Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ - Chương 11

Tác giả: Bất Tài Như Phó & Bất Tài Như Bộc


Chương 11: Bị sốt


Nguyễn Thu Thu mơ thấy ác mộng.
Trong mơ cô bị nữ chính Từ Bích Ảnh gắt gao siết chặt cổ không thở nổi, nghẹn đến mức đau phổi. Nguyễn Thu Thu giãy giụa, nghe được Từ Bích Ảnh gào rống bên tai cô: “Mày trả bạch nguyệt quang cho tao! Trả trúc mã cho tao! Trả! Cho! Tao!"
Nguyễn Thu Thu giật mình bừng tỉnh, đổ mồ hôi đầm đìa.
Cảm giác hít thở không thông ở cổ vẫn còn, Nguyễn Thu Thu ngốc một chút, tay sờ yết hầu mới phát hiện phỏng chừng là tối hôm qua cô không ngủ yên, thế mà lại để cho vỏ gối quấn một vòng thít chặt cổ, chẳng trách nằm mơ cũng đều thở không ra hơi.
Nguyễn Thu Thu: “……”
Thật đúng là, quá ngu ngốc.
Bên ngoài những hạt mưa nhỏ rơi xuống tí tách tí tách, những chiếc lá vàng khô rụng bị giẫm đạp trong vũng bùn khiến cho tâm trạng người xem cũng trở nên không tốt.
Nguyễn Thu Thu đi tắm rửa, phòng ốc im ắng, an tĩnh không người, Trình Tuyển chắc là đi ra ngoài rồi, bánh mì trong tủ lạnh đã bị ăn vài miếng, thiếu một hộp sữa bò. Buổi sáng nào Nguyễn Thu Thu không dậy sớm anh đều tạm chấp nhận như vậy.
Nguyễn Thu Thu có chút buồn bực, trạch nam ở trong phòng còn phải dậy sớm như vậy sao? Có thể ngủ sớm dậy sớm, làm việc và nghỉ ngơi theo quy luật sao lại không chịu ăn cơm ngon, thằng cha này thật là kỳ quái.
Nhàn đến đau trứng, Nguyễn Thu Thu đăng nhập trò chơi.
Mọi người trong bang phái đang hi hi ha ha cười đùa trong gruop chat Nguyễn Thu Thu vừa online, lập tức biến thành tổ chim.
“Thu Thu Thu!”
“Thu Thu Thu!”
“Thu Thu Thu!”
* Thu Thu Thu còn có nghĩa là chíp chíp chíp
Thu Thu Thu:…… Tôi sắp không nhận ra tên mình rồi.
Cô thuận tay xử lý thư rác lại nhìn thấy lời mời kết bạn nhiều thêm một cái, tên là “Cố Quốc Thần Du”.
Nguyễn Thu Thu: “……” Thằng cha này, như thế nào lại đột nhiên muốn kết bạn với cô vậy.
Cô quyết đoán cự tuyệt, làm bộ không có việc gì, tiếp tục chơi trò chơi. Ngày hôm qua tán gẫu bọn Bạch Long Mã có mặt, vô cùng nhiệt tình mà mang Nguyễn Thu Thu đi làm nhiệm vụ, Nguyễn Thu Thu có cao thủ mang đi, tốc độ thăng cấp rất nhanh, không khí cũng rất vui vẻ.
Mọi người kể về rất nhiều chuyện, cũng có người hỏi Nguyễn Thu Thu bao tuổi rồi, cô chỉ nói mình làm nghề tự do, nhấn mạnh việc đã kết hôn.


Bạch Long Mã:" Thu Thu à, cô mở mic ra đi, mọi người dùng giọng nói chuyện phiếm cho vui."
Nguyễn Thu Thu không muốn tiết lộ quá nhiều chi tiết, ậm ờ cho qua, chỉ nói giọng cô không dễ nghe.
Ngay lúc cô từ chối mở mic, đột nhiên, một giọng nói mềm mại chen vào: “Mọi người đang nói chuyện gì vậy?”
Nguyễn Thu Thu nhìn ID, nheo mắt. Khinh Phong Bích Ảnh, cũng là nữ chính Từ Bích Ảnh.
Từ Bích Ảnh hình như có địch ý với cô, một mực nắm lấy Nguyễn Thu Thu nói chuyện phiếm, nói câu nào cũng đều là phải biết rõ ràng cô rốt cuộc là ai. Nguyễn Thu Thu bị ả làm cho có chút phiền, lại thật sự cảm thấy mọi người thú vị, không muốn rời bang phái.
Lúc này Nguyễn Thu Thu có chút hối hận, biết vậy lúc trước cô đã chơi tài khoản nam thì cũng sẽ không có nhiều phiền toái như vậy.
Các chị em trong bang phái nhanh chóng giúp Nguyễn Thu Thu đáp trả, bạn thân của Từ Bích Ảnh cũng không phải loại lương thiện gì cho cam, ở một bên hát đệm cho ả.
Nguyễn Thu Thu bỗng nhiên hiểu ra.
Từ Bích Ảnh…… Là bởi vì tên ID của cô mà liên tưởng đến chính mình sao? Đại khái là ả đối với mọi thứ dính đến ký ức về Trình Tuyển đều rất phản cảm chăng.
Chơi game thôi mà, không cần thiết không thoải mái như vậy, Nguyễn Thu Thu thêm mấy người khác vào bạn tốt rồi sảng khoái rời bang phái, logout.

Cô không muốn cùng nữ chính tiến dây dưa vô vị.
Nguyễn Thu Thu nhìn thoáng qua thời gian, giờ này rồi mà Trình Tuyển còn chưa trở về.
Bên ngoài trời mưa càng lúc càng lớn, Trình Tuyển hình như không có thói quen mang dù thói quen, cô có nên gọi điện thoại hỏi một tiếng không?
“Leng ka leng keng……”
Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Nguyễn Thu Thu tưởng là Trình Tuyển gọi cầm lên định nghe thì lại nhìn thấy tên của mẹ kế Khúc Vi. Cô biết người này gọi điện thoại cho cô tuyệt đối không phải là chuyện tốt, đang định ném điện thoại lên giường để nó tự sinh tự diệt thì tiếng chuông lại đột nhiên ngừng nghỉ.
Nguyễn Thu Thu ồ lên một tiếng.
Nhanh như vậy đã từ bỏ, không giống tác phong của mẹ kế chút nào.
Không để cô kịp nghi ngờ, đối phương đã trực tiếp gửi tin nhắn.
[ hoặc là xuống lầu, hoặc là tôi đi lên tìm cô. Chọn một cái. ] Ngữ khí này có vài phần phong cách của bá đạo tổng tài đó.
Nguyễn Thu Thu không biết, đối phương chẳng qua là chỉ khoác loác với cô. Khúc Vi dám đoạt Trình Tuyển cổ phần, nhưng không dám nghĩ đến căn nhà này, bởi vì bà ta biết rõ căn nhà này là điểm mấu chốt duy nhất của Trình Tuyển. Khúc Vi là người thông minh, sao có thể ngu xuẩn đến mức chọc giận Trình Tuyển.

Ở trong mắt bà ta, Trình Tuyển chính là một nhị thế tổ* chỉ có hai bàn tay trắng, nhưng con thỏ tức giận còn biết cắn người, Trình Tuyển tốt xấu gì cũng là con ruột của ông già kia, thời điểm mấu chốt không thể quá mức làm càn.
*Nhị thế tổ (二世祖) là một thành ngữ phổ biến trong tiếng Quảng Đông lấy từ tích vua Tần Nhị Thế Doanh Hồ Hợi. Thành ngữ chỉ con cháu những gia đình giàu có, chỉ biết ăn chơi phung phí tiền cha mẹ mà không biết lo lắng cho sự nghiệp, như Tần Nhị Thế đã phá hủy cơ nghiệp nhà Tần chỉ sau 3 năm làm vua.
Nguyễn Thu Thu thở dài.
Khúc Vi khẳng định là đã hạ tối hậu thư rồi, ngày tháng giàu có của bọn họ cũng sắp kết thúc rồi.
Cô dùng lực nắm cổ tay quyết tâm khoác áo khoác xuống lầu, một chiếc BMW đang dừng ở dưới lầu, Khúc Vi đang đứng trên bậc thềm của tòa nhà để tránh mưa.
Nguyễn Thu Thu: “Thật không ngờ bà sẽ xuống xe.” Không phải mấy cuộc đàm phám trên phim truyền hình đều là ngồi trong xe đối phương sao.
Khúc Vi tháo kính râm, biểu tình lạnh lùng: “Tôi sợ cô làm bẩn xe tôi.”
Nguyễn Thu Thu bị nghẹn một chút, lập tức phản kích: “Tôi sợ bà tay già chân yếu sẽ bị thương thôi.”
Khúc Vi suýt nữa bóp gãy mắt kính.
“……”

Khúc Vi VS Nguyễn Thu Thu.
Khúc Vi, K.O.
Khúc Vi tiến lên trước một bước, có ý muốn lấy khí thế áp bách Nguyễn Thu Thu: “Cô còn do dự cái gì. Tôi nghĩ, tôi đã nodi đủ rõ ràng."
Nguyễn Thu Thu vô cùng nghiêm túc mà xin chỉ bảo: “Nếu tôi không ly hôn, bà có thể làm gì tôi?”
“Có thể làm gì?”
Bà ta cười lạnh nói: “Tôi sẽ đóng băng tài khoản ngân hàng của cô, sẽ khiến cô không có nơi nào để đi, tôi có rất nhiều biện pháp để cho các ngươi ly hôn, cô cho rằng tôi thương lượng với cô à? Chẳng qua là phương pháp này đơn giản nhất, nhưng tôi cũng không sợ phiền toái.”
…… Chà, quả nhiên là một nhân vật tàn nhẫn.
Cô đối với chuyện của người khác căn bản không có hứng thú, tài sản có bao nhiêu, sẽ rơi vào túi tiền của ai cũng không có quan hệ với cô.
Nguyễn Thu Thu không giống các nữ chính trong truyện khác, có mười tám loại võ nghệ, mọi thứ đều tinh thông, được gả vào hào môn thắng được trạch đấu. Đời trước cô cũng chỉ là người bình thường trong một gia đình khá giả. Đối với đấu tranh nội bộ này cô không hiểu chút gì cả thì không nên tự chủ trương thêm phiền phức.
Chỉ là Trình Tuyển đại khái sẽ phải gặp nạn rồi. Tay chân không chăm chỉ, ngũ cốc cũng không phân biệt được, nhìn thế nào cũng thấy là số phận lưu lạc đầu đường.


Nguyễn Thu Thu nói: “Tôi muốn thêm ba trăm vạn, đây là điều kiện của tôi.”
Đây là chuyện duy nhất cô có thể làm.
Kéo dài thời gian, làm cho Khúc Vi nôn nóng, số tiền lấy được đương nhiên sẽ nhiều hơn một ít. Ba trăm vạn cộng thêm một trong hai căn hộ mà Khúc Vi bồi thường, cô sẽ đưa cho Trình Tuyển. Nếu anh không ăn xài phung phí, cả đời sẽ không lo ăn uống, đây xem như việc duy nhất Nguyễn Thu Thu có thể làm được để báo đáp anh.
Ở trong mắt Khúc Vi, bộ dạng bình tĩnh này của Nguyễn Thu Thu có thể nói là vô sỉ không biết xấu hổ.
Bà ta trào phúng nói: “Tôi còn cho rằng cô đổi tính cơ đấy, suy nghĩ cả nửa ngày cuối cùng vẫn chỉ là muốn thêm tiền.”
Nguyễn Thu Thu: “Cho nên? Chúng ta cũng đừng nhiều lời nữa đi.”
Khúc Vi: “Thành giao.”
Giọt mưa rơi trên mặt đất, phát ra những tiếng vang tí tách, trong không khí mang theo một mùi ẩm ướt triều. Một bóng người màu đen đứng ở góc cao ốc, nghe rõ ràng rành mạch cuộc đối thoại của hai người.
Cả người anh bị nước mưa xối đến ướt nhẹp, mái tóc màu đen thấm đẫm nước mưa, trên lọn tóc rơi xuống những giọt nước tí tách, hòa vào làm một với nước mưa trên người.
Chiếc áo len đen trên người anh thấm đẫm nước mưa, phảng phất nặng đến nghìn cân.
Da anh trắng nõn càng làm nổi bật đôi mắt hẹp dài kia, tròng mắt đen như mực, lại có vài phần đờ đẫn không chút để ý.
Cho đến khi nghe được hai chữ “Thành giao”, đôi mắt mới chớp một chút.
……
Nguyễn Thu Thu trở lại phòng ở cởi áo khoác ra, chân trước mới vừa tiến vào không bao lâu, Trình Tuyển cả người đầy nước mưa yên lặng đi vào cửa, đóng lại.
Quả nhiên không cầm ô theo.
Nguyễn Thu Thu thuận tay cầm một cái khăn lông dài đưa cho hắn: “Không phải tôi đã đặt ô ở cửa rồi sao, vì sao lúc ra cửa không mang theo?”
Anb chậm rì rì giương mắt lên, liếc liếc mắt nhìn Nguyễn Thu Thu, cái liếc mắt kia làm Nguyễn Thu Thu hồi tưởng đến lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, ánh mắt xa lạ như chưa từng quen biết.
Trình Tuyển không cầm khăn lông, về thư phòng.
Nguyễn Thu Thu: “??”
Ăn nhiều không tiêu hả cái thằng này, trở mặt không nhận người à?
Cô buồn bực bật bếp nấu cơm, cửa thư phòng vẫn luôn đóng chặt, phần cơm Nguyễn Thu Thu để lại cho anh cũng lạnh rồi mà anh còn chưa chịu ra.
Nguyễn Thu Thu không hiểu tại sao lại có cuộc chiến tranh lạnh này, cô đậy cơm vào, lười so đo với Trình Tuyển, về phòng đăng nhập trò chơi. Vừa login thì đã thấy có rất nhiều người hỏi Nguyễn Thu Thu vì sao lại rời bang phái, trong đó có Cố Quốc Thần Du.
Cố Quốc Thần du: Là vì Bích Ảnh sao? Xin lỗi, để cô khó chịu rồi.
Bạch Long Mã: Thu Thu, cô mau trở lại đi mà, chúng ta cùng nhau chơi game được không QAQ
Ta là Diệp Lương Thần: Cái đó, Khinh Phong Bích Ảnh chính là như vậy, cô đừng để ý, các chị em trong bang cũng quen cả rồi. Vào trò chơi chúng tôi mang cô đi thăng cấp.
Đang lúc Nguyễn Thu Thu lần lượt giải thích, đột nhiên "rầm" một tiếng, phảng phất vật nặng ngã trên mặt đất, dọa cô hết hồn.
Cô bước nhanh chạy ra, bật đèn, Trình Tuyển đang ngã trên mặt đất, thần chí mơ hồ, nước và vài viên thuốc màu trắng rơi đầy đất, ly nước cũng bị vỡ tan.
Nguyễn Thu Thu duỗi tay sờ vào trán của anh, nóng đến mức làm người ta kinh sợ.
“Trời ạ, sao có thể nóng đến mức này?”
Nguyễn Thu Thu kinh ngạc.
“Đã nóng đến mức có thể rán trứng gà rồi!”
Trình Tuyển mới vừa rồi còn mơ mơ màng màng bỗng nhiên mở to mắt: “Trứng gà rán?”
Nguyễn Thu Thu: “……”
Loại tinh thần ham ăn mặc kệ sống chết này làm cô thật cảm động đó.
***Lời tác giả:
Trình Tuyển: Tại sao tôi lại bị sốt cao đến vậy?
Nguyễn Thu Thu: Anh nhìn tôi chằm chằm làm gì



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc