Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ - Chương 10

Tác giả: Bất Tài Như Phó & Bất Tài Như Bộc


Chương 10: Nam chính xuất hiện


《 Như Mộng Lệnh 》 là một game cổ phong được sản xuất trong nước, lúc trước ở giai đoạn thử nghiệm cũng đã hấp dẫn rất nhiều người chơi thử, khen ngợi như nước thủy triều.
Cũng khó trách mọi người kỳ vọng cao như thế —— trước đó, công ty Gia Trừng hoàn toàn thuộc về lực lượng mới xuất hiện. Công ty quy mô không lớn, đầu tư không cao, ngay từ đầu kinh phí đã không đủ, bởi vậy chế tác game đều là nhưng game nhỏ đơn giản nhưng lại có mạch lão logic, phong cách thú vị lại dễ chơi mà dần dần được một số người chơi tán thành.
Ngay sau đó, trên tiền đề có kinh phí, công ty chế tác một game mobie RPG* kinh điển hoàn toàn nổi tiếng một phen. Các streamer lớn sôi nổi chơi thử, các bài thảo luận mọc lên hết bài này đến bài khác. Cái tên Gia Trừng từ đây hoàn toàn được lan truyền, cũng làm mọi người đối với bọn họ có càng nhiều chờ mong.
*RPG: Role-Playing Game tức game nhập vai, có tương tác giữa nhiều người chơi chứ không phải chỉ có người chơi với NPC.
Ngắn ngủn mấy năm, công ty đẩy ra một loạt trò chơi lớn lớn bé bé, trong đó không ít trò chơi nổi lên, cho tới bây giờ vẫn làm người ta nói chuyện say sưa.
Có tin đồn rằng ông chủ hiện tại của công ty - Đồ Nam không phải là đại Boss thật sự, mà là một người khác.
Đến nỗi đối phương là ai, có rất nhiều ý kiến khác nhau nhưng mọi người đối với lịch sử làm giàu của đại boss cũng không phải là đặc biệt hứng thú, hơn nữa Đồ Nam tính cách nhanh nhẹn, thường xuyên xuất hiện ở các loại xã giao, fan vô số, đối với tin tức của cậu thường thường có thể lên hot search khá lâu.
Trong thời gian dài, cũng không còn người để ý đến việc Đại Boss trong truyền thuyết là ai.
……
Lúc Nguyễn Thu Thu tải game, tùy tay tìm tòi liền nhìn đến một đống tin tức bát quái này.
Cô không có hứng thú, tắt trang web đi, lẳng lặng chờ game tải xong.
Không biết Trình Tuyển người này mỗi ngày làm cái gì, thường xuyên ở trong phòng ngày ngủ đêm ra, thỉnh thoảng có thể nghe tháy tiếng vang bàn phím nhưng đa số thời gian đều là an tĩnh không tiếng động, làm cho Nguyễn Thu Thu nhiều lần cho rằng anh không ở nhà, đang định ăn mảnh thì bóng dáng người nào đó sẽ sâu kín xuất hiện.
Về sau, Nguyễn Thu Thu luôn luôn ghi nhớ.
Phàm là muốn xác định Trình Tuyển có ở trong phòng hay không, cô sẽ làm chút đồ ăn, Trình Tuyển sẽ giống như mèo ngửi thấy mùi cá tanh, đi theo phía sau chờ ăn.
“……”
Nguyễn Thu Thu không biết cô rốt cuộc đang sống với người hay là sống cùng một con mèo ăn vụng nữa.
Đang lúc thất thần, tiếng nhạc đột nhiên vang lên, như tiếng ngọc bội chạm vào nhau, leng keng rung động, một tiếng đàn cổ bỗng nhiên phát ra, âm vang ngọc thạch cuồn cuộn cùng với tiếng tiêu uyển chuyển như đi vào lòng người, từ cao vút dần dần nhẹ nhàng xuống, một bức ảnh giang hồ chậm rãi mở ra ——
Hay cho một khúc Như Mộng Lệnh, như mộng, đi vào giấc mộng.
Nguyễn Thu Thu chỉ muốn vì người tuyển nhạc vỗ tay.
Các nhân vật mới được sáng tạo ra có kỹ năng nhân vật, phần mạnh và phần yếu, Nguyễn Thu Thu nghĩ nghĩ, quyết định chơi một nhân vật đơn giản nhất, dễ thao tác nhất. Kỹ thuật của cô không tốt, vậy chơi vú em phụ trợ, dù sao thì cô cũng có thể nạp tiền đó nha.


Đây chính là lợi ích của người chơi Nhân Dân Tệ.
Một thân thường phục màu xanh nhạt, tóc đen dùng trâm bạch ngọc búi lên, vạt áo bồng bềnh, Ngọc Tiên hoa dung nguyệt mạo cầm một cây sáo ngọc, đỉnh đầu ba chữ to.
Thu Thu Thu.
Nguyễn Thu Thu lười nghĩ tên khác, chơi game thôi mà, cốt ở quá trình, tên là cái phụ thôi. Cô hưng phấn tới Thôn Tân Thủ bắt đầu làm nhiệm vụ, ngay từ đầu nhiệm vụ cốt truyện có hơi nhiều một chút, nhưng mỗi một chuyện xưa nhỏ đều rất có ý tứ, Nguyễn Thu Thu chơi mải mê, bất tri bất giác mặt trời đã xuống núi.
Cho đến nhiệm vụ đuổi bắt cướp, Nguyễn Thu Thu chơi vài lần cũng chưa qua được. Nhiệm vụ này sẽ có hai nhóm người chơi, một nhóm bắt trộm, một nhóm giúp trộm chạy trốn, Nguyễn Thu Thu phát ra thiếu, lại không có tổ đội chơi nên rất dễ ở trong loại trận đấu đại loạn này chết thẳng cẳng.
Có một người chơi chơi vô cùng hèn hạ, giống như là nhàn đến đau trứng, cứ canh giữ ở chỗ phi ngựa suốt, Nguyễn Thu Thu tới một lần là một lần vướng phải ngựa của cô ta, mỗi một lần đều có thể làm Nguyễn Thu Thu ngã đến mặt xám mày tro, đột nhiên không kịp phòng ngừa đã bị đánh chết.
Nguyễn Thu Thu nóng nảy.
Bắt nạt người khác phải không!
Cô lập tức nạp phí mua một gói xa xỉ, mặc trang bị tốt nhất vào để đi hành đối phương. Quả nhiên, hiệp khách hèn hạ kia đang ngồi tại chỗ tựa hồ đang chờ Nguyễn Thu Thu, cô ta tiêu sái xuống ngựa, một thân trường bào đen mạ vàng, đằng đằng sát khí. Một trong những điều mà Nguyễn Thu Thu đánh giá cao ở trò chơi là trang phục của nữ không lấy gợi cảm là phong cách chính, cũng có trang phục lộ da lộ thịt nhưng không nhiều lắm, càng sẽ không cố tình khuếch đại ngực to mông nở.
Ngọc Tiên Thu Thu Thu không nói hai lời, tung ra sát chiêu!

Sau đó, bị đối phương trực tiếp rút sạch non nửa thanh máu.
Nguyễn Thu Thu: “……”
Nếu xem thường tính kiên nhẫn của Nguyễn Thu Thu vậy thì sai hoàn toàn, cô từng nói qua, cô không thiếu nhất chính là kiên nhẫn. Đối phương tuy rằng kỹ thuật không tồi, nhưng trang bị so với Nguyễn Thu Thu thì còn kém xa, hơn nữa nhân vật của Nguyễn Thu Thu máu dày, thanh máu bị tụt rất mau lại khôi phục, tiếp tục đánh không ngừng không nghỉ, quả thực là đao cùn chặt thịt, Tinh Vệ lấp biển, Ngu Công dời núi…… Cái quỷ gì.
Đây là một tận đánh dài dòng buồn chán.
Hai người tới tới lui lui hơn mười phút vẫn không phân thắng bại như cũ. Nguyễn Thu Thu cố ý muốn cùng nàng ta đánh đến cùng, cắn miệng rùa đen* vào cô ta, gắt gao không nhả miệng.
* Rùa đen cắn người rất chặt.
Trận đánh kéo dài của hai người khiến cho một nhóm người chú ý.
Bọn họ đỉnh đầu có mấy chữ to“Bát thiên vân nguyệt”, vốn chỉ là đi ngang qua, không biết là ai kêu một tiếng làm những người khác xôn xao dừng lại. Bọn họ rất có hứng thú mà bị cuộc chiến của hai người hấp dẫn, trong lúc nhất thời xem đến say mê.
Nguyễn Thu Thu vội đến sứt đầu mẻ trán sao có thể nhận thấy được mình đang bị một đám người chơi vây xem.
Bạch Long Mã:…… Khát vọng sống của vú em này có thể nói là rất mạnh.

Chân hướng lên trời: 666666*
*666: cừ, giỏi
Ta chính là Diêp Lương Thần: Ha ha ha ha ha ta cười chết mất!
Bánh bao thịt đánh chó: Mọi người đoán xem vú em có thắng được không?
Bạch Long Mã: Được đi.
Đề hướng lên trời: Vợ của tôi nói cái gì thì chính là cái đó.
Ta là Diệp Lương Thần: Show ân ái mau chết đi!
Cố Quốc Thần du: Phốc.
Bạch Long Mã: Đại thần!
Chân hướng lên trời: Đại thần!

Ta nãi diệp ngày tốt: Đại thần!
Bánh bao thịt đánh chó: Đại thần yêu ta đi!
Những người khác:…… Cậu, cái trạch nam chết tiệt này có biết hai chữ liêm sỉ viết thế nào không?
Bạch Long Mã: Đại thần, ngươi đến từ lúc nào vậy?
Cố Quốc Thần du: Nhìn được một lát.
Đại khái là chưa từng gặp qua người chơi Nhân Dân Tệ nào liều mạng như vậy, anh cũng rất có hứng thú xem, nhìn đến đỉnh đầu Ngọc Tiên có ba chữ to Thu Thu Thu*, mới nhịn không được cười một chút, đại khái là tưởng tượng ra cảnh tượng một con chim nhỏ ra sức mổ người, sao lại cảm thấy có chút đáng yêu chứ.
*Thu Thu Thu (啾啾啾) Chíp chíp chíp: tiếng chin kêu.
Hiệp khách Ta là nhị gia dừng lại.
Ta là nhị gia: Em gái à, đừng đánh nữa đi, tay tôi rút gân rồi.
Thu Thu Thu: Đáng đánh! Tại sao bạn luôn đuổi theo đánh tôi?


Ta là nhị gia: Kỳ thật…… Tôi là muốn ngăn cô để quảng cáo...
Thu Thu Thu:?
Ta là nhị gia: Em gái, cày thuê game - wechat 7927332
Thu Thu Thu:????
Hờ hờ....
Nguyễn Thu Thu mặt 囧 bổ một đao cuối cùng làm hiệp khách chết nhăn răng.
Đợi đến lúc cô lấy lại tinh thần, khung hội thoại trước mặt chỉ có một đống ha ha ha. Nguyễn Thu Thu có chút bối rối, bọn họ đang ha ha cái gì vậy?
Đang lúc vẻ mặt cô mờ mịt, chuẩn bị điều khiển nhân vật tiếp tục làm nhiệm vụ, có người gửi đề nghị thêm bạn tốt.
Bạch Long Mã: Em gái, thêm bạn tốt nha.
Thu Thu Thu: Không cần người cày thuê, cảm ơn.
Nguyễn Thu Thu không biết là nữ sinh tên Bạch Long Mã đã lập tức chụp màn hình cuộc đối thoại của hai người gửi vào trong nhóm chat của bang phái trong game, một đám người lại ha ha ha cười đến ngất.
Nguyễn Thu Thu đang buồn bực, đột nhiên phát hiện một đống người đứng ở phía sau cô, tựa như xem náo nhiệt không nhúc nhích. Cô nheo mắt, nghĩ lại thì hình như lúc cô và hiệp khách quảng cáo kia chém giết lẫn nhau bọn họ cũng đã đứng ở phía sau.
Thu Thu Thu:……
Hình như cô biết bọn họ đang cười gì rồi.
【 Bạch Long Mã mời bạn gia nhập bang hội, đồng ý hay không đồng ý gia nhập bang phái “Trường nguyệt đạp ca”? 】
Nguyễn Thu Thu cũng không biết “Trường nguyệt đạp ca” trước mắt xếp hạng thứ mấy trong bảng xếp hạng bang phái của《 như mộng lệnh 》, cô chỉ là nghĩ đến mình chơi game có thể chơi cùng đoàn đã vui sướng mà đáp ứng rồi. Tiến vào trong bang phái một đám người vui sướng mà kêu tên cô, hình như cô vào nhầm tổ chim thì phải.
Nguyễn Thu Thu: “……”
Thu Thu Thu: Cái đó, có người nào làm nhiệm vụ bắt cướp không? Cầu tổ đội!
Lập tức có mấy người vui sướng mà đáp lại cô: Tôi mang cô đi cho.
Nguyễn Thu Thu nghĩ bang phái này còn rất sinh động nha, ai ai cũng rất thâm thiện. Không đợi cô đáp lại, trong đó một kiếm tu tên “Cố Quốc Thần du” nói: “Tôi mang cô đi, vừa lúc hôm nay có thời gian.”
Bạch Long Mã: Oa đại thần ngươi muốn đích thân xuất trận sao!
Đề về phía tây: Cẩn thận em gái Bích Ảnh của anh ghen nha ~~
Nhìn đến cái tên quen thuộc, tim Nguyễn Thu Thu nhảy lên một chút, thình lình xảy ra cảnh giác làm nàng da đầu tê dại, theo bản năng đẩy bàn phím ra.
Từ từ……
Bích Ảnh, có phải Bích Ảnh mà cô đang nghĩ không? Nguyên văn nữ chính, Từ Bích Ảnh?! Có thể trùng hợp như vậy sao???
Cô bỗng nhiên nhớ lại một đoạn nội dung trong truyện.
Sau khi trọng sinh, nữ chính Từ Bích Ảnh muốn cùng trúc mã Cố Du phát triển cảm tình, lúc này phát hiện ra có sự xuất hiện của nữ phụ, nữ chủ vì bảo vệ danh phận vị hôn thê của mình nên đã tự mình ra trận vào trong game tuyên bố chủ quyền, nữ phụ hậm hực lui xuống.
Lúc đấy Nguyễn Thu Thu tiêu tiền mua toàn văn, ôm tâm rủa thầm đi nhìn đến kết cục cho nên chỉ là vội vàng xẹt qua, căn bản không nhớ kỹ tên game và ID bọn họ.
Hiện tại từng cái tương ứng —— nói như vậy, Cố Quốc Thần Du chính là nam chính của truyện!
Mọi người còn đang hâm mộ đại thần thế mà lại có thể mang Nguyễn Thu Thu đi chơi game.
Không ngờ, cô lại nhanh chóng cự tuyệt.
Thu Thu Thu: Xin lỗi, ta không có thời gian, lần sau đi.
Nói xong lập tức offline, để lại một đám người trợn mắt há hốc mồm.
Một đám người gửi một hàng dài dấu chấm hỏi, ngay cả Cố Quốc Thần du cũng sửng sốt một chút. Ngày thường đều là người khác lấy số tiền lớn xin anh mang đi, anh đều lười phản ứng, bây giờ thì ngược lại bị cự tuyệt thẳng thừng.
Bạch Long Mã có chút vui sướng khi người khác gặp họa nói: Nha, cái này vừa hay Bích Ảnh cũng không phải cần lo lắng rồi.
Ngày thường ả canh chừng đại thần như đề phòng cướp, phàm là giới tính nữ trong bang phái đều không buông tha, cô đã sớm nhìn đến không kiên nhẫn nổi, hiện tại vui rồi, người mới người ta vốn dĩ chẳng hiếm lạ gì đại thần, cô thật muốn đem lịch sử trò chuyện trong bang đưa cho Từ Bích Ảnh kia nhìn xem.
Cách màn hình, Cố Du nhìn chằm chằm tên Thu Thu Thu, cười.
……
Nguyễn Thu Thu vốn dĩ không sợ nguyên văn nữ chủ, cũng không thích nổi tính cách của ả. Cô chỉ là không muốn cùng nguyên văn nam chính Cố Du có quan hệ, miễn cho chọc phải phiền phức. Cô dứt khoát cự tuyệt như thế, đại thần lại sĩ diện như vậy, đối phương chắc chắn sẽ không muốn có bất kì liên quan gì với cô nữa đi.
Cô đẩy cửa ra, đi phòng bếp rót nước, phòng khách đen sì đứng lặng một bóng người dọa Nguyễn Thu Thu sợ tới mức liên tiếp lùi hai bước.
“Anh anh anh ở phòng khách tại sao không bật đèn!”
Trình Tuyển đáp lại, có thể làm người ta tức chết người: “Tôi tôi tôi đang chuẩn bị bật đèn.”
Nguyễn Thu Thu: “……”
Cô quyết định, buổi tối hôm nay ăn mì, cho mình hai trứng gà, cho Trình Tuyển liếm chén đi.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc