Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ - Chương 18

Tác giả: Bất Tài Như Phó & Bất Tài Như Bộc


Chương 18: Thế nào là ăn tạm?
Nguyễn Thu Thu tỏ vẻ ăn tiệc không thể keo kiệt. Cô vốn chỉ muốn gọi mấy thứ, nhìn món này ăn ngon, món kia cũng ăn ngon, bất tri bất giác liền gọi vượt qua con số dự tính ban đầu.
Người phục vụ khui một bình rượu vang, rót cho Nguyễn Thu Thu.
Phong cảnh của nhà hàng vô cùng tốt, tiếng đàn violin du dương trầm bổng, ánh đèn mông lung, tinh xảo đến từng chi tiết trang trí, những vị khách thì ăn mặc bảnh bao nâng một ly rượu vang nhẹ giọng trò chuyện, hiếm có tạp âm ồn ào.
Nhìn xa xa ngoài cửa sổ có thể thấy được cảnh đêm của non nửa thành thị. Nơi này tiếp giáp bờ sông, tầm nhìn khoáng đạt, vừa đúng tránh được những tòa nhà cao tầng san sát nối tiếp nhau, ban đêm ánh đèn nhộp nhịp, cảnh đêm đô thị rực rỡ lại mông lung tương phản với ban ngày khắc chế kín đáo.
Cơn mưa to lốp bốp không ngừng rơi trên mặt đất nhưng lại nghe không được một tiếng động nhỏ, đột nhiên khiến Nguyễn Thu Thu có chút ngẩn ngơ.
Trình Tuyển chắc cũng đã về đến nhà.
Người phục vụ bưng món ăn lên, Nguyễn Thu Thu ngửi thấy hương vị đồ ăn mê người thì đã lập tức không thèm dể tâm đến Trình Tuyển nữa. Cô có chút chột dạ nghĩ, nếu nhà hàng ăn không tệ, lần sau sẽ mang Trình Tuyển tới dùng cơm để đền bù một chút.
Cô cũng không phải cố ý ăn mảnh, đây là chuyện bất đắc dĩ nha.
...

Cùng lúc đó, đoàn người Trình Tuyển đang đi thang máy lên lầu.
Đồ Nam rất hưng phấn, đại boss đã lâu không cùng ăn cơm với bọn họ, điều này khiến liên minh những chàng trai FA cứ luôn có cảm giác thiếu thiếu cái gì đó. Trên đường đi cậu nói liên miên lải nhải, vô cùng lo lắng hỏi chị dâu gần đây đang làm gì, chơi game có vui hay không, hi vọng chị dâu có thể đưa ra một phần nhận xét sau khi trải nghiệm trò chơi vân vân.
An Nhu đương nhiên biết Trình Tuyển trong game giận dữ vì hồng nhan, sắc mặt của cô ta có chút khó coi. Cảm giác nguy cơ mơ hồ quanh quẩn lấy cô ta —— có thể làm cho Trình Tuyển đi đến bước này, người phụ nữ kia tuyệt đối không đơn giản.
Khoảng thời gian này đến rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? An Nhu nhíu mày, vẻ mặt không mấy vui vẻ.
Nhưng mà...
Tối nay là một cơ hội tốt, cô ta chắc chắn phải nắm chặt.
Nhìn cơn mưa to ngoài cửa sổ, khóe môi của cô có chút nhếch lên. Cô có tự tin, là đàn ông đều không cự tuyệt được người đẹp ôm ấp yêu thương, nhất là trong nhà chỉ có một đóa hoa thô ráp lòe loẹt làm nền càng làm tôn thêm vẻ thanh lệ thoát tục không giống bình thường của mình. Trình Tuyển chỉ là bị động một chút, nhưng cô không ngại chủ động.
Đồ Nam ho một tiếng: "Ra thang máy đi, An Nhu, ngây ngốc ở đấy làm gì chứ."
Tiêu Phiền là một tên đần chưa từng yêu đương bao giờ, một cái đầu gỗ ngáo ngơ, không giống câu sớm đã phát hiện trên đường đi An Nhu đều nhìn chằm chằm vào đại boss nhà cậu, ánh mắt mềm mại chảy nước khiến Đồ Nam xấu hổ một hồi lâu. Cậu thật sự không hi vọng An Nhu làm ra chuyện gì quá quắt, không nói đến những cái khác, chọc cho Trình Tuyển bất mãn, đến lúc đó còn muốn ngồi chức vị này chỉ sợ sẽ rất khó.
Đồ Nam thở dài trong lòng. Một ngày này, việc cậu phải quan tâm cũng thật nhiều nha.


Vị trí nhà hàng đã sớm hẹn trước xong, Lhó Tử Trừng có việc không đến, vốn là bốn người giờ lại thêm một cái An Nhu nên phải đổi vị trí.
"Thật có lỗi tiên sinh, hiện tại đã không còn bàn sáu người."
"Vậy làm sao bây giờ?"
Tiêu Phiền nói: "Vậy thì ta lách vào thôi, lấy thêm ghế." Nhìn bộ dáng nhiệt tình xum xoe của Tiêu Phiền, An Nhu không nói tốt cũng không nói xấu chỉ mím môi mỉm cười nói một câu cảm ơn.
Cố Du đã ngồi đợi trên chỗ ngồi một lúc lâu.
Anh ta liếc mắt nhìn qua chỗ Nguyễn Thu Thu, thấy trên bàn cô xếp chật ních món ăn, không khỏi mỉm cười. Gần đây hình như anh ta luôn luôn có thể gặp được mấy cô bé thú vị, cho dù là vị trước mặt này hay là Thu Thu Thu trên mạng... Nghĩ đến cái tên này lại nghĩ đến cuộc chiến với Lý Tư Đặc, Cố Du lại lâm vào tâm trạng nặng nề.
Là anh ta làm việc quá bốc đồng, hiện tại báo ứng là trừng phạt đúng tội rồi.
Ông chủ Gia Trừng cho anh ta một cơ hội phỏng vấn trực tiếp, anh ta chỉ hi vọng còn cơ hội đền bù.
Đang cúi đầu suy tư thì nhìn thấy một đoàn người dần dần đi tới về phía anh ta. Ba nam một nữ, diện mạo đều không tầm thường, đi đầu là Đại Boss Gia Trừng- Đồ Nam, thần thái sáng láng, mặt chứa ý cười. Ánh mằ Cố Du lại không tự chủ được rơi trên người sau lưng Đồ Nam, ngẩn người, cùng là đàn ông anh ta không thể không thừa nhận khuôn mặt của đối phương thật không tầm thường chỉ là đối phương tựa hồ có chút hững hờ.
Nét mặt Trình Tuyển không có gì là mệt mỏi. Anh một tay đút túi, suy nghĩ xem chút nữa ăn cái gì thì ngon, nhưng khi quay người trong nháy mắt anh nhìn thấy một.....bóng người cùng vô cùng quen thuộc.

Trình Tuyển: "..."
Cô gái ngồi cạnh cửa sổ tâm trạng chắc hẳn rất tốt, mặt mày đều mang ý cười.
Trước mặt của cô bày biện bảy tám món ăn, một chai rượu vang đỏ đã khui, trung tâm bàn ăn trung tâm đặt một nhánh hoa hồng mà đỏ, hoa đẹp như người. Cô đang thong thả thưởng thức mì ống hải sản, không hề phát hiện ánh mắt chết chóc cách cô chỉ vài mét.
Trình Tuyển trơ mắt nhìn người nói mình "ăn tạm một chút" - Nguyễn Thu Thu cứ đường hoàng như vậy ngồi ăn mảnh.
Cái này gọi là ăn tạm?
Anh trầm mặc.
Một bên khác bọn Đồ Nam cùng Cố Du chào hỏi vài câu, đến lượt Trình Tuyển lại ngẩn người, Đồ Nam vội vàng pha trò: "Nhân viên công ty, thích đi vào cõi thần tiên như vậy đấy, quen là tốt rồi."
Cố Du hơi kinh ngạc nhưng không lộ ra ngoài mặt. Bọn họ khách khí mời đối phương ngồi xuống, An Nhu vô cùng tự giác ngồi ở đối diện Cố Du, cô ta tính cả rồi: Trình Tuyển nhất định sẽ không ngồi bên cạnh Cố Du, anh không thích ngồi cùng chỗ với người xa lạ, bởi vậy anh nhất định sẽ ngồi bên cạnh cô ta.
Đồ Nam nheo mắt, nghĩ là Trình Tuyển sẽ trực tiếp ngồi ở chiếc ghế còn lại bên kia. Không ngờ, anh toàn bộ qua trình đều coi nhẹ ánh mắt kinh ngạc của Cố Du, tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Cố Du.
Những người khác: "..."

Thật là kỳ quái! Chẳng lẽ đại boss coi trọng Cố Du sao? Hay là ở cảnh cáo bọn họ không được nói lung tung với Cố Du?
Nhất thời, mấy người đều có chút ngu người, không đoán ra Trình Tuyển rốt cuộc có ý gì.
Bọn họ cũng không biết, Trình Tuyển ngồi ở vị trí này bởi vì chỉ cần nhấc mắt lên là có thể vô cùng thuận tiện nhìn động tác của Nguyễn Thu Thu.
Cố Du: "Ây... Cái đó, có gì không đúng sao?"
"Không có gì không có gì."
An Nhu vội vàng nói: "Vậy để tôi ngồi ghế ngoài đi, tôi chỉ đến cho vui thôi, mọi người đàm luận cũng thuận tiện."
Nàng động tác cực nhanh chuyển đến trên ghế, cũng coi là gián tiếp ngồi ở Trình Tuyển "Bên người."
Lúc này, vị trí của mấy người là như sau:
Đồ Nam ** tiêu phiền
An Nhu

Cố Du ** * Trình Tuyển
An Nhu ngồi thẳng tắp, tận lực phô diễn dáng người của cô ta. Cô ta tinh tế nhận ra được Trình Tuyển nhìn thoáng qua chỗ mình sau đó dời ánh mắt, đuôi lông mày hiệ ra tâm tư thiếu nữ thẹn thùng, mừng thầm.
An Nhu không biết là vị trí của mình vừa vặn là ngăn Trình Tuyển nhìn Nguyễn Thu Thu khiến anh có chút phiền. Anh lười biếng miễn cưỡng tựa lưng vào ghế, cầm điện thoại di động lên chọc chọc mấy cái.
Nghe tới tiếng điện thoại di động tích tích, Nguyễn Thu Thu lau lau miệng, cầm điện thoại di động lên, là tin nhắn của Trình Tuyển.
Trình Tuyển: Em ăn gì, có cần tôi mang cơm tối cho em không?
Nhìn điện thoại di động Nguyễn Thu Thu vừa chột dạ vừa lúng túng, miếng thịt bò bít tết trong miệng nuốt cũng không được nhả ra cũng không xong: "..."
Cái này...xấu hổ quá, Trình Tuyển ăn cơm còn nhớ mang đồ ăn cho cô, cô lại ở đây ăn mảnh, có vẻ như... Có một chút tệ nhỉ
Nhưng lúc này cô không thể nói trắng ra mình đang ăn cái gì được chỉ có thể mặt dày trả lời: "Chỉ là một chút salad trái cây các loại. Không có việc gì, anh cứ việc ăn đi, tôi đang giảm béo, không đói bụng."
Ting một tiếng, nhận được tin nhắn Trình Tuyển nhìn thoáng qua điện thoại, ánh mắt liếc qua chỗ Nguyễn Thu Thu.
Giảm béo? Không đói bụng? Đương nhiên không đói bụng, cô gọi mì ống, bò bít tết, bánh sô cô la nóng chảy*... Một bàn đồ ăn đầy calo, còn uống nửa chai rượu vang đỏ. Phỏng chừng hôm nay đến ăn no quá, lết về được hay không cũng vấn đề.


*tên gốc: Molten chocolate cake. Tra google để biết thêm thông tin chi tiết.
Lúc này Nguyễn Thu Thu không có thời gian ngẩng đầu nhìn người khác đương nhiên không có phát giác được ánh mắt sâu kín của Trình Tuyển.
Cô tăng nhanh tốc độ ăn cơm, muốn ăn xong sớm để về nhà. Hương vị trên người còn phải phân tán đi, miễn cho bị Trình Tuyển ngửi được.
"Lão... Ách, lão Trình, anh ăn cái gì?"*
* Đồ Nam định gọi "lão bản" tức là ông chủ.
Đồ Nam nhìn vẻ lơ đãng của Trình Tuyển, suýt nữa gọi ra một tiếng "lão bản". Cậu nhanh chóng sửa miệng đưa thực đơn cho Trình Tuyển. Kì lạ, ngày bình thường đại boss chỉ để ý hai việc: ăn uống và làm việc, hôm nay sao lại đổi tính không có hứng thú với đồ ăn thế? Đồ Nam cho rằng đây là một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.
Nhưng giờ phút này, cậu chỉ có thể nhịn lòng hiếu kỳ lại, chờ Trình Tuyển chọn món ăn.
Đầu ngón tay thon dài của Trình Tuyển chọn mấy lần, rõ ràng là một phần trên bàn tiệc của Nguyễn Thu Thu. Mí mắt lười biếng của anh nâng lên, ánh mắt lại liếc qua chỗ Nguyễn Thu Thu: Còn gì nữa không?
An Nhu còn tưởng rằng đang nhìn cô ta, vô cùng nữ tính vén tóc mai lên, vừa nhấc cánh tay lại ngăn trở Trình Tuyển quan sát kẻ lừa đảo nào đó đang ăn mảnh.
Anh không kiên nhẫn quay đầu qua chỗ khác, nói: "Nói nhanh lên."
Phỏng vấn muộn, kẻ lừa đảo sẽ chạy mất.
Cố Du khá nhạy cảm về phương diện cảm xúc, anh ta lập tức ý thức được, "Lão Trình" kiệm lời ít nói chắc hẳn có địa vị không thấp.
Anh giữ vững tinh thần, ngồi ngay ngắn, hạ thấp tư thái nhẹ nhàng nói: "Nói thật, tôi vẫn luôn muốn đến Gia Trừng. Hi vọng ngài có thể cho tôi một cơ hội, tôi tin việc người khác có thể làm được, tôi cũng nhất định có thể làm được."
Đồ Nam đối có ấn tượng cũng không tệ lắm với, nhưng quyền quyết định lại ở trong tay Trình Tuyển, Trình Tuyển không gật đầu đồng ý, cậu cũng chỉ có thể qua loa đánh Thái Cực.
"Cậu Cố, lúc trước cậu ở trong « Như Mộng Lệnh » xảy ra vài chuyện không vui, trước mắt mà nói không phải một cơ hội gia nhập tốt. Chúng tôi hi vọng cậu có thể cố gắng đạt một chút thành tích."
Cố Du trầm xuống, vẻ mặt vẫn bất động thanh sắc: "Tôi hiểu. Tôi đã báo danh cuộc tuyển chọn tuyển thủ câu lạc bộ do Gia Trừng tổ chức, tôi sẽ nỗ lực hết sức"
Đồ Nam là thật sự rất hài lòng.
Cậu liếc trộm Trình Tuyển một chút, hi vọng Trình Tuyển cho chút ý kiến. Cố Du là một hạt giống tốt mà họ đã quan sát rất lâu, khả năng các phương diện cũng không tệ, về sau tuyệt đối sẽ lưu danh mình trong giới thể thao điện tử.
Đồ Nam đột nhiên sững sờ.
Trình Tuyển có chút lơ đãng nhìn thei một phương hướng nào đó, cậu nhìn theo ánh mắt của anh lại nhìn thấy một cô gái cực kỳ đẹp một thân một mình ngồi một bàn, ăn như hổ đói, Đồ Nam nhìn sang thời điểm, cô nấc một cái, lập tức đỏ mặt mượn uống rượu đỏ để che giấu.
Thật là một cái cô gái đáng yêu, Đồ Nam có chút nhộn nhạo. Nhưng hắn lập tức ý thức được —— từ từ, không đúng, đại boss thế mà lại nhìn chằm chằm một cô gái chưa từng gặp mặt?
" Đang nhìn cái gì vậy?" Tiêu Phiền có chút hiếu kỳ hỏi.
Vừa nói, An Nhu mím môi mỉm cười, có chút thẹn thùng: "Không có gì."
Đồ Nam: "?" An tiểu thư hình như có chút tự mình đa tình rồi.
Trình Tuyển vẫn một vẻ mặt đi vào cõi thần tiên, Đồ Nam nghẹn nửa ngày, cắn răng nói: "Cái đó, chúng ta ăn cơm trước đi, ăn xong lại bàn tiếp."
Cố Du thở phào nhẹ nhõm, nét mặt của anh ta cứng ngắc, sự khẩn trương chưa từng có khiến anh ta có chút không khống chế được bản thân. Anh cười khổ một tiếng, hơn hai mươi tuổi đầu mà tính tình bồng bột như thanh niên mới vào đời, chẳng trách bọn họ cho rằng anh ta không đủ kinh nghiệm.
Mỹ thực cùng rượu vang, cảm giác chua xót nơi đầu lưỡi kích thích khẩu vị của người ta.
Trong mấy người chỉ có món ăn trước mặt Trình Tuyển là nhiều nhất, dáng vẻ bọn Đồ Nam kiểu nhìn mãi thành quen biểu khiến Cố Du đè xuống nghi ngờ trong lòng.
Trình Tuyển các dạng nếm thử vài miếng rồi cúi đầu gửi tin nhắn.
"Bò bít tết không đủ mềm, những món khác cũng được."
Nguyễn Thu Thu ngồi chếch phía đối diện nghe thấy tiếng điện thoại, ấn mở lại nhìn thấy tin nhắn không đầu không đuôi của Trình Tuyển. Cô có chút buồn bực, hỏi: "Anh đang ăn cơm Tây?"
Trình Tuyển: "Ừ."
"Nhà hàng nào? Nếu ăn ngon lần sau chúng ta có thể cùng đi."
Trình Tuyển trả lời cực nhanh, tin nhắn là định vị nhà hàng, rõ ràng là nhà hàng Nguyễn Thu Thu hiện tại đang ăn. Lúc cô ấn mở tin nhắn đang uống rượu vang đỏ, bỗng nhiên bị kinh sợ, rượu vang sặc vào khí quản, cô che miệng liều mạng ho khan, ho chảy cả nước mắt.
Mẹ ơi! Trình Tuyển ăn cùng một nhà hàng với cô?!
Tiếng động bên Nguyễn Thu Thu dẫn tới một bàn người của Đồ Nam dồn dập nhìn qua. Đúng lúc Nguyễn Thu Thu hết nhìn đông lại nhìn tây, lén lén lút lút tìm Trình Tuyển, sau đó cực kì lúng túng, trong nháy mắt đụng phải hai con ngươi dài nhỏ đang nhìn cô trong biển người mênh mông.
Hai tay anh ôm vai, ánh mắt sâu kín, một tay cầm di động ấn vài cái.
Nguyễn Thu Thu theo bản năng nhìn về phía điện thoại.
Trình Tuyển: "Ăn mảnh vui à."
Nguyễn Thu Thu: "..."
Lúc đầu rất vui! Hiện tại! Một chút! Cũng không! Vui vẻ!
Vẻ ngoài của Nguyễn Thu Thu tuyệt đối là vượt xa An Nhu. Dù là cô ngồi ở đằng kia có chút chật vật ho khan, đều không che giấu được vẻ kiều diễm động lòng người. Đồ Nam thu hồi ánh mắt, cười nói: "Một cô gái xinh đẹp."
Trình Tuyển lẳng lặng mà nhìn chăm chú Đồ Nam, ánh mắt của anh quá mức rõ ràng đến mức Đồ Nam có chút cười không nổi.
Trình Tuyển hỏi: "Đẹp mắt không?"
Đồ Nam không chút nghĩ ngợi gật đầu: "Rất đẹp."
Trình Tuyển: "Đẹp mắt không?"
Dục vọng muốn sống mãnh liệt, Đồ Nam: "... Kỳ thật, cũng tạm."
Đồ Nam nhìn sang đại boss, luôn cảm thấy có chút không đúng lắm. Từ lúc vừa vào cửa đại boss đã liên tục chú ý tới cô gái xa lạ kia, bộ dáng... Rõ ràng là có chút không vui.
Cái này, Đồ Nam thật sự bị sốc mất rồi.
Đại boss ơi Đại boss à, anh không thể làm chuyện điên rồ đó! Anh là người đã có gia đình rồi đó!
Đồ Nam đã tưởng tượng đến lúc Trình Tuyển ly hôn, tiếp tục trải qua kiếp sống cô độc cùng với mì tôm và bàn phím, đến lúc chết già trong nhà cũng không ai phát hiện ra. Quá thảm rồi, quá thảm rồi AAA!
Ánh mắt chết chóc của Trình Tuyển khiến Nguyễn Thu Thu vô cùng xấu hổ, đứng ngồi không yên.
Chột dạ, cô đến cơm cũng không có ý định ăn nữa, vội vàng gọi phục vụ tới dự định tính tiền rồi chuồn
Muốn đi đến cyar ra phải đi ngang qua bàn của Trình Tuyển, Nguyễn Thu Thu không có cách nào đi vòng qua, vô cùng khó xử xoắn xuýt một lát, quyết định giả bộ như không có việc gì, đứng lên lấy áo khoác che khuất mặt, cúi đầu mang theo túi, lặng lẽ đi về phía cửa lớn.
Tới gần, tới gần!
Sắp vượt qua chỗ Trình Tuyển rồi, cửa ơi chị tới ôm em đây!
Bước đi Nguyễn Thu Thu nhảy cẫng nho nhỏ thế cho nên cô không chú ý tới Trình Tuyển đã đặt dĩa xuống, chậm rãi quay đầu: "Không trở về cùng tôi sao?"
Trong ánh mắt khiếp sợ, ngơ ngác của những người khác, bước chân Nguyễn Thu Thu phanh lại.
Cô không tình nguyện chậm rãi xoay người, đón lấy ánh mắt giật mình của đám người, lúng túng vẫy vẫy tay: "Hello."
Đồ Nam có loại dự cảm: "Vị này là —— "
****Tác giả có lời muốn nói:
Trình Tuyển nhìn qua một bàn tiệc lặp lại: Ăn tạm?
Cảm giác xấu hổ tăng vọt, Nguyễn Thu Thu: Thật xin lỗi!! QAQ



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc