Yêu Em Không Cần Quá Cuồng Si - Chương 01

Tác giả: Tịch Quyên

Mẹ ruột ta có rất nhiều thân phận.
“Băng Tinh phu nhân” bốn chữ này đại biểu cho một thân phận trong giới hội hoạ, tình cờ cũng là tên gọi của một phòng triển lãm tranh quy mô. Sau lưng lại có một chỗ dựa vững chắc, tài trợ cho phòng tranh “Băng Tinh phu nhân” – một người có uy quyền và địa vị vững chắc trong giới nghệ thuật. Đây là chuyện ai nấy đều biết.
Bà là họa sĩ cũng là người buôn bán tranh nổi tiếng.
Bà cũng là phó giáo sư của một học viện nghệ thuật.
Bà lại còn là một phát thanh viên nổi tiếng.
Nhưng, thân phận đặc biệt nhất cũng không phải một trong những thân phận ở trên. Bà là tình nhân của một người đàn ông, chính là người đàn ông đã cho bà đủ loại thân phận cùng vô số thành tựu như ngày hôm nay; chắc mọi người sẽ đoán mẹ ruột của ta nhất định sẽ là vợ bé như người ta hay nói có phải không?
Không không không!
Chỉ có mình bà tự xưng là tình nhân. Không phải vợ bé, cũng không phải cái gì gọi là bà hai, bà ba, bà không chấp nhận một danh hiệu “chính thức” nào; tình nhân thì là tình nhân, điều đó tự bà hiểu rõ nhất.
Gian phu của mẹ —— thứ lỗi cho ta thô bỉ nói thẳng không kiêng kị —— đồng thời cũng chính là ba ta, ông ấy tên là Chung Thiệu Chính; một lão đại cực kì có quyền thế trong giới xây dựng. Đó là điều đương nhiên, nếu không ông đâu có bản lĩnh nuôi rất nhiều vợ lớn vợ bé nhân tình, cộng thêm cả đám con trai con gái ngoài giá thú.
Rất nhiều vợ và nhân tình? Ác! Làm ơn đừng ngoác mồm to như thế. Quý vị nghĩ rằng mẹ ta – Nhậm Băng Tinh là người phụ nữ “duy nhất” mà ông ấy ngoại tình sao? Một thằng đàn ông —— CHÚ Ý nhé, một thằng đàn ông có tiền một khi ngoại tình sẽ không ngây thơ đến mức yêu một người duy nhất, không ngây thơ đến mức “giữ thân như ngọc”? Sai đường thì cũng đã sai rồi, không cần phải kiêng kị gì nữa.



Mẹ của ta đương nhiên cũng không phải là “duy nhị” (chơi chữ với duy nhất), trên thực tế mẹ ta là “duy tứ” của Chung Thiệu Chính, trước mắt cho đến hiện tại, các bà vợ được “đăng kí hộ khẩu” tổng cộng là năm người. Chung Thiệu Chính có một vợ cả, bốn vợ bé và bảy đứa con, mà đứa nhỏ nhất chỉ có……năm tuổi.
Người vợ nhỏ nhất của ông ta chỉ bằng phân nửa số tuổi của ổng, mới ba mươi tuổi; còn đứa con lớn nhất của ổng thì đã ba mươi lăm rồi.
Chung Thiệu Chính này rõ ràng là một kẻ trăng hoa đúng không?
Rất khó hình dung về người đàn ông này, dù sao cũng là người có uy quyền trong một nhóm tài phiệt, đương nhiên rất có khí phách, trắng trợn dùng tiền để ‘xử’ những kẻ chấp nhận bị ‘xử’; một khi đã động đến ai, người ngoài tốt nhất chỉ nên thờ ơ đứng nhìn, chớ dại mà xen vào.
Người phụ nữ mà ta muốn miêu tả là mẹ của ta, Nhậm Băng Tinh. Bà thật sự là một người phụ nữ kì lạ, trong cuộc đời hai mươi lăm năm của ta, bà đã cho ta cốt nhục hình hài. Cũng ảnh hưởng rất nhiều đến sự trưởng thành cùng suy nghĩ của ta.
Có thể nói, ta, Nhậm Dĩnh, đều là do một tay Băng Tinh phu nhân nhào nặn nên, không thể nói là một bản sao vô tính, chỉ là những giá trị và quan điểm về tình yêu do chính bà đặc biệt tạo nên, khiến cho tâm tính ta lớn lên không giống người thường, hoàn toàn không liên quan gì đến những giá trị đạo đức xã hội. Có lẽ. Do bản thân là con gái của nhân tình, vốn đương nhiên đã có những tư tưởng lệch lạc, vậy nên —— ta phải được sống tự do phóng túng.
Chuyện ta muốn nói, đương nhiên sẽ không phải là chuyện của thế hệ trước, mà là sự ảnh hưởng của thế hệ trước đến sự trưởng thành của ta —— Nhậm Dĩnh, câu chuyện của chính ta.
Sáng thứ bảy, thường định sẵn để khởi đầu những chuyện may mắn không ngờ.
Còn khoảng năm mươi bước nữa, trò chơi khăm của mặt trời tựa như giấu sẵn sau những đám mây đen, những giọt mưa to bằng hạt đậu thậm chí không đợi ta bước vào trong mái vòm, đã trút xuống như một cơn đại hồng thủy; đáng thương thay cho bộ đồ thời trang mùa xuân mốt nhất của ta. Cái áo khoác mỏng ISSEY MIYAKE[1] ta yêu thích nhất. Cũng tốt, tạm thời làm áo mưa cũng không uổng một đống tiền ta đã bỏ ra để mua nó.
Thêm hai, ba bước nữa, rốt cục ta cũng chật vật thảm thương đứng dưới mái vòm tòa nhà công ty.
“Nhậm Dĩnh! Nhậm Dĩnh!”
Ta đang lấy khăn giấy cẩn thận thấm nước mưa trên mặt mũi tóc tai thì sau lưng truyền đến một tiếng kêu vội vàng và mừng rỡ. Người có thể trắng trợn không kiêng nể gì, giữa chốn đông người kêu quang quác như vậy, thường đại biểu cho những kẻ thiếu suy nghĩ, thích khoe mẽ lại chẳng tôn trọng quyền tự do an tĩnh của người khác.
Đúng vậy, nàng đúng là người như vậy, hoàn toàn xứng đáng, tiếng giày cao gót trong veo đã rất gần, ta lau nốt chỗ nước mưa trên mặt, kịp lúc bày ra một khuôn mặt tươi cười hớn hở chào nàng —— Điền Tụ Phương tiểu thư.
Đôi môi đỏ mọng của Điền Tụ Phương chun lại thành một chữ O khiêu gợi, ngón tay sơn đỏ rực ngoắc ngoắc ta liên tục, một vẻ quyến rũ khiến chúng sinh điên đảo:
“Chúc mừng nha! Nàng bay lên ngọn cây rồi.”


Bay lên ngọn cây? Đây là từ ngữ dùng ở thế kỉ nào vậy? Ta chớp chớp mắt, ngọt ngào mà ngây thơ hỏi lại nàng:
“Bồ đang nói cái gì vậy?”
Điền Tụ Phương khoác lấy cánh tay ta, cùng bước vào trong cao ốc, chung quanh tỏa ra sắc đẹp mĩ lệ không coi ai ra gì, hơn nữa còn nhận lấy đủ mọi ánh mắt mê luyến lẫn ghen ghét.
“Sáng sớm hôm nay, phòng nhân sự vừa công bố tốc hành một vụ điều động nhân sự. Tất cả mọi người đều tụ tập đến xem, nàng đoán thử xem chuyện gì? Lâu phó tổng gợi cảm, phong lưu, anh tuấn, thanh lịch của chúng ta không ngờ lại trực tiếp hạ lệnh bổ nhiệm nàng làm thư kí cho anh ta! Cái này không phải gọi là “bay lên ngọn cây’ thì gọi là gì?”
Ta cân đo đong đếm độ ‘chua’ trong giọng nói của nàng. Có chút buồn cười, nhưng mà nàng có phản ứng loại này cũng là bình thường.
“Tui nhớ anh ta đâu có thiếu thư kí.”
“Ngốc!” Điền Tụ Phương yêu kiều cáu tiết đẩy ta một cái, động tác này khiến bộ ngực sóng thần bên trong chấn động, một gã đàn ông trong thang máy choáng váng, con mắt thiếu chút nữa rớt ra ngoài. Ta thật sự lo lắng thay cho nàng, nếu như ngày nào đó đôi nhũ hoa hàng khủng kia nhảy ra ngoài quần áo thì làm sao giải quyết hậu quả đây.
Điền Tụ Phương hài lòng với kết quả thu được, che miệng cười duyên, nhỏ giọng ghé vào tai ta thì thầm, thành thạo lợi dụng ta che đi ánh mắt háo sắc kia; nửa kín nửa hở quả là tu vi cao thâm nhất của mĩ nhân.
Thang máy lên đến tầng năm, nàng lập tức bấm ngừng lại, sau đó lôi ta vào toilet nữ. Nàng có chuyện gì thì chẳng giấu được lâu. Mà những khi có đông đàn ông, khoe hàng là chuyện quan trọng nhất của nàng; đây là luật sinh tồn của “bình hoa”.
Đứng trước gương, nàng vừa cẩn thận rà soát bộ mặt trang điểm hoàn mĩ của mình, sợ có sơ hở, vừa cất giọng:
“Tuần trước anh ta mới điều Lâm tiểu thư đi nơi khác, nàng quên rồi sao?”
Phải ha, khi đó ai cũng buôn dưa lê ‘vụ án’ này, có điều cũng chẳng ai thấy lạ; Lâm tiểu thư sớm muộn gì cũng phải ra đi. Ai cũng quá rõ đã là thanh niên kiệt xuất thế hệ thứ ba của tập đoàn phải nắm vững truyền thống “người không phong lưu uổng nhiều tiền”. Vị sếp trực tiếp của các nàng lại càng xuất sắc.
Vị Lâu phó tổng tiên sinh kia trình độ phong lưu đa tình so với hành vi phóng đãng thì bất phân cao thấp, mà tất cả các nữ thư kí hắn dùng qua đều là những cô gái xinh đẹp nở nang lại có chút đầu óc, hắn cũng không kiêng kỵ để người khác biết hắn dùng những cô thư kí đó làm điểm tâm.
Chỉ có điều theo quy tắc ăn bánh trả tiền, hắn yêu cầu diễn thế nào sẽ phải làm thế ấy, trong giờ làm việc ngoại trừ liếc mắt đưa tình ra, còn phải biết làm việc, tuyệt không cho phép kiêu căng dựa hơi; hết giờ làm có lăn ngay ra đất làm dâm phụ, hắn cũng sẽ mỉm cười chấp nhận.
Đây là một quy tắc trò chơi công khai. Những đại gia nhà giàu chơi rất công bằng, hiểu rõ những cô gái thanh cao sẽ không cần phải làm như vậy, còn những cô gái hám của đã tham gia thì phải biết tự lượng sức mình, đại gia mà chơi vui, giao dịch cũng sẵn sàng thành công.
Có điều vết thương trí mạng của những cô gái hám của thường là sự ngốc nghếch đến nỗi cho rằng sau khi được làm làm mỹ nhân bên gối của sếp thì địa vị lập tức khác biệt, ngay cả quạ đen cũng sẽ biến thành khổng tước (chim công), bắt đầu vênh vênh tự đắc. Không phân biệt rõ chuyện công chuyện tư là triệu chứng đầu tiên của căn bệnh hí hửng này.
Lâu công tử về nước tiếp quản chức vụ phó tổng mới được một năm, mà đã thay đổi tới bốn cô thư kí, tất cả đều do như vậy; mọi người đều ngầm hiểu, ngày ngày đều được xem tiết mục diễn đi diễn lại này, hệt như xem kịch lúc tám giờ mỗi tối, tuy rằng nhàm chán, nhưng lại không nỡ bỏ qua. Hiếm có chuyện Lâu công tử đưa ra vấn đề làm người khác phải cắn lưỡi.
Thờ ơ xem kịch là một chuyện, nhưng mà nếu như hiện tại sự tình lại liên quan đến mình thì lại là một chuyện khác.
Lâu đại thiếu gia “khâm điểm” ta? Trời ạ, ta vào công ty một năm rưỡi nay, còn chưa từng có cơ hội đối mặt với hắn trong phạm vi năm mươi mét! Nhờ thỉnh thoảng tờ nguyệt san “Chiêm Ngưỡng” của công ty đăng ảnh hắn, mới hình dung ra được dung mạo hắn, như vậy, lão huynh hắn ăn nhầm thuốc lú rồi a? Theo trí nhớ của ta, phải được Lâu Phùng Đường công tử đích thân đi ‘săn’, tự mình “phỏng vấn” ba lần trở lên mới có thể được triệu đến “sủng hạnh”, vậy còn ta? Sao lại ăn may thế này? Không hiểu nổi.
“Tui nhớ bảng danh sách tên trong tay anh ta còn dày hơn cả danh bạ điện thoại, còn có đám mĩ nhân trong tổ thư kí cao cấp trên tầng mười, e rằng anh còn chưa xem hết từng cái tên nữa là?” Ta ngước nhìn mái tóc dài bị nước mưa làm dính bết lại trong gương, lấy lược ra chải.


Điền Tụ Phương lườm ta trong gương, không giấu được vẻ ghen tị trong mắt:
“Ăn liên tục bốn con lợn sữa, cũng phải thay đổi khẩu vị tìm một em mèo xinh tươi nếm thử chứ?” So sánh thật là vớ vẩn.
“Mèo?” Ta cười khúc khích. Sống trên đời hai mươi lăm năm nay, ba ta là người duy nhất nói ta giống mèo. Có điều mấy cô nàng của Lâu đại thiếu gia đều có tiêu chuẩn quốc tế ngực ba mươi tám, eo hai mươi ba[2], đem ra so thì ta quả thật không phải là một bữa tiệc lớn.
“Còn nhớ bữa tiệc mừng tân niên của nhân viên năm nay không? Công ty mời người đến quay phim, định sau này dùng làm đoạn phim quảng cáo. Năm nay nàng là người dẫn chương trình, đúng chứ? Kết quả là tối hôm thứ năm, Lâu công tử nhàn rỗi không có việc gì nên mở băng lên xem, lập tức quyết định bổ nhiệm nàng làm thư kí. Ngày hôm qua xem xong hồ sơ của nàng, hôm nay ra luôn quyết định nhân sự. Aizzz! Sớm biết thế ta liều chết cũng phải giành làm người dẫn chương trình rồi.” Nàng dùng mông huých ta một cái: “Mau nghĩ xem muốn ‘câu’ cái gì, đừng học theo mấy ả đàn bà ngu ngốc kia cứ muốn đòi làm Lâu phu nhân. Sớm biết mấy cô gái từ tầng mười trở xuống cũng có cơ hội được để ý, ta đã sớm đá phăng con heo nọc Vương Tân Dương kia rồi.”
Vương Tân Dương là giám đốc điều hành phòng kế hoạch chúng tôi, năng lực không tồi, chỉ là háo sắc. Điền Tụ Phương thân là một trong những bình hoa chính là dựa vào chút quan hệ này để tồn tại trong tòa cao ốc công sở này.
Tất cả cô gái trên thế giới này đều có một bản lĩnh sinh tồn.
“Chờ tui nhìn thấy hắn trước rồi tính sau! Về vấn đề giá trị con người, tui phải ước lượng lại bản thân rồi mới thương lượng giá cả, đừng có nôn nóng.”
Điền Tụ Phương ôm lấy tay ta:
“Nàng thật thông minh, là hi vọng của bộ tộc bán sắc buôn hương chúng ta.”
Ta và cô ấy đều bật cười lớn, đúng là đáng kỳ vọng!
Trong xã hội này, ai cũng đều phải có ít nhiều chiêu thức để củng cố chỗ đứng của mình! Không không! Ta tuyệt đối không phải thanh cao, sinh tồn mới là mục tiêu duy nhất của ta; cho bản thân một cuộc sống tốt, càng là nguyên tắc cơ bản hàng đầu.
Quan trọng nhất, là tự thấy rõ bản chất của mình, ‘vàng thật không sợ lửa’ làm chính mình. Điền Tụ Phương là bình hoa, dựa vào sắc đẹp kiếm bát cơm, thì đã sao? Cô ấy thẳng thắn, ngay cả ghen tỵ cũng không che giấu; trong quan hệ với mọi người, ta thích quen với những người như vậy, do đó cũng đem bản thân vứt ra ngoài ranh giới đạo đức, mặc kệ mọi người chỉ chỉ trỏ trỏ, không dám nói thẳng. Trong công ty này, giá trị của ta không được cao cho lắm.
Chính vì không được đánh giá cao, ta mới càng có thể thấy được bản chất thực sự của con người. Dưới lớp vỏ bọc bề ngoài kia, tốt đẹp đến mức khiến người ta tán thưởng không ngừng; đánh giá người khác, cũng là một trong những cách tận hưởng khoái lạc của ta. Còn ta, bề ngoài khoác lên dáng vẻ hoa si[3] để trang trí cho con người ‘Nhâm Dĩnh’.
Ta là cô gái mỹ lệ mà ngốc nghếch. Không tồi chứ!
----------------------------
[1] Một nhãn hiệu thời trang nổi tiếng của Nhật Bản
[2] Tính theo đơn vị đo là inch: 38 inches = 96.52cm, 23 inches = 58.42cm
[3] Mê trai
“Ôi, bay lên ngọn cây rồi, không biết đã dùng những thủ đoạn gì nữa?”
“Khó trách không coi tâm ý của trưởng phòng Phương ra gì, thì ra là muốn câu con cá bự!”
“Tui nói rồi con nhỏ này thể nào cũng lộ ra bản sắc hồ ly chính cống, nhìn nó thì biết sinh ra để làm nhân tình của bọn đàn ông mà.”
Đám bà tám nhiều chuyện trong công ty đang bàn tán, hơn nữa biết chắc chắn rằng âm thanh này nhất định có thể hoàn toàn không lọt ra ngoài truyền vào tai ta.
Là đố kỵ? Hay ghen ghét?
Ta thường thích nghe loại chuyện ngồi lê đôi mách này. Kỳ thực qua cách nói chuyện của một người, rất dễ dàng nhìn thấu nội tâm của họ. Mà những kẻ nói xấu sau lưng người khác này, thường là loại tự cho mình là người thanh cao, dùng những tiêu chuẩn đạo đức, giẫm đạp lên hành vi của người khác; nhưng kì thực trong lòng thì ghen ăn tức ở.
Ghen tức điều gì? Đố kỵ những cô gái dám phớt lờ dư luận, bất chấp sự chỉ trích của mọi người phá vỡ quy chuẩn đạo đức, còn bọn họ thì không dám, cũng không thể; bởi vì bọn họ là ‘con nhà gia giáo’, bốn chữ này khiến bọn họ không thể động đậy, căn bản không được phép lầm đường lạc lối, bởi vì bọn họ không gánh nổi hậu quả. Vì thế bọn họ đành phải dùng cách này để giải tỏa.
Ngôn ngữ là một thứ rất đáng sợ, thương tổn người khác cũng chẳng là gì, điều đáng sợ chính là những câu chữ bạn nói ra, dễ dàng vạch trần bản chất con người bạn. Ta xưa nay luôn trầm mặc, là bởi vì ta ghét cái cảm giác ‘lõa lồ’ trước mặt mọi người.
Căn phòng kia có một đám ‘nhân sĩ đạo đức’ đang bĩu môi bĩu mỏ, căn phòng này có ‘bộ tộc bình hoa’ không-mấy-thật-tình đến chúc mừng; ta đang chờ đến mười giờ để lên tầng mười sáu trình diện.
Thế gian làm gì có ai là bạn thật sự? Cái khả năng luôn luôn nở một nụ cười khi giao tiếp, là việc làm hiệu quả có lợi ích trong xã hội đáng được cảm kích. Ai ai cũng đều tranh nhau leo lên chỗ cao hơn, thật tình quá, ngược lại là một gánh nặng.
“Nhậm Dĩnh, lên tầng mười sáu rồi đừng quên đề bạt tụi tui nha!”
“Nhất định nhất định.” Ta cười, vẻ mặt vô cùng đắc ý.
“Nhớ giữ chặt lấy Lâu đại thiếu gia nha! Ít nhất phải có tiền, xe và nhà.” Thêm một giọng the thé cất lên.
“Đó là đương nhiên!” Ta che miệng cười to.
“Nhưng cũng đừng để mình bị ‘đá’ quá sớm đó nha!” Giọng điệu này không hề khách khí tí nào.
“Tui tin mình có đủ vốn liếng để xài!” Sự tự tin cần có của một bình hoa. Ta trả lời với một khuôn mặt vô cùng gợi cảm.
Tám chuyện chưa được bao lâu, giám đốc gọi ta vào văn phòng, rốt cục ta cũng có thể thu lại nụ cười giả tạo, da mặt cuối cùng cũng được hoạt động bình thường.
Giám đốc của ta cũng chính là con cá ‘cỡ trung’ của Điền Tụ Phương – Vương Tư Dương; danh xưng ‘cá lớn’ chỉ có công tử nhà giàu mới xứng dùng.
Ở công ty này chỉ hỏi năng lực, không hỏi sức chịu đựng, muốn nuôi bình hoa thì phải trả giá; nếu làm việc không có thành tựu gì, lúc nào cũng có thể mất bát cơm như chơi. Cho nên Vương Tư Dương xem như cũng không xoàng.
“Ngồi đi.” Hắn đưa tay ra.
Ta mỉm cười ngồi xuống. Duyên dáng quyến rũ nhìn hắn. Không phải ta nói, mà là cô-gái-có-sắc-đẹp-vượt-xa-bộ-não của Vương tiên sinh nói, bọn ta với tư cách là người-cấp-dưới tất phải hiểu được đạo lý sinh tồn.
“Em sướng rồi nhé. Anh biết sớm muộn gì em cũng thành công.” Hắn rít một hơi thuốc lá, chăm chú nhìn ta qua làn khói mỏng.
Ta mỉm cười đáp lại, nói mấy lời tán hươu tán vượn.
“Anh nói quá, chẳng qua là làm thư ký thôi mà, có phải là thành tựu to tát gì đâu?”
Vẻ mặt của hắn có chút tiếc rẻ:
“Em vừa dễ thương lại nghe lời, nhưng một năm rưỡi rồi, anh mới phát hiện em là người rất kín kẽ đó.”
“Ui trời! Giám đốc à, anh nói sao ấy chứ! Anh mới là người không để mắt đến em, nếu không phải anh đã là người của nhỏ Phương, thì còn lâu em mới chịu cô đơn cho đến bây giờ!”
Vương Tư Dương chỉ còn biết cười trừ.
“Nếu em không muốn lên đó, anh sẽ từ chối khéo cho em. Thực ra anh cảm thấy trưởng phòng Phương thích hợp với em hơn.”



Chương tiếp

Thử đọc