xe đạp, một lần đi lại cũng phải mất gần nửa tiếng.
Với đôi tình nhân mới yêu, hận không thể từng giây từng phút dính vào nhau thì, khoảng cách này không thể chấp nhận.
“Chúng ta chuyển ra ngoài ở!” Lâm Đức Bân gần như lập tức ra quyết định.
Đi mẹ Ngưu Lang Chức Nữ đi.
— chuyển ra ngoài?
Tưởng Thanh Dung có chút lung lay với đề nghị này của Lâm Đức Bân.
Nếu chưa hồi phục trí nhớ kiếp trước, có lẽ cậu sẽ muốn thể nghiệm một chút sinh hoạt tập thể ở đại học. Nhưng cậu đã thuận lợi nhớ lại kiếp trước, không hề có hứng thú với việc ngủ chung phòng. Sinh hoạt của bảy nam thằng con trai hôi hám chen chúc trong ký túc xá, từ tám trăm năm trước cậu đã thể nghiệm qua bốn năm rồi. Một bên là đám trẻ trâu mười bảy mười tám tuổi khác biệt với cậu, một bên là Lâm Đức Bân đã thích rất nhiều năm, việc này còn cần phải cân nhắc sao?
“Bây giờ liền chuyển?” Phụ cận đại học, không thiếu nhất chính là nhà trọ cho sinh viên thuê. Trẻ con bây giờ đều được nuông chiều từ bé, đó là lý do mà dù ký túc xá ở trường có điều kiện không tồi nhưng vẫn không ít người không chịu được sinh hoạt trong ký túc xá, phải chuyển ra ngoài thuê phòng ở. Có thể nói, chỉ cần bạn có tiền, các loại phòng đủ màu sắc hình dạng mặc bạn lựa chọn, lập tức có thể vào ở.
“Không gấp. Cứ ổn định trước đã, tìm được chỗ thích hợp thì chuyển.” Lâm Đức Bân nhướn mày nhìn Tưởng Thanh Dung, “Ở chung đó, cậu muốn suy nghĩ một chút không?”
Tưởng Thanh Dung đỏ mặt, không chịu yếu thế trừng lại, “Sợ cái gì chứ, đều là con trai, cũng không sợ mang thai.”
Ở chung, ở chung… A a a, cậu không phải thằng bé ba tuổi, biết rõ ở chung sẽ xảy ra chuyện gì, không mang thai không có nghĩa là hai người chỉ đắp chăn ngủ!
“Ừ, cậu yên tâm, mang thai tớ nhất định chịu trách nhiệm.”
“Cậu chắc chắn là của cậu?” Đối thoại không chút dinh dưỡng vậy mà cũng tiếp tục được…
“Tớ không cho rằng cậu lên giường của tớ rồi mà vẫn còn tinh lực bò lên giường người khác.” Lâm Đức Bân khẽ làm một động tác thúc eo.
… Đang giữa ban ngày ban mặt đấy!

Đấu da mặt lại lần nữa toàn bại!
“Tiểu Tưởng, Tưởng Tưởng.” Bước vào ký túc xá ánh sáng lập tức tối đi, đúng lúc trong hành lang không có ai, Lâm Đức Bân chậm chậm đuổi theo, nhưng tóc ngắn không thể che lấp vành tai đỏ bừng của Tưởng Thanh Dung, “Đêm nay ngủ lại chỗ tớ, được không?”
Ngày mốt mới chính thức khai giảng, ngày mai vẫn là thời gian tự do, bọn hắn có thể chen chúc trên giường thong thả cho hết thời gian.
“Không được.” Tưởng Thanh Dung vội vàng lắc đầu nguầy nguậy.
“Cậu vẫn còn trách tớ buổi sáng, a —”
Lâm Đức Bân luống cuống tay chân đón đồ đạc Tưởng Thanh Dung ném tới, nhìn bóng người đã chạy xa chậc chậc vài tiếng, “Da mặt mỏng quá. Aizz, còn nói giúp tớ trải giường chiếu, chính mình lại chạy mất!”
Nhưng mà — hắc hắc, buổi sáng thật đúng là mất hồn!
Buổi sáng lúc hắn tỉnh lại Tưởng Thanh Dung vẫn đang ngủ.
Ngày hôm qua hắn mang đến cho Tưởng Thanh Dung ‘kinh hỉ’ lớn như vậy, xem ra đã tiêu hao quá nhiều tình thần của cậu ấy rồi, nắng đã chiếu đến mông rồi mà vẫn còn ngủ.
Lâm Đức Bân ngẩng đầu nhìn quanh, hí hửng phát hiện hai người bạn cùng phòng kia của Tưởng Thanh Dung đã ra ngoài rồi, không biết là đi ăn sáng hay đi tham quan trường, dù sao cũng là ra ngoài. Phòng ngủ giờ chỉ còn hắn với Tưởng Thanh Dung.
Hắc hắc, đã không có người ngoài quấy rầy, vậy hắn không khách sáo…
Tưởng Thanh Dung là bị cảm giác lắc lư kỳ lạ khiến tỉnh ngủ.
Ưm, hôm nay chăn ấm thật, có hương vị làm người ta an tâm, như khi còn bé được mẹ ôm vào lòng ru ngủ vậy, lung la lung lay, ấm áp đến không muốn mở mắt.
Tưởng Thanh Dung nhắm mắt cọ vào chăn. Ấm áp, trơn bóng, mặt chăn chất lượng rất tốt, cậu không nỡ rời khỏi ổ chăn ấm áp này.
Duy nhất không ổn chính là, rất mắc tiểu, rất muốn đi tiểu.
— kỳ lạ!
Suy nghĩ vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo mơ mơ màng màng nghĩ, bình thường buổi sáng tỉnh lại cũng rất gấp, nhưng không giống như hôm nay, gấp đến mức khó nhịn được, rất muốn rất muốn, giống như có ngoại lực nào đó đang thúc giục cậu nhanh nhanh tiểu ra quần…
Xoay xoay eo muốn giảm bớt cảm giác vội vàng muốn tiểu, nhưng bên tai lại có tiếng thở hổn hển dồn dập.
Một thứ gì đó dán lên, Tưởng Thanh Dung sững sờ, vào lúc nửa tỉnh nửa mê ý thức phản ứng nhanh hơn thân thể, biết đó là thứ gì liền ngoan ngoãn há miệng, để thứ trơn trượt đó chui vào miệng.
“Ưm…” Không khí bị đoạt đi, Tưởng Thanh Dung bực mình cắn cái thứ trơn trượt kia một cái.


Lắc lư kỳ lạ đột nhiên trở nên kịch liệt, cảm giác mắc tiểu của Tưởng Thanh Dung càng dồn dập…
Không, không nhịn được nữa —
“A…” Thân thể ưỡn lên, run rẩy phun ra một dòng chất lỏng trắng đục.
Không phải nước tiểu, mà là —
Đầu óc choáng váng trầm trầm lúc này mới hơi tỉnh táo. Thứ mình bắn ra không chỉ làm bẩn vùng bụng dưới, mà phần lớn đều bắn vào cái tay châm ngòi thổi gió kia, chất lỏng sền sệt dính đầy bàn tay.
Hóa ra là cái tay này gây sóng gió.
Hại, hại cậu còn tưởng là mắc tiểu!
“Thoải mái không?” Tiếng thở dốc đầy thỏa mãn, cả đầu lưỡi liếm lên cổ Tưởng Thanh Dung.
Cảm giác ẩm ướt không bình thường giữa hai chân nói cho cậu biết, vừa rồi không chỉ một mình cậu cao trào!
Tưởng Thanh Dung như bị ngốc, gần như mười tám từ cấm đều xông ra lao như bay trong đầu.
Cậu, vừa rồi, hình như, có vẻ, dường như dùng thân thể thể nghiệm một động từ, danh từ đáng xấu hổ —
Sau nửa ngày, cậu vẫn giữ tư thế nằm nghiêng, chỉ có hai đùi giật giật nhẹ nhàng cọ cọ…
Shhhh —
Tiếng hít vào khó hiểu vang lên sau lưng, “Nó cố mãi mới mềm xuống được, nếu cậu lại khiến nó cứng lên, lần này sẽ không chỉ là…”
Không đợi hắn nói xong, Tưởng Thanh Dung như được gắn mô tơ vào mông, vội vàng kéo quần ngủ đã bị cởi đến đầu gối lên, xách theo quần chạy thẳng một mạch vào wc.
Trong wc, Tưởng Thanh Dung lại cởi quần ngủ xuống.
Thân dưới một đống lộn xộn. Một đoạn ngắn từ phòng ngủ đến wc, bởi vì hai chân đi lại mà thứ của cậu với Lâm Đức Bân đã hòa vào nhau, từ bụng dưới đến thằng nhỏ lại đến giữa đùi, tất cả đều là chất nhầy trắng trắng, rất *** mỹ.
Lại choáng váng nửa ngày nữa mới cố nén xấu hổ cắn răng rửa sạch thứ giữa hai chân, vừa ra liền thấy Lâm Đức Bân đang đứng bên cạnh bồn cầu.
Thấy cậu bước ra từ một ngăn wc, Lâm Đức Bân nhe răng cười với cậu một cái rồi quay lại bồn cầu, không hề ngại cậu đang bên cạnh nhìn mà thản nhiên móc thứ đó ra phóng nước.
Tưởng Thanh Dung nhìn thức kia, lại nghĩ đến xúc cảm kẹp giữa bắp đùi mình vừa rồi…
“Hạ, lưu.” Nghiến răng nghiến lợi mắng xong một câu, Tưởng Thanh Dung lại như chạy trốn mà lao về phòng ngủ.
Quần ngủ, đồ lót, tất cả thay ra rồi ném đi.
Đã có tiền án bất lương, Tưởng Thanh Dung chịu đồng ý ngủ với người này thì có mà điên!
Cứ nghĩ tới mình với cậu ta lần đầu tiên thân mật lại đúng vào lúc mình đang mơ mơ màng màng là Tưởng Thanh Dung lại tức giận. Ngủ một giấc dậy, còn chưa hiểu xảy ra chuyện gì thì đã thoải mái xong… Luôn cảm giác mình rõ ràng mua toàn vé, nhưng lại chỉ được hưởng nửa giá.
Người nọ thì toàn bộ quá trình đều được hưởng thụ.
Tức giận!



Thử đọc