Vòng Bảy Người - Chương 43

Tác giả: Thanh Khâu

Đánh dấu

Phá cục
Thúy Nương nắm chặt tay Khất Nhi, lực đạo trên tay lại tăng thêm vài phần: "Nếu còn sống ra ngoài nhất định phải nhớ kỹ những việc này, Khất Nhi em không phải hạng ngu ngốc mà đặc biệt thông minh, tuyệt đối phải tiếp tục sống."
Khất Nhi nắm chắc ngọc bội trong tay, nàng nặng nề gật đầu, Thúy Nương quay đầu lại nhìn thạch bích thật lớn kia, ánh mắt kiên định nói: "Vô luận là chết hay sống chúng ta cũng phải đến đó, có lẽ chúng ta đều chết, nhưng chỉ cần người nào còn sống để ra ngoài thì không được quên những người này, vô luận là đã chết, hay còn sống. Không thể quên bọn họ. . . . . . Quyết không thể!"
Nói xong Thúy Nương làm ra một động tác khiến tất cả mọi người kinh ngạc, nàng cư nhiên nắm lên một con Tương trùng rồi nhét vào trong miệng, cau mày ngấn lệ mà nuốt sống con trùng này xuống, sau khi ăn xong, nàng không nhịn được mà buồn nôn, nhưng nàng vẫn lấy tay che không để cho mình nhổ ra. Mọi người nhìn động tác của nàng đều kinh ngạc vạn phần, mọi người trong lúc nhất thời đều nói không nên lời, Lâm Húc khó tin hỏi: "Thúy Nương! Cô làm cái gì vậy?!"
Thúy Nương khoát tay nói: "Trong chúng ta có một người phải ăn trùng này, làm cho mình trở thành túc thể của mấy con trùng này, bằng không vô pháp thông qua thần đạo sẽ bị lượng lớn Tương trùng bao phủ."
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Lâm Húc đứt quãng hỏi: "Cô ăn. . . . . .Cô ăn thì sẽ thế nào?"
Thúy Nương cười thảm lắc đầu, nhưng không nói gì. Sau đó nàng chỉ vào thạch bích tràn đầy bích họa kia nói: "Thạch bích này kỳ thật ở giữa trống rỗng, mặt sau của nó còn có một con đường, con đường này chính là thần đạo thông đến mộ Quách Phác, chúng ta phải từ đó đi vào, nhưng chúng ta không thể đốt đèn, bằng không nhiệt lượng của ánh lửa sẽ dẫn tới nhiều trùng hơn, chúng ta phải trèo lên thạch bích này trong bóng tối."
Lâm Húc ngẩng đầu nhìn thạch bích cực lớn, mặc dù phía trên quả thật còn có chút đá tảng gồ ghề mấp mô có thể vịn tay vào, nhưng việc này độ khó cực kỳ cao, huống chi còn không có ánh sáng cơ hồ đánh cược với số mệnh, té xuống sẽ thịt nát xương tan ngay.
Khất Nhi mở bím tóc, dùng buộc tóc treo ngọc bội ở ngực, đặt sát áo lót. Sau đó giắt dao găm ở bên hông, nàng ngẩng đầu nhìn thạch bích nói: "Đi, trèo qua thôi."
Lúc này Phùng Lộc Hỉ lộ vẻ khó xử nói: "Các vị đều là cao thủ võ lâm, nhưng tiểu nhân tôi tay trói gà không chặt, chẳng lẽ muốn tôi cũng giống các vị vượt nóc băng tường? Mấy vị đại gia cô nãi nãi à, các người cũng không thể vứt tôi lại ở. . . . .Ở chỗ này nha!"
Lâm Húc nhìn vách đá, anh nói: "Tất cả mọi người cũng không nhất định phải bò lên hết, tôi nhìn ở giữa thạch bích có một chỗ lõm sâu, hơn nữa đá tảng phía dưới tương đối nhiều, cho nên trèo rất tốt, chúng ta chỗ này có sợi dây của Lục gia lưu lại, đến lúc đó có thể cho Phùng Lộc Hỉ kéo lên.
Lưu Phi liên tục thở dài nói: "Tiểu tử này thật con mẹ nó vướng chân vướng tay, sao ngươi vẫn còn sống được chứ?"
Phùng Lộc Hỉ bị Lưu Phi nói sắc mặt một trận trắng một trận hồng, lại không biết nói gì chống đỡ. Lâm Húc ngắt lời nói: "Nếu mấy người chúng ta đã cùng mắc nạn, lại còn thề trở thành huynh đệ dị tính, cả gia đình lớn như vậy đều là anh em, vô luận là ai trong chúng ta cũng không thể vứt bỏ lại."
Lưu Phi cảm thấy mình nói lỡ, nhưng rồi lại không muốn cúi đầu chịu thua, cậu hất tay Lâm Húc đang khoát trên vai mình ra, hừ một tiếng, bất quá đồng thời lại cũng vác sợi dây dưới đất kia lên vai.
Lâm Húc cười khổ lắc đầu, anh quay đầu lại nhìn Thúy Nương, sắc mặt Thúy Nương bởi vì nuốt trùng mà trở nên cực kỳ trắng bệch, trong lòng Lâm Húc không nỡ, nhưng cũng vô kế khả thi. Anh nói khẽ với Thúy Nương: "Được rồi, chúng ta đi thôi."


【 Hiện đại 】
Trần Hạo đọc đến đây, tay không nhịn được có chút run rẩy, nghĩ thầm chẳng lẽ chị và mình đã định trước sẽ bị cuốn vào? Vẻ mặt mọi người cũng đều vô cùng phức tạp, Khỉ Còi ân cần hỏi: "Ngọc bội kia anh Trần có không?"
Trần Hạo nói: "Không có, nếu lưu lại người nhà tôi nhất định sẽ nói, thế nhưng chưa từng có thứ đồ kia."
Tam Béo sốt ruột nói: "Đừng cắt ngang, tiếp tục đọc đi nha!"
Không ngờ tới lúc này Diệp Vỹ lại ngắt lời: "Ngọc bội kia có thể đã không còn nữa."
Tam Béo thấy thằng cha này lại đang nói chuyện xúi quẩy, vội vàng hỏi ngược lại: "Làm sao anh biết? Anh còn nói bằng cái giọng điệu chó má này nữa."
Diệp Vỹ không phản ứng hắn, lúc này Trần Hạo tiếp lời Diệp Vỹ: "Bởi vì nếu Khất Nhi còn sống sót ra ngoài, ngọc bội kia có lẽ đã phát huy tác dụng của nó, vật đã dùng qua một lần như vậy có lẽ sẽ không thể dùng nữa."
Tam Béo thất vọng nằm rạp trên ghế, Chu Quyết nói: "Bất quá chúng ta cũng gần như đã biết âm dương đạo kia ở đâu rồi. Nếu ngọc đã mất, vậy tác dụng của khối ngọc nọ là gì?"
Khỉ Còi nói: "Vậy chúng ta tiếp tục xem thôi, nói không chừng sẽ biết nhiều thông tin hơn."
Mọi người vừa muốn gật đầu tiếp tục, nhưng con huyền miêu nọ lại kêu lên một tiếng thê lương, trong lòng mọi người căng thẳng, quay đầu lại nhìn con mèo nọ, con mèo nọ không biết vì sao quay về hướng cửa sổ giương nanh múa vuốt. Khi mọi người ở đây nín thở nhìn cửa sổ, đột nhiên cửa sổ thoáng cái bị vật gì đó thổi bung, mọi người đều tự che đầu tránh gió, ngẩng đầu lên lần nữa ngoài cửa sổ lại không hề có gì.
Khỉ Còi nuốt nước miếng hỏi: "Thế này. . . . .Là thế nào. . . . . . ?"
Hắn còn chưa nói hết Diệp Vỹ đã túm hắn sang, lấy tay bưng kín miệng hắn. Đáng tiếc như thế vẫn không kịp, thình lình lực trùng kích còn lớn hơn từ ngoài cửa sổ vọt đến.
Trần Hạo chỉ kịp hô to: "Nằm xuống!"
Sau đó cửa sổ phát ra một tiếng vang thật lớn, chờ bọn họ ngẩng đầu lên cư nhiên phát hiện cửa sổ đã không thấy đâu nữa, lực trùng kích cực đại đập cửa sổ đến nát bấy, nhưng lực trùng kích dù lớn như thế những vẫn như cũ không hề có vật gì, mọi người không dám phát ra mảy may thanh âm nào nữa, mà ngay cả tiếng thở dốc cũng tắt trong cổ họng, không dám phát ra.
Mọi người ở đây gắt gao nhìn chằm chằm địa phương đã không còn cửa sổ nọ, cùng đợi xem tiếp theo sẽ có cái gì phát sinh, nhưng chỉ có sự yên tĩnh hít thở không thông kéo dài làm cho người ta phát điên.
Diệp Vỹ cười khan nói: "Xem ra có cái gì đó không muốn chúng ta tiếp tục đọc nữa. . . . . ."
Trên cánh tay Tam Béo bị thủy tinh cắt rất nhiều vết xước, hắn nói: "Mẹ nó tao lại chịu xui xẻo, nếu không muốn chúng ta tiếp tục đọc nữa, thì còn để chúng ta đọc làm gì?"
Trần Hạo nói: "Các cậu còn nhớ không? Trong nhật ký Như Lan nói có hai quỷ hồn đang quấy rầy chị ấy."
Chu Quyết bất động thanh sắc đẩy cánh tay Trần Hạo ra, cậu nói: "Nói cách khác có hai loại sức mạnh kiềm chế chúng ta, một loại là muốn chúng ta tiếp tục đọc sách, tựa như loại dục vọng không cách nào khắc chế này, tiếp tục đọc tiếp biết chân tướng cuối cùng của câu chuyện, mà loại thứ hai còn lại là chướng ngại sẽ tự dưng xuất hiện nọ, tựa như đang nhắc nhở chúng ta không thể đọc nữa. . . . . ."
Khỉ Còi ngơ ngơ hỏi: "Loại nào mới là. . . . . .Muốn cứu chúng ta?"

Diệp Vỹ đưa tay sờ gương mặt của Khỉ Còi bị gã đặt dưới thân, giống như đang sờ con mèo kia mà cười nói: "Có lẽ đều muốn chúng ta chết thì sao? Lúc cậu cầu xin kẻ khác cứu mạng, chính là đem mình đặt vào hoàn cảnh nguy hiểm nhất, biết không?"
Khỉ Còi chán ghét đẩy gã ra, phủi mặt nói: "Phi, ai cần người cứu? Tên biến thái này đừng xem tôi là mèo."
Diệp Vỹ hắc hắc cười một tiếng nói: "Xin lỗi, hành động thói quen."
Khỉ Còi giơ đấm tay lên định đánh người, lúc này lại vang lên tiếng đập cửa dồn dập, bọn họ như chim sợ cành cong, Trần Hạo cẩn thận mở cửa, đột nhiên ngoài cửa cứng ngắc mọc ra một cái tay, mọi người hít ngược một ngụm khí lạnh, nhưng khi nhìn kỹ lại mới phát hiện cái tay kia có chút quen thuộc, nhìn kỹ lại mới thấy đồng hồ trên cánh tay kia càng quen hơn nữa. Sau đó cửa truyền đến một thanh âm quen thuộc.
Ngoài cửa người nọ nói: "Trần Hạo, là tôi, đừng đóng cửa kẹp tay tôi à. . . . . ."
Trần Hạo lúc này mới thoáng thở phào một hơi, anh mở cửa, ngoài cửa cư nhiên là anh chàng Lý Phóng, Lý Phóng nhìn thấy mọi người sắc mặt quỷ dị, nói: "Các cậu làm sao vậy?"
Trần Hạo ổn định tâm tình, bình thản hồi đáp: "Không có gì. Cậu tới làm gì?"
Lý Phóng nói: "À, tôi nghĩ cả đêm vẫn cảm thấy nên đưa thứ này cho cậu, đây là tôi phát hiện được lúc chỉnh lý di vật của sư phụ, không biết các cậu có cần không." Anh ta nghi hoặc nhìn cửa sổ, lại nhìn bọn họ một chút, bất quá không ai định giải đáp nghi vấn của anh ta. Anh ta khó xử ho khan vài tiếng, từ trong túi lấy ra một hộp bánh sắt. Anh ta mở hộp ra bên trong có rất nhiều phong thư.
Mọi người cầm lên phát hiện, địa điểm của những bức thư này đều chỉ có một, không phải đâu khác mà chính là "Nghênh Tân trấn" cổ quái kia. Mọi người nhất thời cảnh giác, bởi vì bọn họ đều biết nơi đó chính là âm dương đạo thần bí trên bản đồ.
Lý Phóng nói: "Mấy thứ này tôi phát hiện dưới đáy giường của sư phụ, vì nơi đó chính là địa chỉ lúc đầu cậu muốn tôi tới đón cậu, tôi chung quy cảm thấy hình như việc này có liên quan đến các cậu, tôi nghĩ cả đêm cuối cùng quyết định giao nó cho các cậu."
Trần Hạo không nói gì, anh mở một bức thư trong đó, phát hiện người gửi cư nhiên là Lâm Húc. Lập tức hai người Trần Hạo và Diệp Vỹ đều phát ra tiếng than nhẹ, ai cũng chưa từng nghĩ nhân vật chính của quyển sách này, người tự thuật, có lẽ cũng là tác giả --- Lâm Húc, cư nhiên sẽ viết thư cho giáo sư Mã, hơn nữa nhìn xem ngày tháng của thư cư nhiên có thể ngược dòng đến trước cách mạng văn hóa. Lần lần lượt lượt đến tận giờ vẫn có thư như cũ, thậm chí còn có thiệp mừng năm mới gì gì đó, nói cách khác có lẽ giáo sư Mã đã sớm quen biết Lâm Húc. Vậy tại sao ông còn muốn giả vờ không biết gì trước mặt Trần Như Lan, sau đó mới liên lạc.
Giấu giếm chồng chất thế này là vì cái gì?"
Trần Hạo nhìn nội dung bức thư, bên trong đều là một vài việc vặt, chẳng mảy may nói tới chuyện bảy người. Thỉnh thoảng còn có thảo luận về kim thạch học, nếu không phải chữ ký cuối cùng kia, ai cũng không nghĩ có quan hệ gì với vòng bảy người.
Nhưng lúc này Chu Quyết lại nói một vấn đề trọng yếu, cậu mở miệng nói: "Lâm Húc nói không chừng còn sống, ông ta còn ở. . . . . Nghênh Tân trấn!"
Tam Béo kích động nhìn cậu, hắn nói: "Tìm được ông ta, có lẽ có thể biết làm thế nào phá giải lời nguyền, nếu sách cũng có thể là ông ta viết, vậy chúng ta có lẽ không cần phải đến mộ Quách Phác làm gì, cũng không cần quản nó có đúng là âm dương song sinh mộ gì hay không."
Trần Hạo đặt thư về trong hộp, nói với Lý Phóng: "Hộp này trước hết để lại cho chúng tôi nhé."
Lý Phóng như còn lời gì muốn nói, nhưng chỉ gật đầu, anh ta đi đến cửa phòng thì quay đầu lại hỏi: "Tiểu Mai. . . . . . Em ấy. . . . . ."
Ánh mắt đám người Chu Quyết buồn bã, nhưng Trần Hạo chỉ nhàn nhạt nói: "Chúng tôi không gặp được em ấy."
Lý Phóng ngược lại thở dài một hơi, anh ta gật đầu nói: "Tôi biết rồi, các cậu. . . . . .Phải cẩn thận."
Diệp Vỹ khẽ cười nói: "Tại sao cậu không cho cậu ta biết, Quách Mai đã chết?"
Trần Hạo không nhìn gã, anh chỉ nhét hộp vào balô, sau đó nói với mọi người: "Mọi người chuẩn bị một chút, chúng ta phải quay về Ngênh Tân trấn, mọi người tốt nhất chuẩn bị một chút, dựa theo trong sách đã nói thôn trang ngầm cổ quái kia ngay dưới từ đường. Có lẽ lúc này đây chính là cơ hội cuối cùng của chúng ta."
Chu Quyết thấy mọi người vẻ mặt thống khổ, vội vàng nói: "Có lẽ chúng ta còn có thể tìm được Lâm Húc, ông ta có lẽ sẽ biết phương pháp làm thế nào để bảo vệ tính mạng, tóm lại trước khi còn chưa tìm được Lâm Húc, chúng ta vẫn còn hy vọng."
Mặc dù lời này không có tác dụng gì, nhưng tốt xấu xem như là an ủi, dưới sự trợ giúp của Lý Phóng, bọn họ rốt cuộc biết được lượng lớn trang bị Trần Hạo vốn đã dự tính trước đó, kỳ thật cũng chính là một vài dụng cụ mà các nhà leo núi cần dùng, chờ hết thảy thỏa đáng, mọi người sau khi ăn uống xong một lần nữa trở lại Nghênh Tân trấn. Nhưng lúc này đây so với lần đầu xuất phát tới đó càng thêm nặng nề.
Trần Hạo không để Lý Phóng đưa bọn họ đi, mà lựa chọn thuê một chiếc xe tải, có lẽ anh không muốn Lý Phong can dự vào mang đến cho bọn họ biến số gì nữa, hoặc anh sợ Lý Phóng cũng chọc phải phiền toái gì đó. Bất quá từ những cái chết lần lượt phát sinh, Trần Hạo đã không nói thêm lời nào nữa, anh trầm mặc giống như một khối đá bướng bỉnh, thừa nhận tất cả áp lực và bất an, cũng đồng thời còn phải tìm ra một đường sống sót nọ, Chu Quyết đôi khi nghĩ nếu như không có Trần Hạo cậu có thể đi xa được đến đâu?
Ngồi trong xe, mọi người không ai nói chuyện với nhau, ngay cả Tam Béo ngày thường sôi nổi nhất giờ phút này cũng không nói chuyện, nếu là bình thường Chu Quyết khẳng định sẽ dẫn đầu cười nhạo Tam Béo giả vờ thâm trầm, nhưng lúc này đây ai cũng mất đi tâm tình đùa giỡn. Lão Cửu từ Kỳ Lân trấn trở về, thì không ngừng ho khan, sắc mặt cũng càng ngày càng tái nhợt. Khỉ Còi hỏi hắn làm sao vậy, hắn cũng không nói, chỉ là cơn ho khan kịch liệt này làm cho người ta nghe mà không cách nào an tâm nổi. Trong mắt Lão Cửu sinh khí càng ngày càng ít, hắn rất ít chuyển động con ngươi, đôi khi chỉ ngơ ngác ngồi phảng phất như không hề nghe bọn họ thảo luận nữa.
Duy nhất còn mỉm cười chỉ có Diệp Vỹ, gã ôm con hắc miêu nọ, giống như đi du lịch nhìn ngoài cửa sổ. Thình lình Diệp Vỹ gọi Chu Quyết, gã chỉ ngoài cửa sổ nói: "Các cậu nhìn xem, đó chính là nơi xe trật đường ray lần đó. Đây chẳng phải là ý trời sao?"
Chu Quyết theo hướng gã chỉ nhìn lại, nơi đó quả thật chính là chỗ cậu lạc một mình trốn ra được, còn có khoảnh đất trống nọ, bọn họ phảng phất như một đám người đang bước trên con đường mà người trước dùng tính mạng lưu lại, nếu toàn bộ bọn họ đều thất bại nữa. . . . . Vậy bọn họ có thể lưu lại cái gì đây?
Chinh là con đường kia, chỉ là lúc đầu cậu đi bộ, còn bây giờ là ngồi xe, cảnh sắc vốn đơn điệu khiến người ta phát điên, Chu Quyết cư nhiên bắt đầu có chút lưu luyến. Lúc này Trần Hạo cũng không rảnh rỗi, trong tay của anh cầm bản đồ không ngừng so sánh với bản đồ điện tử, dùng máy tính tính toán gì đó. Trên con đường này Trần Hạo là linh hồn của cả đội ngũ, tựa như Trần Như Lan năm đó, hoặc sớm hơn trước đó là Hổ Tử, Lâm Húc. Mỗi một vòng bảy người đều có nhân vật như vậy, lúc con người gặp phải nguy cơ, đều theo thói quen mà dựa vào kẻ mạnh hơn.
Vậy kẻ mạnh sẽ dựa vào cái gì đây?
Trần Hạo buông bản đồ, anh xoa mũi nói: "Tôi đã tính toán, vị trí của Nghênh Tân trấn vô cùng xảo diệu, đối với phong thủy mà nói, nó vừa vặn ở khởi điểm tiềm năng của mộ phần công chúa, nói cách khác tiềm năng long mạch của mộ phần công chú đều có nguồn gốc từ nơi này."
Chu Quyết nói: "Nhưng thôn ngầm nơi đó cũng là thần đạo của phần mộ Quách Phác. . . . . ."
Trần Hạo gật đầu nói: "Đúng vậy, cho nên vị trí của nó vừa vặn ở vị trí trung tâm mộ Quách Phác và mộ công chúa, chính vì có chỗ này, mới có thể hình thành cái gọi là kết cấu phong thủy của âm dương song sinh mộ."
Tam Béo quay đầu hỏi Diệp Vỹ: "Anh lần trước nói phải đồng thời tiến vào? Đáng tin không? Nói thế là sao?"
Diệp Vỹ tiếp tục vuốt mèo, gã híp mắt nói: "Rất đơn giản, chỉ cần đồng thời đều có người tiến vào hai phần mộ, vậy âm dương song khí của song sinh mộ sẽ bị phá hư, cơ quan vốn dùng để phòng ngừa kẻ trộm mộ này cũng sẽ vì vậy mà ngừng mở ra. Nói ví dụ Lâm Húc và Lão Cửu đều gặp phải ảo giác này. . . . . ."
Lão Cửu nghe gã nói vậy, kích động run rẩy bả vai nói: "Tuyệt đối không phải là ảo giác, đây đều là sự thật."
Diệp Vỹ cũng không cùng hắn cãi cọ, chỉ nói: "Tới đó làm thế nào tiến vào, sau khi tiến vào sẽ xử lý ra sao việc này phải xem Trần Hạo. Tôi nếu cái gì cũng biết tôi cũng sẽ không hứng thú đến đây làm gì."
Trần Hạo nhìn Diệp Vỹ, mà ý cười trong ánh mắt Diệp Vỹ lúc này đã không còn sót lại chút nào, lưu lại chỉ là một loại trấn định không chút gợn sóng. Trần Hạo nói: "Trước tìm được Lâm Húc đã rồi hãy nói."
Diệp Vỹ lại mỉm cười, gã nhàn nhạt nói câu: "Tới rồi."
Quả nhiên tài xế ngừng xe, hắn chỉ vào đường nhỏ phía trước nói: "Mấy chú em, nơi này chính là lối vào, phía trước thật sự quá khó đi, các cậu xuống ở đây thôi. Tôi có thêm mấy đồng lẻ cũng không giúp các cậu được."
Mọi người lưng đeo balô bước xuống xe, chỗ này mặc dù đã tới một lần, nhưng chung quy cảm giác như cho tới giờ vẫn chưa hề tới vậy, có lẽ bầu không khí nơi này thật sự quá tang khí. Bọn họ dựa theo trí nhớ tìm được nhà khách nọ, lúc này cửa nhà khách vẫn như cũ bày rất nhiều vòng hoa giấy, cửa còn đầy tro tiền giấy vừa mới đốt.
Bà chủ thấy bọn họ trở lại cũng một trận buồn bực, bất quá vẫn chạy lại hô: "Tại sao trở lại? Trễ tàu hỏa rồi sao?"
Trần Hạo bắt đầu hỏi han: "Chúng tôi lần này tới tìm người, xin hỏi dì biết một người tên Lâm Húc không?"
Ánh mắt bà chủ thoáng cái trở nên cực kỳ hoảng sợ, bà cúi đầu đi trở về: "Tôi không biết. Nơi này không có người đó."
Mấy người nhìn nhau, biết bà chủ này khẳng định biết gì đó, Chu Quyết đi theo, cậu hỏi: "Bà chủ không gạt dì chúng tôi biết lai lịch của thôn này, chuyện dì kể cho chúng tôi lúc đầu hơn phân nửa chỉ là lời nói dóc để ứng phó. . . . . ."
Bà chủ lúc này mới ngẩng đầu nhìn thanh niên trẻ tuổi trước mắt này, lại nhìn trang bị của bọn họ, bà suy nghĩ thật lâu thở dài nói: "Việc này tôi thật sự không thể nói, thế này đi, để tôi dẫn các người đến chỗ ông già cửa hàng bán quan tài, lời của ông ấy mới chắc chắn."
Bà chủ cởi tạp giề, bà và ông chủ thì thầm với nhau, người đàn ông lập tức lắc đầu, nhưng nhìn ra được người đàn ông này sợ vợ, bà chủ vừa trừng mắt ông chủ liền không dám nói nữa, chỉ vẫn như cũ cau mày nhìn hình dáng miệng như là đang nói không được. Bà chủ mặc kệ người đàn ông, bà đi ra nói: "Tôi mang các cậu đi, các cậu cứ trực tiếp tìm ông ta, đừng trở về tìm chúng tôi nữa. Tôi được gả sang đây, không ngờ tới gặp phải chuyện xui xẻo như vậy, đáng tiếc nhà mẹ đẻ tôi quá xa muốn về cũng không có biện pháp. Con cái cũng đã hơn mấy đứa, chỉ có thể ở chỗ này cắm rễ. Các cậu cũng đừng hại nhà chúng tôi."
Chu Quyết liên tục nói được, bất quá ánh mắt vẫn liếc về nam nhân đang đứng ngồi không yên trong nhà kia, hắn nhìn thấy Chu Quyết đang nhìn, sợ đến vội vàng trốn vào buồng trong, tựa như bọn họ là yêu quái gì vậy.
Bà chủ cắn răng một cái, mang theo mấy người Chu Quyết ra khỏi nhà khách, dọc theo con đường trải đá phiến gồ ghề mấp mô, nơi này vốn đã tiêu điều, mà bên cạnh đường này ngay cả một hộ gia đình cũng không có, ở trên đường còn có thể nhìn thấy giấy hoa và người giấy bị giẫm nát. Trong bùn đất bên cạnh còn cắm rất người nhang đèn, bởi vì sắc trời đã có chút mờ tối, gió thu nổi lên khiến con đường này càng có cảm giác như quỷ đạo âm u.
Người phụ nữ dường như rất sợ hãi, bà chỉ vào phía bên phải con đường nọ nói: "Cửa nhà có một khúc cây khô đó chính là nhà của Lỗ A Công, các cậu đi tìm ông ấy đi, tôi còn phải trở về nấu cơm, bất quá tôi phải cảnh cáo trước, các cậu đừng đến nhà của chúng tôi nữa, chúng tôi không làm ăn với các cậu."
Nói xong đầu cũng không quay lại rất nhanh đi trở về, đến cuối cùng dứt khoát một đường chạy trở về. Chu Quyết nhìn ngôi nhà phía trước đích xác có chút ánh đèn hắt ra, cậu nói: "Chúng ta đi thôi."
Càng đến gần căn nhà nọ, lại càng nghe được một loại thanh âm đơn điệu. như là đang mài dao. Bọn họ đẩy cửa tiến vào, phát hiện trong khoảnh sân không lớn lắm bày đầy quan tài, mà loại thanh âm đơn điệu này không phải mài dao mà là đang bào gỗ, một ông già gầy gò chỉ mặc áo cộc và quần cộc đơn giản, trễ như vậy mà vẫn còn đang làm quan tài.
Chu Quyết mở miệng hỏi: "Xin hỏi, là ông chủ cửa hàng quan tài phải không?"
Ông già không ngừng hoạt động trên tay, cũng không phản ứng bọn họ. Chu Quyết muốn dò xét một chút nữa, không ngờ Diệp Vỹ lại giành trước một bước mở miệng nói: "Hay là nên hỏi, ông là Lâm Húc phải không."
Ông già rốt cuộc ngừng bào gỗ, ông ngẩng đầu nhìn những trước mắt hồi lâu, sau đó lại khôi phục động tác đơn điệu ban đầu, Diệp Vỹ còn muốn tiếp tục nói, lúc này đây lại bị Trần Hạo ngăn cản, anh đi tới bên cạnh ông già, vẫn trầm mặc nhìn động tác của ông, tất cả mọi người nín thở chờ anh nói gì đó, nhưng Trần Hạo một câu cũng không nói, chỉ lẳng lặng nhìn đôi tay thô ráp của ông già nọ.
Rốt cuộc ông già mở miệng nói trước: "Các người tới tìm ta có chuyện gì?"
Trần Hạo mở miệng nói: "Vấn đề của tôi chính là vấn đề của người trước đó, cho nên tôi đang đợi ngài trả lời."
Ông già nhếch miệng, ông lau mồ hôi trên cổ, chỉ vào ván quan tài bên cạnh nói: "Ngồi đi."
Khỉ Còi bối rối nói: "Bảo chúng tôi ngồi trên quan tài? Thế này. . . . . ."
Ông già lắc đầu cười nói: "Quan tài chỉ sau khi đặt thi thể vào mới là quan tài, trước đó chỉ là một đống gỗ. Có sao đâu."
Trần Hạo là người đầu tiên ngồi lên, ông già nhìn anh gật đầu nói: "Cậu làm tôi nhớ đến một người."
Trần Hạo nhìn ông ta nói: "Khất Nhi phải không?"
Ông già lau mồ hôi, không trả lời anh, Chu Quyết có chút khó nén được, cậu hỏi: "A Công, ngài thật là Lâm Húc sao?《 Vòng Bảy Người 》có đúng là do ngài viết không? Việc này rất quan trọng!"
Ông già chẳng hề có ý trả lời bọn họ, ông đứng phắt dậy, dứt khoát trở lại trong nhà. Lưu lại đám người kia mắt to trừng mắt nhỏ, Tam Béo mắng: "Cái trò gì đây, giả thần giả quỷ! Rốt cuộc có phải là ông ta không hả."
Lão Cửu nói: "Không thể khẳng định, bất quá xem chừng ông già khẳng định biết rất nhiều chuyện, nếu không ông ta cũng sẽ không một mình đợi ở đây làm quan tài lâu như vậy."
Diệp Vỹ nói: "Nếu ông ta không phải thì sao?"
Chu Quyết nhíu mày hỏi: "Vậy ông ta là ai?"
Vừa dứt lời, ông già từ trong phòng đi ra, ông cầm mấy cái chén và ấm trà, rót cho mỗi người bọn họ một ly nói: "Uống trước một ngụm, những người trẻ tuổi, con đường này rất khó đi."
Chu Quyết nghe ra trong lời này của ông già một câu hai nghĩa, nhưng rồi lại không biết trả lời thế nào mới tốt, lúc này Trần Hạo thành thạo tiếp nhận chén trà, anh nghiêm túc hồi đáp: "Có khó đi chăng nữa cũng phải đi, không còn đường quay đầu rồi."
Ông già cười hắc hắc, tự mình uống một ngụm, lại liếc mắt nhìn mỗi người bọn họ sau đó nói: "Giống. . . . . .Chân tướng. . . . .Tựa như chúng ta năm đó. . . . . ."
Trần Hạo nói: "Ngài chính là Lâm Húc sao."
Ông già nhắm mắt lại, ông rốt cuộc gật đầu, khi ông mở mắt ra lần nữa, trong mắt càng thêm nhiều tang thương. Ông nói: "Ta vẫn luôn chờ mọi người tới tìm ta. . . . . . Hoàn thành ước định kia. . . . . ."
Mọi người thấy ông ta rốt cuộc đã thừa nhận, trong lòng kích động nói không nên lời, liếm môi nghĩ muốn hỏi, bất quá vẫn là Trần Hạo mở miệng trước nói: "Chẳng lẽ trước đó chưa có ai từng đến tìm ông?"
Lâm Húc lắc đầu nói: "Chưa từng. . . . . .Các cậu là những người đầu tiên trở về tìm tôi."
Trần Hạo cau mày nói: "Ông chưa từng nghe cái tên Trần Như Lan? Năm năm trước hẳn là còn có một nhóm người đã tới đây."
Lâm Húc nói: "Không có."
Ánh mắt Trần Hạo ảm đạm cúi đầu, Chu Quyết thấy thế vội vàng nói: "Vậy ngài làm sao biết giáo sư Mã? Chúng tôi từ trong những bức thư ông viết cho giáo sư Mã tìm được ông đó."
Lâm Húc cau mày nói: "Lão Mã à. . . . . Ta và lão Mã bạn bè đã nhiều năm, sau kháng chiến chống Nhật ta không rời khỏi đại lục, mà về chỗ này, thời kỳ cách mạng văn hóa ta đã bị phê đấu, cuộc sống trải qua rất không dễ dàng, đều là lão Mã giúp đỡ ta. . . . . . Cho nên ta còn đang suy nghĩ xem ai mà lại biết ta đang ở đây."
(Tiêu: "phê đấu" ý tứ giống như "phê phán" hoặc "phê bình", nhưng trong cách mạng văn hóa phê đấu có vũ lực và phá hoại, phê đấu lấy hình thức đoàn thể tiến hành, tỷ như phê phán đại hội, đi diễu phố, võ đấu, xét nhà, đập phá di sản văn hóa, đem những người hoặc những chuyện trái với tư tưởng và ý chỉ chủ đạo của Mao Trạch Đông công khai, sau đó tiến hành phê bình, công khai vũ nhục, phá hoại công trình hoặc đồ vật, gây hại đến thân thể, thậm chí sát hại.)
Chu Quyết nói: "Vậy Vòng Bảy Người là ngài viết sao?"
Lâm Húc uống một ngụm trà, ông không nhìn Chu Quyết, mà nhìn về hướng của từ đường: "Đúng vậy. . . . . .Đây là chuyện ta đã đáp ứng Thúy Nương, cô ấy đã chết, ta cuối cùng không thể bảo vệ cô ấy, ta đã đáp ứng cô ấy, nếu còn sống sót trở ra, cuối cùng nhất định sẽ ghi nhớ sự tình này. . . . . ."
Khỉ Còi như có điều suy nghĩ mà nói: "Cho nên ông mới viết quyển sách kia, nhưng quyển sách kia tại sao lại quỷ dị vậy chứ? Việc này có dụng ý gì?"
Lâm Húc dừng một chút, ông hỏi ngược lại: "Cái gì quỷ dị?"
Ông vừa hỏi vậy, trái lại khiến mọi người Trần Hạo không cách nào nói tiếp, Tam Béo thì trừng to mắt, ngay cả Diệp Vỹ vốn không có tâm tư nghe bọn họ nói chuyện cũng thay đổi sắc mặt.
Chu Quyết hỏi: "Ngài. . . . . . . Ngài viết sách này không phải có. . . . . . .Lời nguyền sao?"
Lâm Húc lắc đầu nói: "Không, nếu có lời nguyền ta sẽ không viết xuống, quyển sách này chỉ là tự thuật những chuyện xảy ra sau khi ta gặp được Thúy Nương bọn họ, cuối cùng ta đáp ứng Thúy Nương dùng tóc của cô ấy xếp trong sách, sau lại bởi vì cách mạng văn hóa, ta không thể giữ sách bên người vì vậy giấu nó trong một thư viện ở Thượng Hải, nhưng chờ lúc ta đến lần nữa sách đã không thấy đâu."
Trần Hạo nói: "Ông viết nó để làm gì?"
Lâm Húc nói: "Chỉ dẫn, chỉ dẫn này có thể chân chính giải phóng linh hồn của những người đáng thương kia. Đây là ước định cuối cùng của ta và Thúy Nương." Nói xong ông nhìn Trần Hạo nói: "Khất Nhi cuối cùng bảo quản mấy thứ đó."
Tam Béo thật sự không nhịn nổi nữa, hắn nâng chén trà đưa đi tới trước mặt Lâm Húc nói: "Đại gia, Lâm đại gia! Chuyện ông viết chẳng lẽ có quỷ hay không ông cũng không biết? Còn có thế cục bảy người gì đó, cái gì bảy người xuất hiện chúng ta sẽ chết. Chẳng lẽ ông không biết? Đại gia ông rốt cuộc có phải già rồi hồ đồ hay không?"
Lâm Húc bị nói có chút buồn bực, ông nghiêng đầu nhìn mọi người nói: "Không có. . . . . . Căn bản không có cục diện bảy người gì cả. Vô luận là nhiều ít bao nhiêu người đều không sao cả, chỉ cần tiếp xúc với mộ công chúa, sẽ bị dính vào, cùng nhân số không có liên quan gì."
Mọi người nghe nói thế, cũng không nhịn được đứng dậy, bọn họ nhìn Lâm Húc, Lâm Húc cũng bị động tác của bọn họ dọa sợ, Trần Hạo tự nhủ: "Không có. . . . . .Nhân số hạn chế. . . . . ."



Thử đọc