Xà Hạt Mỹ Nhân Của Lãnh Vương - Chương 40

Tác giả: Ngạn Thiến


Lý do
Mộ Dung Ưng thấy hắn hỏi gì nàng cũng không biết. Thật đáng giận nha. “Nữ nhân này là ngu ngốc sao? Cái gì cũng không biết, còn dám cùng người khác trốn đi. Bổn vương nên để ngươi nhớ lâu một chút.”
“Hắn không phải người xấu, nói không chừng có việc gì nên chậm trễ.” Mạn Tâm vẫn không muốn nghĩ Phó Vân thành người xấu. Nàng thà nghĩ rằng hắn bởi vì có việc mới không tới.
“Bây giờ mà ngươi còn nói giúp hắn. Vậy ngươi hãy quay lại đó mà chờ hắn tới cứu ngươi.” Mộ Dung Ưng thật sự không biết đầu óc nữ nhân này chứa thứ gì.
“Chàng hung dữ cái gì, quay lại thì quay lại.” Mạn Tâm giận dỗi quay người đi trở lại.
Nàng thật sự quay trở lại. Mộ Dung Ưng liền giữ chặt lấy nàng.”Ngươi tính làm cái gì? Còn sợ chưa đủ xấu mặt sao?”
“Cái gì mà xấu mặt, mọi người lại không biết ta là ai?” Mạn Tâm líu nhíu nói. Mặc dù nàng biết rằng mình đã làm sai.
“Không biết nàng là ai? Nàng cho là mọi người đều là kẻ ngốc sao? Tự cho mình là người thông minh.” Mộ Dung Ưng thật sự không biết trong đầu nàng nghĩ cái gì? Lại có thể chạy đến nơi này. Cái nơi mà nữ nhân bình thường nên đến sao?
“Được rồi, được rồi, chàng đừng nói nữa, xem như là ta đã sai. Nhưng chúng ta dù sao cũng là người một nhà, bây giờ ta bị người khác ức hiếp chàng cũng mặc kệ sao?” Mạn Tâm vẫn không muốn bỏ qua cho nam nhân kia như vậy.
“Cái gì mà xem như ngươi làm sai. Ngươi thực sự đã làm sai… “Mộ Dung Ưng còn chưa dứt lời. Đột nhiên nhìn nàng chằm chằm, “Ngươi vừa nói cái gì? Bị ức hiếp, bị ức hiếp ra sao?” Chẳng lẽ nàng bị…
‘”Không…” Mạn Tâm nhìn thấy dáng vẻ có chút khẩn trương của hắn, chẳng lẽ hắn là đang nghĩ… Chớp chớp mắt muốn trêu chọc hắn, cũng thuận tiện xem hắn có phải thật lòng quan tâm mình hay không, liền giả vờ khóc nói: “Mặc dù không bị hắn làm nhục, nhưng mà vẫn bị hắn ôm ta, hôn ta, sờ ta… ” Nàng vừa nói vừa liếc mắt nhìn trộm vẻ mặt hắn.

“Đáng chết,..” Mộ Dung Ưng sắc mặt xanh mét. “Ngươi không biết phản kháng sao?”
“Ta đã chống cự nhưng mà chẳng thấm vào đâu. Nhưng mà dù sao chàng cũng không cần ta, sao lại để ý người khác đối với ta ra sao?” Mạn Tâm cố tình nói.
“Ngươi nói rất đúng. Bổn vương không quan tâm. Về vương phủ trước!” Mộ Dung Ưng giữ chặt cánh tay nàng. Bản thân không quan tâm nàng, vì lẽ gì lại tức giận như vậy?
Mạn Tâm thấy sắc mặt hắn xanh mét. Thì ra nam nhân cũng khẩu thị tâm phi (nói một đường nghĩ một nẻo), giãy tay khỏi hắn nói: “Quên đi. Ta đã ra nông nổi này cũng không còn mặt mũi trở về. Hãy viết hưu thư cho ta đi.”
“Ngươi đừng làm loạn nữa được không?” Mộ Dung Ưng giận dữ hét. Tại sao nàng lại không biết tốt xấu như vậy.
“Ta không có làm loạn.” Mạn Tâm lập tức hất tay ra khỏi tay hắn.”Chàng không thích ta. Chàng luôn luôn nhẫn nhịn ta chỉ bởi vì thân phận công chúa của ta, không phải sao? Bây giờ chàng không cần băn khoăn nữa, không phải thật tốt sao?”
“Mọi chuyện không đơn giản như ngươi nghĩ. Ngươi cho là một bức hưu thư là mọi chuyện đều tốt đẹp sao?” Mộ Dung Ưng nhìn chằm chằm nàng. Vì sao nàng nhất định phải buộc hắn như vậy.
“Ta mặc kệ. Ta nói rồi, đã suy nghĩ ba ngày. Bây giờ ta đã có kết quả. Ta muốn đi, trừ phi…” Mạn Tâm dừng lại một chút.
“Trừ phi cái gì?”
“Trừ phi chàng yêu ta. Chỉ có duy nhất lý do này mới có thể giữ ta lưu lại. Nếu không phải như vậy ta phải đi.” Mạn Tâm chân thành nói. Nàng muốn buộc hắn phải thừa nhận yêu mình.


Mộ Dung Ưng hiểu được tâm tư của nàng. Có lẽ hắn yêu nàng nhưng không thể nói ra khỏi miệng. Mà bây giờ giữa hai người còn có quá nhiều vấn đề không thể vượt qua.
Hắn là đoạn tụ (đồng tính)
“Ta không cần chàng phải trả lời ta ngay. Chàng còn có hai ngày để suy nghĩ. Đến lúc đó câu trả lời của chàng sẽ là quyết định của ta.” Mạn Tâm nói xong liền đi tới phía trước. Mặc dù trong lòng nàng vẫn có chút bận tâm, lo lắng rằng hắn sẽ từ bỏ bởi vì có quá nhiều mối bận tâm. Nhưng nàng cũng không thể cứ tiếp tục mơ hồ, nhất định phải biết hắn có phải để ý mình hay không.
“Nếu…” Mộ Dung Ưng nhìn vào nàng. “Bổn vương nói là nếu, sau khi ngươi rời khỏi sẽ ở cùng một chỗ với hắn sao?”
“Có lẽ vậy, ta luôn luôn muốn cho chàng và người khác một lý do, là ta có lỗi với chàng mà không phải chàng có lỗi với ta.” Mạn Tâm gật gật đầu. Nếu hắn thật sự để cho nàng rời đi rồi. Nàng cũng không biết tính sao, đi một bước tính một bước vậy.
Mộ Dung Ưng nhìn nàng. Hắn biết bất kể lý do gì, hắn cũng nên để nàng đi. Nhưng mà tận đáy lòng hắn lại có một giọng nói muốn giữ nàng ở lại…
Mạn Tâm vừa về tới vương phủ, liền nhìn thấy Song nhi, ở cửa hai mắt đỏ hồng nhìn quanh. Vừa thấy nàng lập tức chạy lại đón “Công chúa, người đi đâu vậy? Làm nô tì lo chết mất.”
“Thật xin lỗi, đừng khóc, đã làm ngươi lo lắng, ta nên nói với ngươi một tiếng.” Mạn Tâm áy náy nói.
“Công chúa, người đừng nói như vậy. Nô tì nên lo lắng cho chủ nhân. Nhưng công chúa bình an là tốt rồi. Lần sau nếu có đi ra ngoài nhất định phải nói với nô tì một tiếng.” Lúc này tâm tình Song nhi mới được thả lỏng.
“Biết rồi. Ta đói bụng, chuẩn bị cho ta chút gì ăn.” Mạn Tâm phân phó.

“Vâng.” Song nhi gật gật đầu.
“Cũng chuẩn bị cho bổn vương một phần, đem tất cả đến Mạn Tâm các.” Mộ Dung Ưng cũng phân phó.
“Vâng.” Song nhi tuy có chút kinh ngạc, nhưng nhiều hơn cả vẫn là vui mừng.
“Chàng còn chưa ăn cơm tối sao?” Mạn Tâm quay đầu lại nhìn hắn.
“Ngươi nói đi. Bổn vương vừa về tới vương phủ, Song nhi khóc lóc sướt mướt nói ngươi mất tích.” Mộ Dung Ưng nhìn nàng một cái. Nàng không biết xấu hổ hay sao mà còn dám hỏi.
“Cho nên chàng liền lo lắng không có ăn cơm sao?” Mạn Tâm vui vẻ ôm cánh tay hắn. “Chàng vẫn còn quan tâm đến ta.”
Mộ Dung Ưng muốn phủ nhận, nhưng nhìn thấy bộ dạng cao hứng của nàng, đành chấp nhận.
Thức ăn đã được dọn lên. Mạn Tâm hoàn toàn không đếm xỉa đến hình tượng của mình, nóng vội ăn, thật sự ăn cái gì đều ngon miệng.
Nhìn thấy nàng ăn như hổ đói vồ mồi. Mộ Dung Ưng nhịn không được lắc đầu. “Ngươi ăn chậm một chút, không có ai giành của ngươi đâu.”
“Ta biết. Nhưng mà ta rất đói. Chàng không biết từ xế chiều ngay cả một ngụm nước ta cũng không có uống qua.” Mạn Tâm vừa ăn cơm vừa hồi đáp.

“Vì sao?” Mộ Dung Ưng không hiểu hỏi.
“Ta sợ bị bệnh AIDS.” Mạn Tâm thuận miệng đáp lại.
“Bệnh AIDS, là cái gì?” Gần đây, hắn luôn nghe thấy nàng nói không ít từ khó hiểu.
“Cái kia, cái kia, chính là…” Mạn Tâm không biết nên giải thích như thế nào với hắn. “Nghĩa là không sạch sẽ.”
“Nếu đã ghét bỏ nơi đó không sạch sẽ, còn đến.” Hắn hừ lạnh một tiếng.
“Ta chỉ là muốn mở rộng tầm mắt một chút. Xem ra nam nhân đến nơi này không giống đến thanh lâu. Thế nên nơi đó mới bí mật như thế. Đúng rồi, hắn nói chỉ cần vào cửa, bất kể là có làm gì hay không, đều phải trả một ngàn lượng bạc. Thật quá đáng. Bạc này kiếm được cũng quá dễ dàng đi.” Mạn Tâm tức giận bất bình nói.
“Nơi đó từ trước đến nay đều như vậy, chỉ vì nàng không biết mà thôi.” Một ngàn lượng nàng còn kêu nhiều. Như vậy xem như là thấp nhất rồi.
“Chàng cũng biết?” Mạn Tâm nhìn chằm chằm hắn, “Chẳng lẽ chàng cũng từng đến đó?”
“Thường xuyên đi.” Mộ Dung Ưng nói.
“Cái gì?” Mạn Tâm kinh hãi, đôi đũa trong tay rớt xuống. Xong đời, nàng đã biết vì sao hắn đối với nàng chậm chạp như vậy. Ngu ngốc, thì ra hắn là đồng tính.

Hắn bị thương
Mộ Dung Ưng thấy vẻ mặt kinh ngạc của nàng liền hiểu, thì ra nàng nghĩ mình là… Lập tức nói: “Đừng nghĩ bậy. Bổn vương không có xấu xa như vậy.”
“Chàng không phải đến vì cái kia. Vậy chàng đến đó làm gì?” Mạn Tâm khó hiểu hỏi. Kỳ thật, nhìn thế nào hắn cũng không giống loại người đó.
“Nàng hỏi quá nhiều rồi. Những điều này nàng không cần biết.” Mộ Dung Ưng nói.
“Không nói thì thôi.” Mạn Tâm văn vẹo eo lưng mỏi. “Cuối cùng cũng ăn no.” Ánh mắt ái muội nhìn hắn, quyến rũ nói: “Đêm nay có muốn ở lại hay không?”
“Nghỉ ngơi sớm đi.” Mộ Dung Ưng nói xong câu đó, đứng dậy bỏ đi.
“Thiệt là, ta đáng sợ như vậy sao? Chàng còn chưa có ăn cơm nha.” Mạn Tâm thật sự có cảm giác thất bại. Vì nàng không đủ sức quyến rũ, hay tại hắn tự chủ quá cao.
Mộ Dung Ưng nghe được giọng nàng lẩm bẩm, sắc mặt bất giác trở nên dịu dàng. Nàng làm sao biết được trong lòng của hắn đang mâu thuẫn.
Tắm rửa thoải mái xong, Mạn Tâm vừa muốn nằm xuống. Cảm giác thấy cửa sổ bỗng nhúc nhích, một bóng người liền đứng ở trước giường của nàng. Hù nàng xuýt muốn hét to.
Liền bị người bịt miệng, “Đừng kêu, là ta.”
Lúc này nàng mới nhìn rõ ràng người trước mặt. Cơn tức giận chợt bùng lên, “Phó Vân, ngươi còn dám tới. Đem ta ném ở nơi đó, ta còn chưa tìm ngươi tính sổ đâu.”


“Bây giờ không phải là ngươi trở về lành lặn nguyên vẹn sao?” Phó Vân nhìn nàng, sắc mặt có chút tái nhợt.
“Nói nhảm, chẳng lẽ ngươi hy vọng ta không trở về được sao?” Mạn Tâm tức giận lấy tay đánh vào ngực hắn.
“A…” Phó Vân thống khổ kêu ra tiếng.
“Đừng giả bộ.” Mạn Tâm lườm hắn một cái. Sức lực của bản thân, mình còn không biết sao? Nhưng một giây sau, nàng liền nhận ra lồng ngực của hắn lập tức tràn ra máu tươi, nhuộm đỏ y phục của hắn, hoảng hốt hỏi: “Ngươi bị thương?”
“Không việc gì, chỉ là vết thương nhỏ, không có gì đáng ngại.” Phó Vân không để ý nói.
“Vết thương nhỏ, vì sao lại chảy nhiều máu như vậy.” Mạn Tâm mới không tin đâu, nói xong muốn cởi y phục của hắn.
“Ngươi muốn làm gì?” Phó Vân lùi về sau một bước.
“Mạo phạm ngươi.” Mạn Tâm lườm hắn một cái. Người ta thì xuyên không thì gặp phải Bá Vương cưỡng ép, nàng thuận ý thì gặp một đám người đều có thừa khí chất chính nhân quân tử .
“Mạo phạm ta, đây không phải là lời mà một nữ nhân nên nói.” Phó Vân cười nhạo nói.
“Ngươi có thể không xem ta là nữ nhân.” Mạn Tâm đã cởi bỏ y phục của hắn. Nhìn thấy miệng vết thương của hắn mà kinh hãi. Mặt trên có sáu cái lỗ to bằng ngón tay sâu hoắm, xếp thành hình tròn, giờ phút này máu tươi vẫn đang chảy trào ra bên ngoài.
“Làm sao bây giờ?” Nàng chưa bao giờ gặp phải tình huống này, lúng túng không biết phải làm sao.
Phó Vân lấy từ trong ngực ra một bình dược đưa cho nàng, “Đem thuốc bột rắc lên miệng vết thương, lấy vải sạch băng kỹ lại cho ta. Không động chạm vào nó, mấy ngày nữa không có việc gì.”
“Ngươi không đến tìm ta, là bởi vì ngươi bị thương ư?” Mạn Tâm vừa bó thuốc cho hắn vừa hỏi.
“Ừ.” Phó Vân gật đầu một cái.
“Có phải gặp được kẻ thù hay không?” Mạn Tâm thuận miệng hỏi. Thông thường người như hắn cũng gây thù chuốc oán không ít.
“Câu hỏi của ngươi thật đúng là quá nhiều.” Phó Vân dường như không muốn nói cho nàng biết.
“Là ta quan tâm ngươi, đúng là chó cắn Lã Động Tân không nhìn thấy lòng người tốt.” Mạn Tâm thầm nghĩ vỗ một cái ngay miệng vết thương của hắn nhưng nghĩ lại vẫn là thôi đi.
“Ngươi vẫn nên quan tâm bản thân hơn. Biết ngươi đến nơi đó, hắn có phải bị chọc giận hay không?” Phó Vân thay đổi chủ đề hỏi, có thể tưởng tượng ra sắc mặt của hắn.
“Ngươi hằn là nên hỏi ta, có bị chọc giận hay không? Ta chờ ngươi mãi đến xế chiều, suýt chút nữa là không trở về được. Nếu không phải thấy ngươi bị thương. Ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi dễ dàng như vậy.” Mạn Tâm giả bộ hung ác nói.
“Ngươi không phải hoàn hảo trở về đấy sao?” Phó Vân nhìn nàng.
“Nhảm nhí, nếu ta không hoàn hảo, ngươi còn gặp được ta sao? Dù sao, ta mặc kệ, là ngươi đem ta ném ở nơi đó, là ngươi sai hẹn. Ngươi phải bồi thường cho ta.” Mạn Tâm nói hơi đanh đá .
“Bồi thường? Ngươi muốn ta bồi thường như thế nào?” Phó Vân hỏi.
“Rất đơn giản, ngươi đi giáo huấn tên nam nhân kia một chút. Thật quá đáng, chỉ vì chút bạc lại dám không để cho ta đi.” Bây giờ nhớ lại Mạn Tâm vẫn còn tức giận.
“Ha ha.” Phó Vân tựa vào bên giường, đột nhiên bật cười. “Bản thân ta thật muốn thay ngươi đi giáo huấn hắn, nhưng là chỉ sợ có người không đồng ý”.
“Ai? Ai không đồng ý?” Mạn Tâm không hiểu nhìn hắn.
“Chẳng lẽ ngươi không biết nơi đó là do người nào mở sao?” Phó Vân nhìn nàng chằm chằm.
“Người nào mở, ta làm sao biết được?” Mạn Tâm không hiểu nhìn hắn.
“Nhưng ngươi không biết cũng rất bình thường.” Phó Vân nói. Hắn nên nói cho nàng biết.
“Đừng theo ta thừa nước đục thả câu được không, rốt cuộc là người nào mở?” Mạn Tâm sốt ruột hỏi. Bất quá, nghe khẩu khí của hắn, đó hẳn là người rất quan trọng.
“Ngươi nói xem?” Phó Vân nhìn nàng với ánh mắt biết nói.
Mạn Tâm nghĩ một chút, mới kinh hô: “Chẳng lẽ là hắn?” Chẳng trách Mộ Dung Ưng lúc ăn cơm tối nói hắn thường xuyên đi.
“Không sai, chính là hắn.” Phó Vân gật gật đầu.
“Biến thái, một tên đại biến thái. Mở thanh lâu còn có thể chấp nhận được, vậy mà đi mở nam kỹ viện, quá biến thái.” Mạn Tâm nghiến răng mắng.
“Biến thái? Hắn là bày mưu tính kế, Thiên Triều Quốc mấy năm nay thịnh vượng. Ngươi cho là không cần giở chút thủ đoạn mà có thể làm được sao? Hắn chính là dựa vào nơi này để thu bạc chống đỡ chiến tranh.” Phó Vân nói. Thật ra nếu bình tĩnh xem xét thì hắn thật sự là một Vương gia tốt. Sau này cũng sẽ trở thành một vị hoàng đế tốt.
Mạn Tâm giờ mới hiểu được, “Chẳng thể trách cần đến một ngàn lượng.” Phẫn nộ vừa rồi liền biến thành bội phục. Nếu yêu cầu bọn quan lại quyền quý này hiến tặng, khẳng định là không ai chịu hiến. Biện pháp này làm cho bọn họ cam tâm tình nguyện lấy bạc ra, dễ kiếm tiền hơn so với thanh lâu.
“Đó là ít nhất.” Phó Vân lại ứng một câu. Nhìn thấy sắc trời đã không còn sớm, mới đứng dậy “Thấy ngươi không có việc gì ta cũng an tâm. Ngươi nghỉ ngơi đi, ta đi trước.”
“Chờ một chút, vết thương của ngươi không sao chứ? Tốt nhất không nên cử động. Chi bằng ở lại đây nghỉ ngơi một chút.” Mạn Tâm sợ miệng vết thương của hắn lại chảy máu.
“Nghỉ ngơi? Ngươi không sợ người khác biết được sẽ đàm tiếu sao.” Phó Vân nhìn nàng. Nàng thật kì quái. Có nữ tử nào nửa đêm nửa hôm mời nam tử ở lại trong phòng mình nghỉ ngơi.
“Ta sợ cái gì, thanh giả tự thanh, lại nói, thanh danh của ta vốn đã không tốt, nếu xấu thêm một chút cũng vậy thôi, không sao cả. Quan trọng là sức khỏe của ngươi.” Mạn Tâm thật sự quan tâm hắn, chẳng phải chỉ vì gương mặt giống nhau kia.
“Ngươi thật đặc biệt, nhưng không cần đâu. Ta đi trước.” Tiếng nói của Phó Vân còn chưa tan, người cũng đã mất dạng.
Đã bị thương mà võ công còn cao như vậy. Thật cố chấp, chắc không có chuyện gì? Lúc này Mạn Tâm mới yên tâm. Lại nghe rầm một tiếng. Cửa bị đá văng. Mộ Dung Ưng đứng ở cửa, ánh mắt nhìn chằm chằm vào nàng.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc