Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ - Chương 58

Tác giả: Bất Tài Như Phó & Bất Tài Như Bộc


Bị cảm lạnh, ngủ ở nhà vài ngày.
Dù sao Nguyễn Thu Thu vẫn hoài nghi là vì cô ở cùng một chỗ với Trình Tuyển, hai người lây nhiễm lẫn nhau nên bệnh tình mới không tốt lên chút nào.
Bên công ty không thông báo là Nguyễn Thu Thu đã nghỉ việc mà chỉ nói là Nguyễn Thu Thu xin nghỉ dài hạn, ngay cả lão Mạnh cũng không biết rõ. Mấy ngày nữa Nguyễn Thu Thu sẽ trở lại công ty tiếp tục làm việc. Đối với kết quả này, Nguyễn Thu Thu nửa cười nửa mếu.
Luôn có cảm giác học sinh trốn học thất bại, bị túm về đi học tiếp.
Đồ Nam là một tên tích cực nịnh bợ, nghe tin cả ông chủ lẫn bà chủ của mình đều bị cảm thì chủ động tới cửa thăm hỏi bọn họ. Cậu đã gửi tin nhắn cho chị dâu nhưng không thấy Nguyễn Thu Thu trả lời. Còn lý do vì sao Đồ Nam không gửi tin nhắn cho Trình Tuyển, thì là vì, đến bây giờ tên cậu vẫn chưa thoát khỏi danh sách đen của đại boss...
Đồ Nam đứng trước cửa làm dáng, lắc lư hình rắn, ung dung đến trước cửa, nhấn chuông.
Nguyễn Thu Thu nghe được tiếng chuông cửa, nói: "Chắc là chuyển phát nhanh của em, anh ra nhận hộ em với."
"Được."
Trình Tuyển mở một chai Yakult, chậm rãi ra mở cửa, anh im lặng một giây, không đợi Nguyễn Thu Thu phản ứng đã đóng sầm cửa lại.
Nguyễn Thu Thu: "? Ai vậy?"

Trình Tuyển: "Đi nhầm."
Ngoài cửa không đúng lúc vang lên tiếng Đồ Nam gào thét: "Chị dâu ới, em đến đến thăm hai người này!"
Nguyễn Thu Thu: "..."
Trình Tuyển: "..."
"Vẫn là không mở cửa thì hơn."
"Đúng thế."
Ban đầu hai người định giả chết, không ngờ Đồ Nam lại dai như thế. Cậu ta bắt đầu ngồi bệt xuống cửa hát Cải Thìa Nhỏ, giọng hát ung dung run rẩy, như đứt từng khúc ruột, hát hay đến mức bác gái tầng trên đi ngang qua nước mắt rưng rưng, một hai phải mời cậu đến hội người cao tuổi biểu diễn.
Ngoài cửa ồn ào náo nhiệt, mắt thấy sắp cãi nhau đến lật nóc nhà, Nguyễn Thu Thu vội vàng gọi Trình Tuyển ra kéo người vào, Trình Tuyển lờ đờ đi ra ngoài, lưu loát xách Đồ Nam vào nhà.
Tay Đồ Nam ôm một bó hoa và một hộp thuốc bổ, vội vàng đặt lên bàn.
"Chị dâu! Đại boss! Em đến thăm hai người!"


"..." Nguyễn Thu Thu bỗng nhiên thấy hối hận, đáng ra cô nên quyết tâm gọi bảo vệ ném Đồ Nam đi mới phải.
Từ từ.
Nguyễn Thu Thu mặt không đổi sắc, chỉ vào bó hoa trên bàn: "Đây là gì?"
Đồ Nam khẳng định: "Đẹp mắt, trắng sáng. Bách hợp trắng."
Nguyễn Thu Thu: "Đây là hoa cúc trắng*."
*Hoa cúc trắng thường dùng để đi thăm viếng người đã khuất, kiêng dùng đi thăm người ốm.
Đồ Nam chảy mồ hôi lạnh.
"Vừa hay vừa hay, dùng giảm nhiệt được mà, hai người có thể dùng để pha trà."
"Còn nữa" Nguyễn Thu Thu chỉ vào hộp thuốc bổ " Sao lại mang một hộp Melatonin?"
"Bởi vì... Tết năm nay không nhận quà?"

*Là một thực phẩm chức năng của Trung, nổi tiếng với câu quảng cáo "Năm nay ăn tết không nhận quà, chỉ nhận não bạch kim."
Nguyễn Thu Thu bỗng nhiên hiểu được, Đồ Nam độc thân đến tận bây giờ cũng có cái lý của nó. Cô thở dài, khoác tay lên vai Đồ Nam, vẻ mặt thâm trầm nói "Chị nói cho cậu biết, nếu như cậu muốn thoát ế thì đừng học tập gì ở ông chủ Trình của cậu hết. Cậu nhìn xem bây giờ anh cậu lăn lộn có ra cái giống gì không?"
Đang uống Yakult, Trình Tuyển lạnh lẽo nhìn sang hai người.
Da đầu Đồ Nam tê dại, ngượng ngùng cười: "Em có thể bằng một phần mười của anh ấy là tốt rồi! Anh ấy là tiên trên trời, phàm nhân nhỏ bé như em sao có thể với tới."
Nguyễn Thu Thu không nhịn nổi nữa: "Van cầu cậu đừng có nịnh hót nữa được không?"
Lúc Đồ Nam tới đã là giờ cơm, Nguyễn Thu Thu chuẩn bị nấu cơm, giữ Đồ Nam lại. Đồ Nam đáp ứng không chút do dự, chỉ là cặp mắt chết chóc của Trình Tuyển vẫn nhìn chằm chặp vào cậu. Trình Tuyển chậm rãi nói: "Chỉ có hai đôi đũa."
"Không sao không sao, em có thể bốc tay! " Đồ Nam vui sướng vẫy vẫy đuôi.
Trình Tuyển cân nhắc một lúc, đề nghị với Nguyễn Thu Thu: "Ăn lẩu."
Nguyễn Thu Thu: "Phụt"
Có đôi khi Trình Tuyển thật sự là ngây thơ đến không chịu được, Nguyễn Thu Thu thực sự bị anh đánh đổ rồi.

Đồ Nam giả bộ tủi thân, tỏ vẻ tủi thân với Nguyễn Thu Thu nhưng lại bị ánh mắt thăm thẳm của ông sếp nhà mình dọa sợ, nháy mắt nhận ra hành vi tự tìm đường chết của mình lúc này rất có thể sẽ bị đại boss trả thù. Huống chi, đến giờ đại boss vẫn chưa chấp nhận lời mời kết bạn của cậu đâu!
Nguyễn Thu Thu nói: "Vừa hay có thể ăn cơm cà ri gà, Đồ Nam, cậu ăn được chứ? "
"Đương nhiên có thể!"
Đồ Nam có ý muốn vào bếp hỗ trợ, bị Nguyễn Thu Thu đuổi ra phòng khách, cô chỉ là chê cậu ta phiền thôi, cậu ta có thể ngồi yên trên sofa không nhúc nhích là trợ giúp lớn nhất đối với Nguyễn Thu Thu rồi.
Cậu buồn bực ngồi trên ghế sofa, hai mắt sáng lên, vội vàng mở gruop chat lên, tán phét với Phó Tử Trừng và Tiêu Phiền.
Đồ Nam: Tôi sắp được ăn cơm chị dâu nấu rồi A ha ha ha ha ha! Hâm mộ không! Ghen tị không!
Phó Tử Trừng: Đù mé! Sao không gọi tôi?
Tiêu Phiền: Đồ Nam, cậu đừng có làm càn, đừng dẫm lên vết xe đổ, cảm ơn.
Đồ Nam: Yên tâm, giờ này đại boss chắc chắn không xem di động đâu.
Đồ Nam: Hai người xem xong, tôi sẽ thu hồi tin nhắn, anh ấy sẽ không phát hiện ra cái gì đâu.

Thông báo từ group: Đồ Nam đã bị Trình Tuyển xóa khỏi "Group Chat".
Hai người còn lại run lẩy bẩy.
Nguyễn Thu Thu không biết chuyện phát sinh giữa bọn họ, động tác của cô rất nhanh, nấu xong cà ri, phủ lên cơm là có thể làm mang lên bàn rồi. Vẻ mặt Đồ Nam đưa đám đi theo sau Nguyễn Thu Thu, nói: "Chị dâu, em bị đại boss ghét bỏ."
Ý là muốn chị dâu an ủi.
Chị dâu dịu dàng mỉm cười nói: "Đây không phải chuyện rất bình thường sao?"
Đồ Nam tỏ vẻ, phụ nữ đều là ma quỷ. Ma quỷ!
Nhưng mà cơm thật sự ngon quá! Đáng chết!
Cậu cảm động suýt khóc. Dạo này đi công tác, đối tác là một người ngoại quốc không quen ăn đồ Trung Quốc, suốt ngày phải ăn cơm Tây, ăn đến mức Đồ Nam hoài nghi nhân sinh. Bây giờ, cậu ngồi trong nhà Đại boss, ăn cơm cà ri ngon miệng, vừa ăn vừa nói chuyện phiếm, cảm nhận được sự ấm áp của gia đình, đột nhiên không muốn trở về ngôi nhà trống rỗng lạnh lẽo của mình.
"Chị dâu, còn cơm không?"Đồ Nam không nhận mình là người ngoài, ưỡn mặt giơ đĩa lên.
"Vẫn còn vẫn còn"


May mà Nguyễn Thu Thu nấu nhiều cà ri, cô cho Đồ Nam một đĩa to đùng, đến lúc Trình Tuyển đi ra thì chỉ còn lại một ít, Trình Tuyển càng u ám hơn.
Đồ Nam không hề hay biết, còn ngại sống quá dài, nhắc tới Cố Du.
"Đúng rồi, trận đấu câu lạc bộ ngày mai chị có xem không?"
"Hả? Ngày mai?"
Tính ra cũng sắp đến cuối tháng, đại khái là trận chung kết của Cố Du. Hai mắt Nguyễn Thu Thu sáng lên, nói: "Cậu yên tâm, chị nhất định sẽ xem!"
"Nếu như chị muốn đi xem trực tiếp, em còn vé, hàng ghế đầu."
"Không cần. Xem trên TV là được rồi." Cô không phải rất hứng thú với thể thao điện tử nhưng mà chứng kiến thời khắc đỉnh cao của nam chính cũng là chuyện vô cùng đáng nhớ.
Trình Tuyển mây đen đầy đầu.
Lúc Đồ Nam ý thức được nét mặt của đại boss nhà mình không đúng lắm thì đã muộn. Ăn cơm xong thì cậu lập tức bị đại boss đuổi ra khỏi nhà, cầm bó hoa cúc trắng và hộp thuốc bổ trong tay. Đồ Nam mờ mịt đứng tại chỗ, thật thê lương!
"Tôi muốn có nhà, muốn có bạn gái."
...
Nguyễn Thu Thu chỉ đi toilet một lúc mà khi ngó đầu ra đã chẳng thấy bóng dáng Đồ Nam đâu.
"Ủa, người đâu rồi?"
Trình Tuyển lời ít ý nhiều: "Tăng ca."
"Ồ."
Nguyễn Thu Thu vẫn nhớ chuyện trận chung kết ngày mai nhưng ngoảnh mặt một cái đã quên mất Đồ Nam. Hôm sau, cô ăn cơm trưa sớm, chuẩn bị xem trực tiếp, Trình Tuyển lại lề mà lề mề, lúc thì bảo mất điện, lúc thì bảo muốn cùng ra ngoài đi siêu thị, quấy nhiễu khiến Nguyễn Thu Thu không an lành được một giây một phút nào.
Nguyễn Thu Thu túm anh lại: "Có để em yên lặng xem TV không thì bảo?"
Trình Tuyển: "Không thể"
Nguyễn Thu Thu thật sầu não. Nếu như không biết Trình Tuyển đường đường chính chính là ông chủ của Gia Trừng, cô sẽ hoài nghi có phải Trình Tuyển có ý kiến gì với Gia Trừng hay không, động viên câu lạc bộ nhà mình, đã không đi xem trực tiếp hẳn hoi thì thôi, bây giờ còn làm ra vẻ không muốn xem là cái lý gì?
"Không được quấy phá em, đi ra đi ra."
Anh cứ khẳng khăng không theo ý Nguyễn Thu Thu, Trình Tuyển ngồi cạnh cô, dáng vẻ bám chặt núi xanh chẳng buông ra*, không biết lấy ra từ chỗ nào một túi khoai tây chiên, bắt đầu ăn rộp rộp rộp.
**Bám chặt núi xanh chẳng buông ra,
Gốc mọc vững bền nơi vách xa.
Va đập ngàn muôn vẫn cứng chắc,
Bốn bề gió cuộn mặc thổi qua.
(Trúc Thạch- Trịnh Bằng Kiều)
MC: "Tiếp theo xin giới thiệu... "
"Rộp rộp rộp rộp.... "
"Trận đấu sắp bắt đầu, mọi người..."
"Rộp rộp rộp rộp... "
Bên tai tiếng nhai khoai tây chiên vang lên liên tục không ngừng nghỉ, Nguyễn Thu Thu mở lớn âm lượng, át đi động tĩnh của Trình Tuyển.
Trình Tuyển: "Mở lớn như vậy không tốt cho tai"
Nguyễn Thu Thu: "Anh nói xem vì sao em phải bật lớn như thế?"
Truyền hình trực tiếp, trận đấu chính thức bắt đầu. Chắc hẳn tâm trạng cậu bình luận viên rất kích động lắm, lại thêm việc cậu là fan cứng của câu lạc bộ Gia Trừng, cả trận đấu giọng cao lại trầm bổng du dương, ngay cả Nguyễn Thu Thu - một người không biết gì nhiều về người chơi thể thao điện tử cũng bị cuốn vào, nhiệt huyết sôi trào, cảm xúc sục sôi.
"ĐM ĐM ĐM, Cố Du quá lợi hại!"
"Trời ạ! Vừa rồi là Cố Du sao? Độ ngầu lòi cân cả trường quay!"
Quả nhiên giống như trong sách miêu tả, trận đấu này Cố Du siêu thần, phát huy vượt xa bình thường, mang theo đồng đội không ngừng kiếm điểm. Nương theo lời bình luận kích động hét to của bình luận viên, Nguyễn Thu Thu cũng hưng phấn mặt đỏ rần.
"Cố Du đẹp trai quá!"
Bên cạnh cô là một thần thoại thể thao điện tử, một ông lớn chân chính của ngành vậy mà lại hoàn toàn bị Nguyễn Thu Thu ngó lơ, đây là chuyện thê lương đến mức nào. Có câu chỉ thấy người mới cười, không nghe người cũ khóc. Ánh mắt của anh sâu kín, chú ý động tĩnh của Nguyễn Thu Thu, lần đầu tiên trong mấy năm qua có ý nghĩ tái xuất giang hồ.
Lòng ghen tị khiến người ta ngạt thở.
Cuối cùng, trận đấu kết thúc, câu lạc bộ của Gia Trừng giành được vị trí đầu tiên với thành tích vô cùng xuất sắc.
Nguyễn Thu Thu hưng phấn đăng weibo: "Gia Trừng muôn năm."
Trong tiệc mừng, Đồ Nam quay một video đặc biệt. Cậu chúc mừng thành công của tất cả mọi người trong hôm nay, đặc biệt là chúc mừng cho Cố Du. Còn trong thời điểm đặc biệt này, tuyên bố đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng Cố Du đại diện cho câu lạc bộ Gia Trừng tham gia thi đấu.
Việc Cố Du đột ngột rời vị trí thi đấu thu hút sự chú ý của nhiều người.
Trong lúc mọi người không chú ý, ngón tay Cố Du khẽ run, cuối cùng nắm chặt thành quả đấm.
Đối mặt với những câu hỏi của phóng viên, anh mỉm cười nói "Có đôi khi phải biết một vừa hai phải, đừng không biết tự lượng sức mình, đánh giá bản thân quá cao. Đây là lời khuyên của ông chủ Gia Trừng cho tôi. Kịp thời thu tay lại, chừa đường lui cho chính mình. Hi vọng cuộc đời tôi sau bước ngoặt lớn này sẽ nghênh đón cuộc sống mới.
Có được ắt có mất."
Cuối cùng, anh vẫn không nhịn được, thở dài tiếc nuối.
Lúc này, Nguyễn Thu Thu đã tắt TV, không xem đoạn phỏng vấn tiếp theo của Cố Du.
Nguyễn Thu Thu phấn khích nói: "Làm sao bây giờ, em cũng muốn chơi game! Cảm giác nhìn rất thú vị!"
Về phần Trình Tuyển, đã bị cô bỏ quên từ đầu đến cuối.
Có lẽ là internet nắm bắt tâm lý người dùng quá chuẩn xác, sau khi Nguyễn Thu Thu cảm khái xong, dù chơi điện thoại hay bật máy tính thì cũng đều thấy hiện các loại tin tức về thể thao điện tử.
【 Lý Tư Đặc, hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu thần tay! 】
【 Lý Tư Đặc lại đoạt giải quán quân! Đến cuối cùng ai sẽ là người có thể đánh vỡ huyền thoại bất bại này đây! 】
【 Thảo luận chút, mọi người thấy biểu hiện hôm nay của Cố Du có qua được Lý Tư Đặc không? Tôi vẫn cảm thấy chênh lệch rất lớn. 】
Lý Tư Đặc……
Lý Tư Đặc……
Giống như bị trúng virus, toàn bộ màn hình đều là Lý Tư đặc*.
Nguyễn Thu Thu: “……”
*Góc hồi tưởng: Lý Tư Đặc kà ID game của Trình Tuyển nhé.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc