Xà Hạt Mỹ Nhân Của Lãnh Vương - Chương 27

Tác giả: Ngạn Thiến


Độc nhất vô nhị
Một năm không gặp, nàng rõ ràng trở nên thông minh hơn người như vậy, trong lúc lâm nguy không những không sợ mà còn hóa giải nguy cơ. Chỉ là điều này càng làm Hạ Duẫn Ngân thêm kiên định, quyết tâm muốn đoạt lại nàng.
Trong đại điện diễn ra cảnh ca múa mừng thái bình, tất cả mọi người đều khen ngợi sự cơ trí của Vương gia.
Chỉ có trong lòng Mộ Dung Ưng biết, vừa rồi là nàng giúp mình, bản thân nhìn nàng đầy phức tạp, nàng thật sự đã thay đổi sao?
Nhưng mặc kệ như thế nào, vừa rồi quả thật là nhờ nàng mới hóa giải được tình trạng xấu hổ khó chịu lúc ấy.
Mạn Tâm nhìn hắn, luôn hiện lên nụ cười thản nhiên, nàng biết nhất định là trong lòng hắn có mâu thuẫn, có hoài nghi, tuy rằng nàng đúng là có mục đích nhưng giúp hắn cũng là thật lòng.
Trong mắt của Thái tử Thiên Lân quốc đều chứa sắc dục, đột nhiên đứng dậy đến cạnh nàng: “Nghe nói Trữ An công chúa của Hạ quốc đẹp như thiên tiên, hôm nay được thấy, đúng là có phước ba đời, thật không uổng chuyến đi này.”
“Thái tử nói đùa rồi, Trữ An xấu hổ không dám nhận.” Mạn Tâm khẽ nhếch khóe môi nói, cặp mắt chứa đầy dục vọng kia khiến cho nàng sinh lòng chán ghét.
“Công chúa quá khiêm tốn rồi, ta còn nghe nói, tài đánh đàn của công chúa lại càng độc nhất vô nhị, không biết hôm nay ta có phúc có thể nghe công chúa đánh một bản được không?” Mặc dù Thái tử Thiên Lân quốc đang hỏi, nhưng giọng điệu kia lại không cho phép cự tuyệt.
Nhưng Mạn Tâm cũng không muốn giữ thể diện cho hắn, trực tiếp nói: “Thật có lỗi vô cùng, ta…”
“Chẳng lẽ công chúa cho rằng bổn Thái tử không có tư cách nghe ngươi đánh đàn sao? Ưng Vương phi tiếp đãi khách như vậy sao?” Thái tử Thiên Lân quốc lập tức cắt lời nàng, sắc mặt cũng thay đổi.

Mạn Tâm theo dõi hắn, hắn không cho phép mình cự tuyệt, không phải nàng muốn cự tuyệt, mà nàng vốn dĩ ngay cả đàn còn chưa chạm qua, làm sao đáp ứng được chứ? Nhưng khi nhìn điệu bộ của hắn, nếu như mình không đáp ứng, chính là không nể mặt hắn. Hắn lại cố tình cường điệu mình là Vương phi, nói trắng ra là đại diện cho Ưng Vương, cũng đại diện cho Thiên triều quốc, không đáp ứng, thì lập tức sẽ làm lớn chuyện.
“Nếu Thái tử muốn nghe, Trữ An chỉ có nước bêu xấu, nhưng xin cho Trữ An chuẩn bị một chút.” Nàng chỉ có thể bị bức bách đồng ý.
“Đương nhiên là được, để nghe được âm thanh của tự nhiên, chờ một lát có đáng gì, chờ một canh giờ, cũng còn xứng đáng mà.” Hai tròng mắt của Thái tử Thiên Lân quốc mê đắm nhìn chằm chằm vào nàng.
Mạn Tâm không muốn đáp lại hắn, trực tiếp nói với Mộ Dung Ưng bên cạnh: “Vương gia, đi giúp thiếp được không?”
“Được.” Hắn đứng dậy, đi bên cạnh nàng, thối lui ra khỏi đại điện.
Lúc này Mạn Tâm mới hỏi Mộ Dung Ưng ở bên cạnh “Lúc trước ngươi có nghe ta đánh đàn lần nào chưa?”
“Không , chỉ nghe ngươi đánh người thôi.” Mộ Dung Ưng nói nửa đùa nửa thật, kỳ thật hắn cũng đã sớm nghe nói, nàng đánh đàn rất hay, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa từng nghe qua, hoặc nói trắng ra là không có nghe.
“Đừng nói đùa nữa, nói thật cho ngươi biết, ta không biết đánh đàn, hoặc là nói, từ sau khi ta mất trí nhớ, ta không nhớ đánh đàn ra sao, vậy giờ làm sao đây?” Mạn Tạm khó xử nhìn hắn, từng nghĩ sẽ làm bộ, nhưng ở trước mắt bao người, làm sao mà làm bộ được.
“Ngươi không biết đánh đàn?” Mộ Dung Ưng nhìn nàng đầy nghi hoặc.
“Đừng nhìn, là thật đấy, mau mau nghĩ cách làm sao đi chứ.” Mạn Tâm không nghĩ muốn bị xấu hổ trước mặt nhiều người như vậy.


“Trước tiên ngươi cứ thử xem, biết đâu nghe được tiếng đàn, có thể gợi dậy trí nhớ của ngươi.” Mộ Dung Ưng nói, cũng không phải là không có loại khả năng này, nhìn thấy Thiếu chủ Vô Ưu Đường, nàng không phải nhớ lại người mình thích rồi sao?
“Không đâu.” Mạn Tâm vô cùng khẳng định nói, bởi vì nàng vốn không biết.
Để chứng minh cho hắn xem, khi cung nữ lấy đàn tới, nàng thử lấy tay gẫy vài cái, âm thanh không hòa nhịp, nàng nghe xong còn không chịu nổi.
Lộ tẩy
Mộ Dung Ưng nhìn thấy thủ pháp đánh đàn của nàng, thật sự tin nàng không biết đánh đàn. Bởi vì nếu là một người có thủ pháp đánh đàn thuần thục mặc dù có mất trí nhớ đi nữa cũng sẽ trong lúc vô tình mà lộ ra.
“Giờ ngươi tin rồi đấy, nhưng làm sao đây? Cũng không thể nói với bọn họ, ta không biết đánh đàn.” Mạn Tâm nhìn hắn như cầu cứu.
“Không bằng bổn vương thay ngươi đàn.” Hắn nói.
“Ngươi biết đánh đàn?” Mạn Tâm kinh ngạc nhìn hắn, nhưng mà cũng không kỳ quái, nam tử cổ đại dường như đều tài nghệ song toàn, lập tức lắc đầu nói: “Nhưng cũng không được, người ta muốn ta đánh đàn, cho dù ngươi có nói, đoán là cũng không sẽ không bỏ qua cho ta đâu.”
“Chuyện này…” Mộ Dung Ưng do dự một chút, nàng nói rất đúng, nhưng ngoại trừ cách này, giờ còn có thể làm gì?
“Quên đi, vẫn là dùng biện pháp ngốc nhất mà cũng tốt nhất.” Mạn Tâm nói.

“Biện pháp ngốc nhất mà tốt nhất là gì?” Hắn nhìn nàng.
“Đồ ngốc, cách này cũng không biết sao? Đương nhiên là té xỉu, chờ cho vừa đi lên, ta sẽ ngã xuống đất ngất đi, ngươi phải phối hợp với ta, nhanh chóng ôm lấy ta, nói ta sinh bệnh, biết không?” Mạn Tâm dặn dò.
“Giả bộ bất tỉnh?” Mộ Dung Ưng không tự giác liền nở nụ cười, đây đúng là biện pháp tốt, họ cũng không thể làm khó dễ một người bệnh, vậy mà nàng cũng nghĩ ra được.
“Nghĩ không ra biện pháp khác, cứ quyết định vậy đi, biện pháp đơn giản nhất cũng là trực tiếp nhất.” Mạn Tâm thuận tay gãy lên dây đàn.
“Được, cứ làm thế đi.” Mộ Dung Ưng gật đầu, bởi vì tiếng đàn từ trong tay nàng vang lên có chút thê thảm, nên không dám nghe.
“Cám ơn đã phối hợp.” Mạn Tâm lấy tay ôm cổ hắn, nàng phát giác chính mình càng ngày càng thông minh.
“Bổn vương phải nên cám ơn ngươi, cám ơn ngươi vừa rồi đã giải vây giúp bổn vương.” Đây là lần đầu tiên Mộ Dung Ưng không muốn đẩy nàng đang xúc động ra.
“Ta là người thay ngươi giải vây, có điều nếu ngươi cần cảm tạ ta, ta hẳn cũng nên nhận mới đúng, chỉ là từ nay về sau đừng đối xử lãnh đạm với ta là được, đi thôi, chúng ta đi vào trước.” Mạn Tâm lấy tay khoác vào cánh tay hắn, nàng tin từ giờ trở đi quan hệ của họ sẽ từng bước nhích lại gần hơn, đường trở về nhà của nàng cũng sẽ gần.
“Giả bộ giống một chút.” Mộ Dung Ưng giúp nàng cầm đàn, nhắn nhủ: “Đừng để người khác liếc mắt một cái liền nhìn ra sơ hở, nếu không ngươi liền dọa hết mọi người đấy.”
“Yên tâm đi.” Mạn Tâm nháy nháy mắt với hắn, nói về chuyện giả bộ bệnh, thì nàng chính là lão luyện đấy.

Ôm đàn, nàng chậm rãi đi lên đại điện ngồi xuống, giả bộ muốn dùng tay gãy thử dây đàn, nhìn đến dáng vẻ chờ mong của mọi người.
Trong lòng khẽ cười thầm, lát nữa chỉ sợ làm bọn họ thất vọng, sau đó thân thể đột nhiên hơi lung lay một chút, liền ngã xuống một bên.
“Trữ An.” Hạ Duẫn Ngân lẫn Mộ Dung Ưng cùng nhau vọt tới cạnh nàng, đỡ lấy nàng.
Mạn Tâm suy yếu mở to mắt: “Ta không biết sao đột nhiên đầu lại choáng váng?”
“Mau truyền thái y đi.” Hạ Duẫn Ngân lo lắng hô, loại tình cảm thân thiết không hề che dấu lộ hết ra, nhưng người khác nhỉn vào sẽ không sinh nghi việc ca ca quan tâm muội muội trên mức độ bình thường.
“Dạ.” Thái giám đứng bên phải liền vội chạy ra khỏi đại điện.
“Để ta xem, ta có biết chút ít về y thuật.” Thái tử Thiên Lân quốc đột nhiên đi tới đại điện, dường như muốn kiểm chứng một chút nàng có phải sinh bệnh thật hay không, dù sao mới vừa rồi nàng còn khỏe mạnh mà.
Trong lòng Mạn Tâm hồi hộp một chút, để cho hắn bắt mạch chẳng phải là lộ tẩy sao. Tay không khỏi vội nắm lấy y phục của Mộ Dung Ưng, nếu hắn vạch trần nàng trước mặt đông người, vậy chẳng phải là muốn dọa người khác sao, làm sao bây giờ?
Nàng có mang
“Không cần, nàng không phải sinh bệnh.” Mộ Dung Ưng cảm giác được sự khẩn trương của nàng, ngay tức khắc Mộ Dung Ưng vươn tay ra ôm lấy nàng: “Trữ An có mang, vì ăn không được, cho nên dạo gần đây thân thể không tốt lắm.”
“Có mang?” Hạ Duẫn Ngân chỉ cảm thấy thân thể lạnh như băng, chẳng lẽ lời nàng nói đều là thật chăng? Nàng đã yêu thương Mộ Dung Ưng.

“Ưng nhi, Trữ An có mang, tại sao con không nói, còn làm nàng mệt nhọc như vậy, mau mang nàng đi nghỉ đi.” Hoàng đế Vô Ưu mặc dù có hơi nghi ngờ nhưng vẫn vội vàng phân phó, thật ra ông căn bản không quan tâm nàng, càng không quan tâm đến đứa bé trong bụng nàng. Cư xử như vậy đơn giản là để cho Thái tử Hạ quốc thấy, nếu nhi tử mà muốn có con thì có biết bao nữ nhân ở Thiên triều quốc chờ sinh con cho nó.
Các đại thần cùng mọi người trong hoàng cung đều kinh ngạc nhìn bọn họ, không phải nói nàng nham hiểm độc ác, Vương gia luôn luôn để nàng phòng không gối chiếc sao? Sao bỗng dưng lại có thể mang thai, thế nhưng mọi thứ đều trở lại bình thường rất mau, đối với một nữ nhân xinh đẹp như vậy, nam nhân nào có thể ngồi im mà tâm không xao động chứ, Vương gia cũng là nam nhân, cũng đều thích cái đẹp như mọi người.
“Dạ, phụ hoàng.” Mộ Dung Ưng đáp xong, xoay người nói với bọn họ: “Vậy bổn vương xin lỗi trước, không tiếp đãi được.”
So với sự kinh ngạc của người khác, Mạn Tâm nằm trong lòng ngực của hắn lại càng không thể tin được, hắn có thể nghĩ ra một cái cớ như vậy, chẳng qua đây đúng là một cái cớ tốt nhất.
Vô cùng yên tâm tựa vào trong ngực của hắn, để cho hắn ôm mình rời khỏi đại điện, rốt cuộc cũng trốn thoát được.
Mộ Dung Ưng vẫn ôm nàng ngồi lên xe ngựa, mới nói: “Đứng lên đi, không cần giả bộ nữa.”
Mạn Tâm lập tức từ trong ngực hắn ngồi xuống: “Thật tốt quá, rốt cuộc khỏi bị giày vò trong đó, ta vẫn còn cảm thấy sợ, không biết còn có người kiếm chuyện với ta hay không, bảo ta làm thơ, vẽ tranh chẳng hạn?”
“Vậy nếu không phải làm khó ngươi về cầm kỳ thi họa, thì các thứ khác ngươi đều biết à?” Mộ Dung Ưng nói: “Đây cũng là thứ mà nữ tử hẳn phải học.”
“Chỉ tiếc bây giờ ta đều quên hết mọi thứ, cầm kỳ thi họa hình như cũng không nhớ.” Mạn Tâm nhún nhún vai, đột nhiên khẽ cười xấu xa, nhìn hắn hỏi: “Này, ngươi mới vừa nói ta có tin vui, vậy sau này bụng ta không to ra, ngươi làm sao ăn nói với người khác?”
Mộ Dung Ưng nhìn nàng một cái, giọng điệu mang theo lãnh đạmnói: “Vậy thì, nói sảy thai ngoài ý muốn.”


“Sảy thai ngoài ý muốn?” Mạn Tâm ngây ra một lúc, những lời này từ trong miệng hắn thốt ra không hề có tình cảm, tuy rằng nàng chưa có con, nhưng nếu quả thật có con, nàng nhất định sẽ sinh nó ra.
“Làm sao vậy?” Mộ Dung Ưng bắt gặp sắc mặt nàng đột nhiên trở nên ảm đạm.
“Ngươi không thích trẻ con sao?” Mạn Tâm nhìn hắn, đột nhiên hỏi một câu, một người đàn ông mà không thích con cái, nhất định không phải là người đàn ông tốt.
“Không biết.” Hắn trả lời vô cùng rõ ràng.
“Ồ.” Mạn Tâm khẽ lên tiếng, có lẽ bởi vì hắn không có con, nên không thể cảm nhận được loại tình cảm này, cho nên câu trả lời của hắn xem như thành thực, nàng đột nhiên muốn trêu đùa hắn một chút: “Nếu chúng ta có con, ngươi có thích không?”
“Chúng ta?” Mộ Dung Ưng nhìn chằm chằm nàng, chỉ ném lại cho nàng một câu: “Không thể nào.” Hắn chưa từng nghĩ tới sẽ để nàng có con của mình.
Mặc dù đã biết đáp án, nhưng bị hắn không lưu tình nói ra mặt như vậy, Mạn Tâm vẫn có chút tức giận hất đầu nghiêng qua: “Ngươi yên tâm, thậm chí ngươi có muốn ta cũng không muốn.” Nếu có con, sao nàng còn có thể trở về.
“Vậy thì tốt.” Mộ Dung Ưng nói, nếu như sau này mà có con, vậy thì hắn có muốn Trữ An làm mẫu thân đứa trẻ hay không?



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc