Vòng Bảy Người - Chương 17

Tác giả: Thanh Khâu

Đánh dấu

Chướng ngại đọc
"Ding doong! Ding doong!"
Ngay khi đám Chu Quyết, Trần Hạo đọc đến thời khắc mấu chốt, đúng như dự đoán lại bị người cắt đứt tiến độ, mọi người ngẩng đầu, Trần Hạo ra hiệu mọi người dừng trước, anh đi mở cửa.
Cửa mở ra, phát hiện không phải ai khác, chính là Phùng Lão Cửu. Trong tay của hắn cầm một bưu kiện, có lẽ đi cầu thang có chút gấp gáp, tỏ ra vài phần thở không ra hơi. Trần Hạo bất động thanh sắc để cho Lão Cửu vào nhà, Phùng Lão Cửu khách khí hàn huyên vài câu, liền vào phòng. Phát hiện Chu Quyết, Tam Béo và Khỉ Còi đều có mặt, liền đi tới trước mặt bọn họ nói: "Tao đoán bọn mày sẽ ở đây mà, gọi điện đến nhà Chu Quyết, mẹ mày nói sáng sớm đã không thấy bóng dáng mày đâu, trước không nói chuyện này, tao tới đưa đồ cho các người."
Đã được Trần Hạo chỉ rõ, mọi người đều biết Lão Cửu này là một cao thủ nói dóc, hành động của hắn đã đạt tới cấp bậc của Dustin Hoffman rồi. Cho nên mặc dù trên mặt không có biểu hiện bài xích bao nhiêu, nhưng ánh mắt của cũng lộ ra cảnh giác.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
(Bánh Tiêu: Dustin Hoffman là ngôi sao lừng danh của Hollywood từng đoạt 2 giải Oscar. Rất thix bác này nha, film đầu tiên mình xem bác đóng là Rain Man với Tom Cruise :3 còn gần đây nhất là lồng tiếng cho sư phụ hồ ly trong Kungfu Panda á :3)
Lão Cửu nói: "Tao vừa nhận được một phần chuyển phát nhanh, người nhận hàng là Chu Quyết. Bọn mày đoán xem người gửi là ai?"
Chu Quyết hỏi: "Là ai?"
Lão Cửu nâng kính, lấy tay chỉ vào Trần Hạo nói: "Là chị gái anh ấy, Trần Như Lan."
Chu Quyết xoay người hỏi Trần Hạo nói: "Đây là có chuyện gì?"
Khuôn mặt Trần Hạo vẫn bình tĩnh lắc đầu nói: "Không biết, để cậu ấy tiếp tục nói xong."
Lão Cửu gật đầu nói: "Nơi chuyển phát là Nam Kinh. Tao cảm thấy có chút kỳ quặc liền vội vã đưa tới cho tụi mày."
Chu Quyết nói: "Kỳ quái quá, chị ấy không có khả năng gửi hàng chuyển phát nhanh cho tôi, bởi vì chúng tôi căn bản chưa từng gặp mặt."
Lão Cửu từ trong bọc lấy ra một túi giấy cứng chuyển phát nhanh, sau đó đưa cho Chu Quyết, Chu Quyết phát hiện hàng chuyển phát nhanh đã bị mở. Cậu nhìn thoáng qua Lão Cửu, Lão Cửu cũng thản nhiên thừa nhận là hắn mở. Hắn giải thích: "Chính là vì người gửi là Trần Như Lan, mà chị ấy nghe nói đã mất tích năm năm. Cho nên tao mới hiếu kỳ, không có ý tứ tự tiện mở ra."
Chu Quyết xua tay bảo Lão Cửu không cần tiếp tục nói nữa. Cậu lấy thứ gì đó bên trong ra, phát hiện bên trong có một cuộn phim kiểu cũ, bên trong còn có tờ giấy, phía trên viết: Đến tận đây, toàn bộ tin tức đã đưa xong. Ước hẹn bảy người, chớ quên.


Chu Quyết đưa tờ giấy cho bọn Trần Hạo, Trần Hạo nhìn giấy tự nói với chính mình: "Đây. . . . . .Đây đích thật là chữ viết của chị gái tôi."
Chu Quyết nghi vấn nói: "Chẳng lẽ chị gái anh chưa chết?"
Trần Hạo nghi hoặc lắc đầu nói: "Không biết. . . . . ."
Tam Béo ở một bên rốt cuộc cũng tóm được cơ hội để nói chuyện, hắn ước chừng lực cẩn thận hỏi: "Trước mặc kệ đây rốt cuộc là ai viết, nhưng nó nói chúng ta đã có đầy đủ toàn bộ tin tức? Có ý tứ gì? Thứ này chính là toàn bộ tin tức?"
Trần Hạo buông tờ giấy nhìn thoáng qua Lão Cửu, anh nói: "Cậu thu được phần chuyển phát nhanh này khi nào?"
Lão Cửu nói: "Chính là buổi sáng, tôi đi phòng chúng tôi lấy tư liệu tham khảo. Nhìn thấy trên tài liệu tham khảo còn có thêm phần hàng chuyển phát nhanh này, cũng là đưa đến phòng ngủ của chúng tôi."
Chu Quyết nhìn Trần Hạo, nhưng người nọ lại tỉnh bơ gật đầu, như đã tiếp nhận loại giải thích này. Bất quá trong lòng Chu Quyết rất rõ ràng, Lão Cửu này khẳng định có vấn đề, hơn nữa chắc chắn hắn cùng suy luận《Vòng bảy người》không thoát được quan hệ.
Trần Hạo cầm lấy bức ảnh xuyên thấu qua ánh sáng nhìn xem, cuộn phim mặc dù so ra kém hình ảnh, nhưng vẫn như cũ có thể đại khái nhìn ra chút bóng. Anh xuyên thấu qua ánh mặt trời, phát hiện trong bức ảnh có người cũng có cảnh vật. Nếu không phải từ trong tay Lão Cửu cầm tới, đại khái cùng loại ảnh chụp phong cảnh chung không sai biệt lắm.
Lão Cửu thấy tất cả mọi người trầm mặc, hắn mở miệng nói: "Nếu như không còn chuyện gì, vậy tôi trở về đây, còn luận văn phải viết nữa."
Trần Hạo thấy hắn phải đi, mở miệng ngăn lại nói: "Trò Phùng, chúng tôi ở đây có một quyển sách, không biết cậu có hứng thú cùng nhau đọc hay không?"
Phùng Lão Cửu nghiêng đầu nhìn Trần Hạo, bất quá Chu Quyết từ khoảnh khắc hắn xoay người nọ, phát hiện trong ánh mắt Phùng Lão Cửu này xẹt qua một tia âm ác, loại cảm giác này Phùng Lão Cửu trước đây tuyệt đối sẽ không có, nhưng thật sự quá rõ ràng, dẫn đến Chu Quyết cho rằng đây chẳng qua là ảo giác của cậu.
Phùng Lão Cửu cười nói: "Tôi thật sự rất vội, lần sau nhé."
Trần Hạo lại căn bản không nghe vào lời của Phùng Lão Cửu, anh độc đoán từ trên bàn học quơ lấy quyển Vòng Bảy Người, hướng Phùng Lão Cửu ném qua. Chu Quyết trong lòng căng thẳng, cũng may quyển sách đủ dày, nếu không bị anh làm như bánh Ấn Độ vung một cái, phỏng chừng cũng liền biến thành giấy vệ sinh rồi.
Phùng Lão Cửu không ngờ sẽ có \'sách\' bay ngang tới, hắn vô ý thức lấy tay đón, biểu tình có vẻ cực kỳ kinh ngạc, nhưng lại có một chút phẫn nộ.
Trần Hạo đan mười ngón tay chống cằm nói: "Quyển sách này, cậu không xa lạ gì."
Phùng Lão Cửu hồi đáp: "Không, tôi lần đầu tiên nhìn thấy. Trước kia chỉ nghe đám Lão Nhị nói qua."
Trần Hạo ý vị thâm trường nhìn thoáng qua hắn, ngược lại nói với Chu Quyết: "Trước đó chúng ta đã đọc tới đâu?"
Chu Quyết sửng sốt, cậu vội vàng nhớ lại nói: "Ừ, chúng ta đọc đến đoạn Lâm Húc bọn họ gặp một người mới, sau đó cùng nhau tiến vào mật thất kia, trong mật thất có một người chết mặc áo liệm giống bọn họ."
Trần Hạo che miệng hồi lâu nói: "Mọi người đọc đã lâu như vậy, vẫn như cũ không bị gián đoạn, nhưng tới chỗ mấu chốt thế nào cũng sẽ có sự tình hoặc người nào đó cắt ngang. Khiến chúng ta ở một điểm nào đó bị bắt dừng lại, tận lực bồi tiếp việc lạ dựa theo trình tự trong sách phát sinh biến dị. . . . . ."
Chu Quyết gật đầu nói: "Không sai, nếu như nói đây là do con người làm ra, dựa theo tỷ lệ luận mà nói, chính là một logic sai lầm. Nhưng nếu nói có một loại sức mạnh siêu nhiên đặc biệt chỉ định, vậy liền. . . . . ."

Trần Hạo gật đầu: "Chúng ta hiện tại trước mắt biết nhân vật trong nội dung đã mở rộng tới ba người rồi, nói cách khác trong truyện đã có ba trong \'bảy người\' xuất hiện, mà tôi thì lại là một người mới xuất hiện trong hiện thực cuộc sống, trước cậu, Tam Béo, Khỉ Còi, còn có. . . . . ." Anh cố tình phiêu mắt liếc tới Phùng Lão Cửu bên kia một cái, nói tiếp: "Cho nên nói, số liệu trong hiện thực và trong tiểu thuyết không ăn khớp. Nói cách khác, chúng ta đã lệch khỏi quỹ đạo của tiểu thuyết."
Chu Quyết cảm thấy hơi bắt được ngụ ý trong lời nói của Trần Hạo rồi, cậu tiếp lời: "Ý anh là. . . . . .Chúng ta giống như một trái bida bị sai lệch, mặc dù dựa theo lộ tuyến đại khái để đi, nhưng sẽ luôn ở khâu nhỏ phát sinh biến hóa vi diệu. Chẳng lẽ nói năm năm trước chị gái anh bọn họ tới cùng đã xảy ra chuyện gì? Dẫn đến hiện tại phát sinh sai lệch?"
Trần Hạo lắc đầu, anh cau mày nói: "Chỉ có thể thuyết minh một vấn đề, bọn họ khẳng định đã cực kỳ tiếp cận chân tướng, nhưng còn kém một bước, dẫn đến phí công nhọc sức."
Tam Béo nghe đến đó có chút ngồi không yên, hắn chen ngang nói: "Vậy, vậy chẳng khác nào chúng ta có thêm nhiều chênh vênh, không thể đủ biết được nhân tố sao?"
Trần Hạo gật đầu, anh nói tiếp: "Đúng vậy, nhưng điều này cũng cho phép chính chúng ta cùng địa phương trước đây bất đồng, tại điểm ấy chúng ta chiếm tiện nghi."
Chu Quyết ngầm hiểu nói: "Ý của anh là, chúng ta có thể dẫn dắt. . . . . ."
Trần Hạo búng ngón tay một cái thật vang, gật đầu nói: "Thông minh!"
Hai người phát hiện suy nghĩ đến quá mức xuất thần, người xung quanh đang dùng một loại ánh mắt cực kỳ quái dị nhìn chăm chú vào bọn họ, vì vậy biểu tình của bọn họ cũng cực kỳ lúng túng. Đều tự ho khan tách ánh mắt khỏi nhau. Trần Hạo phát hiện lỗ tai của Chu Quyết có chút đỏ lên.
Tam Béo ý vị thâm trường nhún vai, lúc này Khỉ Còi vẫn không nói gì thời điểm này cũng tỏ ra chút phấn chấn, bởi vì ít nhất qua một phen phân tích này, bọn họ cảm thấy bọn họ hình như so với u linh trong sách này sớm hơn một bước bắt được tiên cơ. Hắn giục mọi người tiếp tục trở lại chủ đề.
Lúc này, Phùng Lão Cửu vẫn cầm sách đã vô thanh vô tức thả xuống, Khỉ Còi lơ đãng quét qua phía sau Phùng Lão Cửu, kỳ thật hắn vẫn luôn lưu ý thần sắc của Phùng Lão Cửu. Hắn phát hiện con huyền miêu nọ không biết từ lúc nào đã ghé vào bên chân hắn cách không quá ba bước, hơn nữa động tác cực kỳ quái, nó vểnh đuôi, chân trước phủ phục trên mặt đất, lông trên người phảng phất như đều dựng thẳng đứng lên, nhưng nó không kêu, mà như một con mèo câm xù lông.
Mà khóe mắt của Phùng Lão Cửu cũng gắt gao nhìn chằm chằm con mèo này. Khi hắn chú ý tới Khỉ Còi đang nhìn hắn, hắn vội vàng cúi đầu nhìn quyển sách trong tay kia, bất quá Khỉ Còi phát hiện hắn vẫn chưa từng mở quyển sách này.
Trần Hạo cũng chú ý tới động tác rất nhỏ này của Phùng Lão Cửu, anh mỉm cười nói: "Vậy, trò Phùng, nghe đến hiện tại, cậu có phải đã có hứng thú cùng đọc quyển sách này rồi không? Quyển sách này quan hệ đến tính mạng của ba người bạn cậu, có lẽ cũng liên quan đến cậu."
Phùng Lão Cửu không biết duyên cớ gì, vẻ mặt bình tĩnh suy nghĩ thật lâu, lúc này mới ngẩng đầu nói: "Này. . . . . .Cũng được."
Tam Béo thấy mặt mọi người đều tự lộ ra thần sắc suy xét, nhìn nhìn hắn, lại nhìn nhìn hắn. Nhưng không ai nói nữa, hắn nói: "Vậy tiếp đi, chúng ta có nên tiếp tục đọc sách rồi không? Đừng dừng nha."
Nhưng không ngờ tới Phùng Lão Cửu lại nói: "Chúng ta vẫn nên nhìn xem cuộn phim này trước đi. Nếu thật sự đúng như lời của thầy Trần nói, vậy chúng ta hẳn nên nắm chắc đầu mối chúng ta đã có trong tay trước. . . . . ."
Tam Béo không đợi hắn nói hết lời liền lộ ra vẻ mặt không tín nhiệm, Chu Quyết lúc này nói: "Tôi đồng ý với cái nhìn của Lão Cửu, cuộn phim này xuất hiện không minh bạch, chúng ta hẳn là nên xem đầu mối trước."
Vì vậy đặt trước mắt mọi người ngoại trừ quyển tiểu thuyết quỷ dị nọ ra, còn có một túi phim không biết có thể rửa ra hay không.
Hai thứ đồ vật đều vô cùng mê người, có hấp dẫn bất đồng tính chất. Song cuối cùng mọi người vẫn lựa chọn cuộn phim, ai bảo người ta là \'toàn bộ tin tức\' chứ.
Vì vậy binh chia hai đường, do Trần Hạo Tam Béo bọn họ đi rửa hình, còn Chu Quyết, Khỉ Còi và Lão Cửu lưu lại trông coi quyển sách này, kỳ thật Chu Quyết và Khỉ Còi ngoài việc phải trông coi quyển sách này, còn có nhiệm vụ kín đáo giám thị Lão Cửu.
Chu Quyết ôm con mèo nọ, ngồi đối diện Lão Cửu, Khỉ Còi khoanh tay tựa bên tủ. Ánh mắt Lão Cửu vẫn luôn mơ hồ, hắn chốc chốc nhìn quyển sách kia, chốc chốc lại nhìn thoáng qua con mèo nọ trong lòng Chu Quyết. Mà con huyền miêu nọ sau khi Lão Cửu tới liền không thấy kêu lên nữa, nó cảnh giác nhìn Lão Cửu, giống như một vị lính trinh sát.
Chu Quyết chỉ thỉnh thoảng vì không để bầu không khí quá đông đặc, sẽ nói một ít chuyện xoa dịu, Chu Quyết giả lả cười nói: "Không biết trong bức ảnh sẽ có những thứ gì."
Lão Cửu lắc đầu, Khỉ Còi nãy giờ vẫn không nói gì, hắn chỉ cúi đầu nhìn ngón chân. Lão Cửu nói: "Tụi mày nghĩ quyển sách này sẽ đem đến cho tụi mày thứ gì?"
Chu Quyết nghĩ lời này một ngữ hai nghĩa, cậu cẩn thận nhìn thoáng qua Lão Cửu, ánh mắt của Lão Cửu cực kỳ bình thản, loại bình thản này khiến Chu Quyết hơi vơi bớt kiêng kỵ với hắn. Cậu hồi đáp: "Không biết, có lẽ sẽ làm chúng ta vạch trần một thiên đại bí mật nào đó chăng."
Lão Cửu nở nụ cười, hắn không trả lời Chu Quyết, một lát sau hắn chậm rãi đứng lên, Khỉ Còi cũng thay đổi tư thế đứng, hắn cảnh giác nhìn Lão Cửu, Chu Quyết nghĩ Khỉ Còi giám thị quá lộ liễu, khoát tay áo với hắn. Lão Cửu đến nhà vệ sinh đóng cửa lại. Khỉ Còi khôi phục tư thế ban đầu dựa vào tường, nhưng ánh mắt lại cố định ở nhà vệ sinh.
Chu Quyết thấp giọng nói với Khỉ Còi: "Khỉ Còi, đừng quá lộ liễu, phải ngoài lỏng trong chặt. Đừng để hắn kiêng kỵ."
Khỉ Còi lắc đầu nói: "Không phải, hắn căn bản không quan tâm đến ánh mắt của chúng ta, hắn trở về khẳng định có mục đích của hắn."
Chu Quyết hiểu được ý tứ của Khỉ Còi, song cá tính của Chu Quyết là loại nhiều ít cũng phải biểu hiện khách khí ngoài mặt, cho nên cậu không muốn dùn phương thức này để chung sống với Lão Cửu. Nếu có thể cậu sẽ lựa chọn tin tưởng lời hắn, người như thế tới một mức độ nào đó, có hội chứng Stockholm nhẹ. (Tiêu: Hội chứng Stockholm là thuật ngữ mô tả một trạng thái tâm lý, trong đó người bị bắt cóc lâu ngày chuyển từ sợ hãi và căm ghét sang thông cảm và quý mến chính kẻ bắt cóc mình)
Khỉ Còi nhìn thoáng qua cậu, nhưng vẫn gật đầu, ngồi xuống bên cạnh Chu Quyết. Lão Cửu từ nhà vệ sinh đi ra, hắn ngồi trở lại vị trí, ngẩng đầu nhìn đồng hồ nói: "Bọn họ còn chưa trở lại sao?"
Chu Quyết nói: "Không thể nhanh như vậy, hiện tại máy ảnh số vừa xuất hiện, rất nhiều nơi rửa phim cũng không còn."
Lão Cửu ừm một tiếng, hắn thoáng nhìn bức ảnh không trọn vẹn trên giấy kia nói: "Thứ này là từ đâu tới?"
Khỉ Còi cau mày, hắn nhìn về phía Chu Quyết, Chu Quyết nói: "Đây là đầu mối Trần Như Lan lưu lại."
Lão Cửu lại ừm một tiếng, sau đó đối với thứ này không cảm thấy hứng thú nữa. Chẳng qua Chu Quyết phát hiện ở vị trí hắn ngay từ đầu dùng tay chỉ, ảnh ngược của quầy thủy tinh hình như phản chiếu ra cái gì đó mơ hồ. Bởi vì bức ảnh này cậu cũng không quá cẩn thận cân nhắc, rất nhiều chi tiết chưa từng được nhìn thấu. Bị hắn chỉ như vậy, lực chú ý trong lúc ngẫu nhiên bắn trúng hình ảnh mơ hồ kia.
Chu Quyết nhanh tay lẹ mắt cầm lấy bức hình, đúng lúc trên bàn học có một kính lúp, cậu chiếu ánh sáng vào nơi đó nhìn, phát hiện thứ mơ hồ đó hình như là một chân người, vốn chỗ ảnh ngược của tủ kính có một bóng chân rất bình thường, nhưng cậu phát hiện chân này không phải đứng trên mặt đất, nó là mũi chân nhón trên đất, bay thẳng đứng lên không trên sàn nhà, mà khiến cậu cảm thấy sau lưng bốc lên hàn khí chính là, chân này cư nhiên mang một đôi giầy thêu đỏ rực. Đó là một thọ hài mang cho người chết!
Tay cầm kính lúp của Chu Quyết đều run rẩy, xem như vậy cái chân này liền phảng phất như đang đong đưa qua lại, cậu vội vàng kêu Khỉ Còi cùng nhìn xem, Khỉ Còi rốt cuộc cũng nhìn thấy nửa chiếc giầy thẳng đứng trên mặt đất. Trán nhất thời liền toát ra mồ hôi.
Chu Quyết trước tiên ngẩng đầu liếc mắt nhìn Lão Cửu, Lão Cửu quay về hướng Chu Quyết ý vị thâm trường cười cười, Chu Quyết cứng rắn nhịn xuống nghi vấn và sợ hãi trong lòng, quay đầu nói với Khỉ Còi: "Bức hình này rốt cuộc là ai chụp?"
Khỉ Còi mày cau đến trình độ lớn nhất, hắn đứt quãng nói: "Mày, mày sẽ không cho rằng, người chụp bức ảnh này chính là đôi giày kia chứ?"
Chu Quyết chột dạ cười nói: "Sẽ không phải. . . . . .là quỷ chụp bức ảnh này chứ?"
Khỉ Còi không cười, khóe mắt thoáng co quắp. Chu Quyết cũng bị loại ý nghĩ này của chính mình dọa mất hồn mất vía. Bọn họ quay đầu lại nhìn Lão Cửu, Lão Cửu lại cười nói: "Rất có thể, thật đúng là một con quỷ chụp. Quỷ này có thể chính là Trần Như Lan hay không?"
Chu Quyết âm thầm nén một hơi, sắc mặt của cậu tái nhợt, cậu nói: "Loại khả năng này quá nhỏ, bởi vì Trần Như Lan thời điểm kia hẳn còn chưa gặp chuyện không may. Chị ấy. . . . . .Chính là một trong bảy người a!"
Lão Cửu vẫn như cũ cười cười, không nói gì nữa. Khỉ Còi đẩy Chu Quyết, ám chỉ cậu đừng tiếp tục cùng Lão Cửu đối thoại nữa. Vì vậy ba người lâm vào cục diện bế tắc so với trước kia còn quái dị hơn. Chu Quyết phát hiện con mèo vốn ngủ trên ghế nọ, chạy tới bên chân cậu, dùng đuôi gắt gao quấn trụ chân cậu. Như đem nó từ bên bàn kéo trở về.
Lúc Chu Quyết bọn họ bất an chờ đợi, Trần Hạo và Tam Béo đang vội vàng đi khắp nơi có thể rửa hình. Đúng như Chu Quyết đoán, bọn họ hỏi thật nhiều tiệm, nhưng ngày nay kỹ thuật số phát đạt như thế, cơ bản cũng đã từ súng bắn chim đổi đại bác, thành tiệm in kỹ thuật số.
Tam Béo đi hơn một giờ, cơ hồ đã trở thành lê bước mà đi, hắn quay về hướng Trần Hạo chỉ lo tự mình đi trước vẫy vẫy tay. Trần Hạo cực kỳ không tình nguyện dừng lại. Tam Béo vừa nói vừa lau mồ hôi trên cổ: "Gần nhà anh không có, bằng không chúng ta trở về trước đi, ngày mai rồi tính sau."
Trần Hạo lắc đầu nói: "Không được, tin tức này rất quan trọng, hôm nay nhất định phải rửa ra."
Tam Béo nghĩ người này mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế rất lợi hại, nhưng lại không lay chuyển được anh, khi hắn chuẩn bị nhận mệnh mà tiếp tục đi, Trần Hạo lại đứng yên, Tam Béo tưởng rằng anh đã hồi tâm chuyển ý, bất quá sự thật chứng minh đồng chí Tam Béo mỗi một lần ước vọng cơ hồ đều sai. Trần Hạo chỉ đang đưa tay vẫy một chiếc taxi, sau đó nói với hắn: "Nơi này phỏng chừng thật sự không tìm được nữa, cậu theo tôi đi, tôi biết ở đâu có."
Trần Hạo căn bản là không lo lắng đến trong túi đồng chí Tam Béo chỉ có 4 đồng 6 hào, liền đem hắn túm vào xe. Xe giẫm ga, thẳng đến một đầu khác của sông Hoàng Phổ, sau đó dựa theo chỉ dẫn của Trần Hạo bảy rẽ tám quẹo tiêu sái tiến vào khu vực lão thành, thẳng đến khi tài xế không còn cách nào chạy vào được nữa, Trần Hạo lúc này mới xuống xe.
Bất quá may là Trần Hạo mang theo ví tiền, chuyện Tam Béo lo lắng rốt cuộc cũng không phát sinh. Tam Béo nhìn trái nhìn phải, phát hiện nơi này là một xóm kiểu cũ, cư dân vẫn sử dụng bô, thời điểm này vừa vặn là buổi chiều, mấy cụ già dưới chòi hóng mát trong ngõ chơi mặt chược, còn có một phụ nữ trung niên mặc áo ngủ bán trong suốt đang đổ ống nhổ. Mà một lão đầu đang mô phỏng đánh Thái Cực Quyền.
Trần Hạo quen thuộc sải bước vào trong một hẻm tên là Đức Hưng phố, anh kéo ra cánh cửa sắt đầy rỉ sét, chui vào trong. Tam Béo đi theo anh xuyên qua một con đường nhỏ không có đèn đường nói: "Anh muốn dẫn tôi đi đâu? Sòng bạc ngầm?"
Trần Hạo nói: "Cậu chưa từng ở loại xóm này sao? Tôi trước kia ở đây, biết nơi này có một hiệu chụp ảnh, hiện tại đã không còn buôn bán với bên ngoài nữa, nhưng bác ấy vẫn thích dùng máy ảnh kiểu cũ sau đó rửa ra."
Tam Béo hổn hển nửa ngày, nói: "Anh biết có chỗ này, sao ngay từ đầu không chạy sang đây? Hiện tại phải tìm một hiệu rửa ảnh cùng tìm một nhà bán thùng bắp rang khó như nhau."
Trần Hạo cười lạnh một tiếng, anh đẩy ra cánh cửa gỗ cuối cùng, một tia dương quang chiếu vào căn phòng tối đen, bên trong truyền ra tiếng chuột kêu, Tam Béo lập tức ngửi được một cỗ mùi lạ cực kỳ khó ngửi, ngoại trừ mùi mốc còn có một loại mùi nước thuốc, trộn lẫn cùng một chỗ có chút giống mùi món ăn nào đó hư hỏng. Tam Béo vừa ngẩng đầu nhìn liền phát hiện giữa ánh sáng yếu ớt có một khuôn mặt của lão đầu, khuôn mặt nọ tái nhợt gần như sáp đèn cầy, ánh mắt u ám mà ngây ngô. Chủ yếu nhất chính là hắn phát hiện lão đầu này cư nhiên không có thân thể!
Hắn sợ đến ngã về phía sau nhưng chân bị vướng cánh cửa, trực tiếp đặt mông ngồi trên mặt đất. Trần Hạo bình tĩnh nói: "Lão nhân trước đây mở tiệm chuyên chụp hình thẻ cho người ta, đương nhiên còn có chụp di ảnh cho người chết. Bức ảnh này là chú ấy tự chụp cho mình, cũng là bức ảnh hài lòng nhất của chú, chú ấy lấy làm bảng hiệu."
Tam Béo run rẩy thịt mỡ trên mặt nói: "Đem. . . . . .Đem hình mình để trên xà cửa? Đây không phải là biến thái sao!"
Trần Hạo không quan tâm đến hắn, mà đi vào trong phòng, anh quay về buồng trong tối đen hô: "Chú Ân, người có nhà không?"
Quả nhiên từ trong thông đạo hắc ám truyền đến tiếng bước chân thong thả, tiếp đó liền truyền đến tiếng nói chuyện âm dương quái khí căn bản không nhận ra được nam nữ, trong bóng tối hồi đáp: "Ai đó?"
Tam Béo quả thực sợ đến mất hồn mất vía, hắn trừng mắt liếc Trần Hạo, Trần Hạo lộ ra loại tươi cười \'cậu hiện tại đã biết nguyên nhân không đến ngay từ đầu rồi chứ\', Tam Béo lúc này mới lần đầu tiên cảm giác được ngay cả Chu Quyết cũng cảm thấy thằng cha này phiền toái rốt cuộc là loại nhân vật như thế nào. Dưới tình huống hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý trái tim Tam Béo đã đột nhiên ngừng ít nhất hai lần.
Trần Hạo hướng bóng tối nói: "Là con, A Hạo, tìm đến người nhờ một chuyện gấp."
Rốt cuộc chú Ân kia đi tới cửa, mặt của ông cư nhiên cùng khuôn mặt trên di ảnh giống nhau như đúc, Tam Béo há hốc miệng, trái tim lần thứ ba đột nhiên ngừng đập. Chú Ân âm âm nhìn mặt Tam Béo, sau đó hừ một tiếng nói: "Bé mập mạp này là ai?"
Trần Hạo cười nói: "Là học trò của con."
Tam Béo phát hiện chú Ân nguyên lai là một người tàn tật, khó trách đi lâu như vậy mới ra, ông khập khễnh bước tới cửa sau đó trong bóng tối tìm được một sợi dây điện cáu bẩn cơ hồ phát mốc, ông kéo một cái trong gian phòng mới có hơi chút ánh sáng, song bóng đèn cũng chỉ là một ngọn 40 oát mà thôi. Trên bóng đèn đều là dầu mỡ, cho nên cường độ chiếu sáng yếu.
Thời điểm này Tam Béo mới phát hiện, nơi này treo đầy các loại di ảnh khác nhau, có cái là đen trắng, có cái là ảnh màu, còn lại ảnh đen trắng chuyển sang ảnh màu. Loại quỷ dị nhất này, quả thực giống như đang chụp ảnh quỷ. Bất quá Tam Béo nghĩ thầm, chụp đều là người chết, vậy đương nhiên đều là quỷ rồi. Sau đó hắn lập tức thấy được thần tượng mà hắn yêu thích nhất, hình của "Chương Bách Chi", một khắc kia hắn lệ rơi đầy mặt. . . . . .(Tiêu: Ta nghĩ là Trương Bá Chi đó, nhưng mà tác giả phải viết lái đi để tránh cho gây thị phi ^^ vì dù gì đây cũng là di ảnh mà =]])

Chú Ân chỉ vào một băng ghế dài trong góc nói: "Các cậu ngồi, tôi đi rót nước cho các cậu."
Trần Hạo chỉ vào ghế gỗ nói với Tam Béo: "Sang ngồi đi."
Chú Ân từ buồng trong cầm tới hai cái ly tráng men, đưa cho hai người, Tam Béo phát hiện lá trà trong ly này đã không thể được gọi là trà nữa rồi, độc dược của Đường Môn trong võ hiệp phỏng chừng chính là loại hình dáng này. Hắn liếc mắt nhìn Trần Hạo, quả nhiên Trần Hạo chỉ làm ra vẻ, cũng không hề uống trà này.
Trần Hạo sau khi lễ phép \'uống\' một ngụm trà nói với chú Ân: "Chú, có thể giúp bọn con rửa một ít hình không, chúng con cần gấp."
Chú Ân ừ một tiếng, Trần Hạo từ trong túi lấy ra vài cuộn phim nói: "Chính là cái này."
Chú Ân rút ra, ông nhìn một chút nói: "Chiều mai tới lấy đi."
Trần Hạo nhíu mày nói: "Chẳng lẽ không thể lập tức làm ngay sao? Chú Ân tụi con thật sự rất gấp."
Chú Ân nhìn Trần Hạo nói: "Hình này tới cùng có vấn đề gì?"
Trần Hạo hạ giọng, nghiêm túc nói: "Nó liên quan đến tung tích của chị gái con."
Chú Ân thoáng rung lên, hỏi: "Tung tích của Như Lan? Việc này trái lại là đại sự a."
Trần Hạo gật đầu nói: "Đúng, cho nên vô luận thế nào xin chú giúp cho. Nhanh một chút rửa ra."
Chú Ân từ trong túi quần rút ra một bao Đại Tiền Môn, sau khi châm một điếu nói: "Được, ta lập tức rửa cho mấy đứa."
Trần Hạo sau khi cảm ơn chú Ân, chú Ân cầm cuộn phim này đi vào buồng trong, sau đó bọn họ nghe được thanh âm chú Ân bắt đầu lục lọi tìm đồ.
Trần Hạo nói với Tam Béo: "Cậu về trước đi, nói Chu Quyết bọn họ tôi lấy được hình lập tức trở về hội hợp với bọn họ."
Mặt Tam Béo lộ vẻ khó xử nói: "Tôi cũng muốn nha, nhưng tôi không có tiền gọi xe trở về."
Trần Hạo bất đắc dĩ từ trong túi tiền lấy ra ví da, sau đó đưa tờ tiền đỏ cho hắn nói: "Vậy là đủ rồi, cậu sau khi trở về bảo bọn họ tự về nhà, chỗ ở của tôi không có có cách nào ở nhiều người như vậy, nếu Khỉ Còi thật sự không có chỗ ở, thì có thể ở nhà tôi."
Tam Béo lúc này mới như trút được gánh nặng rời khỏi căn phòng này. Khi hắn xoay người rời đi, chú Ân từ trong phòng đi ra, trên người của ông mặc một bộ quần áo lao động màu lam. Ông buồn rầu nhìn Trần Hạo, rồi sau đó cũng chỉ nhàn nhạt nhìn anh.
Chú Ân nói: "Sự tình năm năm trước này, cuối cùng cũng khiến cậu đụng phải."
Trần Hạo thoáng sửng sốt, nét lãnh đạm trên mặt anh xuất hiện một tia thống khổ, anh không thể tưởng nổi nhìn chú Ân, anh hỏi: "Chú. . . . . ."
Mặt người nọ chôn trong âm u, như ẩn như hiện nhìn không ra biểu tình, Trần Hạo thật không ngờ ông cư nhiên cũng biết sự tình kia, từ trong khẩu khí của chú Ân anh cảm giác chú Ân biết đến sự tình này so với trong tưởng tượng của anh còn nhiều hơn.
Chú Ân âm dương quái khí cười vài tiếng, nghe như có người bóp cổ con vịt già phát ra tiếng nghẹn ngào. Trần Hạo muốn mở miệng hỏi, nhưng vẫn không làm vậy.
Chú Ân cười nói: "Con rất thông minh, chị con vẫn khen con, nó không hy vọng con gặp chuyện bất trắc."
Trần Hạo khôi phục ngữ khí bình tĩnh đáp: "Con cũng không hy vọng chị ấy gặp chuyện bất trắc, bất quá hiện tại con thầm nghĩ muốn biết sống chết của chị, còn muốn biết chuyện này rốt cuộc là như thế nào!"
Chú Ân bất đắc dĩ thở dài, ông nói: "Cái gì nên tới thì cũng sẽ tới, con trốn không thoát, chị con vẫn không hy vọng con sẽ dính vào sự tình này cho nên mới ngăn lại hết thảy, hơn nữa trong thời gian cuối cùng còn lưu lại tin tức này cho con, con bé đến cùng vẫn như cũ hy vọng con có thể bình an."



Thử đọc