Yêu Tôi Xin Hãy Nói - Chương 19

Tác giả: Thất Nguyệt Thịnh Hạ

Đánh dấu

Tưởng Thanh Dung không đáp lời, nhưng mắt cậu lại sáng long lanh, trong lòng cũng thấy tự hào.
— chỉ vì cậu cũng là một trong những người quyết một lòng theo đuổi Lâm Đức Bân.
Ngay cả huấn luyện viên Lý cũng hay nói đùa, “Tiếng sắp xếp chiến thuật của thầy cũng bị tiếng thét chói tai của các em ấy bao phủ rồi.”
Duy chỉ có nam nhân vật chính kia lại thờ ơ, ngửa đầu tu nước ừng ực, ngay một nụ cười cũng keo kiệt không dành cho fans hâm mộ của hắn.
“Này, ăn thuốc nổ à?” Dương Khâm hích hích Lâm Đức Bân, không hài lòng với phản ứng của hắn. Thằng ranh, nói cậu giống Lưu Xuyên Phong thì cậu bắt chước luôn hả? Ngay cả mặt than cũng rập khuôn?
“Ồn ào.” Người nào đó không lương tâm nói.
Dương Khâm nghe vậy suýt chút nữa tắc thở, quay đầu hỏi nhỏ Tưởng Thanh Dung, “Cậu ta làm sao thế? Kỳ mãn kinh à?”
Tưởng Thanh Dung lắc đầu tỏ vẻ không biết.
“Mới vừa rồi còn bình thường lắm cơ mà.” Dương Khâm buồn bực.
Điểm số ổn định dẫn đầu, đồng đội phối hợp ăn ý, ngoài sân fans hâm mộ nhiệt tình, Lâm thiếu gia còn cái gì không hài lòng nữa sao?



“Hiệp sau bắt đầu rồi, vào sân đi!” Uống nước xong, Lâm Đức Bân dẫn đầu vào sân.
“Tưởng Thanh Dung —”
Trong một tràng tiếng thét “Lâm Đức Bân”, ngẫu nhiên xen lẫn tên của những người khác gần như không cần để ý, nếu không phải người gọi ở ngay sau lưng Tưởng Thanh Dung thì suýt nữa cậu đã không nghe thấy.
Tuy thanh âm gọi tên cậu rất lạ, nhưng theo phản xạ Tưởng Thanh Dung vẫn quay đầu lại nhìn.
Hai nữ sinh mặc đồng phục trường khác bắc hai tay lên miệng làm loa đang hét lớn tên Tưởng Thanh Dung. Thấy cậu quay đầu lại, một người trông nhỏ nhắn xinh xắn thẹn thùng cúi đầu, một người khác buộc tóc đuôi ngựa ngược lại trông có vẻ tự nhiên hào phòng, giơ tay vẫy với Tưởng Thanh Dung rồi nắm tay làm động tác cố lên.
Tưởng Thanh Dung ngẩn người, không ngờ mình cũng có fans hâm mộ.
Kỳ thật thời gian vào sân của cậu không nhiều. Mấy cuộc tranh tài lần trước cậu là vũ khí bí mật, hiệu quả thu được không tồi. Nhưng càng vào sâu thực lực đối thủ ngày càng mạnh, chiến thuật của bọn cậu cũng dần bị đối thủ thăm dò, tác dụng vũ khí bí mật của cậu cũng ngày càng yếu. Hiện tại cậu vào sân thường là lợi đồng đội yểm hộ tạo khoảng không cho cậu chạy, nhưng nhiều hơn là dựa vào tỉ lệ chính xác đáng sợ của cậu để kiềm chế đối thủ, khiến đối thủ không thể không đặc biệt cắt người đến phòng ngự cậu, như vậy cậu lại có thể tạo ra khoảng trống cho đồng đội.
Cho dù là vậy, cậu vẫn không phải người chói mắt nhất đội bóng. Luận toàn diện, cậu không bằng Lâm Đức Bân; luận tổ chức, cậu không bằng Dương Khâm; luận phòng thủ, cậu không bằng tank… Ngoài tỉ lệ ném rổ ba điểm chính xác, cậu không có gì có thể tự hào. Thế nhưng, chỉ cần người hiểu bóng rổ cũng biết, ném rổ ba điểm của cậu nhờ đồng đội bao nhiêu. Cậu chỉ cần chạy đến vị trí chiến thuật đã định trước, tự nhiên sẽ có đồng đội giúp cậu ngăn chặn đối thủ, ném bóng vào tay cậu để cậu hoàn thành ném rổ.
Cậu như vậy, cũng có thể được fans hâm mộ coi trọng ư?
Xem ra mấy cô nữ sinh kia không hiểu bóng rổ, khả năng các cô cho rằng có thể ném bóng vào rổ là rất giỏi rồi!
Tưởng Thanh Dung không biết, trong ‘slam dunk’, nhân khí của thần xạ thủ Mitsui Hisashi cũng rất vượng.
“Tưởng Thanh Dung, cậu còn ngốc ở đấy làm gì nữa?”
“… Hả? À à, tới ngay đây.” Chỉ thấy đội viên hai bên đã tập hợp trong sân, Tưởng Thanh Dung chạy qua, thuận tiện trộm liếc Lâm Đức Bân một cái.
Á, đáng sợ quá, sắc mặt xanh mét rồi.
Không phải chỉ muộn một chút thôi sao, làm gì bày ra cái khuôn mặt ma quỷ thế chứ? Thường ngày đội viên khác cũng vì đi WC mà đến muộn, có thấy cậu ấy tức giận như thế đâu!

Tưởng Thanh Dung gãi đầu, không rõ vì sao hôm nay hỏa khí của Lâm Đức Bân lớn vậy!
May mà cơn tức của Lâm Đức Bân tới nhanh mà đi cũng nhanh, sau khi trận đấu kết thúc lại khoác vai Tưởng Thanh Dung cười toe toét.
Thắng được trận này bọn cậu liền tiến vào vòng bán kết.
“Tốt rồi, mọi người về nghỉ ngơi cho khỏe một ngày đi, ngày kia còn một trận đánh càng ác liệt hơn chờ chúng ta,” Huấn luyện viên Lý tổng kết đơn giản vài câu, giải tán đội ngũ tại chỗ, thả cho mấy đứa trẻ mệt mỏi cả ngày này đi nghỉ ngơi.
Đoàn người đi ra sân vận động, toàn bộ ánh mắt đều nhìn chăm chú vào Lâm Đức Bân.
Dựa theo lệ cũ, trận đấu kết thúc bọn hắn đều tìm một chỗ ăn uống, Lâm đội trưởng là kẻ có tiền phụ trách chi tiền, còn các đội viện khác phụ trách ăn.
Có lẽ hôm nay mắt Lâm Đức Bân không tốt lắm, sau khi ra khỏi sân vận động liền trực tiếp đi về phía trạm xe bus, hoàn toàn không thấy ánh mắt ám chỉ gần như trắng trợn của mọi người.
Tất cả mọi người là học sinh nghèo, tiền tiêu vặt đều không bõ dính răng, bình thường muốn ăn một bữa ngon phần lớn là dựa vào đội trưởng hào phóng bỏ tiền.
“Đội trưởng —” Dương Khâm bị mọi người ủy thác trách nhiệm, nịnh nọt gọi Lâm Đức Bân.
“Không cần phải nói, tôi biết các cậu đang nghĩ gì.” Lâm Đức Bân quay đầu lườm đám đồng đội không an phận mấy cái, “Tập trung đánh trận tiếp theo cho tốt, sẽ không bạc đãi các cậu đâu.”
Nói xong, Lâm Đức Bân còn làm động tác vỗ túi quần, ra hiệu hắn có đủ tiền.
“Vạn tuế!” Mọi người đều biết Lâm Đức Bân hào phóng, hắn đã nói sẽ chiêu đãi thì chắc chắn không lừa gạt bọn hắn. So với ăn mấy thứ ăn vặt linh tinh trên đường, đương nhiên có thể chén một bữa thịnh soạn mới thỏa mãn đám mãnh thú ăn thịt này.
Được Lâm Đức Bân hứa hẹn, mọi người rốt cuộc cảm thấy mỹ mãn trở về nhà. Đem ham muốn ăn uống biến thành sức mạnh, tất cả mọi người mài đao soàn soạt đợi đối thủ kế tiếp.
Vì ăn ngon, nhất định phải toàn lực ứng phó!
Tưởng Thanh Dung nhìn Lâm Đức Bân chỉ dùng mấy câu đã khơi lên chiến ý hừng hực của mọi người, trong lòng vô cùng khâm phục.
“Tiền của cậu đủ không? Có muốn tớ giúp thêm cậu một ít không?” Nhưng Tưởng Thanh Dung vẫn hơi lo lắng với khả năng tài chính của Lâm Đức Bân. Dựa vào thân phận lớp trưởng của cậu, không ít thông tin gia đình của bạn bè trong lớp cậu đều xem qua, kẻ cả của Lâm Đức Bân. Nếu cậu nhớ không lầm, cha mẹ Lâm Đức Bân đều là viên chức bình thường thu nhập ổn định, trong nhà ngoài Lâm Đức Bân còn có một em trai nhỏ hơn Lâm Đức Bân ba tuổi, tổng cộng có hai đứa con cần nuôi. Gia đình như vậy, sinh hoạt sẽ không khó khăn, nhưng chắc chắn sẽ không cho con quá nhiều tiền tiêu vặt.
Bình thường Lâm Đức Bân hay bỏ tiền mời đồng đội đi ăn kem ăn thịt nướng linh tinh cũng đã tốn không ít, lần này nếu thắng trận sẽ mời bọn họ ăn tiệc thật, vậy Lâm Đức Bân không phải sẽ sạch máu sao?
Tưởng Thanh Dung tính toán lọ tiền mừng tuổi mình tiết kiệm nhiều năm, cảm thấy có lẽ đủ góp một phần giúp Lâm Đức Bân.
“Đồ ngốc, chuyện tiền nong cậu không cần lo lắng.” Lâm Đức Bân cầm kem người bán hàng rong đưa tới, đưa một cây cho Tưởng Thanh Dung, xé giấy gói cho vào miệng cắn một miếng, ậm ờ nói với Tưởng Thanh Dung, “Tớ có tiền lắm, cậu tin không?”
Tưởng Thanh Dung cũng lột giấy gói bắt đầu ăn kem. Nhưng cậu không dám cắn ăn như Lâm Đức Bân, ăn kiểu ấy dạ dày cậu không chịu được, Bởi vì biết que kem này có một nửa sẽ do Lâm Đức Bân tổng kết nên Tưởng Thanh Dung không dám liếm hết que kem, mà chỉ dám ăn từng chút một trên đầu, thấy Lâm Đức Bân đã ăn xong liền chủ động dâng nửa que kem cậu ăn thừa.




Thử đọc