Yêu Tôi Xin Hãy Nói - Chương 29

Tác giả: Thất Nguyệt Thịnh Hạ

Đánh dấu

Điều không hoàn mỹ duy nhất là, thế giới hai người cậu nghĩ ban đầu biến thành thế giới nhiều người.
Lâm Đức Bân là người thích náo nhiệt, bên người luôn có một đống bạn. Nghe nói có ăn ngon, mấy đứa bạn tương đối thân chỉ cần dày mặt đến hưởng ké thôi.
Sáng sớm, mọi người ra chợ hải sản chọn mua hải sản. Tôm hùm, cua, cá đa bảo, còn thêm một ít sò hến, mua mấy túi đầy.
Mẹ Tưởng phải đi làm, hơn nữa biết đám nhỏ này tụ tập chắc chắn không thích có người lớn ở nhà, nên cẩn thận nấu một nồi canh đậu xanh sau đó để không gian lại cho một đám choai choai.
Nhìn không gian chưa đến 60m2 nhà mình thoáng cái chen chúc một đám nam sinh cao hơn 1m8, Tưởng Thanh Dung lập tức cảm giác nhà mình quá chật.
“Các cậu ngồi nghỉ trước đi, tớ đi làm cơm.” Đến chơi là khác, sao có thể để khách nấu cơm, Tưởng Thanh Dung xách đồ ăn vào bếp.
Mẹ Tưởng là một người phụ nữ truyền thống, trong quan niệm của bà con trai không cần vào bếp, chỉ cần ngoan ngoãn học cho tốt, thi đỗ trường đại học tốt nhất chính là báo đáp lớn nhất cho bà. Cho nên nói Tưởng Thanh Dung mười ngón không dính nước mùa xuân không hề khoa trương, cậu thật sự không biết nấu cơm.
Vì chiêu đãi bọn Lâm Đức Bân, cậu đặc biệt theo mẹ bổ túc mấy ngày. Kỳ lạ là lúc có mẹ cậu có thể dưới sự chỉ đạo của mẹ làm ra mấy món ăn, sao bây giờ mẹ cậu không ở bên cạnh ngày cả chuẩn bị nguyên liệu cậu cũng không làm được?
“Cậu đang làm gì thế?” Đang không biết làm sao, giọng của Lâm Đức Bân vang lên ngay sau cậu.
“A —” Tưởng Thanh Dung quay đầu lại mới phát hiện Lâm Đức Bân đang đứng đằng sau cậu, vẻ mặt như đang xem kịch vui.



Phòng bếp chật chọi chứa thêm một người nữa lại càng trở nên chật hơn.
Thảm rồi, dáng vẻ luống cuống tay chân của cậu chắc chắn đã bị nhìn thấy, mất mặt quá!
“Tớ, tớ đang làm tôm.” Thực đơn hôm nay của bọn cậu là tôm hùm chiên giòn, cua hấp cùng cá đa bảo hấp, trai trai xào lăn, lại thêm một món rau xào. Ừm, menu này là cậu với mẹ mình cùng chọn, đều là những món ăn đơn giản dễ làm, không cần nhiều kỹ thuật.
Thế nhưng, cậu mới phát hiện ra, nấu ăn khó hơn làm bài tập không chỉ gấp mười lần, trong đầu rõ ràng nhớ từng bước nhưng cậu không có cách nào làm được.
Râu tôm? Đầu nào là râu tôm? Cậu mở to đôi mắt hơi cận ra nhìn thật lâu vẫn không thấy râu tôm ở đâu, ngược lại còn bị tôm quẫy ướt cả mặt.
“Tớ làm cho!” Buồn với vẻ vụng về của Tưởng Thanh Dung, Lâm Đức Bân thật sự không nhìn được nữa. Với trình độ này của Tưởng Thanh Dung, đến tối chưa chắc bọn hắn đã có cơm ăn.
“Không phải có canh đậu xanh sao? Cậu múc ít canh đậu xanh cho mấy ông tướng kia lót dạ đi, bằng không một lúc nữa bọn nó lại lật tung nóc nhà lên.” Lâm Đức Bân sai Tưởng Thanh Dung đi làm việc khác, sau đó hắn điềm nhiên chiếm lấy vị trí đầu bếp.
Tưởng Thanh Dung ra ngoài phòng khách dạo một vòng, phát hiện đám Dương Khâm đã tự tìm trò vui, cư nhiên mang theo mạt chược, đang lạch cạch xoa bài bắt đầu chơi. Không có hứng thú với chơi mạt chược, Tưởng Thanh Dung đưa canh đậu xanh lên xong lại quay về bếp.
Bên này, Lâm Đức Bân nhanh nhẹn rút ruột tôm rồi ướp với gia vị, đang xử lý cua.
“Cậu còn có thể nấu ăn? Thật lợi hại.” Tưởng Thanh Dung chỉ thiếu hai mắt lấp lánh sao nữa thôi.
Có câu nói thế nào nhỉ, ra được chiến trường vào được nhà bếp, chính là để nói kiểu người như Lâm Đức Bân!
Cậu lại lần nữa nhìn thấy hai chữ ‘hoàn mỹ’ trên người Lâm Đức Bân.
“Khi còn bé bố mẹ thường không ở nhà, tớ phải lấp đầy bụng mình lại còn chăm sóc em trai, chỉ phải tự mình làm thôi. Có rượu vàng không?”
“Rượu vàng?” Tưởng Thanh Dung ngẩn người suy tư, rượu vàng là loại gia vị nào à?
“Được rồi, tớ tự tìm.” Nhìn đã biết vị này không phải người hay vào bếp, trông chờ vào cậu ta không bằng tự mình tìm còn nhanh hơn. Lâm Đức Bân không hỏi Tưởng Thanh Dung nữa, xoay người tìm gia vị mình cần trong đống gia vị.

“Xin lỗi, mời các cậu tới ăn cơm còn để cậu làm.” Bếp đã cũ nên hiệu quả thông gió gần đây không tốt, lại đúng vào ngày nóng bức, mới một lúc thôi mà Lâm Đức Bân đã ướt đẫm mồ hôi, Tưởng Thanh Dung nhìn thấy vô cùng áy náy.
“Tớ với cậu còn cần tính toán thế à? Đến đây, giúp tớ nhặt rau. Nhặt rau chắc biết chứ?”
“Ừ, cái này tớ biết.”
Lâm Đức Bân đưa rổ rau muống cho Tưởng Thanh Dung, Tưởng Thanh Dung nhận lấy rồi lấy ghế đẩu ra ngồi nhặt rau, hai người câu được câu không nói chuyện.
Quạt điện quay phát ra tiếng cạch cạch khó chịu, giờ phút này nghe vào lại êm dịu như một bài hát.
“Tiểu Tưởng, còn canh đậu xanh không?” Dương Khâm đẩy cửa phòng bếp, liếc nhìn thấy hình ảnh này không khỏi sững sờ.
Trong vô thức, Dương Khâm quay mặt đi, cứ có cảm giác như đã thấy thứ gì không nên thấy.
“A, có, lấy nữa không?” Tưởng Thanh Dung lau tay qua loa vào quần, muốn đi qua múc canh đậu xanh cho Dương Khâm.
“Không cần múc đâu, bê cả nồi ra ngoài đi, cậu cũng biết mấy thằng kia tham ăn thế nào rồi đấy.” Dương Khâm cười nói.
Hắn không dám vào bếp nữa. Nơi này rất đáng sợ!
“Tớ bê lên cho, cậu là khách đứng sang một bên đi.” Tưởng Thanh Dung lập tức bê cả nồi canh đậu xanh đi.
Nhìn bóng lưng của Tưởng Thanh Dung, lại quay đầu nhìn Lâm Đức Bân đang vùi đầu làm nguyên liệu, Dương Khâm rùng mình một cái.
— mới vừa rồi là ai dùng ánh mắt giết người lăng trì hắn?
Lâm đầu bếp trổ hết tài nghệ khiến bữa cơm trưa hôm nay có thể nói sắc hương vị đều đủ, một đám sói đói hú lên xông vào ăn như chết đói.
Tưởng Thanh Dung ăn cơm vốn luôn nhã nhặn, hôm nay cũng không để ý hình tượng ra sức ăn, ăn đến mức dạ dày kháng nghị cũng không ngừng đũa.
Đồ ăn người này tự mình làm đấy, không biết đời này còn có cơ hội ăn nữa không. Nếu chỉ có duy nhất một lần này, cậu đương nhiên phải ăn nhiều chút, để dạ dày cùng vị giác đều nhớ kỹ hương vị của những món ăn này.
“Cậu ăn ít một chút.” Đôi đũa vươn ra muốn gắp tôm bị một đôi đũa khác ngăn lại, “Hải sản là đồ ăn nhiều protein, không tốt cho tiêu hóa, dạ dày cậu không tốt thì không nên ăn quá nhiều.
“Đây, ăn rau đi.” Một đũa rau muống xào tỏi được gắp vào bát cậu.
Tưởng Thanh Dung cầm bát, sững sờ nhìn người này. Hơi nóng bốc lên đầu, đột nhiên rất muốn bỏ đũa xuống chất vấn người này, tại sao lại đối xử với tớ tốt như vậy? Cậu có biết như thế sẽ khiến tớ càng không thể tự kiềm chế hay không!
Lời muốn nói đã ngay bên miệng, vòng vo vài vòng cuối cùng vẫn nuốt vào bụng theo miếng rau.


Cậu dùng thân phận gì để chất vấn đối phương? Suy nghĩ của bọn cậu vốn không cùng trên một mặt phẳng.
Cậu thích đối phương, một chút lấy lòng của đối phương cũng để cậu suy nghĩ lung tung; nhưng đứng ở góc độ của đối phương, quan tâm với bạn bè là chuyện quá bình thường, không có gì phải suy nghĩ!
Đây chính là chỗ bi ai nhất của cậu!
Tớ thích cậu, thích kiểu của người yêu với nhau; tớ biết cậu cũng thích tớ, nhưng là thích kiểu của bạn bè…
Phần lớn thầm mến trên đời đều vô tật mà chết, huống chi là thầm mến với đồng tính!
Aizz —



Thử đọc