Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ - Chương 45

Tác giả: Bất Tài Như Phó & Bất Tài Như Bộc


Nguyễn Thu Thu chợt nhớ ra mình vẫn đang giận Trình Tuyển, chỉ là bây giờ bọn họ vẫn đang dính vào nhau, cô không thể làm mặt lạnh được.
Cô hắng giọng, giựt điện thoại di động lại, mặt không đổi sắc hỏi: "Tối ăn gì?"
Hai mắt Trình Tuyển sáng lên: "Cá chua ngọt..."
"Há, mì sợi sao, được thôi."
Trình Tuyển: "..."
Nguyễn Thu Thu cho một nửa quả trứng vào bát mì của mình, cho Trình Tuyển nửa kia, nửa quả trứng gà kia là để báo đáp việc anh báo thù cho cô trong game.
Phụ nữ nói trở mặt thì lập tức trở mặt, ông chủ Trình nhìn nửa quả trứng gà trước mặt, thê lương!
Nhưng anh biết, phàm là anh dám há mồm nói ra một chữ "Không", thì đừng nói là trứng gà ngay cả nước còn không có mà húp. Anh quyết định ăn nửa quả trứng trước, tránh cho trứng gà không cánh mà bay.
Nguyễn Thu Thu hỏi: "Bò bít tết kia phải làm sao bây giờ?"
Trình Tuyển rất cơ trí: "Tùy em xử lý."

"Vậy để sáng mai làm cơm trưa vậy, hâm lại vẫn ăn được."
Hôm sau, ông chủ Trình kiên nhẫn đợi đến giờ cơm trưa, mở cơm hộp ra, phát hiện trong hộp cơm chỉ có non nửa khối bò bít tết.
Trình Tuyển: "..."
Đồ Nam đi ngang qua nhìn sang, kinh ngạc hỏi: "Đại boss, anh ăn ít như thế có no được không?"
Trình Tuyển lạnh lẽo nhìn về phía kẻ cầm đầu. Đồ Nam nổi da gà, đầu đầy mồ hôi lạnh xin chỉ thị: "Có cần em giúp anh một tay, đi mua cơm hộp hộ không?"
"Không cần."
Sự thật chứng minh, không thể đắc tội kẻ tham ăn, càng không thể đắc tội đứa đầu bếp.
...
Bữa trưa, Nguyễn Thu Thu ăn một khối nửa bò bít tết cùng với vài món chính khác, ăn bể bụng mất. Trong lòng của cô bỗng nhiên dâng lên cảm giác tội lỗi, không biết Trình Tuyển ăn có no hay không, lượng cơm mà anh chắc phải ăn nhiều hơn cô mấy lần
Bên cạnh cô, lão Mạnh chậc chậc hai tiếng, nói ra: "Cơm trưa của cô phong phú thật, kẻ có tiền aizz."


"Ăn chùa thì ngu sao mà không ăn."
Cô tức giận nói, nghĩ nghĩ, quyết định phần cho Trình Tuyển một ít đồ ăn ngon. Cô cũng không muốn nửa đêm nửa hôm lại nằm mơ mơ thấy tiếng chuột gặm đồ răng rắc răng rắc.
Công việc khá bề bộn, Nguyễn Thu Thu tăng ca đến tối, đến khi hoàn thành công việc thì đã mệt mỏi đến mức lưng cứng ngắc, nửa ngày mới đứng thẳng người lên được. Cô vươn vai, giãn thân tại chỗ, điện thoại ting một tiếng, là tin nhắn của Trình Tuyển.
Trình Tuyển: Xong việc rồi à?
Nguyễn Thu Thu: Ừ.
Cái giờ này, nhân viên sớm tan làm đi về hết, chỉ có bộ phận kỹ thuật và bộ phận phục vụ khách hàng đang thay phiên trực ban. Nguyễn Thu Thu đang chuẩn bị ra bãi đỗ xe, từ văn phòng đi ra lại nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Cô lấy làm kinh hãi: "Cô vào bằng cách nào?"
Là Từ Bích Ảnh!
Nhiều ngày không gặp, Từ Bích Ảnh không còn dáng vẻ ngăn nắp xinh đẹp như trước, làn da ảm đạm, ánh mắt tiều tụy, người gầy hốc hác nhưng ánh mắt lại mang theo một phần chấp niệm, chơi liều khiến người nhìn mà phát sợ.
"Nếu như cô đến tìm Cố Du, anh ta không ở đây."

"Tôi không tìm anh ấy, tôi tới tìm cô. Nguyễn Thu Thu."
Từ Bích Ảnh gằn giọng nhả ra từng chữ, mỗi chữ đều được nhấn mạnh rõ ràng, nghiến răng cứ như là đang nghiến Nguyễn Thu Thu, làm sống lưng cô lạnh ngắt.
Nguyễn Thu Thu bất động thanh sắc lui lại một bước. Không biết Từ Bích Ảnh làm thế nào để vượt qua bảo vệ để chạy vào tòa nhà của Gia Trừng, còn chính xác tìm được tầng làm việc của Nguyễn Thu Thu. Lúc này oan gia ngõ hẹp, Nguyễn Thu Thu trốn cũng trốn không được chỉ có thể hi vọng mấy nhân viên còn lại của công ty mau chóng phát hiện ra chỗ không khác thường của bọn cô.
"Tôi là thật không ngờ, không ngờ." Từ Bích Ảnh gượng cười, nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, "Nếu như ngày đó, không phải tôi thấy Cố Du say rượu mà còn nhớ kỹ tên của cô, tôi còn tưởng rằng! Tôi còn tưởng rằng ——" Cô ta còn tưởng rằng,Cố Du đã tìm được vợ anh ở kiếp trước.
Ai mà ngờ lại là Nguyễn Thu Thu!
Từ Bích Ảnh nhớ đến chuyện Nguyễn Thu Thu vẫn chưa ly hôn đã qua lại với Cố Du, thật không biết xấu hổ, nếu không phải tình huống không cho phép, cô thật muốn tát một cái lên mặt của cô ta, đánh nát khuôn mặt Bạch Liên hoa vô tội kia!
Nguyễn Thu Thu là người thế nào, sao cô ta lại không biết cơ chứ. Nếu thật là có tài vẽ tranh, có thể đùa bỡn, quay hai người này như chong chóng thì sao đời trước lại đi đến nông nỗi kia.
"Tôi cứ nghĩ chỉ có một người là tôi..." Từ Bích Ảnh mấp máy môi, "Cô cũng thế đúng không."
Nguyễn Thu Thu: "Cái gì?"
"Cô cũng thế, cô cũng làm lại từ đâu."

Nhìn dáng vẻ của Nguyễn Thu Thu, hẳn là trùng sinh sớm hơn cô ta nên mới có thể nắm giữ tiên cơ như vậy. Từ Bích Ảnh chỉ hận mình quá bất cẩn, không ngờ lại xuất hiện người thứ hai trùng sinh, bị đối phương nắm giữ tiên cơ mới dẫn đến hoàn cảnh chật của cô ta bây giờ.
Nguyễn Thu Thu giật mình —— Từ Bích Ảnh cho là cô cũng trùng sinh sao?
Nói là trùng sinh, có lẽ cũng không sai. Chỉ là cô dùng vỏ bọc của một người khác để trùng sinh, còn biết được tình tiết mà Từ Bích Ảnh không biết.
Nguyễn Thu Thu lắc đầu: "Tôi không hiểu cô đang nói gì. Nếu như là chuyện liên quan tới Cố Du, xin lỗi, chúng tôi không thể nào, tôi cũng sẽ không cho anh ta bất kỳ cơ hội nào."
Cô có thể ly hôn, có thể đến với người khác, nhưng người này vĩnh viễn không thể nào là Cố Du.
"Vậy cô có ý gì, dây dưa với mấy người rồi? Tính cho kĩ nhé, bên ngoài có tình nhân, về nhà còn có chồng, thế mà còn dám ra vẻ ngây thơ vô tội, thật là khiến người khác kinh tởm."
Từ Bích Ảnh ăn nói rất khó nghe, Nguyễn Thu Thu không muốn so đo với cô ta, nếu như phát sinh tranh chấp ở công ty, làm lớn chuyện lên, Từ Bích Ảnh phủi tay bỏ đi thì không có có ảnh hưởng gì nhưng cô vẫn phải tiếp tục công việc.
Cô hiểu rõ tính toán trong lòng của Từ Bích Ảnh, đơn giản là cố ý gây chuyện, muốn gây ra chút tai tiếng cho Nguyễn Thu Thu.
Nguyễn Thu Thu không mắc mưu, cô tưởng tượng Từ Bích Ảnh thành một củ khoai tây mốc meo, trong lòng cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.
"Cô đi đi." Nguyễn Thu Thu rất tỉnh táo, "Đợi lát nữa đội bảo vệ tuần tra sẽ tới, trong công ty còn có rất nhiều nhân viên chưa về, tôi hi vọng ngươi có thể hiểu rõ rằng cô làm lớn chuyện lên ở chỗ này, sẽ chỉ làm Cố Du càng thêm chán ghét cô thôi."

Nhắc đến Cố Du, Từ Bích Ảnh thần kinh nở nụ cười, khóe mắt rưng rưng.
"Anh ấy không thích tôi, còn thiếu lý do sao?"
Nguyễn Thu Thu sửng sốt.
Cô cho là Cố Du chỉ xảy ra chút mâu thuẫu nhỏ với Từ Bích Ảnh nhưng không ngờ giữa bọn họ lại đã xuất hiện vết nứt. Nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của Từ Bích Ảnh khi nhắc đến Cố Du, Nguyễn Thu Thu ngộ ra, có lẽ, trong lúc cô không biết rõ, tuyến tình cảm của nam nữ chính đã sớm phát sinh biến hóa long trời nở đất.
Thừa dịp cô đang sửng sốt,Từ Bích Ảnh sa ngã nói: "Tôi không thể sống những ngày tháng tốt lành, dựa vào đâu mà cô có thể?"
Bạch nguyệt quang của cô, thanh mai trúc mã của cô, sao có thể xoay quanh một người phụ nữ như thế? Cô không cam tâm!
Từ Bích Ảnh vốn chỉ muốn làm lớn chuyện này lên, cô muốn Nguyễn Thu Thu mang tiếng xấu, muốn đẩy Nguyễn Thu Thu vào vũng bùn không thể ngóc đầu lên nổi, chỉ có như vậy Từ Bích Ảnh cô mới có thể sống thoải mái.
Nguyễn Thu Thu không đợi được những người khác lên lầu, mắt thấy ánh mắt Từ Bích Ảnh càng ngày càng không ổn, cô âm thầm kêu hỏng bét, ánh mắt cô liếc qua liếc qua lối thoát hiểm. Xem ra, chỉ có thể chạy ra.
Đúng lúc này, ánh mắt Từ Bích Ảnh lạnh lẽo, dùng sức đẩy Nguyễn Thu Thu một cái!
Từ Bích Ảnh định chờ Nguyễn Thu Thu phản kháng lại cô ta, cô ta sẽ liều mạng thét lên kéo nhân viên và bảo vệ tới, tốt nhất là ồn ào đến lên hot search, để cho bọn họ nhìn cái bọn họ gọi là họa sĩ Nguyễn Thu Thu là người dơ bẩn đến mức nào.


Nguyễn Thu Thu vốn là muốn né tránh.
Nhưng một ngày làm việc khiến cơ thể của cô cứng ngắc muốn chể, cô dùng sức xoay người đi, nhưng chưa kịp phản ứng, cơ thể đã nhanh hơn thần kinh một bước, đầu cô ngẩng lên, ót cô sắp đập trúng góc bàn rồi! Lần này không xong rồi, sắp chết người rồi!
Xong rồi xong rồi xong rồi!
Nguyễn Thu Thu đau lòng nghĩ, lần va chạm này sẽ không muốn cái mạng già của cô đó chứ?
Từ Bích Ảnh sợ hãi thét lên.
Có người động tác nhanh hơn, một bóng người vội vàng tiến đến, đỡ lấy Nguyễn Thu Thu.
Trước mắt cô chỉ có trời đất quay cuồng, mắt Nguyễn Thu Thu hoa lên, cánh tay bị giữ chặt lại, rơi vào một lồng ngực rắn chắc. Theo lực quán tính, đối phương té lăn trên đất, phát ra tiếng kêu rên khe khẽ.
Tình cảnh nguy hiểm vừa rồi dọa Nguyễn Thu Thu đầu óc trống rỗng, cô sửng sốt vài giây, vội vàng gọi tên Trình Tuyển.
"Trình Tuyển! Trình Tuyển! Anh không sao chứ!"
Vì nhảy ra làm đệm thịt, Trình Tuyển bị ngã không nhẹ, mặt vẫn không biến sắc, lông mày cũng không nhíu lấy một lần. Anh nhìn Nguyễn Thu Thu không chớp mắt, ánh mắt lộ ra chút sợ hãi. Đó là cảm xúc Nguyễn Thu Thu chưa bao giờ nhìn thấy trong mắt Trình Tuyển, chỉ là lúc này cô không có thời gian đi suy nghĩ nguyên nhân của nó.
Nguyễn Thu Thu sợ mình đè hỏng Trình Tuyển, cô còn chưa kịp ngồi dậy đã bị một cánh tay mạnh mẽ bóp chặt vòng eo của cô, siết chặt đến mức khiến cô suýt không thở nổi.
Cô hoảng hốt nghe nhịp tim thình thịch rõ ràng của Trình Tuyển, cả người anh căng thẳng vô cùng, cứng ngắc giống như cục đá, chỉ là bàn tay đang đặt ở sau lưng Nguyễn Thu Thu phía đang run rẩy.
Run rẩy rất kịch liệt.
Nguyễn Thu Thu ghé vào trên người Trình Tuyển, không dám thở mạnh.
Cô trợn mắt nhìn bả vai Trình Tuyển nhuốm mà máu tươi từ trong áo thấm ra, chiếc áo len màu xám thấm đẫm màu máu đỏ sậm, dữ tợn mà kinh khủng. Nguyễn Thu Thu hoảng hốt, nước mắt lưng tròng: "Anh chảy máu rồi! Chúng ta đi bệnh viện!"
"Đừng nhúc nhích."
"Đừng nhúc nhích..."
Trình Tuyển khàn khàn: "Để tôi ôm một lát..."
Giống như đamg nằm mơ nhưng lại vì đau đớn mà trở nên rõ ràng đến thế, anh không nỡ buông tay ra.
Bên cạnh, Từ Bích Ảnh bị dọa cho choáng váng, đang định quay người chạy trốn lại bị mấy người Đồ Nam dẫn bảo vệ tới ngăn chặn. Nhân viên bảo vệ trực tiếp tiến lên kéo Từ Bích Ảnh lại, không cho cô ta có bất kỳ cơ hội chạy trốn nào
Đồ Nam lo lắng xông lên trước, nhất thời quên mất bên cạnh còn có người khác, hắn vừa hỏi thăm tình huống hai người vừa cấp tốc lấy điện thoại ra gọi cấp cứu120.
"Đại boss anh không sao chứ! Chị dâu thế nào rồi?"
Từ Bích Ảnh ngu ngơ tại chỗ.
... Đại boss? Chị dâu?
Từ từ, Đồ Nam này không phải ông chủ của Gia Trừng sao!
Cô ta bỗng có dự cảm chẳng lành. Theo lời truyền miệng, Gia Trừng có một ông chủ thần bí chưa từng lộ diện, vô cùng bí ẩn, chẳng lẽ, Trình Tuyển, anh ta!
Sắc mặt Từ Bích Ảnh trắng bệch, ngất lâm sàng.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc