Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ - Chương 56

Tác giả: Bất Tài Như Phó & Bất Tài Như Bộc


Lúc đầu, Nguyễn Thu Thu còn hơi mất tự nhiên, dù sao lần này bọn họ trở về sẽ không chỉ đơn thuần là bạn chung nhà nữa.
Nhưng rất nhanh, Trình Tuyển đã chứng minh cho cô thấy, cái thằng khỉ gió này đã coi lời tự mình nói ra thành không khí rồi. Về đến nhà, anh dường như đã quên hết những gì mình nói, rất tự nhiên lấy ra một túi khoai tây chiên bắt đầu nhai.
"Đồ trong tủ lạnh anh không ăn à? Mấy ngày nay anh ăn cái gì vậy?"
Giọng Trình Tuyển không chắc chắn: "Không khí...chăng"
Nguyễn Thu Thu: "..." Cái quỷ gì!
"Không phải là mấy ngày nay anh đều không ăn cơm đó chứ?"
"Không có." Trình Tuyển chậm rãi phản bác, "Còn có một thùng mì ăn liền." Cho dù chưa ăn mấy đã bị đổ đi.
Nguyễn Thu Thu không hề nghi ngờ về việc nếu cho Trình Tuyển một cơ hội, Trình Tuyển hoàn toàn có thể phi thăng, viên tịch* trong nhà.
*Viên tịch: Tiếng nhà Phật, chỉ sự chết của nhà tu hành
Hai người ăn một bữa cơm đơn giản.

Trình Tuyển đã bớt sốt nhưng có vẻ vẫn hơi mệt, anh uống thuốc xong thì nằm bệt trên ghế sofa.
Nguyễn Thu Thu dọn dẹp lại một chút rồi chuẩn bị đi ngủ. Nghĩ đến việc ngày mai còn phải đi đến công ty, khối u xấu hổ liền bị chạm vào. Lúc trước tự đào hố, giờ phải tự mang thân đi lấp hố, đây chính là điển hình của việc tự làm tự chịu.
Cô trở lại phòng nghỉ ngơi.
Tối nay cô không ngủ được an ổn, đầu óc đều nghĩ về chuyện tương lai.
Cô và Trình Tuyển sẽ có tương lai sao? Chính Nguyễn Thu Thu cũng không dám chắc.
Cô trở mình, không ngủ được, cổ họng lại hơi khô nên quyết định rời giường đi uống ít nước. Phòng khách, trên sofa một bóng đen người đen sì đang tĩnh lặng ngồi dọa Nguyễn Thu Thu sợ tới mức có thể nhảy cao 3m.
"Anh đang làm gì vậy? " Lại nửa đêm ngồi ăn vụng sao!
Trình Tuyển xoa xoa đôi mắt, có vẻ như không ngủ.
Nguyễn Thu Thu đường nhiên không biết được vì anh sợ cô nửa đêm thức dậy bỏ trốn nên mới phải canh giữ ở phòng khách, đề phòng Nguyễn Thu Thu lại chạy trốn không nói một lời.
"Mau trở về phòng đi."


"Ồ"
Nguyễn Thu Thu uống xong một cốc nước mà Trình Tuyển vẫn ngồi đực ra ở ghế sofa như cũ. Cô chớp chớp mắt hỏi: "Không phải anh nói ngày mai muốn đi công viên giải trí sao? Không ngủ làm sao có sức mà đi."
Trình Tuyển chỉ trả lời chậm rì rì: "Em ngủ đi. "
"Được rồi, ngủ ngon."
Trình Tuyển nhìn theo bóng cô biến mất sau cánh cửa. Cửa phòng ngủ đóng lại, cạch một tiếng, chỉ còn lại mình anh ngồi trên ghế sofa.
Đêm đã khuya nhưng anh lại không hề buồn ngủ.
Trong phòng khách đen như mực, Trình Tuyển yên lặng móc di đọng ra, ôn tập lộ trình của ngày mai. Tàu siêu tốc, thuyền hải tặc đều là những phần quan trọng, nếu Nguyễn Thu Thu dám vào nhà ma thì đây sẽ là phần chủ chốt của kế hoạch.
Trong đầu Trình Tuyển tưởng tượng đến cảnh Nguyễn Thu Thu hét lên AAAAA chói tai, rồi ngã vào lồng ngực mình.
"..."
Anh càng thêm không ngủ được.

Sau khi Nguyễn Thu Thu uống một chén nước thì ngủ say như chết, lúc mở mắt ra thì mặt trời đã lên cao.
Cô đẩy cửa ra theo thường lệ, lười nhác ngáp một cái, đột nhiên phát hiện Trình Tuyển đã ngủ gục trên sofa từ lúc nào.
"Anh thế mà còn chưa dậy!"
Lời Nguyễn Thu Thu vừa ra khỏi miệng, Trình Tuyển liền mở to mắt, chậm rãi xoa xó mắt nói: "Không cẩn thận ngủ thiếp đi."
Thực ra, tận đến sáng anh mới thấy buồn ngủ.
"Hôm nay vẫn đi công viên giải trí sao?"
"Đi" Trình Tuyển kiên quyết.
"Đi Đi" Nhìn Trình Tuyển có vẻ còn chờ mong đi công viên giải trí hơn cả cô.
Hai người ăn bánh sandwich, thay quần áo rồi thẳng tiến đến công viên giải trí. Mùa đông nên ít người hơn, dạo này lại sắp kiểm tra cuối kỳ, lại không phải ngày nghỉ nên không có nhiều người. Hai người đeo khẩu trang, đội mũ, anh trai bảo vệ nghiêm túc theo sát nhìn chằm chặp bọn họ một hồi lâu, y như đang nhìn mấy phần tử nguy hiểm của xã hội.
"Em chờ ở đây."

Nguyễn Thu Thu: "?? Làm gì??? "
Cô cầm vé trong tay, nóng lòng muốn đi thử tất cả các trò chơi trong đây. Không bao lâu sau, Trình Tuyển quay trở lại.
Trên tay cầm hai que kem.
Nguyễn Thu Thu nhìn anh chăm chú: "Anh mua cái này làm gì?"
Trình Tuyển trả lời rất đương nhiên: "Trên TV đều diễn như vậy."
"... Bây giờ là tháng một mà."
Trình Tuyển: "Ừ"
Nguyễn Thu Thu: "..."
Không bao lâu, kem ốc quế trong tay sắp biến thành một đống băng. Nguyễn Thu Thu liếm thử một cái, cắn một miếng, lập tức run run hít thật sâu vào. Que kem suýt nữa đóng băng não cô luôn rồi, cô nhe răng trợn mắt, Trình Tuyển quay đầu lại.
"Bị phỏng mồm? " Trình Tuyển rất thành khẩn.

Nguyễn Thu Thu ngoài cười nhưng trong không cười.
"Tôi khuyên anh làm người nên lương thiện chút."
Nguyễn Thu Thu liếm xong kem ốc quế mất rất nhiều thời gian, trong lúc đó thì Trình Tuyển ăn mấy cây xúc xích, kiên nhẫn chờ Nguyễn Thu Thu ăn xong.
Cuối cùng cũng liếm xong kem ốc quế, đầu gỗ đông lạnh của Nguyễn Thu Thu cũng bắt đầu minh mẫn lên, Trình Tuyển ở bên cạnh chậm rãi hỏi: "Muốn chơi gì, tàu lượn siêu tốc?"
Giọng của Nguyễn Thu Thu run run rẩy rẩy giống như đang sợ hãi nhưng vẫn gắng gượng chống đỡ, trên thực tế, chỉ là cô vừa bị lạnh nên mới run một chút, còn là hưng phấn đến phát run.
Ông chủ Trình hiểu lầm một cách hoa lệ.
Giờ này không cần phải xếp hàng, hai người leo lên tàu lượn siêu tốc, ngồi ngay ở hàng đầu tiên. Trình Tuyển vốn muốn thông cảm cho Nguyễn Thu Thu, dắt cô ngồi xuống gàng ghế giữa, ai ngờ Nguyễn Thu Thu lại cứ thích gượng ép bản thân, nói gì cũng muốn lên hàng đầu ngồi.
Hai người thắt chặt dây an toàn.
Trình Tuyển nói: "Nếu em thấy sợ, có thể nhìn nói với tôi."
Nguyễn Thu Thu: "Anh cũng thế."


Trình Tuyển:???
Đột nhiên cảm giác bất an lại bao phủ lấy anh.
Nguyễn Thu Thu đè giọng lại, hưng phấn nói: "Anh biết không, đã từng có một thời em chơi đến hơn chục lần tàu lượn siêu tốc! Em siêu siêu siêu thích! "
Trình Tuyển: "..."
Anh chưa kịp mở miệng thì tàu đã bắt đầu chạy.
Nguyễn Thu Thu hưng phấn hét lên, cách xa vạn dặm với tiếng hét chói tai trong tưởng tượng của Trình Tuyển, mặc dù... cũng coi như đang hét chói tai. Cô siêu hưng phấn nhìn bọn họ chậm rãi bò lên đỉnh cao nhất, hai mắt mở to, đừng nói đến sợ hãi, bâu giờ cô hưng phấn đến mức suýt cười ra tiếng kia mà.
Kịch kịch --
Tàu lượn bất ngờ lao vèo vèo xuống dưới.
Tàu chạy như bay khiến quang cảnh xung quanh trở nên mờ ảo, mắt thường không thể nhìn thấy rõ.
Tim Nguyễn Thu Thu đập thình thịch, cái này khiến cô cảm giác thư giãn và tự do, cảm nhân được máu rong người đang sôi lên. Cô phấn khích đến mức mặt đỏ ửng, lúc tốc độ của tàu lượn dần chậm lại, cô quay đầu sang, Trình Tuyển ngồi bên cạnh mặt không cảm xúc.
Gió thổi khiến tóc anh lộn xộn, cơ thể anh hơi cứng lại, đôi môi cũng mím lại.
Nguyễn Thu Thu lớn tiếng nói: "Không phải anh đang sợ đấy chứ!"
Trình Tuyển: ".... Không."
Giây lát, tàu lượn lại tiếp tục trượt xuống! Bên tai Nguyễn Thu Thu chỉ còn tiếng gió vù vù gào thét, căn bản không nghe rõ Trình Tuyển nói gì.
Toàn bộ hành trình Nguyễn Thu Thu đều duy trì dáng vẻ hưng phấn cho đến khi tàu chậm rãi dừng lại.
"Chúng ta chơi lại một lần nữa đi! "
Trình Tuyển: "Có muốn đổi..."
"Oa!!! Thật sự siêu vui!"
Đại boss Trình chưa bao giờ đi công viên giải trí điên cuồng chơi. Cho đến hôm nay, ngồi trên tàu lượn điên cuồng lao lên chạy xuống chạy như bay, gió lạnh như tát bốp bốp bốp vào mặt lên tục khiến lòng người cũng đau nhức theo.
Lúc này, anh chợt nhận ra.
Từ khi sinh ra đến giờ, anh chưa bao giờ phát hiện ra, mình vậy mà lại.... sợ độ cao.
"..."
Bên tai vang lên tiếng cười khanh khách. Tại loại hoàn cảnh này, Trình Tuyển vẫn rất tỉnh và bình tĩnh như cũ, dù biết rằng mình sợ độ cao cũng không để lộ ra ngoài.
Ánh mắt Trình Tuyển liếc nhìn qua Nguyễn Thu Thu, tóc cô bị gió thổi toán loạn, đôi mắt cười híp lại, tựa như hai vầng trăng lưỡi liềm, lóe lên vầng sáng chói mắt.
Tim anh bỗng dưng nhảy lên.
Trình Tuyển nghĩ, đây rốt cuộc là sợ hãi, hay là động lòng.
Anh nhìn Nguyễn Thu Thu, quên cả tiếng gió đang rít gào bên tai, quên cả cảnh sắc đang vội vã trôi đi, chỉ yên lặng nhìn cô.
Cuối cùng, tàu lượn cũng dừng lại, khuôn mặt nhỏ nhắn Nguyễn Thu Thu đỏ bừng, cô vuốt vuốt đôi má, nhìn về phía Trình Tuyển, trên mặt Trình Tuyển không có cảm xúc gì, chỉ là khuôn mặt tái nhợt hơn ngày thường một chút.
"Anh có ổn không?" Nguyễn Thu Thu cuối cùng vẫn còn chút lương tâm, "Có muốn nghỉ ngơi một chút không?""
Loại thời điểm này sao có thể lòi cái ngu ra?
Trình Tuyển: "Không có việc gì."
"Vậy là tốt rồi."
Anh chậm rãi đứng dậy, chậm rãi bước ra khỏi toa tàu, chậm rãi bước xuống bậc thang, cả một quá trình đều cứng đờ như người máy.
Nguyễn Thu Thu xác nhận lại lần nữa: "Anh thật sự không sao chứ? Anh có thể nghỉ ở đây một lát, tôi đi tiếp tục chơi."
Trình Tuyển vẫn kiên trì nói mình rất ổn.
Được rồi.
"Tiếp theo tôi muốn chơi thuyền hải tặc. Anh chơi sao!"
Người ngồi trên ghế im lặng hai giây, nói "Được."
Kết cục của cậy mạnh chính là...
Trình Tuyển bị quay như con chó điên, chết trên thuyền hải tặc.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc