Yêu Tôi Xin Hãy Nói - Chương 31

Tác giả: Thất Nguyệt Thịnh Hạ

Đánh dấu

Cho đến khi điểm được công bố, Tưởng Thanh Dung mới biết mình sai rồi, hơn nữa sai một cách trầm trọng —
“Cậu thi được 699 điểm?” Giọng nói vì giật mình mà lanh lảnh truyền qua điện thoại lại càng chói tai, Lâm Đức Bân không khỏi để xa khỏi tai một chút.
Thành tích thi tốt nghiệp phổ thông từ 14h chiều nay được công bố. Năm nay lần đầu tiên mở phương thức tra cứu điểm thi qua điện thoại, Lâm Đức Bân như phần đông các thí sinh khác, sau khi gọi n cuộc điện thoại cuối cùng cũng tra được thành tích của mình.
Hắn bên này vừa biết thành tích, Tưởng Thanh Dung bên kia đã gọi điện sang rồi. Lâm Đức Bân trung thực nói cho Tưởng Thanh Dung biết thành tích mình vừa tra được, sau đó Tưởng Thanh Dung liền phát ra thanh âm đáng sợ tra tấn lỗ tai hắn như vậy.
“Đúng vậy. Ngữ văn 136, toán học 140, tiếng Anh 144, vật lý 142, hóa học 137, đúng là 699!”
Tưởng Thanh Dung im lặng nửa ngày, cộp một tiếng cúp điện thoại.
Lâm Đức Bân nhìn điện thoại đột nhiên bị ngắt, sửng sốt cả buổi không biết có chuyện gì.
“Reng —”
Điện thoại lại vang lên.
Tưởng rằng Tưởng Thanh Dung gọi lại, Lâm Đức Bân vừa nhấc điện thoại liền nói, “Này, vừa rồi sao lại cúp điện thoại?”



“— Lâm Đức Bân?”
“A? Cô, cô Trần?” Không ngờ bên kia điện thoại là giọng nói quen thuộc của giáo viên chủ nhiệm, làm Lâm Đức Bân bị dọa không nhẹ, “Xin hỏi thầy có chuyện gì ạ?”
“Ừ, chỉ muốn hỏi em xem đã biết điểm chưa?”
“Tra rồi ạ.” À, hóa ra là hỏi điểm. Hôm nay có điểm, có lẽ ngoài đám học sinh bọn họ đứng ngồi không yên, các giáo viên cũng không thể bình tĩnh, dù sao tỉ lệ lên đại học cũng liên quan đến tiền thưởng, cơ hội thăng chức của bọn họ.
“Bao nhiêu?” Giọng của cô Trần đầy sự lo lắng.
“699.”
“699!? Thật không?”
Cái gì đây, lại một người hét lên. Nhưng so với Tưởng Thanh Dung lẫn trong sự khó tin là mất mát rất nhạt, thì sự khó tin của cô Trần đầy kinh hỉ.
“Dạ, là 699.” Lâm Đức Bân lại lần nữa báo điểm từng môn cho cô giáo bên kia điện thoại.
“Thật tốt qua. Lâm Đức Bân, em là người điểm cao nhất lớp chúng ta đến giờ phút này, còn cao hơn Tưởng Thanh Dung 7 điểm.”
“Cái gì? Em cao điểm hơn cả Tưởng Thanh Dung?” Lần này người ngạc nhiên biến thành Lâm Đức Bân.
“Đúng vậy. Lần này Tưởng Thanh Dung thi toán không tốt, tổng điểm xếp hạng thứ ba.” Cô Trần cũng thấy vô cùng thất vọng, Tưởng Thanh Dung là vương bài của cô, vốn nghĩ có thể thi đỗ đại học W. Không ngờ lúc tính điểm toán lại phát hiện Tưởng Thanh Dung mắc sai lầm nghiêm trọng, môn toán ăn chắc nhất vậy mà lại làm sai bài cuối cùng. Lúc ấy cô còn nghĩ, nếu thành tích các môn khác của Tưởng Thanh Dung có thể tốt hơn dự tính, nói không chừng có thể bù lại cho môn toán. Hiện giờ đã có điểm, thành tích của Tưởng Thanh Dung vẫn thấp hơn một chút so với tính toán của cô.
Nhưng cố tình trồng hoa hoa không nở vô tâm trồng liễu liễu thành ấm, Lâm Đức Bân thành tích gần đây luôn xếp hạng thứ tư thứ năm lại bộc phát lực lượng, thi được điểm cao không ngờ.
Nghe cô Trần nói vậy, cuối cùng Lâm Đức Bân cũng hiểu vì sao vừa rồi Tưởng Thanh Dung lại muốn cúp điện thoại của hắn!
Người luôn luôn ưu tú, vào một ngày nào đó bị người luôn đứng sau mình vượt qua, cảm giác thất lạc kia đúng là không dễ chịu cho lắm.

Cố gắng đợi đến khi cô Trần cúp điện thoại, Lâm Đức Bân lập tức gọi điện về nhà Tưởng Thanh Dung.
Mặc dù biết mình thi được điểm cao bất ngờ mới là nguyên nhiên khiến Tưởng Thanh Dung khó chịu, nhưng Lâm Đức Bân cho rằng, vào lúc Tưởng Thanh Dung thất ý hắn càng phải ở bên bạn để an ủi.
Điện thoại vang lên rõ lâu mà không ai nhận.
Chẳng lẽ ra ngoài rồi?
Có khả năng. Khi trong lòng khó chịu, mọi người thích ra ngoài giải sầu.
Được rồi, buổi tối gọi lại xem sao.
Lâm Đức Bân không ngờ rằng, Tưởng Thanh Dung sẽ biến mất suốt một mùa hè.
Gọi điện thoại không người nghe, đến nhà tìm không thấy người. Mãi mới gặp được mẹ Tưởng Thanh Dung thì mới biết cậu về quê thăm ông bà, ngay cả giấy thông báo trúng tuyển đại học cũng là mẹ Tưởng đến trường lấy hộ.
Không có bất cứ tin tức gì, Tưởng Thanh Dung cứ như bốc hơi khỏi nhân gian, gần hai tháng đều không xuất hiện một lần.
Cuối tháng 8, học sinh thi đỗ đại học ở các tỉnh khác lục tục xuất phát đến trường học mới.
Với phần lớn học sinh, đây là lần đầu tiên bọn họ xa nhà, xa vòng tay ấm áp của cha mẹ, cũng là một con đường quan trọng bọn họ phải đi qua để trưởng thành.
Lâm Đức Bân đã sắp xếp xong hành lý đến trường.
Trường học bây giờ coi như chu đáo, đa số hành lý cồng kềnh đều không cần mang, trường học sẽ chuẩn bị tất cả, chỉ cần đem đồ dùng cá nhân của mình đi là được.
Mặc dù như vậy, bởi vì là lần đầu đi xa nhà nên các thứ lặt vặt vẫn nhét đầy hai vali lớn.
Lâm Đức Bân tranh thủ lúc mẹ mình không chú ý, vội vàng lôi những thứ mẹ mình nhét vào để phòng ngừa nhưng khả năng vạn năm cũng không dùng đến ra cho nhẹ nhàng.
Điện thoại của Tưởng Thanh Dung gọi tới đúng lúc này.
“Tiểu Tưởng!?” Giọng nói không nghe thấy cả một kỳ nghỉ, bây giờ nghe thấy thật là hoài niệm, “Cậu từ nông thôn về rồi à?”
“Ừ.” Giọng Tưởng Thanh Dung nghe không có tinh thần gì, “Cậu có rảnh không? Tớ có nhiều thứ muốn trả lại cho cậu.”
Lâm Đức Bân nghĩ nghĩ, quả thực không nghĩ ra Tưởng Thanh Dung mượn hắn thứ gì. Mà dù có cũng là mấy thứ đồ chơi không đắt tiền, đưa cho cậu rồi thì thôi làm gì còn phải trả đến trả đi. Nhưng lâu vậy rồi chưa gặp nhau, hắn cũng muốn gặp Tưởng Thanh Dung, hỏi cậu ấy tại sao không nói một câu đã chạy về nông thôn, thế nên hắn nhanh chóng đồng ý.
Để điện thoại xuống, Tưởng Thanh Dung lại muốn khóc.


Người nhà đều cho rằng khoảng thời gian này cảm xúc cậu sa sút là vì thi trượt, ở trước mặt cậu không nhắc một chữ đến chuyện thi đại học. Mẹ cậu đến trường lấy cho cậu giấy báo trúng tuyển rồi cũng không dám đưa cho cậu, đến lúc chính cậu mở miệng hỏi mẹ cậu mới lấy giấy báo trong ngăn kéo bị khóa đưa cậu.
Cầm tờ giấy trúng tuyển đại học A, Tưởng Thanh Dung về phòng khóc nức nở một trận.
Âm mưu tính toán kỹ càng, không ngờ lại đưa chính mình vào.
Điểm trúng tuyển đại học W luôn dao động ở khoảng 695 đến 698. Vì để không đạt bằng ấy điểm, Tưởng Thanh Dung lúc thi đã tính kỹ điểm, xác định mình không đạt mới nộp bài thi. Kết quả cũng đúng như cậu tính toán, chênh lệch với điểm của đại học W chỉ một chút.
Thế nhưng cậu nghìn tính vạn tính, lại không tính đến trường hợp thành tích của Lâm Đức Bân luôn trên dưới 690 điểm lúc thi toàn quốc lại được 699 điểm!
Lúc ấy đầu óc cậu hoàn toàn trống rỗng, hai chữ ‘chúc mừng’ thế nào cũng không nói ra miệng được.
Nguyện vọng một của Lâm Đức Bân điền đại học W, Lâm Đức Bân thi được 699 điểm, Lâm Đức Bân nhất định sẽ được đại học W gọi…
Từng dòng tin tức nhấp nhô trong đầu cậu, nói cho cậu biết sự thật tàn khốc.
Cuối cùng của cuối cùng, cậu vẫn phải tách khỏi Lâm Đức Bân…
Cậu nhớ tới đặc sản của đại học W. Không phải lịch sử lâu đời, không phải kiến thức nhân văn thâm hậu, không phải nền giáo dục khiến tất cả mọi người ao ước, không phải cảnh đẹp mỹ thực, mà là — mỹ nữ.
Đầu năm nay, mỹ nữ không thiếu, mỹ nữ học thức cao mới hiếm có.



Thử đọc