Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ - Chương 54

Tác giả: Bất Tài Như Phó & Bất Tài Như Bộc


Nguyễn Thu Thu nhẹ nhàng đóng cửa số lại.
Cô tự nhủ, không được giẫm lên vết xe đổ, không được mềm lòng. Trình Tuyển không phải trẻ con, thấy tuyết rơi sẽ tự biết đường về, không cần cô nhọc lòng.
Nguyễn Thu Thu coi như không thấy, thay quần áo đi nấu cơm.
Tuyết bắt đầu rơi lớn hơn.
Đây là đợt tuyết lớn nhất trong năm mới. Bầu trời xám xịt, cả thế giới như bị chôn vùi trong đại dương tuyết trắng. Kính cửa sổ bị phủ một lớp sương mù, không thể thấy rõ tình huống bên ngoài. Cô ngập ngừng đi đến cửa sổ, tiện tay lau đi một ít khói mờ trên kính.
Khung cảnh mới đây còn mờ ảo đã trở nên rõ ràng. Cô nhìn xuống từ cửa kính, suýt nữa thì không nhìn ra bóng dáng Trình Tuyển.
Anh vẫn ngồi trên bậc thang, vì không bất động trong một thời gian dài mà người anh đã bị phủ lên một lớp tuyết mỏng, phảng phất như đã hòa làm một với tuyết.
"F*ck"
Nguyễn Thu Thu phiền não nhíu mày.
Anh điên rồi à.

Cô liên tục lang thang trong phòng
vài vòng, cuối cùng cũng không nhẫn tâm được.
Trận tuyết không biết sẽ rơi đến lúc nào, nếu để Trình Tuyển ngồi đấy cả một đêm thì sẽ phát sốt mất.
Anh chưa bao giờ biết yêu quý cơ thể mình như thể cho dù thân thể chịu tra tấn cùng cực ra saocũng không liên quan gì đến anh vậy.
Cô mặc áo khoác, đổ một lọ nước ấm rồi bước nhanh xuống lầu.
Trình Tuyển vẫn ngồi trên bậc thang như thể một hòn đá, dựa vào trình độ thất thần của anh, trong tình trạng không có Nguyễn Thu Thu nhắc nhở mà vẫn nhớ mặc áo khoác cũng đã là một chuyện cực kỳ cực kỳ đáng mừng rồi.
Nguyễn Thu Thu đi đến phía sau anh, gọi: "Trình Tuyển"
"...."
Anh ngẩng đầu, tuyết trên người rơi ào ạt xuống đất. Sắc mặt anh tái hơn so với ngày thường khá nhiều, sắc môi anh nhạt nhòa đến nỗi gần như không thấy rõ, trên lông mi đã kết sương. Đôi mắt trầm lặng lúc nhìn Nguyễn Thu Thu đã có thêm vài phần sức sống.
"Anh bị điên à? Tuyết lớn như mà còn không biết đường mà về nhà?"


Giọng anh khô khốc: "Không có nhà."
Anh nói quá mức chua xót, lòng lòng cô như bị thứ gì mềm mại đâm vào, nhất thời không nói lên lời.
Cô hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng thở ra.
Cô ngồi xổm xuống bên cạnh Trình Tuyển, phủi tuyết trên người xuống giúp anh, cầm bình nước ấm áp trong tay nhét vào ngực Trình Tuyển. Đụng đến ngón tay Trình Tuyển, lạnh buốt như băng khiến cô không khỏi nhíu mày.
Toàn bộ quá trình Trình Tuyển đều không nói gì, chỉ là cứ nhìn chằm chằm động tác của Nguyễn Thu Thu không chớp mắt, đến lúc ánh mắt Nguyễn Thu Thu quay sang nhìn anh thì lại cụp mắt cúi thấp đầu xuống như là sợ Nguyễn Thu Thu phiền chán.
"Đi tìm một khách sạn ngủ một giấc đi."
Nguyễn Thu Thu đứng thẳng dậy: "Sau khi ngủ dậy thì bay chuyến gần nhất trở về đi, đừng bao giờ đến đây nữa."
Trình Tuyển hồi lâu không đáp lại lời cô.
Anh hỏi: "Là vì tôi sao."
Nguyễn Thu Thu: "Gì? "

Nguyễn Thu Thu không biết là Trình Tuyển còn tới đây sớm hơn một ít so với trong dự liệu của cô. Anh lần theo địa chỉ tìm được cô, thấy cô cắt tóc ngắn ngang tai như đang quyết tâm cắt đứt hoàn toàn với anh.
Bước chân của anh dừng lại, chập chạp không tiến lên, cho đến khi Nguyễn Thu Thu biến mất ở góc tường.
"Rất ghét bị quấn mãi không bỏ sao."
Cho nên mới vì tránh anh mà hao công tổn sức chạy đến một thành phố khác, đổi kiểu tóc mới cũng để chặt đứt liên quan tới anh.
Nguyễn Thu Thu không biết nên nói tiếp thế nào, đành phải tránh củ đề này đi: "Anh mau về đi, lát nữa rất khó gọi xe. Tôi đi trước đây."
Cô xoay người.
Đúng lúc này, một cánh tay níu lại góc áo của cô, giữ cô lại. Lực của cô không lớn, chỉ cần cô giật nhẹ một cái là có thể thoát ra.
"Không dùng lại chiêu cũ được đâu."
Nếu anh lại nói "Đừng đi" nữa thì cô sẽ mềm lòng mà ở lại mất.
"Anh thích em."

"...."
Đột nhiên xuất hiện lại đột nhiên tỏ tình khiến Nguyễn Thu Thu đứng hình tại chỗ.
Anh ngồi trên bậc thang đã bị lạnh đến đông cứng, khí thở ra đều ngưng kết thành sương mờ khói trắng. Anh lại cố chấp, đáng thương túm lấy vạt áo của Nguyễn Thu Thu. Nào có giống tỏ tình, mà giống như kẻ ăn xin, xin Nguyễn Thu Thu chỉ cần cho anh một chút ấm áp là đủ rồi.
Hai người im lặng như tờ, chỉ có tiếng gió đang thét gào xung quanh.
"Anh trở về đi."
Giọng điệu cô đột nhiên lạnh lùng lên: "Đừng đến đây nữa."
Nguyễn Thu Thu gỡ tay anh ra, mặt không cảm xúc đi về phía tòa nhà. Cô nghĩ cô cần phải dứt khoát một chút mới có thể làm Trình Tuyển không ôm hi vọng với cô nữa.
Cô cự tuyệt dứt khoát như thế, Trình Tuyển lại là người nhát gan trong tình cảm, sợ bị tổn thương như thế nhất định sẽ không còn ý nghĩ dây dưa với cô nữa.
Đúng lúc này, Nguyễn Thu Thu nghe thấy tiếng bình nước lăn trên mặt đất.
Cô còn chưa kịp quay đầu lại đã có một vòng tay gắt gao ôm lấy cô. Anh ôm chặt cô từ phía sau, không hề có ý định buông tay, như đang sợ Nguyễn Thu Thu chạy trốn. Nguyễn Thu Thu bị dọa hết hồn, cô ngã vào trong ngực Trình Tuyển, không thể động đậy, cả người đều đơ ra.

Hành động như vậy, không giống Trình Tuyển chút nào.
"Anh.. "
"Xin em. "
Thái độ của anh thấp hèn, giọng nói yếu ớt đáng thương, nếu bọn Đồ Nam nhìn thấy bộ dạng van nài của anh lúc này, chỉ sợ sẽ bị dọa chết mất.
Nguyễn Thu Thu không tài nào quyết tâm mở lời trách móc anh được, cô chỉ cảm thấy người Trình Tuyển thật nóng, nóng như một cái bếp lò, nóng đến mức này thì có chút không bình thường rồi.
Không phải là anh bị sốt đó chứ!?
Nguyễn Thu Thu chưa kịp mở miệng hỏi Trình Tuyển thì đột nhiên tay anh buông lỏng ra, ngã trên mặt đất bất tỉnh nhân sự. Bộ dạng anh đổ người ầm xuống nền tuyết dọa Nguyễn Thu Thu hết hồn.
"Trình Tuyển."
Trình Tuyển phát sốt, được 120 đưa tới bệnh viện.
Lòng Nguyễn Thu Thu nóng như lửa đốt, may mà bác sĩ đã nói Trình Tuyển không có gì đáng lo ngại, chỉ là phát sốt cộng thêm việc nhịn đói lâu ngày và tâm trạng không ổn định nên mới bị hôn mê bất tỉnh như vậy.


Ngồi bên cạnh giường bệnh, Nguyễn Thu Thu thở dài, thật sự không biết nói gì hơn.
"Anh làm thế nào mà sống được đến bây giờ vậy? Lớn như vậy rồi mà còn không biết tự chăm sóc bản thân."
Trình Tuyển đang được truyền nước, vẫn chưa tỉnh lại.
Trán anh nóng bỏng, nhiệt độ vẫn chưa giảm, miệng thì lẩm bẩm nói mê sảng. Nguyễn Thu Thu phải ghé sát vào mới nghe được anh vẫn luôn lẩm bẩm câu "Đừng đi."ngay cả tay cũng vô lực vùng vẫy.
Nguyễn Thu Thu sợ kim truyền nước trên tay anh bị anh vùng vẫy mà đân vào mạch máu khác, cô bắt lấy tay truyền dịch của anh.
Đầu ngón tay hai người chạm vào nhau, tốc độ của Trình Tuyển nhanh hơn cô, mạnh mẽ kéo tay cô lại, thật là giống bị rùa cắn, không chịu buông ra.
Tựa như đột nhiên dừng lại, anh không lẩm bẩm nữa nhưng cánh tay vẫn không chịu buông ra.
"... "
Nguyễn Thu Thu dở khóc dở cười: "Thật là đời trước tôi thiếu nợ anh mà." Nên đời này mới phải trả nợ nhiều như này.
Tay Nguyễn Thu Thu nhỏ bé, mềm mại không xương, tay Trình Tuyển to lớn rắn chắc, bao phủ lên tay cô, cầm chặt mu bàn tay. Đáy lòng Nguyễn Thu Thu rilun lên, cái thằng này, ngất rồi còn chiếm tiện nghi của cô.
Cô ngồi bên cạnh giường bệnh, xem kỹ bộ dáng của Trình Tuyển.
Không biết có phải ảo giác hay không, vài ngày không gặp, hình như Trình Tuyển đã gầy đi, cũng tiều tụy đi một ít.
Nguyễn Thu Thu lại thở dài lần nữa.
Coi không thể chịu được bộ dáng đáng thương của người khác, Trình Tuyển cứ tiếp tục như thế này thì làm sao cô có thể hạ quyết tâm cự tuyệt được.
Sau khi tỉnh lại, Trình Tuyển vẫn có ý định buông tay cô ra, làm cho cô y tá vào thay bình truyền dịch vừa buồn cười vừa hâm mộ.
Nguyễn Thu Thu da mặt mỏng, bảo Trình Tuyển buông tay ra thì anh lại bắt đầu giả ngu.
".... Máu chảy rồi."
Sau khi bị đánh một cái, Trình Tuyển mới chịu buông tay ra.
Tiếp theo, Nguyễn Thu Thu đi chỗ nào thì ánh mắt Trình Tuyển sẽ chuyển đến chỗ ấy. Nguyễn Thu Thu ra ngoài lấy thuốc, Trình Tuyển cũng sẽ cầm bình truyền dịch chạy theo sau lưng giống như đang sợ cô chạy mất, người ta đi bắt tội phạm cũng không dính chặt như anh.
Nguyễn Thu Thu cảm thấy rất áp lực.
Cô gọt táo cho Trình Tuyển thì anh nhìn chằm chặp không chớp mắt, người không biết còn tưởng anh đang xem đến tình tiết gay cấn nào trong phim.
"Tôi đi mua cơm cho anh."
"Đừng đi." Anh vô thức túm lấy cổ tay cô.
Nguyễn Thu Thu: ".... Anh phải ăn cơm."
Trình Tuyển trả lời cô bằng một cái nhìn im lặng.
Nguyễn Thu Thu không còn biện pháp nào khác, đành phải mua cơm bệnh viện, bảo y tá mang lên, Trình Tuyển nhìn chằm chằm cô suốt khiến cô cả người đều mất tự nhiên, nếu không phải anh đang bị bệnh thì cô đã sớm tấn cho anh một trận rồi.
Ăn cơm xong, Nguyễn Thu Thu đứng dậy, Trình Tuyển lập tức đứng dậy theo.
"Tôi muốn đi vệ sinh."
"Anh đi theo em."
Nguyễn Thu Thu trợn mắt: "Ngồi xuống!!!"
Thừa dịp Trình Tuyển hôn mê, Nguyễn Thu Thu, cô dã gửi tin nhắn cho Đồ Nam. May mà cô còn ghi số điện thoại của cậu, đỡ phải luống cuống. Cô báo vị trí cho Đồ Nam để cậu lại đây nhận người về.
Lúc Đồ Nam tới, Trình Tuyển đã ngủ rồi, Nguyễn Thu Thu nhẹ nhàng trốn ra khỏi phòng bệnh. Đồ Nam nhìn thấy cô, hai mắt rưng rưng. Người không biết còn tưởng xảy ra chuyện lớn gì rồi.
"Chị dâu....."
Nguyễn Thu Thu: "???" Không phải mới mấy ngày không gặp thôi sao, tình cảm của Đồ Nam đối với cô sâu sắc đến vậy sao? Sao lại bày ra cái dáng vẻ như là sinh ly tử biệt như này?
Cô nào biết, Đồ Nam vốn tưởng cô ngỏm rồi.
"Cậu chăm sóc tốt cho Trình Tuyển đi."
"Chị dâu, chị đi đâu vậy."
"Sau này các cậu đừng đến tìm tôi nữa, cũng đừng gọi tôi là chị dâu nữa."
Lòng Nguyễn Thu Thu rối như tơ vò.
Nhìn Trình Tuyển như vậy, lòng cô sao có thể không khó chịu. Nhưng cô cần phải thật kiên quyết, quyết tâm chặt đứt tia hi vọng cuối cùng của Trình Tuyển, để anh đừng ôm hi vọng với cô nữa, rồi thời gian sẽ xóa đi tất cả.
"Không được, chị không thể đi." Đồ Nam nôn nóng "Đại boss.... Đã mấy ngày không ăn không ngủ rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ xảy ra án mạng đấy."
"Anh ấy chỉ nhất thời nghĩ quẩn trong lòng thôi, qua một thời gian nữa sẽ tốt thôi. Đói bụng sẽ ăn, mệt nhọc sẽ ngủ, cơ thể sẽ giúp anh ấy điều tiết." Nguyễn Thu Thu nhìn đi chỗ khác. "Đều là người lớn cả rồi, làm gì có chuyện ai rời ai thì sẽ không sống nổi chứ."
"Có anh ấy."
Nguyễn Thu Thu thật sự không tìm ra được lời nào phản bác.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc