Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ - Chương 25

Tác giả: Bất Tài Như Phó & Bất Tài Như Bộc


Thân là ông chủ Gia Trừng, cách làm của Trình Tuyển tương đối công chính.
Anh giữ lại cho An Nhu một chút mặt mũi, suy cho cùng bị Gia Trừng sa thải, người trong nghề nhất định sẽ tiến hành đánh giá lại lần nữa với An Nhu. Với bên ngoài, đều nói là An Nhu bởi vì nguyên nhân gia đình không thể tiếp tục ở trong nước, trước khi đi đã đưa thêm một năm tiền lương và tiền thưởng cho cô, coi như là đền đáp cho những gì cô ta đã cống hiến cho công ty.
Đến lúc Nguyễn Thu Thu biết tin tức này, An Nhu đã sớm lên lên máy bay, rời khỏi nơi này.
Nguyễn Thu Thu thật sự kinh ngạc.
Khi cô biết tin mình được vào Gia Trừng, nhất thời tâm trạng lại có chút phức tạp.
Ba ngày nghỉ kết thúc rất nhanh, bởi vì trước mắt Gia Trừng đang làm một hạng mục, chắc chắc khi Nguyễn Thu Thu vừa trở về sẽ phải lập tức nhận đào tạo khẩn cấp, bận rộn không ngừng nghỉ.
Ngồi trên máy bay, Nguyễn Thu Thu liếc Trình Tuyển đang ăn thanh long, nhỏ giọng kêu tên của anh.
"Trình Tuyển."
"..." Trình Tuyển nhìn cô.
"Ở công ty anh có địa vị rất cao à." An Nhu và Trình Tuyển hai chọn một, mà lại để An Nhu rời đi, Nguyễn Thu Thu thật lòng cảm thấy Gia Trừng thật sự là quá quyết đoán, cũng quá mạnh tay.

Trình Tuyển ăn một miếng thanh long, không trả lời.
Nguyễn Thu Thu thấy không thú vị, hậm hực ngồi ngay ngắn.
Cô chợt nhớ tới, ông chủ lớn của gia trừng- Đồ Nam không biết có trở về không, ở khoang hạng nhất không có bóng dáng của bọn họ, chắc là còn đang tiếp tục nghỉ phép.
Ba người được Nguyễn Thu Thu nhớ thương hiện đang ngồi trong khoang phổ thông than thở.
Bọn họ cũng muốn đi khoang hạng nhất lắm nhưng mà không dám.
Đại boss đang bồi dưỡng tình cảm cùng chị dâu, bây giờ mà bọn họ vào đấy thì chẳng phải là ba cái bóng đèn sáng loáng hay sao. Đồ Nam nhìn cơm gà trước mặt, thở dài lần thứ n. Không phải cơm gà thì là cơm cá, không thể đổi sang cái khác à.
Cứ như vậy, một trận êm đẹp nghỉ phép nói hết liền hết.
...
Về đến nhà, Nguyễn Thu Thu phi thẳng vào giường lớn, té nhào vào chiếc giường mềm mại, dùng sức cọ xát chiếc chăn mềm cô thích nhất.
So với khách sạn sang trọng thì ổ chó nhà mình vẫn là thoải mái nhất.


Tâm trạng của Nguyễn Thu Thu hiện giờ vô cùng tốt.
Đồ Nam cho cô thời gian hai ngày để chuẩn bị, Nguyễn Thu Thu vừa nghĩ tới thời gian nhàn nhã, thoải mái dễ chịu sắp bỏ cô mà đi, còn có chút không nỡ. Nhưng rất nhanh có thể đến công ty lớn giống như Gia Trừng, cô lại cảm thấy hưng phấn từ đáy lòng.
Chuyện đầy tiên cần làm trước khi đi làm là gì?
Đương nhiên là mua đồ công sở rồi.
Nguyễn Thu Thu mượn lý do làm việc, quyết định đi mua nhiều thêm mấy bộ quần áo đẹp, trước đó trong tủ quần áo phần lớn là loại nhàn nhã, có rất ít bộ có thể mặc đến công ty. Vừa nghĩ tới việc dạo phố, Nguyễn Thu Thu lập tức khôi phục năng lượng, tinh thần phấn chấn thay quần áo, trang điểm đi ra ngoài.
Là người chứng kiến toàn bộ quá trình, Trình Tuyển đột nhiên cảm giác được, nếu như lúc làm việc cô có thể có tinh thần và quyết đoán như này, về sau chỉ sợ Gia Trừng sẽ trở thành một cái miếu* nhỏ.
* miếu ở đây cũng có nghĩa là chỗ làm việc trong nhà. Ý Trình Tuyển là Thu Thu coi công ty như nhà mà làm việc.
Nguyễn Thu Thu đi mua quần áo đồng thời cũng mang tới mấy viên đá nhỏ đẹp mắt mà cô nhặt được. Trong tiệm đồ trang sức thủ công có thể hỗ trợ mài giũa và đục lỗ, Nguyễn Thu Thu chỉ để bọn họ đục lỗ, còn hình dạng thì giữ lại như trước nhìn cũng rất đẹp rồi.
Một ngày trời, Nguyễn Thu Thu đi dạo đến mức eo mỏi chân đau
Cô xách theo mười cái cái túi, rốt cục nhớ ra còn có chưa có lấy lại mấy viên đá nhỏ.

Lúc cô đến trong tiệm, ông chủ đã đợi rất lâu. Ông chủ cười ha hả nói: "Cô bé, mấy hòn đá nhỏ này đều rất đẹp, cho cô mấy dây vòng tay này."
Nguyễn Thu Thu cầm một túi nhỏ đá nhỏ, hài lòng bắt taxi về nhà.
Taxi đi êm ả.
Nguyễn Thu Thu mở túi vải ra, cẩn thận lựa hòn đá nhỏ bên trong. Đột nhiên, một viên đá mượt mượt tròn tròn lăn ra hấp dẫn lực chú ý của Nguyễn Thu Thu. Hòn đá nhỏ rất xinh đẹp khiến cho cô đột nhiên nghĩ tới cặp mắt lười nhác kia của Trình Tuyển lúc nhìn chăm chú người người khác, tình cảm cũng thuần túy như vậy.
Nguyễn Thu Thu quyết định giữ hòn đá nhỏ cho Trình Tuyển.
Trình Tuyển vẫn như trước đây im lìm ở trong thư phòng không ra.
Nguyễn Thu Thu ăn cơm bên ngoài mà lòng sợ hãi không dám ăn mảnh, rất chủ động đem đồ ăn ở ngoài về cho anh. Ở khách sạn, mỗi ngày đều ăn hải sản nên có chút chán ngán, Nguyễn Thu Thu mang về cho anh thịt nướng và hoa quả trộn, còn có một ít quà vặt.
Thật không biết nhìn cô yếu ớt thế này làm thế nào mà xách được một đống đồ lớn như vậy về đến nhà.
Nguyễn Thu Thu cảnh cáo Trình Tuyển: "Không cho phép nói chuyện ăn tạm nữa!"
Trình Tuyển chậm rãi lên tiếng.

Lúc anh đang dùng cơm, Nguyễn Thu Thu nhớ tới cái gì, trở về phòng lấy ra cái túi nhỏ, lục lọi một hồi, rốt cuộc cũng tìm được hòn đá nhỏ màu đen kia. Lần nữa đi vào phòng khách, Trình Tuyển đã ăn xong cơm thịt nướng, đang tại chậm rãi ăn trái cây trộn.
Nguyễn Thu Thu: "..." Thằng cha này không phải có hai cái miệng đó chứ, phía trước một cái, sau ót một cái à.
Cô 囧, không quên mục đích của mình.
Nguyễn Thu Thu ngồi đối diện anh, quơ quơ hòn đá nhỏ trước mặt Trình Tuyển nói: "Cái này tặng cho anh đó!"
Trình Tuyển: "Đây là cái gì?"
Nguyễn Thu Thu nói: "Anh đoán xem."
Anh nhìn ánh mắt cổ vũ của Nguyễn Thu Thu, trầm tư một lát.
"Cục phân dê?"
...
...

...
Tĩnh mịch trầm mặc.
Nguyễn Thu Thu nhếch mép nói: "Sao anh không đoán là sỏi thận luôn đi?" Hòn đá nhỏ đẹp như thế lại bị Trình Tuyển nói là phân dê.... Nhưng mà nhìn từ xa thì đúng thật là hơi giống phân dê.
Cái này rất lúng túng. Nguyễn Thu Thu im lặng nghẹn lời.
"Được rồi, anh không cần thì tôi giữ lại."
Trình Tuyển động tác nhanh hơn cô một bước. Cánh tay của anh dài, dễ dàng lấy đi hòn đá nhỏ trong tay Nguyễn Thu Thu.
Anh thuận tay nhét vào túi, tiếp tục ăn cơm.
Nguyễn Thu Thu: "???"
"Tạm chấp nhận." Anh chậm rãi cho ra đánh giá.
Nguyễn Thu Thu: "..."


Có một số người, thật đúng là biết cái gì gọi là được đà lấn tới. Trong lòng của cô, hình nhân lập tức bắt lấy Trình Tuyển đánh cho một trận tơi bời.
*
Nguyễn Thu Thu đi Gia Trừng làm việc có nghĩa là Trình Tuyểm phải giảm thiểu tối đa cơ hội cô có thể bắt gặp anh ở công ty.
Đồ Nam thật sự không rõ hai vợ chồng này đang làm cái gì, trốn trốn tránh tránh, anh giấu em giấu. Dùng tư duy của trực nam và chó FA lâu năm suy nghĩ một lát, cậu cảm thấy đây đại khái chính là tình thú.
Đi làm ngày đầu tiên.
Nguyễn Thu Thu trang điểm tinh tế, tóc dài búi lên để lộ ra cần cổ thon dài trắng nõn, ra tinh thần già dặn. Đi dép lê thấp phát ra tiếng lạch cạch lạch cạch tiếng vang trên sàn nhà, sáng sớm liền bận bịu đến bận bịu đi, chuẩn bị hồi lâu mới rời khỏi nhà.
Qua hồi lâu, Trình Tuyển xoa xoa mi tâm, khuôn mặt ngái ngủ mang dép đi ra khỏi cửa thư phòng. Anh cầm một bình Yakult mở ra theo thói quen, điện thoại tích tích vang lên một tiếng, là Đồ Nam gửi tin nhắn cho anh trong group chat.
"Chị dâu còn chưa tới sao? Làm sao bây giờ, em thật khẩn trương, Đại boss!"
Từ lúc anh trở lại trong "Group chat", bọn Đồ Nam không dám làm càn nữa, ngoan ngoãn chờ Nguyễn Thu Thu đến.
Tiêu Phiền: "Báo cáo, Đồ Nam ngày hôm nay tóc vuốt keo."
Phó Tử Trừng: "Mặc áo sơmi đoan chính nhất."
Tiêu Phiền: "Phó Tử Trừng đi giày mới."
Phó Tử Trừng: "... Người anh em, cậu theo dõi tôi đấy à? Cái quái gì thế, hai đôi giày chỉ có một đường kẻ màu trắng là khác nhau, làm thế quái nào cậu nhìn ra được vậy!"
Trong group lại ầm ĩ, rất nhanh đã 99+.
Trình Tuyển nhìn bọn họ ồn ào, vẫn không nói gì.
Đến cuối cùng, anh suy tư một lát, nói: "Không cần chiếu cố đặc biệt." Mặc dù Nguyễn Thu Thu ngoài mặt cười toe toét nhưng thực tế rất hiếu thắng, nếu có một ngày sự thật sẽ lộ ra, đến lúc đó nhỡ đâu cô lại lầm cho là thành quả của mình có đều dựa vào quan hệ, vậy sẽ vô cùng không tốt.
Đồ Nam chưa kịp trả lời anh thì lễ tân đã gọi điện thoại tới nói có cô Nguyễn đang chờ ở dưới lầu.
Trong công ty đồn rằng có một lính Nhảy dù không có danh tiếng gì tiếp nhận vị trí của An Nhu, tất cả đều chờ xem kịch vui.
Cho đến lúc Nguyễn Thu Thu bước vào cửa, bọn họ lập tức trợn tròn mắt —— đây rốt cuộc là tuyển nhân viên hay là tuyển người đẹp vậy? Trong công ty sói nhiều thịt ít, nhóm lập trình viên hưng phấn suýt nữa phát ra tiếng sói tru, dồn dập tìm hiểu lý lịch Nguyễn Thu Thu, nhất thời toàn bộ văn phòng kích động ầm ĩ, một lúc lâu vẫn chưa thể an tĩnh lại.
Hướng dẫn Nguyễn Thu Thu chính một nhân viên có tuổi, là một ông chú đáng yêu - lão Mạnh, trong phòng làm việc của lão dán đầy poster Haibara Ai.
Tính cách của lão rất tốt, giảng giải vô cùng kiên nhẫn, Nguyễn Thu Thu lúc đầu có chút khẩn trương, dần dần bị lão hấp dẫn, thỉnh thoảng sẽ hỏi chút vấn đề.
Cả ngày nay, Đồ Nam đều có chút không yên lòng, cậu cần đánh giá của lão Mạnh.
Nhân lúc Nguyễn Thu Thu đang ở văn phòng học tập, lão Mạnh vụng trộm chạy tới chỗ Đồ Nam, nói: "Tôi còn tưởng là không có ai nên tùy tiện tìm một lính nhảy dù, kỹ thuật khá tốt đấy."
Đồ Nam lập tức vui vẻ: "Có thể thành?"
"Không có vấn đề, chỉ cần con bé chịu khổ, vào tay tuyệt đối nhanh."
Nguyễn Thu Thu còn liều hơn so với trong tưởng tượng của bọn họ, ngày đầu tiên đã tăng ca học tập ở công ty đến tối. Cô không về, Đồ Nam cũng không dám về, cậu còn phải để lái xe đưa chị dâu đưa trở về đó. Nghĩ như vậy, Đồ Nam càng sầu khổ hơn, hai vợ chồng đều cuồng tăng ca, còn cho cậu đường sống không vậy!
Điện thoại đinh một tiếng sáng lên.
Trình Tuyển: "Chưa xong việc?"
Đồ Nam run run rẩy rẩy trả lời "Chờ một chút liền đưa về." Cậu không dám nói cho Trình Tuyển bởi vì hôm nay Nguyễn Thu Thu tăng ca, một nửa đàn ông độc thân trong công ty đều kích động hóa thànhTam Lang liều mạng cùng tăng ca.
Đây cũng coi như là chuyện tốt. Nếu như bọn họ không ngấp nghé nàng dâu của đại boss thì càng tốt hơn.
Nguyễn Thu Thu còn đang mải mê xem kế hoạch, từ bối cảnh game, toàn bộ phong cách vẽ đến chuyện xưa và đặc điểm của từng nhân vật, cô tỉ mỉ đọc đi đọc lại để tìm cảm hứng cho riêng mình.
Đúng lúc này, có người gõ cửa, Nguyễn Thu Thu xoay xoay lưng, tưởng là lão Mạnh, kết quả lại là Đồ Nam.
"Hôm nay tiến độ của cô đã rất không tệ, đi về nghỉ, sáng mai lại tiếp tục." Đồ Nam cười ha hả khen một phen, "Thân thể là tiền vốn, chúng ta muốn có thể tiếp tục phát triển thì không thể quá tiêu hao thể lực được."
Nguyễn Thu Thu gật đầu, lúc này mới để ý đến bả vai vừa cứng vừa đau.
"Để tôi lái xe đưa cô về. Phụ nữ về muộn như vậy không tiện lắm."
"Vậy thì ngại quá..."
"Không có việc gì không có việc gì. Công ty ít nhân viên nữ, đều được đối xử như bảo bối. " Nhất là chị dâu, nửa cọng lông cũng không thể thiếu.
Nguyễn Thu Thu cảm khái nói: "Quả nhiên là Gia Trừng, đãi ngộ thật tốt."
Đồ Nam cười xấu hổ, đột nhiên chột dạ.
Tiếng nhạc vang lên, là điện thoại của Đồ Nam. Cậu không coi Nguyễn Thu Thu là người ngoài, trực tiếp nhận hỏi: "Cố Du?"
Nghe được tên Cố Du, lòng Nguyễn Thu Thu chợt căng thẳng.
Nếu như cô nhớ không lầm, lúc này sẽ là lần suy sụp nghiêm trọng nhất của Cố rDu.
Đầu điện thoại bên kia, giọng Cố Du tinh thần sa sút.
"Thật xin lỗi, tay của tôi bị thương, không thể nào tham gia thi đấu được."



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc