Yêu Em Tomboy Lạnh Lùng - Chương 12

Tác giả: NHOCSIU

Đánh dấu

Leo Núi
(Thời gian của truyện không giống thời gian bên ngoài nhé!
Ví dụ:bên ngoài thế giới đang là mùa tựu trường,nhưng trong truyện tác giả lại viết là mùa tổng kết cuối năm học chẳng hạn)
Sau một tuần dưỡng thương,cô bắt đầu đi học lại,cơ mà cũng chẳng biết họ đi học làm gì...họ đã đỗ được cả chục tấm bằng đại học danh tiếng khắp Châu Á, cho nên việc học này học thì học, không thì thôi...
Không khí hôm nay trong trường náo nhiệt hơn nhiều, bởi nữ thần lạnh lùng của trường đã đi học lại sau cả tuần dưỡng thương cơ mà... Nhưng... chuyện đó thì cũng chẳng có gì đặc biệt...Đặc biệt ở chỗ hôm nay cái "tủ lạnh di động" kia đang đỏ mặt vô cùng... Đến nỗi đứng trên nóc nhà còn thấy rõ mặt anh đỏ như gấc kia mà...
Cô đứng kế bên anh...
*Bộp*
Đặt tay lên đầu anh,dùng cái giọng mà cho dù lo lắng đến mấy cũng vẫn là cái giọng vô-cảm-xúc ấy:
-Anh sốt?
*Bùm*



Khói trên đầu anh bay nghi ngút...
-Kh... Không... Không sao!-anh lấy tay cô xuống
Nhỏ và cậu thì bụm miệng cười...Chưa bao giờ anh mất hình tượng như bây giờ... Cô là thần tiên có phép thuật sao?
Bây giờ cô là người duy nhất chẳng biết cái mô tê gì đã hay đang xảy ra...
Lớp Gold Star,
Cô giáo chủ nhiệm đặt hai tay lên bàn,nhưng có vẻ học sinh cũng không chú ý gì mấy, bởi họ đang bận "mê trai,mê gái" cơ...
-E hèm! -cô giáo thu hút sự chú ý
-Nữ thần không sao chứ?
-Hay để tụi mình giúp nữ thần mang cặp nhé?
-Nữ thần bị như vậy sao phải đi học?
-Hotboy...à không hotgirl của tôi ơi!Mong đừng xảy ra chuyện gì với cô ấy nữa!
-Ơ sao nam thần Minh Phong lại đỏ mặt như thế?
-Có lẽ là nam thần bị bệnh!
-Hai người chẳng biết chăm sóc bản thân gì cả! Chỉ để fan lo thôi!
...vân vân và mây mây...

Dường như là chẳng ai thèm quan tâm đến lời nói của cô giáo...Cứ như là đã chết rồi vậy...à mà không...cứ như chưa từng vào lớp...
*Rầm*
Tiếng đập bàn của cô giáo trên bàn giáo viên...
-Tôi vẫn còn sống! Mau về chỗ hết! NHANH!
Lập tức cả lớp chỗ ai người nấy ngồi...không hổ danh là người giáo viên "đứng đầu danh sách đen"của trường...à không...của học sinh mới đúng...
-Tuần sau các em sẽ bắt đầu nghỉ hè để lên lớp 12!Đối với các em lớp Gold Star,khi lên lớp sẽ thành Crystal Star!
-YEAHHHHH-tiếng cả lớp rầm rộ, vì sắp phải rời khỏi "bà la sát" của trường rồi mà!
Anh dĩ nhiên không có hứng thú, đối với anh, dường như mọi thứ xung quanh đều vô vị, ngoại trừ...người ngồi kế bên...
Cô cũng chẳng khác anh là mấy...
Rồi một tuần sau cũng đến...
Bắt đầu kỳ nghỉ hè của bốn con người này thôi!
-Đi biển thì sao?-nhỏ ra ý kiến
-Nhạt nhẽo! -cô và anh
-Đi thủy cung?-cậu suy nghĩ rồi nói
-Vô vị!-cô và anh tiếp tục
-Đi bar?-nhỏ cố vặn óc
-Ngày nào cũng đi!-cô và anh lại tâm đầu ý hợp
-Công viên?-cậu ngước mắt nhìn hai người với tia hy vọng
-Trẻ con!-và một lần nữa,cô và anh lại phũ nhỏ và cậu
Sau hơn cả tiếng đồng hồ thì cả bọn cũng đã quyết định sẽ đi leo núi...


Hotgirl "đẹp trai" nhà Nguyễn gia vận một chiếc áo thun trắng nhưng để lộ một bên vai,mặc chiếc quần bò đen rách ở đầu gối,thêm đôi giày boot đen cao gót cùng một cái áo khoác đinh đen,tóc cô vì quá dài nên phải buộc đuôi ngựa,chẳng những thế, cô còn đội chiếc mũ lưỡi trai đen ghi dòng chữ "Tomboy".
Nhỏ khoác lên mình một cái áo thun trắng dài,kết hợp với cái váy đỏ hồng ngắn, tóc buộc củ tỏi,mang giày búp bê.
Cậu mặc một chiếc áo sơ mi trắng,, thêm chiếc quần jeans đen óng,giày thể thao trắng, đi kèm là chiếc nón kết trắng.
Cuối cùng là soái ca nhà Trương gia,anh mặc chiếc áo sơ mi giống cậu, chỉ khác là có thêm cái cà vạt đen,mặc thêm chiếc quần bó đen rách ở đầu gối giống cô,giày thể thao đen và cuối cùng là chiếc nón lưỡi trai đen với dòng chữ "Bad Boy".
Họ đi bằng chiếc BMW đen của anh...
Cô nhìn chiếc BMW rồi ra quyết định:
-Tôi sẽ đi motor!
Không để ba người kia nói gì, cô vào gara rồi leo lên chiếc motor đen bóng,phóng vụt đi cùng lúc với chiếc xe của anh...
Từ Trương gia đến nơi sẽ là ba tiếng, cô nhanh chóng vượt mặt ba người kia,để lại cho họ và bác tài xế hít khói...
Đến nơi,cả ba người bước xuống xe nhìn xung quanh nhưng không thấy cô đâu,chỉ thấy chiếc xe motor đang đậu dưới một bóng cây cao, họ nhìn qua nhìn lại, rồi...
*Xào xạc*
Họ nhìn lên cái cây mà chiếc xe đậu,nhưng mãi chẳng thấy gì...
-Các người tới trễ!
-AAAAA!-cậu và nhỏ giật mình la lên,nhìn đằng sau... Là cô... Nhưng chẳng biết cô xuống từ khi nào mà chỉ nghe tiếng cành cây xào xạc...
-M... Mày định ám sát bọn này hả?-nhỏ chỉ vào cô
-Em đến từ lúc nào vậy Băng Băng?-cậu đặt tay lên ngực để tim bớt đập nhanh vì hoảng hốt
-1 tiếng trước!-cô trả lời bình thản
-Sao lại lên cây?-anh lúc này đang cố gắng quên hết những chuyện đã xảy ra hôm chăn sóc cho cô, lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có,à mà...còn phải lấy lại hình tượng nữa...
-Đợi các người chán nên tôi lên cây ngắm cảnh!-cô chống nạnh một bên
*Vụt*
Anh lấy tay chỉ vào phía sau cây,sau cái cây là một khe núi rất lớn, chỉ cần cành cây gãy xuống thì không biết còn xác hay không nữa...
-Có muốn vào viện chung thân không?
-Anh lo?-cô ngửa đầu sang một bên,tay nhét vào túi quần
-Tôi...l...lo? -anh lắp bắp-Trò đùa... gì vậy...?
-Ầy! Không nói nữa! Chúng ta đi thôi!-nhỏ và cậu nắm tay cô và anh kéo đi...
Họ cứ đi,đi mãi...và đi mãi...
-Hình như...-nhỏ nhìn xung quanh
-Chúng ta...-cậu tiếp lời
-Bị lạc rồi!-cô và anh nói luôn câu cuối
*Hờ*
Cả bọn thở ra, nhỏ rút trong túi xách ra bấm bấm cái điện thoại,rồi lấy tay còn lại ôm đầu:
-Ở đây không có sóng!
-Cứ cắm trại ở đây đi đã!-cậu quỳ một chân xuống
Cô và anh gật đầu
*Phực*
Lửa trại được đốt lên,bốn người chọn hai khúc gỗ thật to để ngồi bên lửa trại...
-Trời cũng đã tối rồi!-nhỏ chỉ lên trời
Trên bầu trời đêm kia là hàng tỷ ngôi sao đang lấp lánh,như một dãy ngân hà...thật mờ ảo...
Cô nhìn vào ánh lửa rồi bất chợt đứng dậy, tiến thẳng về phía khu rừng...
-Cô đi đâu?-anh cũng đứng dậy
-Trời tối rồi,các người cứ ở lại, tôi đi tìm gì đó đem về ăn!-cô nhìn lên trời, không ngoảnh mặt lại
-Nguy hiểm lắm Băng Băng! Em nên ở lại thì hơn!-cậu ngăn
-Không sao!Em đi một chút rồi về!-cô ngoảnh nửa mặt ra đằng sau
-Nghe nói ở sau khu rừng có nơi bị lở đất! Như vậy sẽ rất nguy hiểm!Tao không muốn mày phải vào viện nữa đâu!-nhỏ cũng theo can
-Haizz-cô thở ra, quay người-Một là ở đây chết đói, hai là sống được đến sáng mai!
Cô nói rồi đi thật nhanh vào rừng,anh và cậu nhìn nhau rồi gật đầu...
______________________________________
Cô đi thật lâu, ngó nghiêng ngó dọc xung quanh, dường như khu rừng này chẳng có gì để ăn cả, nấm thì độc,táo không có một trái,dòng suối cũng chẳng hề có một con cá "lòng tong" nào...
Cô đang đi thì chợt khựng lại,nhìn lên trời, nói bằng giọng vô cảm:
-Tôi biết là anh! Không cần phải theo tôi!
Từ trong bụi cây bước ra:
-Không qua nổi cô!-ngắn gọn
Không ai khác là anh,chẳng qua nhỏ, cậu và anh đã sớm biết cô sẽ đi rồi nên lo lắng cho cô...
-Tôi đã tìm xung quanh rồi! Chẳng có gì ăn đâu!-anh bỏ tay vào túi quần
-Thiên Ái không chịu đói được!Tôi sẽ tìm thêm một lúc nữa!-cô nhìn váo vát khắp nơi
"Cô đúng là!"-anh mỉm cười,nói thầm rồi đi theo cô
Anh đang đi thì...
*Bộp*
Cô đẩy anh ra...
5s sau...cô treo lơ lửng ở vách núi...
-Cô...-anh to mắt nhìn cô
-Mau quay về đi!-cô đang bị treo ở vách núi,cố ngước lên nhìn anh
*Bộp*
Anh nắm tay cô, giữ chặt lại không cho rơi xuống...
-Đồ ngốc này!Sao cô cứ vì người khác mà hy sinh vậy hả?-anh mắng cô
-Buông ra đi!Nếu không sẽ chết cả hai đó!-cô nhìn xuống,cắn răng
-Không bao giờ!-anh cứ nắm tay cô thật chặt
Bỗng...cô rút trong túi áo khoác ra...
*Cạch*
Cô chĩa súng vào đầu anh...
-Nếu anh không buông tôi sẽ bắn đó!-cô hăm dọa
Anh tròn mắt nhìn cô...đồ ngốc này...có cần phải vì người khác mà đâm đầu vào nguy hiểm thế không?...
-Cứ bắn đi!-anh vẫn nắm tay cô
-Anh...!-cô mở to mắt
-Nếu cô thích! Cứ bắn đi!Tôi nhất quyết sẽ không bỏ cô ra!Không bao giờ!-anh nghiến răng
*Rắc*
-Không xong rồi!-cô trợn mắt
*Vụt*
Cả hai rơi tự do xuống...không những thế...anh còn dùng thân thể mình che chở cô thật chặt,làm cô thực sự...cảm động...anh nhận nhẹ đầu cô vào ngực mình...
*Ấm áp quá!*-đây là lần đầu tiên cô biết được che chở là như thế nào...từ lúc sinh ra cho tới tận bây giờ...cô luôn là người che chở cho người khác mà không màng đến bản thân...như vậy nên gọi là ngốc nghếch hay dũng cảm đây?...
______________________________________
Cô tỉnh dậy,không thể tin là mình còn sống...cuống cuồng nhìn sang anh,anh vẫn đang ôm cô thật chặt...
*Roẹt*
Cô xé một mảnh áo của mình ra...băng bó lên cái tay đang sẫm máu của anh... Bất giác mà nở một nụ cười mỉm...
"Tên ngốc!"-cô nói thầm
-Cô nói ai ngốc?
-Anh!-cô giật mình-Từ khi nào?
-Từ khi cô nói tôi là tên ngốc!-anh ngồi dậy
Cả hai ngồi ngắm sao trong một hang động, vì trời tối, anh lại bị thương nên không thể đi được,đành chờ đến sáng mai vậy...
-Này! -anh nhìn lên bầu trời đêm kia gọi cô
-Chuyện gì?
-Cô có biết...yêu là gì không?
-Yêu?-cô nhìn anh, rồi lại ngước mặt về phía bầu trời-Thích là gì tôi còn chẳng biết!Yêu đối với tôi mà nói thì đó là thứ xa xỉ nhất trên đời...
-Cô chưa từng yêu ai à?-anh nhìn cô
-Phải!
-Tôi thì đang rất thích một người,có lẽ...phải gọi là yêu...-anh bất giác nhoẻn miệng,nhìn lên hàng ngàn tinh tú đang lấp lánh
Cô sựng người,cảm giác hụt hẫng...chẳng còn muốn nghe tiếp nữa...thậm chí cô còn chẳng biết cảm giác này là gì...
-Cô ấy xinh đẹp, thông minh,tuy lạnh lùng nhưng luôn giúp đỡ người khác vô điều kiện...mặc kệ tính mạng mình sẽ sống hay chết... Cô ấy thờ ơ với mọi thứ xung quanh nhưng luôn quan tâm người khác một cách im lặng...-anh vô tư kể thì nhìn sang cô...
Một con mèo con đang ngủ say sưa bởi vì không muốn nghe tiếp nữa...
Anh cười,nhẹ vuốt tóc dư của cô,thầm mắng yêu "cô gái ngốc này!"
Sáng hôm sau,hai người được nhỏ và cậu tìm thấy, nhỏ mừng như muốn rơi nước mắt mà ôm chặt cô và anh... Mùa hè của họ kết thúc chỉ đơn giản như thế...
______________________________________
Thông báo:
Có một bạn bình luận với mình rằng "Lập nhiều acc như thế có mệt không?",xin lỗi, mình chỉ có một và DUY NHẤT một acc NHOCSIU này thôi, nếu bạn muốn nói gì thì cứ nói thẳng, đừng mỉa mai như thế:
-Thứ nhất:truyện của mình, mình còn không dám đọc lại chứ đừng nói là tạo acc khác để đọc.
-Thứ hai:mình đã suy nghĩ cả đêm,nếu bạn nghĩ mình tạo acc để tăng lượt xem hay làm gì có lợi cho truyện thì xin lỗi, mình không ngốc đến nỗi tự tâng bốc mình để độc giả ghét đâu.
-Thứ ba:mình muốn hỏi con mắt nào của bạn thấy mình lập acc phụ?
-Thứ tư:mình không muốn phải gây war nên mình thực sự cần bạn giải thích, nếu không đúng mình sẽ hiểu nhầm bạn mất.
-Thứ năm:mình là một người rất nhạy cảm
Lý do mình trả lời bình luận không thân thiện vì:
-Mình đã từng bị trầm cảm nhẹ cách đây rất lâu.
-Mình không muốn tạo ấn tượng xấu cho các độc giả.
-Nếu các bạn muốn mình nói chuyện một cách tự nhiên thì mình sẽ nói thật tự nhiên.
Nếu có thắc mắc,mình sẽ liên hệ hoặc trò chuyện với các bạn qua Facebook
Facebook:Ngọc Trâm (avatar như avatar trên của mình)
Những điều mình nói ở trên hoàn toàn là sự thật.
Vì những lý do đó nên mình sẽ drop truyện 3 tuần,sau 3 tuần nữa mình nhất định sẽ ra chương mới.
Bởi mình cần thời gian để tiếp thu chuyện này và cũng cần thời gian để lấy ý tưởng mới để viết truyện.
Thân!



Thử đọc