Vòng Bảy Người - Chương 45

Tác giả: Thanh Khâu

Đánh dấu

Thủy vân chi gian
Chu Quyết đi theo mọi người chui tọt vào cánh rừng, không chạy được bao lâu cậu liền hối hận không nên lỗ mãng như vậy, vừa vào cánh rừng cậu rốt cuộc không tìm được những người khác nữa. Nhưng khi cậu muốn lui về sau cậu chợt phát hiện tiếng khóc cổ quái nọ lại vang lên từ phía sau, bất đắc dĩ cậu chỉ có thể tiếp tục chạy trốn tìm kiếm những người khác.
Càng đi vào trong, cậu càng cảm thấy lạnh, nhiệt độ này đã vượt xa khỏi nhiệt độ mùa thu nên có, đó quả thực tựa như là rét đậm, dần dần cậu cảm giác trên mặt ấy vậy mà có một chút mảnh vỡ lạnh buốt, khi ngẩng đầu lên lần nữa, bầu trời màu lam xám đã đổ tuyết, cả cánh rừng ngoại trừ gió đêm thì không còn thanh âm nào nữa.
Đầu Chu Quyết đã đến mức chết lặng đến không còn cảm giác, đầu óc của cậu rốt cuộc không cách nào suy nghĩ được gì nữa, chỉ có thể theo bản năng mà hành tẩu, hai mắt cậu đã thất thần, giống như cái xác không hồn hướng sâu bên trong cánh rừng đi tới. Không hề hay biết mà mà du đãng trong cánh rừng hoang.
Lạnh, cảm giác duy nhất của Chu Quyết chỉ có lạnh. Cậu đi trong rừng, mặc dù vẫn như cũ nơi nơi đều là cây khô, nhưng cùng lần đầu tiên tới đây hoàn toàn không giống, cậu không biết tại sao lại như vậy. Đột nhiên từ trong rừng lại truyền đến một trận tiếng chuông thanh thúy, giữa không gian mọi âm thanh đều lụi tắt, tiếng chuông này kích thích vỏ đại não của Chu Quyết.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Chu Quyết đi về hướng tiếng chuông, cậu lại nghe được cả tiếng tang ca, bất quá nghe tốt hơn phụ nữ thôn này xướng rất nhiều, tiếng ca phảng phất như khóc như kể, mặc dù cũng là đang khóc, nhưng là khóc đến tan nát cõi lòng.
Chu Quyết nhìn thấy sâu bên trong cánh rừng một mạt bóng trắng, cậu dần dần thấy rõ bóng trắng nọ là một nữ nhân, một nữ nhân mặc áo đơn lụa trắng. Tóc dài màu đen như thác nước theo gió đêm phiêu tán, Chu Quyết cảm thấy nữ nhân này rất quen thuộc, hình như thật lâu trước kia đã từng nhìn thấy. Nữ nhân ngẩng đầu nhìn cậu, nàng không phải loại mị hoặc câu hồn này, ngược lại có một loại cảm giác trong suốt như mặt nước, bên trong hai tròng mắt đen nhánh thâm thúy như vực sâu, khuôn mặt trắng nõn đều là lệ ngân, nữ tử thế này đẹp tựa như ảo giác. Nữ nhân kia nhìn Chu Quyết tiếp tục xướng, nhưng Chu Quyết hoàn toàn nghe không hiểu, đó là ngôn ngữ cổ xưa.
Chu Quyết đối với nữ nhân này không có sợ hãi và bài xích, ngược lại cậu có một loại đau lòng, cậu nghĩ muốn tới gần nữ nhân, đem nàng ôm vào ngực.
Thình lình cậu nghe được phía sau truyền đến một tiếng: Tiểu tử!
Chu Quyết bỗng nhiên quay đầu lại, phát hiện Lâm Húc đứng phía sau cậu, nhưng lực chú ý của Chu Quyết vận đặt trên người nữ nhân kia. Nàng vẫn như cũ vô cùng thống khổ, gương mặt trắng noãn lại chảy xuống nước mắt, Chu Quyết cảm thấy đáy lòng có thứ gì đó bị những giọt lệ này đánh nát. Mặt nữ nhân bắt đầu trở nên mơ hồ, càng ngày càng mê ly.
Nhưng ánh mắt Chu Quyết vẫn như cũ cực kỳ si mê, cậu chỉ nhìn phía trước, phảng phất như thanh ảnh của nàng kia tùy thời đều có thể biến mất, cậu không thể mở miệng, chỉ chỉ vào bóng trắng nọ vương hai tay, cậu muốn chạm vào nàng. Lập tức Lâm Húc liền kéo tay cậu lại.
Lúc này phía sau cậu Diệp Vỹ nói: "Cậu ta bị mê hoặc đầu óc rồi."
Khỉ Còi hỏi: "Vậy làm sao bây giờ?"
Diệp Vỹ nói: "Hỏi Lâm Húc đi, ông ấy biết phải làm thế nào."
Lâm Húc từ bên hông gỡ xuống một ấm nước quân dụng kiểu cũ, sau đó quét một chút bột màu vàng nói: "Đây là hùng hoàng (khoáng vật có sắc vàng dùng làm thuốc, có thể giải độc) , rót cho cậu ta."


Khỉ Còi tiếp nhận rượu, nhìn vài lần, Lâm Húc nói: "Đừng lo lắng, rượu này dùng được."
Một ngụm rượu mãnh liệt đi xuống, Chu Quyết cảm giác tiếng ca của nàng kia càng thêm yếu đi, nghe vào như là tiếng gió. Cậu nhắm mắt lại nước mắt chảy xuống. Trong não Chu Quyết rốt cuộc ngoại trừ cái lạnh đã có những cảm giác khác, cậu nghĩ thân thể mình không còn nhẹ bẫng như trước nữa. Dần dần cậu phát hiện cái bóng trắng đã không thấy đâu, thay vào đó là khuôn mặt tái nhợt của mọi người, đại não cậu còn chưa kịp phản ứng, Chu Quyết chỉ cảm thấy đầu rất đau, tác dụng tiếp theo của ngụm rượu mạnh vừa rồi, cậu bưng yết hầu khàn khàn hỏi: "Đây là nơi nào? Các cậu sao lại ở đây?"
Lâm Húc nói: "Tôi cũng rất ít đến đây, hẳn đã cách từ đường không xa."
Tam Béo thở dài nói: "Không có biện pháp, sau khi chúng tớ xông tới thanh âm kia liền biến mất. Sau đó liền nhìn thấy cậu thế này."
Chu Quyết bưng trán nhìn mọi người, đột nhiên ý thức được hình như thiếu một người, cậu đếm nhân số phát hiện Trần Hạo không thấy đâu. Cậu vội vàng hỏi: "Trần Hạo đâu?"
Diệp Vỹ lắc đầu nói: "Chúng tôi không phát hiện tung tích của cậu ta."
Trong lòng Chu Quyết bắt đầu hốt hoảng, cậu vội vàng nói: "Vậy tiếp tục tìm, anh ấy khẳng định chạy chưa xa."
Diệp Vỹ nói: "Chúng tôi đã tìm rồi, nhưng chúng tôi vẫn tìm không ra cậu ấy. Có lẽ đã. . . . . ."
Chu Quyết bưng trán lắc đầu nói: "Không có khả năng, trước đốt chút lửa thôi, chỗ này quá lớn, anh ấy nhìn thấy ánh lửa sẽ tìm được chúng ta, chúng ta không thể bỏ mặc anh ấy."
Lâm Húc nói: "Nơi này không thể đốt lửa, nếu không sẽ dẫn tới mấy thứ dưới đất. Chúng nó đối với nhiệt lượng rất mẫn cảm."
Diệp Vỹ hỏi: "Vật gì vậy?"
Lâm Húc nói: "Trùng."
Chu Quyết càng nghĩ càng bất an, cậu vạn lần không ngờ Trần Hạo cư nhiên sẽ mất tích, anh ấy là người tâm phúc không thể thiếu của đội ngũ này, anh ấy vắng mặt như vậy nhóm làm sao bây giờ?
Lão CỬu nhìn bốn phía nói: "Có lẽ anh ta còn đang quanh đây, chúng ta cứ tìm một chút."
Tam Béo vội vàng nói: "Không thể phân tán nữa, nếu không chúng ta sẽ lại đi lạc. Chúng ta không thể mạo hiểm."
Chu Quyết cau mày nói: "Nhưng mà, Trần Hạo. . . . . ."
Lâm Húc chen ngang nói: "Mặc dù không muốn chen vào, bất quá ta phải nói bây giờ là thời cơ tốt nhất tiến vào Âm Dương Đạo."
Diệp Vỹ ngẩng đầu nhìn bầu trời, cười nói: "Quẻ Thái Âm sao? Có ý tứ."
Khỉ Còi hỏi: "Có ý tứ gì?"
Diệp Vỹ chỉ vào ánh trăng trên bầu trời nói: "Hôm nay là trăng tròn, nếu hiện tại tiến vào thì chính là lúc dương khí chúng ta yếu nhất, nhưng con đường âm dương quyết định ở chỗ lão âm chuyển dương, thời điểm tiến vào cực âm nhất định bắt đầu phải thiếu dương. Quẻ cục trong âm có dương. Quẻ này tương tối an toàn nhất cũng thực tế nhất đối với chúng ta, ngược lại so với lão dương là lúc tốt hơn, bởi vì lão dương là lúc thuận tiện chuyển âm. Gọi là dịch đạo, kỳ thật chính là một loại biến đạo, bất cứ sự vật gì đều có đường chuyển biến, vạn sự biến, cố nhiên trở thành đạo Thái Nhất. Hiện tại vừa vặn là lúc chúng ta cực âm, nếu đi vào theo cục mở dương biến. Đó là cửa sinh của chúng ta."

Nói xong gã vác bao hành lý lên nhìn mọi người nói: "Ngàn năm khó gặp, thế nào, vào hay không vào?"
Lâm Húc không hề động, ông nhìn Chu Quyết, mà đôi mắt những người khác cũng nhìn chằm chằm Chu Quyết. Nhưng ngoài dự liệu của mọi người, luôn luôn tỉnh táo lý trí Chu Quyết cư nhiên nhắm mắt lại vừa cười vừa nói: "Mọi người vào đi. Tôi chờ một chút. . . . . ."
Diệp Vỹ cười lạnh nói: "Vậy cậu sẽ mất đi quyền lựa chọn, hơn nữa lựa chọn một mình lưu lại cùng tự sát có gì khác nhau? Cậu muốn cùng chịu chết với Trần Hạo sao?"
Chu Quyết nắm đấm tay, tận lực làm cho mình nhìn có vẻ tỉnh táo nói: "Nhưng đừng quên, trong chúng ta chỉ có Trần Hạo nhớ kỹ tất cả trình tự của bản dập, nếu như không có anh ấy chúng ta cho dù tiến vào thì đã sao?"
Cậu vừa nói xong, Diệp Vỹ liền haha cười, gã ghé mắt nhìn Chu Quyết nói: "Cậu cũng đừng quên tôi cũng từng xem qua tất cả bản dập, cậu nghĩ chỉ có anh Trần của cậu mới nhớ kỹ những bản dập này sao? Tôi cho cậu biết, lúc đầu chúng ta tiến vào từ đường nhìn thấy trên tấm bia đá kỳ quái nọ khắc chính là trình tự, Trần Hạo không nói các cậu cũng không biết, lừa gạt giấu giếm ai không biết, bất quá cậu ta không lừa được tôi."
Chu Quyết còn muốn nói gì đó, nhưng lại bị Lão Cửu đè lại bả vai. Lão Cửu nói: "Lão Nhị cậu hiểu rõ ràng, lưu lại một mình cậu, cậu làm được gì sao?"
Khỉ Còi lại vội vàng, mở miệng nói: "Không được, Lão Nhị phải theo vào, cậu ấy là huynh đệ của chúng ta mà. Tôi không thể để cho cậu ấy chịu chết."
Lão Cửu nói: "Vậy cậu nguyện ý lưu lại sao?"
Khỉ Còi vừa muốn mở miệng, Chu Quyết đã giành nói trước: "Một mình tôi lưu lại là được rồi."
Ngay khi cậu vừa nói xong lời ấy, Chu Quyết cảm giác chung quanh đột nhiên dâng lên một trận gió cổ quái, phảng phất như một tiếng thở dài. Trong đầu Chu Quyết lại xuất hiện nữ tử tuyệt mỹ nọ.
Tam Béo cau mày đến cực hạn, hắn nắm lấy áo Chu Quyết nói: "Con mẹ nó mày chẳng lẽ vì một mình Trần Hạo mà vứt bỏ mọi người chúng tao? Đầu óc mày có tỉnh táo hay không."
Diệp Vỹ lúc này ra vẻ thoải mái nói: "Chúng ta ở đây phải phân hai nhóm tiến vào, nếu cậu thật sự không vào vậy đến lúc đó cậu sẽ tiến vào mộ phần công chúa. Như vậy trái lại đã giải quyết cho chúng ta một phiền toái lớn."
Chu Quyết trừng mắt liếc Diệp Vỹ, gã nói vậy quả thực chẳng khác nào đã hy sinh mình, đích xác bọn họ cuối cùng vẫn phải đối mặt với cục diện lựa chọn như thế, nhưng. . . . . . .
Chu Quyết cười lạnh nói: "Đừng quên hai phía chúng ta đều phải thành công mới có thể chân chính được giải thoát. Cho dù thật là tôi tiến vào mộ phần công chúa, tôi mà thất bại anh cảm thấy nhóm các anh còn có ý nghĩa gì?"
Những lời này vốn Chu Quyết không muốn nói, nhưng lúc này cậu tuyệt đối không thể để cho những người này vứt bỏ mình và Trần Hạo. Cậu phải vì mình vì Trần Hạo tranh thủ càng nhiều lối thoát và cơ hội, vì cậu, cũng vì Trần Hạo.
Diệp Vỹ nhìn Chu Quyết, ánh mắt tối tăm nhưng không nói được lời nào, những lời này phảng phất như một mũi tên trực tiếp đâm vào ngực mỗi người, tất cả mọi người muốn đường sống ở cơ hội nhiều hơn kia, ai cũng không nghĩ đến việc buông tha cho quyền lợi sinh tồn, cho dù là bạn bè, người thân, thậm chí là chân tình. Đó cũng phải lấy sự sống của mình làm căn bản.
Sống sót, mới có thể nói những thứ khác.
Chu Quyết nhìn mặt mọi người, cậu lần đầu tiên cảm thấy mối liên hệ giữa người với người chính là tàn khốc như thế, cậu nghĩ đến Trần Hạo từng nói những lời này, cùng loại ánh mắt bi ai lại không đành lòng đó của anh. Cậu rốt cuộc hiểu được Trần Hạo tại sao lại bi thương như vậy, bởi vì không muốn bị phản bội, không muốn bị vứt bỏ.
Chu Quyết nắm chặt hai tay, cậu cúi đầu tiếp tục nói: "Nhất định phải đợi. Tôi không thể vứt bỏ anh ấy, đến lúc đó tôi sẽ lựa chọn tiến vào mộ phần công chúa, các cậu yên tâm. Nhưng tiền đề là tìm được Trần Hạo, nếu không cái gì tôi cũng không đáp ứng."
Khỉ Còi đỏ mắt nói: "Cậu vì một Trần Hạo, đáng giá làm như vậy sao?"
Chu Quyết cúi đầu nhìn cái bóng của mình, cậu đột ngột ngẩng đầu nói: "Đây là việc tôi đã đáp ứng với anh ấy, tôi đưa ra sự tín nhiệm của tôi. Cho nên vào lúc này tôi càng không thể vứt bỏ anh ấy."
Lão Cửu nói: "Cho dù chết, cậu cũng không hối hận?"
Chu Quyết không có cách nào trả lời vấn đề này, cậu cắn môi nói: "Sẽ không đâu, chúng ta sẽ không có việc gì. . . . . . .Nhất định. . . . . ."
Vào thời khắc này, ai cũng không ngờ đến Khỉ Còi vẫn đứng bất động đột ngột mạnh một quyền đánh vào bụng Chu Quyết, Khỉ Còi vốn võ nghệ đầy mình, một quyền kia đi xuống Chu Quyết chỉ cảm thấy nội tạng đều bị đào ra, cậu vô lực quỳ trên mặt đất. Còn chưa kịp đứng lên, Khỉ Còi lại hướng sau lưng cậu mạnh một chưởng. Lần này Chu Quyết không còn ý thức được gì nữa.
Khỉ Còi ôm lấy Chu Quyết đã mất đi ý thức quay lại nói với Lâm Húc: "Chúng ta đi xuống thôi, đến lúc đó sẽ phân lại. Tôi lựa chọn cùng Chu Quyết một tổ, nếu cậu ấy thật sự muốn đi mộ phần công chúa vậy tôi cũng sẽ đến đó."
Tam Béo khó hiểu nói: "Cậu có ý gì?"
Khỉ Còi nói: "Tôi không thể trơ mắt nhìn Chu Quyết đi về hướng tử lộ, hơn nữa tôi cũng không tin Trần Hạo thật sự đã xảy ra chuyện."
Lúc này Lâm Húc tán thưởng gật đầu với Khỉ Còi, ông mở miệng nói: "Cậu là người tốt, bất quá, cá nhân ta cho rằng có lẽ Trần Hạo đã tiến vào."
Mọi người sửng sốt, Lão Cửu nói: "Đây là ý tứ gì?"
Lâm Húc nói: "Lúc ta vừa theo tới liền phát hiện đây không phải quỷ táng gì cả, không giống với năm đó, lần thứ hai này so với năm năm trước còn lợi hại hơn, quỷ táng kỳ thật chính là do con người đã kinh động u linh của thành ngầm, nếu bọn chúng bị kích hoạt, tuyệt đối sẽ không bình tĩnh như hiện tại, nếu không cậu cũng sẽ không chỉ là trúng tà mà thôi, đây là huyễn thuật. Mà mục đích của huyễn thuật ta nghĩ hản là bỏ thôn dân sang một bên đi. Mà trên đường ta tới chung quy cảm thấy hình như đã có người trước chúng ta một bước tiến vào âm dương đạo, ta nghĩ nếu nói như vậy có lẽ Trần Hạo cũng đã nhìn thấu đạo lý này, có thể cậu ta cho rằng chúng ta đã tiến vào. Cho nên đuổi theo chúng ta vào trong đó rồi."
Nghe được từ huyễn thuật này, Khỉ Còi ngẩng phắt đầu lên nhìn Diệp Vỹ, mặt người nọ lại không chút biểu cảm trừng mắt lại với hắn, trên khuôn mặt tái nhợt của gã rõ ràng xuất hiện tức giận. Khỉ Còi nhìn chằm chằm Diệp Vỹ, thấp giọng uy hiếp nói: "Mặc dù ngay từ đâu chúng ta đã không tin tưởng anh, nhưng nếu để tôi biết anh đang giở trò sau lưng, tôi nhất định sẽ giết anh."
Diệp Vỹ lại đạm nhạt hồi đáp: "Giết tôi? Cậu cảm thấy cậu làm được sao? Đừng quên hiện tại ngoại trừ Trần Hạo chỉ có tôi mới có thể kết nối đầy đủ tất cả bản dập. Các người hiện tại giết tôi, Trần Hạo vạn nhất cũng tìm không được, các người phải làm sao đây?"
Khỉ Còi cắn răng trừng Diệp Vỹ, Tam Béo biết hiện tại tuyệt đối không phải lúc cùng Diệp Vỹ trở mặt, Diệp Vỹ nói cũng là sự thật. Hắn chỉ có thể giả bộ ngớ ngẩn nói: "Đi vào trước đi, có lẽ còn có thể tìm được Trần Hạo, Khỉ Còi, tao cõng lão Nhị, mày thay tao nhìn đường chút."
Tam Béo cố ý che Khỉ Còi ở phía sau, hắn sợ vạn nhất Khỉ Còi phát cáu lên nói không chừng thật sự đem Diệp Vỹ đánh một trận gần chết cũng không chừng.
Khỉ Còi thấp giọng mắng một câu, hắn đặt Chu Quyết lên lưng Tam Béo, mở đèn pin đi theo Lâm Húc đi về hướng từ đường. Lão Cửu khi cầm hành lý của Chu Quyết lên, hắn hướng phía trước nhìn thoáng qua, hắn như quay về hướng không khí mở miệng nói: Ngươi cũng tới rồi. . . . . .
Trong rừng cây lại vang lên một trận tiếng chuông như có như không.
Đường Lâm Húc đưa bọn họ đi cũng không phải con đường ban đầu bọn họ tiến vào từ đường, nơi này so với lần trước càng thêm hoang vu, Tam Béo cảnh giác hỏi han: "Cái này và lần trước tới không giống à."
Lâm Húc nói: "Từ đường vô cùng lớn, chia làm hai đường đông tây (đường ở đây là nhà chính, sảnh), nếu trước đây chúng tôi chỉ là muốn tế tự thì chúng tôi sẽ đi đông đường, nơi đó cách thôn cũng gần, mà từ cách mạng văn hóa trở về sau tây đường cơ hồ không ai đến nữa. Nhưng nơi này mới là vị trí sớm nhất lúc đầu của từ đường."
Nơi này vẫn như cũ không hề có sinh khí, quan tài hỗn độn chất đống bên ngoài, cỏ dại um tùm, những tảng đá màu xám trắng này thật sự như thi thể sống được đặt trong quan tài. Sơn quét trên những tảng đá này đã phai màu, nhưng lại như có sinh mệnh mà đăm đăm nhìn theo bọn họ.
Đích xác, nơi này nếu so với địa phương bọn họ tới kia càng thêm quỷ dị, âm trầm.
Lâm Húc nói: "Từ đường này từ sau khi chúng ta trốn ra được đã niêm phong nó, nhưng ta đã để lại ám đạo." Ông đi tới bên cạnh một quan tài, nước sơn đỏ của miệng quan tài nọ đã tróc ra, nhưng chất gỗ vẫn vô cùng tốt, Lâm Húc dùng sức xốc vách ngăn dưới đáy quan tài lên, Lão Cửu phát hiện trong một chốc Lâm Húc xốc tấm ván gỗ đó lên, đột nhiên như nhìn thấy thứ gì đó, hai tay thoáng run lên, nhưng lập tức lại khôi phục thái độ bình thường, ông quay về người phía sau nói: "Theo ta."
Khỉ Còi từ trong balô lấy ra đèn pin, thay Tam Béo soi đường, dưới quan tài là một ám đạo, vô cùng nhỏ hẹp, chỉ có thể chứa một người ra vào, so với lần trước bọn họ trốn ra còn nhỏ hẹp hơn.
Đi khoảng 10 phút, bọn họ dần dần nghe được thanh âm của nước chảy, hơn nữa nhiệt độ rõ ràng lên cao, Lâm Húc đi phía trước đột nhiên đứng thẳng bất động, Khỉ Còi cảnh giác hỏi han: "Làm sao vậy?"
Lâm Húc quay đầu lại nhìn Diệp Vỹ nói: "Con mèo cậu mang theo đâu?"
Diệp Vỹ khẽ cười một tiếng nói: "Tôi cũng không biết đã chạy đi đâu, có lẽ cùng Trần Hạo một chỗ rồi."
Lâm Húc quay đầu nhìn chằm chằm Diệp Vỹ, ông chỉ vào con đường phía trước nói: "Các cậu nhìn xem."
Lão Cửu và Khỉ Còi kề sát đèn pin vào nơi đó nhìn lại, trên mặt đất có dấu chân giống chân mèo, nhưng đi tới phía trước một chút liền biến mất. Khỉ Còi gian nan nói: "Phía trước không có dấu chân. . . . . . Cũng không có dấu chân mèo trở về. . . . . ."
Mồ hôi lạnh Tam Béo ứa ra, hắn chột dạ nói: "Con mèo này đi tới đây thì biến mất?"
Hắn lập tức nhìn Diệp Vỹ, nói: "Tới cùng đã xảy ra chuyện gì?"
Diệp Vỹ nhìn dấu chân mà ánh mắt làm cho người ta sợ hãi, gã hoàn toàn không giống như đang nói chuyện với những người khác, mà thanh âm rất nhỏ cơ hồ như là thở dài giống như đang nói với những dấu chân này: "Cậu ta đã tiến vào. . . . . ."
Diệp Vỹ biểu hiện như vậy khiến cho mọi người ở đây đều không thể chịu được, nhưng Tam Béo bởi vì cõng Chu Quyết cho nên không cách nào hoạt động, Khỉ Còi thì ở phía sau hắn, cho dù muốn đánh hắn cũng với không tới. Diệp Vỹ căn bản không nhìn mấy người bọn họ, gã nói với Lâm Húc: "Tiếp tục đi thôi, lão bá."
Lâm Húc đưa mắt đặt trên người gã vài giây, ông không nói gì tiếp tục dẫn mọi người đi về phía trước, mà loại cảm giác ẩm ướt ngột ngạt này cũng càng ngày càng khó chịu, không khí oi bức cơ hồ không cách nào hít thở nổi, Tam Béo vì cõng Chu Quyết, không thể nào lau mồ hôi, hắn một bên thở một bên hỏ: "Còn bao lâu nữa mới đến?"
Lâm Húc cầm đèn pin đi tít đằng trước, ông nói: "Ngay phía trước. Đến lúc đó các cậu sẽ thấy được."
Lâm Húc dẫn đầu đi không bao lâu, rốt cuộc từ trong thông đạo chật hẹp chui đầu ra, mà đập vào mi mắt cư nhiên là một thác nước thật lớn, tiếng nước chảy cực lớn khiến người ta đinh tai nhức óc, giống như một con rồng đất bạc khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Không ngờ tới thôn ngầm này cư nhiên giống như động ngầm rộng rãi thế này, mà ngạc nhiên nhất chính là bên trong động rộng rãi này thậm chí có thác nước đẹp mắt đến thế.
Thác nước chảy vô cùng xiết, bốn phía cũng bởi vì thác nước mà tràn ngập hơi nước. Nơi này giống như không gian giữa nước và mây vậy.
Tam Béo nhịn không được nói: "Tiên cảnh. . . . . .Đây nhất định là tiên cảnh đó."
Ngay cả Diệp Vỹ ung dung nhất cũng không nhịn được kinh thán nói: "Đây. . . . . . Đây làm sao có thể làm được!"
Lâm Húc híp mắt nhìn thác nước cực lớn nọ nói: "Đây vốn chính là thạch bích thủy tinh ta viết trong sách, bởi vì lần trước tiến vào mộ Quách Phác chạm đến cơ quan, khiến cho một loạt tạo cục biến hóa, hiện tại nơi này đã hoàn toàn không giống với nguyên trạng trong sách nữa."
Diệp Vỹ mở to đôi mắt vốn đã rất bự nên có vẻ rất khoa trương, gã nhìn chằm chằm bốn phía nói: "Đoạt công trình tự nhiên của tạo hóa, đoạt công trình tự nhiên của tạo hóa, bố cục như vậy. . . . . . .Thật kỳ diệu, bố cục ngũ hành cư nhiên có thể làm được đến trình độ này."
Tam Béo khều Lão Cửu nói: "Anh ta làm sao vậy? Não rút?"
Lão Cửu lắc lắc đầu nói: "Phỏng chừng chưa từng được thấy thác nước, quá kinh ngạc."
Lúc này Chu Quyết vốn hôn mê cũng bởi vì ẩm ướt và thanh âm cực lớn mà thức tỉnh, cậu vừa mở mắt đập vào trước mắt chính là cảnh tượng khoa trương này, thiếu chút nữa giây tiếp theo lại ngất xỉu.
Tam Béo thấy Chu Quyết tỉnh dậy, liền vội vàng buông xuống, hắn vung vẫy cánh tay, Chu Quyết còn chưa lấy lại tinh thần, cậu đặt mông ngồi trên tảng đá, ôm đầu không nói lời nào.
Khỉ Còi nói: "Xin lỗi, nhưng chúng tớ thật sự không thể để cậu lại một mình."
Tam Béo vội vàng nói: "Đúng vậy, Lâm lão bá cũng nói, có lẽ Trần Hạo đã vào rồi."
Chu Quyết lúc này mới hồi phục tinh thần, cậu nhìn bốn phía, bất đắc dĩ thở dài nói: "Bước tiếp theo làm thế nào?"
Lâm Húc nói: "Mộ Quách Phác chính là âm dương và ngũ hành tiêu chuẩn căn bản nhất, lúc đầu chúng ta đối với việc này cũng không để ý lắm. Cho nên cùng kim cục nhập mộ, sau khi thất bại kim sinh thủy, nơi này thành thủy cục."
Chu Quyết bưng trán đặt câu hỏi: "Kim cục?"
Lâm Húc nói: "Đúng vậy, ban đầu thạch bích cực lớn nọ kỳ thật là một khối quặng nham thạch thiên nhiên. Hệ kim, nhưng sau khi thất bại từ trong mộ Quách Phác phun ra lượng lớn nước ngầm, dẫn đến nơi này thành thác nước."
Diệp Vỹ nói tiếp: "Nhưng kỳ quái chính là, thác nước lớn như vậy cư nhiên không làm nơi này chìm ngập. Mà dựa vào tám nhánh đem nước dẫn đến những mạch đất khác."
Lâm Húc nói: "Đúng vậy, cho nên nơi này chính là âm dương đạo. Mà bố cục còn lại là có ngũ hành bát quái thiết lập ở đây, Quách Phác cải tạo địa thế, nhưng không ảnh hưởng đến mặt đất. Bản lãnh như vậy mấy ngàn năm cũng không có bất cứ ai có thể làm được."
Khỉ Còi không biết rõ, nghe có chút không vô. Diệp Vỹ nhìn hắn một cái, thở dài nói: "Nói cách khác tất cả phong thủy đều là lợi dụng địa thế để bố trí phong thủy cục, mà tạo địa thế về cơ bản không có khả năng làm được. Cái gọi là nhân định thắng thiên những lời này bản thân đã không phù hợp học thuyết đạo gia, một câu nói đạo pháp tự nhiên, chính là quyết định ở chỗ thuận theo tự nhiên, nếu nghịch thiên mà đi chỉ có thể bị trời phạt. Mà Quách Phác lại tạo ra cục, từ mức độ nào đó mà nói đây cũng là một loại hành động nghịch thiên."
Khỉ Còi gật đầu, hắn nói: "Thác nước lớn như vậy, chúng ta làm thế nào bò lên trên đó đây?"
Diệp Vỹ nói xong đang chờ ánh mắt sùng bái của Khỉ Còi, đáng tiếc Khỉ Còi sau khi nghe xong trực tiếp đem đầu chuyển hướng Lâm Húc hỏi vấn đề này, hiển nhiên hắn đối với giải thích của gã hoàn toàn không có hứng thú muốn biết. Điều này làm cho Diệp Vỹ vô cùng thất vọng, gã cau mày nói: "Này, nhóc con, tốt xấu gì người ta đã giải thích cho cậu tỏ chút cảm kích đi, đây là lễ độ đó."
Khỉ Còi quay đầu sang hỏi ngược lại: "Tôi có hỏi anh sao?"
Diệp Vỹ co rút khóe miệng, Tam Béo âm thầm bật ngón cái với Khỉ Còi, Diệp Vỹ coi như không nhìn thấy, gã đưa mắt nhìn về hướng Lâm Húc, Lâm Húc ngẩng đầu nhìn thác nước như con rồng bạc này, muốn bò lên đó căn bản không có khả năng.
Ông nói: "Cục này sẽ thay đổi, bây giờ là thủy cục, chúng ta phải nghĩ biện pháp dựa vào ngũ hành bắt đầu, thủy sinh mộc, chúng ta phải biến nơi này thành mộc cục."
Chu Quyết cào tóc, cậu muốn giúp đỡ cùng suy nghĩ, nhưng vắng Trần Hạo, cậu về chút bản lĩnh này chỉ so với Tam Béo mạnh hơn một chút, căn bản so ra kém Diệp Vỹ và Lâm Húc, cậu nhìn nước ngẩn người, đột nhiên balô cậu không biết tại sao ngã trên mặt đất, từ trong balô rơi ra một quyển sổ tay, lúc đầu khi Trần Hạo bố trí bài tập của bọn họ, chính là nói về ngũ hành bát quái, cậu đột nhiên nghĩ đến gì đó, thoáng cái đứng dậy, cậu nhìn thác nước này nói: "Lúc đầu khi anh Trần dạy học cũng từng nói tới ngũ hành,
Nhớ kỹ tiết trước anh nói thời Tùy Tiêu Cát từng ở 《 ngũ hành đại nghĩa? Luận tương sinh 》nói: Mộc sinh hỏa, gỗ tính ấm áp, hỏa ẩn trong đó, dùi gỗ thì lửa bùng, do đó mộc sinh hỏa; hỏa sinh thổ, lửa nóng do đó có thể đốt gỗ, gỗ đốt thành tro, tro cũng tức là đất, do đó hỏa sinh thổ; Thổ sinh kim, kim tồn tại trong núi đá, ngấm dần mà sinh, tụ đất thành núi, núi tất có đá, do đó thổ sinh kim; Kim sinh thủy, thiếu âm khí, ôn nhuận chảy trôi, kim nung rồi cũng thành thủy, chảy ngầm trong núi, vậy nên kim sinh thủy; Thủy sinh mộc, do nước nuôi dưỡng mà sinh ra, cho nên thủy cũng sinh mộc. Đây là đạo lý ngũ hành tương sinh. Anh ấy nói đây là đạo lý cơ bản nhất, cũng là căn bản, người xưa ngũ hành không rời âm dương, âm dương không rời ngũ hành. Do đó ngũ hành cùng âm dương phải đồng thời đối đãi, không thể tách ra, nếu như nói nước là âm, mộc lại tính thuần dương, vậy chính là âm sinh dương, cũng chính là trước mặt chúng ta bây giờ do cực âm chuyển dương, chỉ cần chịu đựng đến tảng sáng, chính là lúc lão âm chuyển thiếu dương. Có lẽ đây là cơ hội?"
Diệp Vỹ lúc cậu đang nói, không ngừng chuyển động ngón tay, gã có chút giật mình nhìn Chu Quyết nói: "Đúng vậy, đến lúc đó là thời khắc thủy sinh mộc, chúng ta phải chờ. Cậu làm thế nào mà nghĩ ra được?"
Tam Béo hưng phấn nện lưng Chu Quyết nói: "Bạn hiền thật trâu nha, quả nhiên là Tiểu Chu Lang, cư nhiên có thể nghĩ sâu được như vậy."
Chu Quyết ngượng ngùng sờ đầu, cậu cười nói: "Cũng nhờ ghi chép trên sổ tay nhắc nhở tôi, nếu không phải anh Trần. . . . . ."
Lúc cậu nói đến Trần Hạo, mọi người đều không nói gì nữa. Chu Quyết cũng ngừng lại, cậu đổi giọng nói: "Ít nhất chúng ta hiện tại đã có manh mối đại khái, vậy chờ thời cơ thôi."
Diệp Vỹ mím môi nhìn Chu Quyết, nhưng hai tay sau lưng gã vẫn như cũ không ngừng chuyển động ngón tay, Lão Cửu chú ý tới chi tiết này của gã, nhưng không nói gì. Mà vẻ mặt Diệp Vỹ lại sinh ra biến hóa vi diệu, khóe miệng gã có chút nhếch lên. Phảng phất như đã nghĩ thông suốt chuyện gì.
Gã cười nói: "Đã như vậy chúng ta hiện tại hãy lựa chọn trước tới cùng ai tiến vào mộ Quách Phác, ai tiến vào mộ công chúa đi thôi."
Tam Béo nhảy dựng lên nói: "Anh gấp cái gì, hiện tại không phải đang đợi thời gian sao."
Diệp Vỹ nói: "Đừng quên, lão âm chuyển dương chỉ ngay trong khoảnh khắc. Đến lúc đó không được phép có một chút biến số nào. Đến lúc đó ai cũng không biết biến số này có vấn đề thế nào đâu."
Lão Cửu đứng lên nói: "Tôi đồng ý với cách nói của Diệp Vỹ, bây giờ là lúc quyết định rồi."
Tam Béo cũng không cách nào lên tiếng, hắn kiên trì nói: "Tôi muốn đi cùng Lâm Húc, tiến vào mộ Quách Phác."
Khỉ Còi nói: "Tôi nói rồi tôi cùng Chu Quyết một chỗ, cậu ấy đi đâu tôi đi đấy."
Chu Quyết cúi đầu, cậu nói: "Trước đó tôi đã đáp ứng đến mộ phần công chúa. . . . . ."
Diệp Vỹ cười nói: "Rất tốt, tôi cũng đi mộ phần công chúa."
Mọi người mở to mắt nhìn Diệp Vỹ, ai cũng chưa từng nghĩ đến gã sẽ nói vậy.
Khỉ Còi cau mày nói: "Anh lại giở thủ đoạn gì đó?"
Diệp Vỹ nói: "Các cậu đều đã lựa chọn, vậy tôi cũng đưa ra sự lựa chọn của tôi mà thôi, chẳng lẽ việc không rất không hợp lý sao?"
Tam Béo bắt đầu có chút dao động, hắn nghĩ hình như có chút không đáng tin, hắn nói: "Chờ một chút. . . . . . . .Anh nói lý do trước một chút xem, tại sao anh lựa chọn mộ phần công chúa? Có đạo lý gì?"
Diệp Vỹ vẫn như cũ mỉm cười nói: "Không có lý do gì, chỉ là tôi cảm thấy muốn chọn cái kia."
Lão Cửu lúc này nhìn mọi người hắn nói: "Đồng dạng cũng lựa chọn vào mộ phần công chúa."
Tam Béo có chút không chắc, hắn nói: "Hả? Cậu cũng chọn vậy? Các người tới cùng làm trò gì đấy, tôi chẳng hiểu gì cả. . . . . . .Không, tôi cũng chọn mộ phần công chúa!"
Chu Quyết bưng đầu nói: "Chuyện gì xảy ra. . . . . . . cậu đừng có nơi nào nhiều người chọn thì cậu liền chạy sang đó vậy chứ? Cậu cho rằng là lựa chọn siêu thị lớn sao?"
Tam Béo thoáng cái bị nói đến không biết nói gì chống đỡ, hắn tôi nửa ngày, cuối cùng nói: "Vậy Lão Cửu tại sao cậu muốn chọn mộ phần công chúa? Ý tứ gì?"
Ánh mắt Lão Cửu có chút tản mác, hắn như đang hồi tưởng lại gì đó mà nói: "Lúc đầu khi tôi tiến vào đã cảm thấy tôi sẽ còn phải đến đó, nơi đó phảng phất như có thứ gì đó đang chờ tôi."
Tam Béo hỏi: "Thứ gì?"
Lão Cửu có chút ngượng ngừng, hắn thấp giọng vuốt mũi nói: "Một nữ nhân. . . . . ."
Tam Béo làm mặt quỷ nói: "Một nữ quỷ thì đúng hơn."
Lão Cửu không để ý tới lời châm chọc của hắn, nói: "Tôi lựa chọn nơi đó."
Lâm Húc lúc này có chút bất đắc dĩ, ông xen vào nói: "Nhóc béo này đi theo tôi? Vậy e rằng không được đâu à. . . . . . .Như vậy đi để anh bạn Chu đi cùng chúng tôi nhé."
Chu Quyết thoáng sửng sốt, nhưng vẫn gật đầu.
Khỉ Còi sảng khoái nói: "Được, vậy chúng ta sẽ đi mộ phần Quách Phác."
Nhưng không ngờ tới Diệp Vỹ lại mở miệng nói: "Khỉ Còi phải đi theo tôi."
Khỉ Còi phẫn nộ nhìn gã nói: "Dựa vào cái gì?"
Diệp Vỹ nhìn Khỉ Còi nói: "Bởi vì ngày sinh bát tự của cậu vừa vặn hợp với tôi."
Tam Béo nghe câu này, một ngụm không nén kịp trực tiếp bật cười phun ra, ngay cả mặt Chu Quyết cũng đều co rút ý cười.
Trong đại não Khỉ Còi đột nhiên nghĩ tới tình tiết thời xưa nam nữ kết hôn sẽ so sánh bát tự phù hợp, thậm chí xuất hiện mặt của bà mai, nhưng hắn lập tức vẫy rơi ý nghĩ khoa trương đó, mặt của hắn vặn thành một đoàn, hung tợn nói: "Anh muốn bị tôi đánh thành tàn phế không?"
Diệp Vỹ lại mặt mày nghiêm túc nói: "Tôi nói đều là sự thật, bát tự cậu thuộc về cực âm. Mà tôi lại là cực dương, cậu phải cùng tôi một chỗ."
Tam Béo run rẩy bả vai, cười đến chảy cả nước mắt, hắn nói: "Đây xem như là cầu hôn sao?"
Diệp Vỹ tiếp tục nói: "Vốn tôi không nghĩ tới lần này có thể gặp được sự tồn tại của cậu, ngày sinh của cậu thế này kỳ thật vô cùng thích hợp luyện quỷ đồng. . . . . ."
Diệp Vỹ còn chưa nói xong, đấm tay của Khỉ Còi đã tiếp đến rồi, cả thân thể Diệp Vỹ gần như muốn bay ra ngoài. Khỉ Còi còn muốn bổ một quyền, nhưng đã bị Lão Cửu và Chu Quyết kéo lại, hắn chỉ có thể đỏ mắt nói: "Luyện cái đầu ngươi! Tiểu tử ngươi còn dám nói một câu chó má kiểu này, lão tử hiện tại liền phế luôn ngươi. Mẹ nó. . . . . . Tức chết ta rồi. Các người buông ta ra."
Diệp Vỹ bưng cằm, mũi gã đã chảy máu, gã một bên chùi máu mũi, một bên đứng lên nói: "Tôi cũng đâu nói muốn đem cậu luyện quỷ đồng, cậu đã lớn như vậy rồi làm sao mà luyện chứ? Tôi không cần quỷ đồng, bát tự của cậu và Diệp Đĩnh giống nhau. Tôi chỉ muốn nói thể chất của cậu như vậy cùng tôi tiến vào mộ phần công chúa, tôi có thể hoàn thành bí thuật của Diệp gia chúng tôi. Chỉ cần cậu phối hợp tôi có thể bảo trụ một cửa sinh, cậu hiểu chưa?"
Khỉ Còi nghe xong lời này mới hơi chút bình ổn cơn tức, hắn quay lại nói với hai người đang ôm hắn: "Buông tay."
Hai người lập tức buông tay, rất sợ chậm một chút thôi đấm tay nọ sẽ tiếp đến trên người bọn họ. Khỉ Còi thở phì phò chỉ vào Diệp Vỹ nói: "Anh có thể cam đoan không?"
Diệp Vỹ bưng mũi nói: "Nếu không tôi muốn cậu cùng tôi một chỗ làm gì chứ? Cậu cũng đâu phải lão bà của tôi." (Tiêu: Lão bà là chỉ vợ đó, hai bạn đang làm ta kích động để vậy luôn đi :]])
Khỉ Còi nghe được câu nói kia, mãnh một cước, Chu Quyết và Lão Cửu lại vội vàng đi tới kéo hắn, bất quá lần này Diệp Vỹ đã có kinh nghiệm, trước tiên lấy túi chặn lại chỗ hiểm của mình, nếu không một cước kia phỏng chừng sẽ thật sự muốn khiến gã không lấy được lão bà luôn.
Khỉ Còi nóng giận nói: "Buông ra!"
Chu Quyết đầu đầy mồ hôi nói: "Cậu không thể như vậy, Khỉ Còi cậu hãy nghe tớ nói, hiện tại không phải lúc mất bình tĩnh, cậu phải tỉnh táo, cậu phải tỉnh táo. Con mẹ nó cậu đừng giẫm lên chân tớ chứ."
Lão Cửu bắt lấy cánh tay Khỉ Còi nói: "Đúng vậy, Khỉ Còi cậu nghe khuyên một câu đi! Ôi chao, mắt kính của tôi. . . . . ."
Khỉ Còi trợn mắt chờ hai người nói: "Tao biết, buông tao ra, tao sẽ không đánh hắn."
Chu Quyết cùng Lão Cửu liếc nhìn nhau, bọn họ cẩn thận buông tay ra, nhưng thân thể vẫn như cũ kề sát Khỉ Còi, Khỉ Còi dùng bả vai đẩy hai người ra, hắn lau mặt một phen, thở hổn hển như trâu nói: "Được, tôi với anh đi cùng. Mẹ nó, anh mà còn giở trò gì nữa, tôi lập tức đánh anh thành tàn phế suốt đời."
Diệp Vỹ bưng mũi, mặc dù vẻ mặt gã vô cùng bình thản, nhưng Chu Quyết sức quan sát rất mạnh từ trong ánh mắt thằng cha này phát hiện một chút thần sắc sợ hãi.



Thử đọc