Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ - Chương 60

Tác giả: Bất Tài Như Phó & Bất Tài Như Bộc


Địa điểm du lịch bọn họ chọn là nột thành phố phía Bắc rét mướt, lúc xuống máy bay trời đã chạng vạng tối, tuyết bay đầy trời.
Trước đây lúc đi du lịch, Nguyễn Thu Thu đều phải nhọc lòng tự lo lắng cho bản thân, giờ thì đã có Trình Tuyển giải quyết các loại việc vặt. Taxi đỗ trước sân bay, giúp bọn họ mang hành lý để vào cốp xe.
Nguyễn Thu Thu ngáp một cái.
Lúc trên máy bay cô không ngủ, tối nay phải ngủ cho đã đời mới được.
Cô mơ màng đi tới khách sạn. So với khu nghỉ mát riêng tư, yên tĩnh thanh nhàn thì bây giờ nhiều người hơn một ít. Trong sảnh lớn của tầng một, ca sĩ thường trú đang vừa đàn ghita vừa hát bài 《Lâu đài trên không 》, trên chỗ ngồi chỉ có út ỏi mấy người, ánh đèn mờ nhạt ấm áp. Trình Tuyển đang làm thủ tục nhận phòng, Nguyễn Thu Thu ngồi nghe hát, tâm trạng cũng dần tốt lên.
"Lát nữa có muốn xuống nghe hát không?" Trình Tuyển hỏi.
"Ngày mai đi, hôm nay em chỉ muốn nghỉ ngơi cho khỏe người."
Phòng Trình Tuyển đặt là phòng VIP, ở tầng cao nhất của khách sạn, cũng giống với căn họ ở chung cư của bọn họ chẳng qua là xa hoa sang trọng hơn so với chỗ bọn họ thôi. Nguyễn Thu Thu đứng trước cửa sổ sát đất, đứng đây có thể nhìn thấy sân trượt tuyết và dải núi trập trùng chạy dài ở phía xa, tuyết rơi phủ đầy đỉnh núi.
Phòng khách thoáng đãng, hai phòng ngủ, còn có một phòng giải trí, trong phòng có một máy chơi game Nintendo và bộ máy chiếu, bên cạnh sofa có một tủ lạnh nhỏ bày rượu vang, đồ uống thành dãy.
Nguyễn Thu Thu chợt cảm thấy đau thịt: "Phòng lớn như vậy, chắc chắn không rẻ."

Trình Tuyển đang cởi áo khoác ngoài, nghe vậy, anh chớp chớp mắt, mặt không biến sắc báo cáo.
... Đương nhiên, bớt đi một số 0.
Không biết rõ, Nguyễn Thu Thu càng đau thịt: "Xấp xỉ bằng tiền thuê nhà một tháng của em rồi."
Trình Tuyển liếc cô, chậm rãi ung dung trả lời: "Lần sau muốn nghỉ ngơi ở đâu, mua lại."
Nguyễn Thu Thu lập tức khoát tay: "Thật xin lỗi, em chẳng phải kẻ ham tiền."
Bữa tối có thể đi đến đại sảnh ăn buffet hoặc gọi phục vụ mang vào. Nguyễn Thu Thu lười không muốn xuống, để Trình Tuyển đi gọi món còn mình thì đi tắm rửa trước. Nguyễn Thu Thu ngồi xổm trước bồn tắm nghiên cứu hồi lâu, chọn chọn lựa lựa hương liệu.
Cô hạnh phúc ngâm mình trong bồn tắm. Làn nước ấm áp thấm vào da, vài giọt tinh dầu dần tan trong nước, một hương thơm nhàn nhạt quanh quẩn trong phòng, quả thực là thần tiên.
Khui một bình rượu vang, cô nhấp nhẹ hai ngụm, đặt lên thành.
Nguyễn Thu Thu bất tri bất giác ngủ mất.
Cô ngủ rất sâu, sâu đến nỗi không nghe thấy tiếng gõ cửa và tiếng giao đồ ăn.


Đồ ăn đã nguội một nửa, Trình Tuyển đứng trước cửa, im lặng một lát, anh gõ cửa: "Ăn cơm."
Trong phòng tắm không có động tĩnh.
Anh lại gõ gõ cửa lần nữa: "Em còn đó không?"
Vẫn im lìm như cũ.
"..."
Trình Tuyển nhớ tửu lượng của Nguyễn Thu Thu không tốt, nãy lại nhìn thấy Nguyễn Thu Thu mang rượu với ly vào phòng tắm. Trong đầu anh bỗng nhiên hiện lên một khung cảnh, Nguyễn Thu Thu say bất tỉnh nhân sự, chết đuối trong bồn tắm.
Cửa phòng tắm không khóa trái, anh vặn cửa một cái, lập tức xông vào. Trong hơi nước mờ mịt, Nguyễn Thu Thu đột nhiên bừng tỉnh hét lên.
"Đồ lưu manh!!!"
Một chiếc dép lê chuẩn bị đáp trên người Trình Tuyển, ông chủ Trình chạy chối chết.
Nguyễn Thu Thu thực sự không ngờ là Trình Tuyển thực sự dám xông vào phòng tắm, may là trên bồn tắm còn có bọt xà phòng có thể che lại thân thể của cô. Nếu không Nguyễn Thu Thu nhất định sẽ dùng cú đá 360 độ không góc chết kết thúc chuyến đi này.

Cô căm phẫn nhìn Trình Tuyển: "Nói! Anh có thấy cái gì không nên thấy chưa!"
Trình Tuyển chậm chạp nói: "Cơ thể người không phải đều giống nhau sao?"
Nguyễn Thu Thu: "..."
Nguyễn Thu Thu xem như hiểu rõ rồi, cái thằng chết tiệt này, ý là cơ thể cô chả khác gì với cơ thể cửa những phụ nữ khác, cho nên cho dù thấy cái gì cũng thờ ơ. Đối với anh mà nói chỉ là khác nhau về mặt sinh lý thôi.
Đây là lời một con người có thể nói ra ư? Đây là lời một thằng đàn ông luôn miệng tỏ tình với cô, nói muốn thử hẹn hò với cô nói ra ư?
Lúc người ta không lý trí, rất dễ làm ra một số việc khiến mình hối hận.
Nguyễn Thu Thu nhìn anh, lười biếng dùng ngón tay thon dài móc vào cổ áo rộng thùng thình của mình, nhẹ nhàng kéo xuống dưới, áo cổ tròn biến thành cổ áo chữ V, lộ ra một phần trắng tuyết trước ngực.
Cô nheo mắt lại, chờ cẩu độc thân Trình Tuyển mặt đỏ tía tai.
"..."
"..."

Hai người mặt đối mặt, Trình Tuyển mờ mịt hỏi: "Em đang làm gì vậy?"
Nguyễn Thu Thu: "Xin lỗi đã quấy rầy."
Cô xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào, vội vàng tìm đại một cái cớ trở về phòng thay quần áo. Lúc thay quần áo, Nguyễn Thu Thu đứng trước tấm gương, tỉ mỉ nhìn bộ ngực no đủ, làn da non mịn của mình, muốn đẹp cỡ nào thì đẹp cỡ đó, thân là con gái cô nhìn mà còn động tâm, thế mà Trình Tuyển lại thờ ơ được?
Nguyễn Thu Thu đột nhiên nghi ngờ, liệu Trình Tuyển có thật sự thích cô không?
Hay là thằng khỉ gió này chỉ muốn thử nói chuyện yêu đương một lần, cùng cô ngọt ngọt ngào ngào một lần?
Nguyễn Thu Thu tự kỷ. Chán nản. Không vui.
Trình Tuyển ngồi trên sofa phòng khách, bình tĩnh ngồi uống nước giải khát. Sắc mặt anh rất bình thường, chỉ là hai tai đỏ rực, nóng đến kinh người.
Hai người định ở đây khoảng bốn ngày rưỡi, ngày mai sẽ đi ra ngoài trượt tuyết sau đó đi tắm suối nước nóng. Lên kế hoạch cho cả ngày xong, Nguyễn Thu Thu lại ngáp một cái: "Em về phòng ngủ đây."
Trình Tuyển ừ một tiếng, ánh mắt nhìn thẳng, cúi đầu tiếp tục chơi di động.
Dường như đối với anh, Nguyễn Thu Thu chính là yêu tinh chuyên mê hoặc người khác trong "Tây Du Ký", còn anh chính là Đường Tăng chuyên tâm tu hành.

Nguyễn Thu Thu buồn bực liếc anh một cái.
Đàn ông đều là cái móng heo! Là ai sống chết đòi cô trở về!
Cô về phòng tiếp tục ngủ đi thôi.
Trình Tuyển ngồi trong phòng khách, uống xong bình nước thứ năm. Cửa phòng Nguyễn Thu Thu khép lại, tắt đèn, rất nhanh đã không còn động tĩnh.
Anh vẫn im lặng không nói gì, nhìn về cánh cửa nơi phòng ngủ của Nguyễn Thu Thu, bỗng nhiên thở dài. Anh vặn chai nước thứ sáu, ngửa đầu tu ừng ực hết một nửa, để cho cảm giác khô nóng trong lòng có thể tan đi nhanh chút.
Đêm nay, Nguyễn Thu Thu ngủ rất sâu.
Đêm nay, Trình Tuyển ngửa đầu nhìn trần nhà, nửa đêm mới bắt đầu nhắm mắt đi ngủ.
Hôm sau, ăn xong bữa sáng ở khách sạn, Nguyễn Thu Thu vũ trang đầy đủ, đi theo Trình Tuyển trượt tuyết. Trước đây, Nguyễn Thu Thu chưa từng trượt tuyết bao giờ, theo như lời Trình Tuyển nói thì sân trượt tuyết có huấn luyện viên, trả tiền theo giờ, cô sẽ học rất nhanh.
Cả quãng đường Nguyễn Thu Thu đều rất hưng phấn: "Ngã sấp xuống thì phải làm sao? Có đau không?"
"Không."


"Đúng rồi, không phải là anh sợ độ cao sao? Lúc trượt tuyết, anh không thấy sợ sao?"
"Không."
...
Câu trở lời rất nhạt nhẽo của Robot Trình nhanh chóng làm Nguyễn Thu Thu bình tĩnh lại.
Sân trượt tuyết rất lớn nhưng không có nhiều người, ánh tuyết chói mắt khiến Nguyễn Thu Thu vô thức nheo mắt lại. Tuyết phải sâu chừng đến bắp chân cô, giẫm mạnh là được một cái hố. Nguyễn Thu Thu quên cả rét lạnh, hưng phấn hết nhìn đông tới nhìn tây.
Trình Tuyển ở bên cạnh lặng yên không tiếng động chọn ra một huấn luyện viên nữ trong nhóm huấn luyện viên nam nhiều nữ ít ở đây.
"Em ở đây, anh đi trả tiền."
"Được."
Trình Tuyển rời đi được một lúc, du khách trượt tuyết, huấn luyện viên liền tiến lên bắt chuyện với cô, mượn danh dạy cô trượt tuyết hỏi xin cô phương thức liên lạc, Nguyễn Thu Thu đều cự tuyệt. Chỉ có một tên tự xưng là hải quy* cứ dây dưa với Nguyễn Thu Thu không dứt, nhất quyết muốn xin phương thức liên lạc với cô.
*Từ nước ngoài về.
Lúc Nguyễn Thu Thu đã có chút không kiên nhẫn, y đột nhiên im bặt.
Bả vai chìm xuống, một cánh tay thon dài đặt trên vai Nguyễn Thu Thu, cánh tay kéo vai cô lại, dùng lực không nhỏ, dễ dàng kéo Nguyễn Thu Thu vào lòng.
Đỉnh đầu của cô chạm vào cằm anh, bị ôm đến gắt gao, không thể động đậy.
Nương theo giọng nói chậm rãi của Trình Tuyển, đỉnh đầu Nguyễn Thu Thu ong ong lên, cô chỉ nghe thấy giọng lười nhác của Trình Tuyển từ trên đỉnh đầu: "Làm sao vậy?"
Tại nơi Nguyễn Thu Thu không nhìn thấy, cặp mắt nhỏ dài kia nhấc lên một nửa, con mắt đen kịt. Nếu như nói khi không chút để ý sẽ làm cho người ta thả lỏng ra thì cặp mắt sâu kín kia lúc nhìn chằm chằm vào người nào thì sẽ khiến người đó dựng tóc gáy, nổi da gà toàn thân.
Hải quy lập tức im bặt, hậm hực nói: "Thật xin lỗi, tôi còn có việc, ngại quá, quấy rầy rồi."
Hải quy xám xịt rời đi.
Nguyễn Thu Thu khó hiểu nói: "Anh ta sao vậy, cứ như là nhìn thấy quỷ ấy?"
Trình Tuyển: "Ý của em là, phụ nữ đều là ma quỷ?"
Trình Tuyển ăn một phát đấm rồi mới đi trượt tuyết. Chỉ để lại cho cô một bóng lưng thê lương, đáng thương lại bất lực.
Sau lưng anh, Nguyễn Thu Thu cười lạnh: "Anh nói không sai, phụ nữ đều là ma quỷ."



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc