Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ - Chương 26

Tác giả: Bất Tài Như Phó & Bất Tài Như Bộc


Nguyễn Thu Thu đối với tình tiết này có ấn tượng là vì lúc trước xem hết cả quyển sách đều là tình tiết ngọt sủng chảy nước, hầu như không có gì biến động gì to lớn. Duy chỉ có một lần nam chính suy sụp, tác giả viết không nhiều nhưng lại làm cho cô thực lòng cảm nhận được nỗi của đau nam chính.
Kiếp sống của nghề thể thao điện tử không dài, chỉ kiếm được tiền vào lúc còn trẻ. Trước đó, Cố Du tuy có thực lực nhưng vận may không tốt, mấy lần sắp đi đến đỉnh cao của nhân sinh thì lại gặp phải thất bại cay đắng.
Lần này là sự cố nghiêm trọng nhất.
Nếu như Nguyễn Thu Thu nhớ không lầm là Cố Du trên đường nhìn thấy một cướp bóc, thấy việc nghĩa hăng hái đi làm lại khiến tay của mình bị thương, ít nhất cũng cần mấy tháng để hồi phục.
Đối với anh ta mà nói, đây chẳng khác nào tai bay vạ gió.
Cũng may có nữ chính Từ Bích Ảnh làm bạn cổ vũ, vào thời khắc u ám nhất cuộc đời cho anh ta chút hơi ấm, lúc này Cố Du mới chính thức yêu nữ chính, ngay sau đó tình huống chuyển biến tốt lên, anh ta nhanh chóng đi đến đỉnh cao cuộc sống, kết hôn cùng nữ chính.
Sau 2 năm kết hôn sủng ngọt, Cố Du lui về phía sau sân khấu, trở thành trợ thủ đắc lực của Gia Trừng.
Nói tới đây, Nguyễn Thu Thu suýt quên mất lúc đó cô thức đêm đọc truyện, một lòng chỉ muốn mỉa mai các loại logic và tam quan không thể tưởng tượng trong truyện, ai có thể ngờ tới đến khi mở mắt, mình đã thật sự xuyên vào trong sách.
Sắc mặt Đồ Nam nghiêm trọng.
Cậu ừ một tiếng, hỏi rõ ràng tình huống của Cố Du, khuyên Cố Du an tâm dưỡng bệnh, đừng để tay bị thương lần hai, lúc này mới cúp điện thoại.

"Chị... Cái kia, đi, lái xe đang ở bãi đỗ xe chờ cô, tôi tiễn cô một đoạn đường."
Trong lòng Nguyễn Thu Thu yên lặng thở dài.
Bất luận Từ Bích Ảnh có vấn đề thế nào thì lúc này ả cũng chính là liều thuốc tốt cho Cố Du, Nguyễn Thu Thu chỉ hi vọng ả có thể làm cho Cố Du khôi phục trạng thái nhanh một chút
Cô đi theo sau lưng Đồ Nam, mấy lập trình viên đi ngang qua ánh mắt sáng lên, nhưng nhận ra vẻ mặt tổng giám đốc nghiêm túc hơn bình thường nên không dám lỗ mãng. Nhờ vậy Nguyễn Thu Thu mới có thể về đến nhà mà không bị quấy rầy.
Đẩy cửa ra, phòng khách tối đen, đèn không bật, chắc là Trình Tuyển đã đi ngủ.
Nguyễn Thu Thu rón rén thay giày, mở đèn lên, "A" cô hét lên một tiếng, lảo đảo lùi về phía sau.
"Anh ngồi trên ghế sofa làm gì mà không lên tiếng hả!" Cô tức, thở hổn hển.
Đột nhiên nhìn thấy một thằng áo đen ngồi ở trên ghế sa lon, tóc gáy Nguyễn Thu Thu dựng đứng, toàn thân nổi da gà, suýt nữa giơ dép lên phi.
Ngược lại với sự hoảng hốt của cô, Trình Tuyển rất bình tĩnh.
Anh ngửa nằm trên ghế sofa, co quắp rất khoan thai, hai mắt vẫn mở, cứ như con rối nhìn chằm chằm tường.


Nguyễn Thu Thu: "... Anh đang làm gì?"
Cổ quái dọa người.
Giọng Trình Tuyển sâu kín: "Ích Cốc*."
*Nói người tu hành bỏ không ăn cơm để chuyên chú vào việc tu hành
Nguyễn Thu Thu: "?"
Anh tiếp tục yếu ớt nói ra: "Đơn giản một chút, đói, chóng mặt."
"..."
Nguyễn Thu Thu vô cùng hi vọng Trình Tuyển Ích Cốc thành công, bay lên trời làm tiên nhân luo đi.
Thần bếp Nguyễn Thu Thu thành công dùng mì trứng cứu cái mạng chó của phàm nhân Trình Tuyển trở về. Cô nhìn Trình Tuyển ăn mì, bỗng nhiên nhận ra từ sau khi được cô nấu cơm cho, hình như thằng cha này không có hứng thú đối với thực phẩm rác nữa, cả ngày chỉ ngồi đợi được cho ăn.
Loại tâm tâm lý không làm mà hưởng này tuyệt đối không thể có.

Nguyễn Thu Thu nghiêm trang nói: "Anh không thể cứ trông cậy vào tôi nấu cơm cho chứ, ngộ nhỡ ngày nào đó tôi không còn ở đây nữa thì sao? Anh cũng phải học được cách tự chăm sốc mình đi."
Có quá nhiều yếu tố bất ổn trong tương lai, có lẽ một ngày nào đó cô vừa mở mắt liền trở về thế giới cũ, đến lúc đó Trình Tuyển muốn tìm cô cũng sẽ tìm không thấy.
Nghĩ như vậy, Nguyễn Thu Thu bỗng nhiên còn có chút phiền muộn. Cô phát hiện mình càng ngày càng thích thế giới này.
Trình Tuyển ngừng một lát.
Giọng anh vẫn đều đều nói: "Sẽ không."
Nguyễn Thu Thu lấy lại tinh thần: "Hả? Cái gì sẽ không?"
Trình Tuyển chỉ là vùi đầu ăn mì, không trả lời câu hỏi của Nguyễn Thu Thu.
Nguyễn Thu Thu nghĩ, có đôi khi cô thật sự đoán không ra tâm tư của Trình Tuyển. Thật không biết anh là tẩm ngẩm tầm ngầm mà đá chết voi hay là thông minh thật, luôn luôn nói chuyện lửng lơ không đầu không đuôi
Một ngày làm việc rất mệt mỏi, Nguyễn Thu Thu về đến nhà đã có chút buồn ngủ. Cô xoa xoa mắt, để Trình Tuyển ăn xong thì đi ngủ sau, còn mình đi toilet rửa mặt. Lúc sau tiếng vòi hoa sen phun ào ào vang lên, cũng chỉ có lúc này, ngôi nhà nhà lạnh lẽo này mới có chút khói lửa nhân gian.
Ngày thứ hai, Nguyễn Thu Thu dậy thật sớm.

Động tác của cô rất nhẹ, nhanh chóng làm xong hai phần cơm canh, bỏ vào trong hai hộp cơm, một phần mình mang đi, một phần đặt ở vị trí bắt mắt nhất trên tủ lạnh.
Thấy sắp muộn giờ đi làm làm, cô vội vàng đi ra cửa gọi xe.
Giữa trưa Trình Tuyển làm việc xong, anh đứng lên, mặc đồ ngủ, lười nhác đi đến tủ lạnh, định cầm một hộp sữa theo thói quen.
Vừa mở tủ lạnh, Một phần cơm thình lình xuất hiện trước mặt anh.
Anh chậm rãi a một tiếng, cậy nắp lên, bên trong có rất nhiều rau và thịt còn có thêm hai quả trứng được cắt thành thành hai nửa.
Trình Tuyển chần chờ một chút.
Đúng lúc này, điện thoại leng keng một tiếng, là tin nhắn Wechat của Nguyễn Thu Thu.
Nguyễn Thu Thu: Quên nói không nói cho anh, cơm nhất định nhất định nhất định phải dùng lò vi sóng làm nóng!
"..."
Anh cúi đầu nhìn điện thoại di động, mặt bị cửa tủ lạnh che đi hơn phân nửa, thấy không rõ thần sắc.

...
Bắt đầu đi làm, Nguyễn Thu Thu nhanh chóng thích ứng với không khí nơi này. Không giống những công ty khác có ranh giới cấp trên cấp dưới rõ ràng, Đồ Nam- ông chủ của mấy người bọn họ cũng đối xử với Nguyễn Thu Thu thân thiện vô cùng. Theo Đồ Nam nói, lúc trước lập nghiệp cũng là mấy người cùng nhau hùn vốn làm lên, từ một công ty nhỏ phát triển thành quy mô như bây giờ cũng chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, bọn họ đều xác định vị trí của mình là một nhân viên bình thường.
Lại nói, Đại Boss hoạt bát khôi hài bình dị gần gũi, cũng là bởi vì tuổi bọn họ còn trẻ.
Nhưng mà Nguyễn Thu Thu có thể cảm nhận rõ ràng bọn họ đối hộp cơm trong tay Nguyễn Thu Thu vô cùng hứng thú.
"..." Nguyễn Thu Thu muốn vừa ăn cơm vừa che hộp cơm của mình.
Thật kỳ quái! Là một ông chủ lớn, có cái gì chưa ăn qua, sao lại có có hứng với cơm trưa của cô?
Đồ Nam rất muốn nếm thử tay nghề của chị dâu nhưng lại không dám mở miệng, sợ người ta không biết còn tưởng rằng cậu đùa nghịch lưu manh. Cậu kiềm chế sự rục rịch trong lòng yên lặng ăn cơm cà ri, thật hâm mộ cuộc sống tốt đẹp của Đại Boss nhà mình.
Ôi hộp cơm màu sắc kia! Hộp cơm dinh dưỡng kia! Hộp cơm nhỏ ấm áp kia!
Đây là là hương vị của tình yêu. Cho dù là chuyên gia dinh dưỡng hay đầu bếp cũng không thể nào làm ra được!
Mùa đông này, chó độc thân như cậu cảm thấy cùng thê lương vô cùng.


Nguyễn Thu Thu nhìn thấy cậu đang ăn cơm thì đột nhiên thở dài, thật khó hiểu.
Gần đây lực công việc rất lớn, cũng may Nguyễn Thu Thu có nền tảng tốt lại vừa hay phù hợp với gu thẩm mỹ của Gia Trừng, Bên cạnh đó cô cũng cũng chịu khó chịu khổ tăng ca, Đồ Nam ngay từ đầu còn phát sầu làm sao tiếp tục dự án, không ngờ Nguyễn Thu Thu còn làm tốt cậu tưởng, cuối cùng cũng không phải lo lắng tiến độ sẽ bị trì hoãn.
"Không tệ, không tệ, thật sự không tệ."
Đồ Nam nhìn bản thiết kế mà hai mắt sáng lên, lần thứ N lần khích lệ Nguyễn Thu Thu: "Cứ tiếp tục giữ nguyên tốc độ này thì sẽ không có vấn đề!"
Nguyễn Thu Thu được khen đến mức có chút ngượng ngùng.
Ánh mắt cô liếc nhìn bầu trời xanh lam lành lạnh trong trẻo ngoài qua cửa sổ trong suốt, chợt nhớ tới Cố Du.
Nửa tháng trôi qua, không biết tuyến tình cảm nam nữ chính đã trải qua biến hóa như thế nào rồi.
Cùng lúc đó.
Từ Bích Ảnh thật sự rất uất ức.
Từ đời trước đến bây giờ Cố Du chưa từng lạnh nhạt đối với ả như vậy. Ả an ủi anh ta, cổ vũ anh ta nhưng hiệu quả quá mức nhỏ bẻ khiến Từ Bích Ảnh bắt đầu hoài nghi có phải mình sai rồi hay không.
Ả nghĩ, đời trước đã chịu trách nhiệm với quyết định của mình vậy thì đời này cũng muốn chịu trách nhiêm đối với quyết định của mình.
Đã lựa chọn Cố Du thì tuyệt đối phải tập trung tinh thần, không thể bỏ dở giữa chừng mới đúng.
Cố Du đã mấy ngày không ra khỏi cửa, nhất thời cũng khiến Từ Bích Ảnh hoang mang lo sợ, không biết nên tiếp tục như thế nào. Đầu óc ả rất hỗn loạn, trong đầu lần lượt tái hiện cảnh đời trước nhìn thấy tin tức liên quan tới câu chuyện cuộc đời của Cố Du.
Ả nhất định nhớ không lầm. Đời trước Cố Du cũng bị thương nặng vào lúc này, đây chính là khởi đầu cho thành công của anh ta, khối vàng này chắc chắn sẽ phát sáng.
Gia Trừng, nơi trong mộng của ả.
Nghĩ tới Gia Trừng, nghĩ đến những tòa nhà trong thành thị, Từ Bích Ảnh lại nhớ đến khuôn mặt của người đã khiến cô tỉnh mộng vô số lần.
Từ khi sau khi trùng sinh, Từ Bích Ảnh đã thề sẽ không nhớ đến Trình Tuyển nữa. Người đàn ông này là chỉ là một bình hoa, trừ sắc đẹp không có gì cả, so với Cố Du thì một trên trời một dưới đất, không có gì để đáng để ả nhớ thương.
Chỉ là nghĩ đến như vậy, Từ Bích Ảnh càng thêm nhớ lại những ký ức chua xót của đời trước.
Ả nghĩ, dựa theo ở kiếp trước, lúc này Trình Tuyển vẫn đang vô công rồi nghề ở lì trong căn hộ không ai mua kia, tiền bị vợ trước lấy đi hết, một thân một mình trải qua cuộc sống không có tương lai.
Từ Bích Ảnh rất muốn nhìn dáng vẻ không có gì trong tay của anh.
Ả bỗng nhiên có chút động tâm.
Con người luôn có lòng so sánh, nhìn thấy bộ dáng lụi bại của Trình Tuyển sẽ làm ả càng thêm xác định lựa chọn của mình tuyệt đối không sai.
Chi bằng —— đứng từ xa xem Trình Tuyển một chút, để cho cô hoàn toàn cắt đứt chấp niệm ở kiếp trước.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc