Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ - Chương 12

Tác giả: Bất Tài Như Phó & Bất Tài Như Bộc


Chương 12: Có tiền nha!
Nguyễn Thu Thu sầu lo: “Nóng đến vậy rồi, hay là đi bệnh viện đi.”
Trình Tuyển nhắm mắt lại, giọng trầm khàn: “Không đi.”
Ngày bình thường, Trình Tuyển đều nói hướng đông không đi hướng tây, chỉ đâu đánh đó, ngày hôm nay phá lệ không nghe lời. Nguyễn Thu Thu không làm gì được anh, nhẹ giọng khuyên nhủ: “Anh phát sốt rồi, đi bệnh viện khám xem mới tốt, nhỡ đâu nghiêm trọng hơn thì phải làm sao bây giờ?”
Trình Tuyển chỉ lặp lại một câu.
“Không đi.”
Nguyễn Thu Thu phiền não xoa xoa tóc: “Được rồi, vậy anh nằm ở trên giường trước, nếu như qua mấy giờ không hạ sốt thì chúng ta đi bệnh viện khám gấp được không?”
Hồi lâu, Trình Tuyển ừ lên tiếng.
Gương mặt của anh nóng đến đỏ bừng, buồn ngủ không mở mắt ra, ngay cả lúc mơ mơ màng màng còn có chút đáng yêu.
Cho đến lúc Nguyễn Thu Thu muốn kéo anh dậy ——

Đáng yêu cái rắm! Sao lại nặng như vậy! Anh là quả cân chuyển thế sao!
Nguyễn Thu Thu khó khăn đỡ Trình Tuyển dậy, phát hiện ngày bình thường anh nhìn dáng người anh vừa ốm vừa cao mà giờ phút này lại như nặng ngàn cân, ép Nguyễn Thu Thu suýt nữa không thở nổi. Nguyễn Thu Thu cắn răng, khiêng Trình Tuyển như khiêng gạo tiếp tục đi lên phía trước.
“Tôi thực sự là... toàn bộ sức mạnh đều... đem ra hết...”
Trình Tuyển thần chí mơ hồ đột nhiên mí mắt có chút nhấc lên: “Sữa tinh khiết? Sữa chua?”
* Toàn bộ sức mạnh:吃奶的劲, Trình Tuyển nghe nhầm "吃奶" thành "纯奶": sữa tinh khiết
Nguyễn Thu Thu: “...”
Mỗi khi gặp việc liên quan đến ăn, tên khốn kiếp này thật sự là vô cùng thanh tỉnh ha!
Trong đầu cô đều là khinh bỉ Trình Tuyển, nể tình anh đang sinh bệnh mới nhẫn nhịn một chút, rốt cục cũng vứt Trình Tuyển vào giường đơn của anh được rồi. Cô sắp sức cùng lực kiệt rồi! Dáng vẻ Trình Tuyển bất lực nhìn vừa quái quái lại vừa đáng thương, Nguyễn Thu Thu vắt khăn lông ướt, lau trán và bàn tay của anh để cho anh thoải mái một chút.
Ngón tay Trình Tuyển nhìn rất đẹp, xương ngón thon dài thẳng tắp, Nguyễn Thu Thu ngồi một bên lau cho anh, thuận tiện còn lật qua lật lại nhìn nhìn.
Cô đút Trình Tuyển uống hai chén nước ấm, uống hết thuốc hạ sốt, rốt cục có thể ngồi ở bên cạnh nghỉ một chút.


Lúc này, Nguyễn Thu Thu bắt đầu đánh giá gian phòng của Trình Tuyển.
Từ khi cô đi vào thế giới này đến giờ vẫn chưa biết gian phòng của Trình Tuyển có dáng dấp ra sao. Việc Nguyễn Thu Thu làm cảm thấy thất vọng chính là không có figure*, không có tạp chí sắc tình, CD- ROM, càng không có phi cơ bôi**. Ngược lại, phòng Trình Tuyển rất sạch sẽ: một cái giường, hai máy tính và ghế, còn có một cái giá sách, trên cơ bản đây chính là tất cả bố trí của anh.
*mô hình nhân vật.
**dụng cụ thẩm du của nam.
(Má ơi bả đang thất vọng cái gì vại?!!!)
Giá sách sách không có manga, không có tạp chí, hơn phân nửa sách Nguyễn Thu Thu xem đều không hiểu.
Quyển nhìn quen mắt nhất chính là quyển ở tầng cao nhất «Hoàng tử bé», Nguyễn Thu Thu thật không ngờ Trình Tuyển cũng sẽ thích xem loại sách này. Cô dò xét một lần sau đó.lần nữa trở lại bên giường Trình Tuyển, lần nữa dùng khăn mặt lau trán cho anh.
Trình Tuyển nằm ở trên giường bỗng nhiên bắt lấy cổ tay Nguyễn Thu Thu.
Chuyện nàu khác nào xác chết vùng dậy, Nguyễn Thu Thu chấn kinh: “Anh làm gì!”
Lực tay của anh rất lớn, lắm chặt lấy cổ tay Nguyễn Thu Thu không buông. Lòng bàn tay nhiệt độ rất cao, lấy một ngón tay của anh cũng dư sức chế trụ cổ tay mảnh khảnh của cô, Nguyễn Thu Thu có chút bối rối, không biết Trình Tuyển muốn làm gì.

Đúng lúc này, Trình Tuyển từ từ mở mắt.
Anh nhìn về phía Nguyễn Thu Thu, bên trong cặp mắt hẹp dài tựa hồ có rất nhiều cảm xúc phức tạp, trong lúc nhất thời Nguyễn Thu Thu không phân biệt được những cảm xúc đó.
“Tôi...”
Nguyễn Thu Thu không khỏi khẩn trương lên: “Cái gì?”
“Tôi muốn... Ăn sủi cảo.” Giọng anh khàn khàn, hao hết sức lực mới nói xong mấy chữ, lực tay cũng nới lỏng.
Nguyễn Thu Thu: “...”
Trong lúc mơ mơ màng màng Trình Tuyển nghĩ nghĩ, lại bổ sung một câu: “Nhân thịt dê...”
Anh lập tức bị cắt ngang.
“Phát sốt còn đòi ăn thịt dê, anh muốn chết ngay lập tức à!”
Nguyễn Thu Thu cảm giác sâu sắc Trình Tuyển vô cùng có bản lãnh tức chết cô.

Trình Tuyển có chút thất vọng.
“Vậy thì sủi cảo nhân tôm đi.”
Nguyễn Thu Thu yếu ớt hỏi: “... Anh có muốn nếm thử hương vị giẻ lau không?”
...
Trình Tuyển chưa thể được như nguyện ăn sủi cảo, nhưng mà có cháo trứng muối thịt nạc và một đĩa dưa cải nhỏ ngon miệng, anh cũng ăn rất thỏa mãn.
Nguyễn Thu Thu thấy anh lên tinh thần,
nhiệt độ trán dần dần giảm xuống, cuối cùng yên tâm.
Thừa dịp Trình Tuyển đang dùng cơm, Nguyễn Thu Thu nhớ tới Khúc Vi sự kiện kia, chống cái cằm cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Cái dó... Tương lai anh sẽ kế thừa công ty của ba anh sao?”
Thứ cho cô hỏi trực tiếp, hai người bọn họ cũng không có nhiều tình vợ chồng.
Động tác múc cháo của anh hơi dừng, giọng điệu lạnh nhạt trả lời: “Sẽ không.”

Nguyễn Thu Thu thở dài: “Anh thật là làm người khác gấp chết, người ta đều đã cướp tới cửa rồi, anh lại còn ở đấy mà không nóng không lạnh.”
Cô trầm mặc một lát.
Nguyễn Thu Thu sớm đã chuẩn bị tinh thần ly hôn, cùng lắm chỉ là ngày này tới sớm hơn cô nghĩ mà thôi.
“Tôi nói thẳng vậy, Khúc Vi yêu cầu tôi đòi cổ phần của anh. Tôi biết anh không muốn tranh với bà ta, cổ phần của công ty anh không muốn nhưng cơm còn phải ăn, cho nên tôi đáp ứng chỉ cần ly hôn thì bà ta có thể cho tôi thêm ba triệu và hai căn hộ, anh so với tôi càng cần tiền hơn nên tôi chỉ cần một căn hộ là đủ rồi còn lại đều cho anh.”
Cô còn có bảy trăm ngàn, đủ cho mình sinh hoạt rất lâu, căn hộ có thể ở lại cũng có thể đổi chỗ khác.
Trình Tuyển đột nhiên ngẩng đầu.
“Cho tôi?”
“Đúng, tôi không dùng đến nhiều tiền như vậy, anh vẫn là lo lắng cho chính mình đi. Chỉ là cảm mạo mà còn có thể chơi chết anh...” Nguyễn Thu Thu tức giận liếc mắt.
Trình Tuyển kinh ngạc nhìn cô. Đôi mắt hẹp dài có chút nhấc lên, con mắt tối như mực lộ ra chút thần thái, đây là việc Nguyễn Thu Thu hiếm khi nhìn thấy không giống với ánh mắt vô thần của ngày thường. Anh trầm mặc hồi lâu, lại lặp lại một lần: “Cho tôi sao?”
Nguyễn Thu Thu: “Anh bị máy lặp lại nhập à?”


Trình Tuyển không có trả lời vấn đề của cô, ngược lại hỏi tiếp: “Vì sao?”
“Coi như báo đáp anh cho tôi ăn uống chùa còn cho tôi tiền nữa. Lý do này đủ không? Nhưng mà nói cho cùng, số tiền này vốn là của anh, tôi chẳng qua là dính chút hào quang thôi.”
“Nếu như anh không có vấn đề gì, vừa hay đơn ly hôn vẫn còn trong ngăn kéo của tôi, một chút nữa tôi sẽ ký.”
Nguyễn Thu Thu nói một chuỗi dài, rốt cục, Trình Tuyển đặt thìa xuống.
Ngữ khí của anh bình tĩnh, không lạnh không nóng.
“Không cần ly hôn.”
Nguyễn Thu Thu: “Hả? Không ly hôn anh nuôi tôi à.”
“Ừ.”
Nguyễn Thu Thu ngây ngẩn cả người: “Hả?”
“Tôi có tiền tiết kiệm.”
Nguyễn Thu Thu vươn tay: “Năm trăm ngàn? Một triệu? Hai triệu? Sẽ không phải có năm triệu đi!”
Trình Tuyển nhìn bộ dáng không bình tĩnh của cô, sợ dọa cô, liền bình tĩnh ừ một tiếng: “Còn có hai căn nhà nhỏ.” Cho nên, cô cũng đừng nhớ thương cho hai căn hộ của Khúc Vi.
Kỳ thật... Tiền tiết kiệm còn phải thêm hai số 0, nhân thêm vài lần nữa.
Nguyễn Thu Thu kinh ngạc: “Tôi thật không nghĩ tới thì ra anh lại có tiền như vậy!”
Công ty ba Trình làm ăn nhiều năm như vậy, thu nhập năm tổng cộng cùng lắm là bằng thu nhập tháng của anh, chênh lệch quá lớn, Trình Tuyển cho tới bây giờ không có cảm thấy cổ phần mình nắm giữ là một khoản tiền lớn cỡ nào. Số tiền này còn chưa đủ để anh làm tiền vốn phát triển một trò chơi.
Trong mắt anh, Khúc Vi giống như một con hề nhảy lên nhảy xuống, vì một chút xíu tiền mà hao tổn tâm cơ, trò hề lộ ra.
Anh giấu quá tốt, hoặc là nói, ba Trình và Khúc Vi từ đầu đến cuối không cảm thấy anh có thể làm ra chút thành tích gì. Trong lòng bọn họ, anh chính là một phế vật chẳng làm nên trò trống gì, khinh thường không thèm để ý anh đang làm gì.
Điều này cũng làm cho bọn họ bỏ lỡ một bí mật động trời ——
Cái đồ bất tài chỉ có hai bàn tay trắng trong mắt bọn họ đã có công ty với giá niêm yết vài tỷ. Lúc này mới vẻn vẹn có mấy năm.
Nguyễn Thu Thu kinh ngạc.
“OMG! Đây là tiền tiết kiệm mẹ để lại cho anh?” Cô chỉ có thể nghĩ tới lý do này.
Trình Tuyển trầm mặc một lát.
“Ừm.”
Nguyễn Thu Thu nhẹ nhàng thở ra: “Vậy là tốt rồi, nếu như ngươi là đại boss gì gì đó, vậy tôi nhất định phải dọn đi.” Cô sợ phiền phức nhất, không muốn gây rắc rối đến việc của người khác, nếu như Trình Tuyển tự mình làm kinh doanh, tình huống sẽ trở nên rất phức tạp.
Trình Tuyển ánh mắt khẽ động: “...”
Nghĩ như vậy, Nguyễn Thu Thu không nóng vội.
Cô hỏi: “Vậy tôi mỗi tháng vẫn được phát tiền như thường lệ đúng không?”
Trình Tuyển bình tĩnh: “Gấp bội, kể cả tiền ăn.”
Nguyễn Thu Thu: “Được, cho dù muốn ăn Mãn Hán toàn tịch* tôi cũng làm cho anh!”
*Mãn Hán Toàn Tịch, hay Tiệc triều đinh Hán Thanh, là một trong những đợt tiệc lớn nhất được ghi chép ở Mãn Châu và lịch sử Trung Hoa. Đợt tiệc này bao gồm 108 món độc đáo từ nhà Thanh và văn hóa người Hán. Đợt tiệc này đã được tổ chức trọn 3 ngày với 6 bữa tiệc.
Trình Tuyển lập tức bắt giữ từ mấu chốt: “Mãn Hán toàn tịch? Có cái gì?”
Nguyễn Thu Thu: “... Kia cái đó, còn một bát cháo anh có ăn không?”
Về phần công ty ba Trình sẽ như thế nào, phải ứng đối với Khúc Vi ra sao, Nguyễn Thu Thu chưa nghĩ ra.
Hôm sau, lại nghênh đón một tin tức tốt.
Công ty ba Trìng phát sinh vấn đề về vận chuyển tài chính, đúng lúc đó lại có một hạng mục bị lộ ra là có vấn đề nghiêm trọng, lên hot search. Đã có nhà đầu tư rút vốn, theo đó là giá cổ phiếu giảm nặng, cổ phần lập tức giảm giá chỉ còn một nửa.
Đột nhiên trúng phải một cú đánh năng nề như vậy, ba Trình nhanh chóng cả ngày lẫn đêm ngủ không được, Khúc Vi càng là khóc trời đập đất.
Cổ phần của bà! Tiền của bà! Còn chưa kịp tới tay đã mất hết!
Vì thế Khúc Vi ngày thường quan tâm nhu thuận lập tức biến thành Mẫu Dạ Xoa*, mỗi ngày đều cãi nhau với ba Trình, đau lòng đến mức hận không thể dùng sức cắn một cái.
*ý chỉ người phụ nữ hung dữ
Gương mặt thật của bà ta lộ ra khiến ba Trình vừa khiếp sợ không gì sánh nổi, lại vừa thống khổ.
Công ty trải qua việc này quân số rút lại, may mà không phải bồi thường quá nhiều, không đến mức phá sản. Ba Trình sứt đầu mẻ trán, chỉ muốn một bước cuối cùng có thể duy trì được công ty, làm gì còn có thời gian lo lắng con của mình đang làm gì.
Trình Tuyển cảm mạo ngày thứ hai đã tốt hơn.
Nguyễn Thu Thu có tiền có tự tin, quyết định làm một trận, khao Trình Tuyển thật đã đời.
Trình Tuyển nhận được tin nhắn của Đồ Nam.
[ Đại boss, có muốn rút số tiền đầu tư cuối cùng không? ]
Trình Tuyển đầu ngón tay gõ nhẹ.
[ không cần. ]
******Tác giả có lời muốn nói:
Nguyễn Thu Thu: Có tiền thật tốt!
Trình Tuyển: Cho nên, Mãn Hán toàn tịch...
Nguyễn Thu Thu: Ngậm miệng



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc